Một vụ đâm ba xe liên tiếp vào lúc giữa trưa làm ách tắc giao thông trên đường cao tốc Sunrise cách Vịnh Hampton, Long Island hai dặm về phía tây.
Sau vô lăng của chiếc Mercedes mui trần, Carl Apt nhìn chiếc xe của đội Tuần tra Đường cao tốc hạt Suffolk chạy vượt qua trên dải cỏ phân cách phía bên trái gã, theo sau là một chiếc xe cứu thương. Gã cau mày và đeo đôi kính chuồn lên. Gã bật điều hòa trong lúc ấn nút đóng mui xe.
“Tại sao mình lại làm thế này nhỉ?” Gã nghĩ và nhìn đèn ưu tiên quay tít trên chiếc xe cảnh sát. Gã biết lẽ ra phải bỏ xe rồi mới đúng. Gã đưa tay ôm đầu. Lạy Chúa, gã kiệt sức thật rồi. Ánh mặt trời như mũi băng chọc vào mắt gã. Đầu gã đau như búa bổ từ tầm bốn giờ sáng, lúc gã chui từ tầng hầm qua lối thoát nước của tòa nhà lên phố 70. Gã sẵn sàng làm mọi việc để đổi lấy một lần cuối cùng ngâm mình trong bồn tắm ở căn penthouse.
Vào lúc chờ đợi trong dòng xe kẹt cứng, gã liếc nhìn mấy chiếc xe xung quanh. Có rất nhiều xe Range Rover và Cadillac. Lawrence gọi những kẻ to mồm hợm hĩnh ở Long Island là gì nhỉ? LNLI. Viết tắt của Lũ Ngố Long Island.
Sau vài phút, từ ba chiếc xe phía sau, một nhóm thiếu niên dở hơi tóc vuốt keo, không mặc áo, da sạm nâu nhờ thuốc nhuộm da, bắt đầu làm loạn. Tiếng nhạc rap thình thình đau tai bắt đầu phát ra từ chiếc Mustang mui trần tô vẽ lòe loẹt của chúng.
— Anywhere, anywhere, hú hú, hú hú… - chúng hát theo điệu nhạc ngẫu hứng của The Show. Một đứa con gái béo ị mặc mảnh bikini trên và quần soóc cũn cỡn đứng lên ghế trước, giơ hai tay cao quá đầu và bắt đầu ưỡn ẹo.
— Real slow, real slow, hú hú, hú hú… - Đám bạn ngu si của con bé hòa giọng.
Một giọt mồ hôi lăn xuống thái dương Carl trong lúc gã nhìn chúng qua gương chiếu hậu. Gã chỉ thích được cầm khẩu Steyr AUG để dưới thảm lót chân và xả sạch băng đạn ba mươi viên 5.56 NATO vào chiếc xe đó. Lấy ra, đặt nó lên vai và dốc sức kéo cò. Vuốt keo cho thằng lái xe bằng chính máu của nó trước khi bắn toác cái lưng xăm trổ của con nhỏ kia, chấm dứt sự nghiệp múa cột của nó và bắt nó phải đi tiểu vào túi đến hết cuộc đời khốn khổ của mình.
Tại sao chỉ dừng lại ở đó nhỉ? Sau khi xóa sổ chiếc Mustang, gã có thể dễ dàng giết thêm ba hay bốn chục người đang ngồi trong xe trước khi bọn cớm LNLI kịp phản ứng. Biến đường cao tốc Long Island thành tử lộ. Nghe cũng hay đấy chứ.
Nhưng cuối cùng gã đành thở dài và nuốt một viên Percocet trong khi dòng xe cộ bắt đầu di chuyển. Sau một phút, khi thấy một hàng rào kiểm soát, gã liền quay xe ngược trở lại.
Gã rời con đường cao tốc dẫn về phía nam ở cửa ra tiếp theo. Các nhà hàng, siêu thị lớn nhỏ bắt đầu xuất hiện. Gã tấp vào Roanoke Plaza ở Riverhead và lượn lờ trong một bãi đỗ xe rộng thênh thang. Khi tìm thấy một chiếc Buick đời 90 trong một bãi đỗ xe của siêu thị Target, gã quay xe đi ngay. Chạy theo hướng đông khoảng nửa dặm, gã ra khỏi quốc lộ và rẽ vào một siêu thị nhỏ trông khá tồi tàn, bên trong có một quán pizza, một hiệu kính thuốc, và một cửa hàng mang tên Edible Arrangements. Gã lái xe vòng ra sau tòa nhà thấp ọp ẹp và đỗ chiếc Merc cạnh một thùng Dumpster.
Gã chui ra, khóa xe và bắt đầu đi trở lại bãi đỗ xe Target. Được nửa đường, gã dừng lại rẽ vào hiệu Ace Hardware và mua một cặp dây cáp sạc ắc quy, một bình ga dùng cho bật lửa, và một chiếc tuốc-nơ-vít hai cạnh cỡ to nhất có thể tìm được.
— Tổng cộng mười chín đô chín mươi chín xu kể cả phí vận chuyển và giao hàng, - gã ngố mặc gi-lê đỏ sau quầy tính tiền nói.
Carl nhìn chằm chằm, không nói gì.
— Đùa thôi, - tay bán hàng ngoan ngoãn nói và thối lại tiền cho Carl.
Khi quay lại với chiếc Buick đỗ ngoài bãi xe Target, Carl lách chiếc tuốc-nơ-vít vào khe cửa sổ và khẽ khàng phá vỡ nó. Gã mở khóa cửa và nâng mui xe lên. Bằng sợi dây cáp sạc ắc quy vừa mua, gã nối từ cực dương của ắc quy tới một sợi dây màu đỏ ở phía sau động cơ.
Lúc này động cơ đã được cấp điện, gã quỳ xuống tại cánh cửa phía lái xe và dùng đầu bẹt của chiếc tuốc-nơ-vít rạch một đường trên cần vô lăng bằng nhựa. Sau đó, dùng lưỡi tuốc-nơ-vít bằng kim loại làm dây dẫn, gã nối cuộn điện từ với ắc quy. Động cơ gầm gừ một lúc rồi nổ giòn.
Carl gạt kính vỡ khỏi ghế rồi chui vào ngồi sau vô lăng và lái đi. Gã quay lại chỗ chiếc Merc, mở cửa và tưới đẫm dung dịch dùng cho bật lửa sau khi đã chuyển cái túi và khẩu súng bắn tỉa sang chiếc Buick. Gã quẹt diêm. Gã nhăn mặt trước khi ném nó vào ghế trước của chiếc xe đẹp đẽ, giá trị tới sáu con số.
Trên đường trở lại quốc lộ, gã mới nhìn một lượt chiếc Buick cà tàng. Đâu đâu cũng thấy mấy cốc soda của Mc Donald. Một tấm mền Jets Snuggie phủ lên chiếc ghế da ở băng sau.
Gã nhai một viên vitamin P, nghĩ ngợi, rồi nhai thêm viên nữa. Hai má gã phồng lên trong lúc gã hít vào rồi thở ra một hơi dài thườn thượt.