Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44
44 ◄○►

❊ ❊ ❊

Tôi đang khởi động xe hòng thoát thân thì cửa bên hành khách mở và Calvin nhảy vào ngồi cạnh tôi.

— Sáng nay cô có quên không uống thuốc không vậy? - Tôi hỏi.

— Mike, tôi gặp rắc rối to rồi, - cô ta nói và thở dài mệt mỏi. - Tôi không đùa đâu. Anh không hiểu lúc này báo chí cạn tin bài đến mức nào đâu. Chỉ cần mắc một sai lầm nhỏ bằng mắt muỗi thôi là tổng biên tập có cớ để cắt giảm tiền lương ngay. Anh không thể cho tôi chút thông tin gì sao? Lần này tôi sẽ “không bình luận” gì hết.

— Trong trường hợp đó thì tôi cũng không bình luận, - tôi nói và nhoài sang mở cửa giùm cô nàng. - À mà câu chuyện rất lâm li đấy. Tôi suýt chút nữa thì ngã lòng. Vào lần đầu tiên trong ba lần nghe cô kể lể. Cô cần phải thêm thắt tình tiết vào. Lo cho một bạn chung phòng đang hấp hối hay một gì đó chẳng hạn.

— Anh thật sự không có tim sao? - Calvin nói.

— Không tim, phải. Ngốc, không, - tôi nói. - Giới truyền thông luôn thích những chuyện đầu rơi máu chảy, đúng không Cathy? Đây chính xác là một vụ đầu rơi máu chảy đấy. Tôi chẳng hơi đâu mà lo công việc của cô có được yên ổn hay không đâu.

Cô ta mỉm cười yếu ớt.

— Được rồi, được rồi. Tiện thể, tôi cũng thích anh lắm, Mike. Khó tin phải không? Anh dùng nước hoa gì vậy? Tôi thích mùi này.

Tôi hít hà. Đó là xà phòng tắm Axe mùi nào đó mà một trong những đứa con của tôi đã bỏ lại trong phòng tắm của nhà tôi ở Breezy. Quả thực rất thơm. Tôi biết cô ta chỉ tán tỉnh tôi để moi lấy chút thông tin ấy mà. Có đúng không nhỉ?

— Cathy, cô trẻ và xinh đẹp, - tôi nói. - Cô có học. Cô mặc đẹp. Tôi nghĩ viết tin bài hình sự chỉ là một nấc thang để vươn tới những thứ tốt đẹp hơn thôi. Cô đạt được tới mốc nào trong cuộc đời rồi? Cô có bao giờ nghĩ đến những xác chết không? Cô đã bao giờ tự hỏi mình chưa?

— Đi ăn tối với tôi và tìm hiểu xem sao đi Mike, - Calvin nói và kiểm tra lớp trang điểm qua gương chiếu hậu. - Tôi sẽ kể cho anh nghe một câu chuyện dài và buồn thảm về cuộc đời tôi bên chai vang Ireland. Tôi rất thích Jameson nhé.

Rồi cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt của gái hư trong vài giây. Cathy có dáng người cao dong dỏng, tóc vàng, mắt xanh lá hiền dịu. Tôi làm sao có thể không đắm đuối được chứ.

— Tôi hứa chúng ta sẽ không nhắc một từ nào tới công việc hết, - cô ta nói và tắt máy ghi âm bằng ngón tay cái sơn đỏ chót. Cô ta mỉm cười. - À mà nếu có nói một chút xíu chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?

Chính tiếng tắt máy ghi âm đã tác động tới tôi. Nó kéo tôi trở lại với một chút lí trí còn sót lại. Tôi đang làm, hay đang nghĩ cái chết tiệt gì thế này? Dù hấp dẫn thì Cathy vẫn là phóng viên có máu điên trong người và là kẻ thù của giới cảnh sát. Mà kể cả không phải thế đi chăng nữa, tôi cũng đã có tới hai người phụ nữ trong danh sách bạn nhảy rồi. Tôi cần thêm người thứ ba làm gì cơ chứ?

— Calvin, để lúc khác nhé, - tôi nói, - nếu cô không nhận ra thì hôm nay tôi hơi bận một chút.

— Thế nào cũng được, thám tử, - cô ta nói và bước xuống. Cô ta dừng lại một lát trên hè đường và chậm rãi quay lại, khiến tôi nhìn rõ hơn những gì chưa nhìn kĩ.

— Điện thoại của tôi lúc nào cũng bật đấy nhé.

— Chắc chắn rồi, - tôi lẩm bẩm và giả vờ không để ý dáng cô ta đi khỏi.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.