Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 71
71 ◄○►

❊ ❊ ❊

Khi chúng tôi vội vã trở xuống tầng dưới thì một anh chàng nhân viên EMT tóc đen buộc đuôi ngựa đã đứng cạnh chiếc cáng trong hành lang ngoài phòng ngủ của Berger.

— Anh bảo càng nhanh càng tốt là sao? - Cậu ta đang nói với một viên cảnh sát và chỉ Berger với vẻ mặt hoài nghi. - Anh không cần tôi mà cần một hãng vận chuyển đàn dương cầm cùng với một cái cần cẩu đấy ạ.

Do phải rút lui khẩn cấp nên mọi người đều xúm lại, mỗi người một tay một chân. Tất cả, trừ Emily, tôi nhận thấy cô đã đột nhiên vắng mặt rất đúng lúc. Giống hệt như một con cá voi mắc cạn trên bãi biển, Berger được đẩy lăn vào một chiếc chăn lông ngỗng và sau khi đếm đến ba, mười nhân viên sơ cứu cùng mắm môi mắm lợi kéo y ra khỏi căn hộ và đưa tới thang máy chở hàng.

Ở tầng dưới, tôi lùa người gác cổng tên Alex Rissel vào phòng để áo khoác. Chúng tôi cần thông tin - và thật nhanh. Bằng tất cả những gì chúng tôi biết, vừa rồi Berger hoàn toàn có khả năng nói nhăng nhít về Carl.

Alex có vẻ đã trấn tĩnh lại sau cuộc đổ bộ chớp nhoáng vào tòa nhà lúc trước. Tôi đến chỗ Emily trong khi cô mở tấm ảnh chụp Carl Apt từ đoạn băng an ninh và đưa cho anh ta xem.

— Người này có sống trong căn hộ của Berger không, Alex? Điều này thật sự quan trọng đấy, - cô nói.

— Thánh thần ơi! Tôi đã thấy bức ảnh này trên tờ Post, - người gác cổng nói và gãi gãi cái mụn trên chiếc cằm nhão chẻ đôi của mình. - Tôi không nghĩ đến gì, nhưng cô đúng. Chính là hắn. Carl Berger.

— Anh muốn nói là Carl Apt? - Emily hỏi.

Alex há hốc miệng nhìn chúng tôi.

— Họ của hắn là Apt à? Tôi cứ tưởng hắn là em ngài Berger. Ngài Lawrence Berger bảo chúng tôi thế. Tất cả chúng tôi đều gọi hắn là ngài Berger.

— Sao cũng được, - tôi nói. - Vậy khi chúng tôi đến, Carl có ở trên gác không?

Người gác cổng gật đầu lia lịa.

— Ca trước báo từ đêm qua đến giờ hắn vẫn ở nhà.

— Berger và Carl sống ở đây bao lâu rồi?

— Berger lớn lên ở đây. Carl mới đến thôi. Chắc khoảng năm năm, - người gác cổng nói và lại lo lắng sờ cái mụn trên cằm.

— Carl từ đâu đến? - Emily nói.

— Tôi không biết, - người gác cổng nhún vai. - Nhưng tôi thấy từ khi hắn dọn đến, ông Berger thôi không ra ngoài nữa. Ông B vốn đã lập dị, nhưng sau khi Carl đến, ông ấy càng trở nên điên điên khùng khùng. Bắt đầu ăn toàn đồ ăn sẵn. Ông B thuộc tạng người phốp pháp, nhưng thánh thần thiên địa ơi! Tôi nghe nói bây giờ ông ta phải nặng chừng một con cá voi rồi, đúng không? Chắc ông ta phải phá kỉ lục người nặng cân nhất trên chương trình TLC ấy nhỉ. Cứ nghĩ xem chuyện này sẽ gây tai tiếng thế nào cho gia đình, đặc biệt là cho ông anh nổi tiếng của ông ấy.

— Anh đang nói gì thế? - Tôi hỏi.

— Anh không biết ư? - Người gác cổng ngạc nhiên. - Lawrence Berger có một người anh trai tên là David Berger, một nhà soạn nhạc Hollywood từng giành giải Oscar. Gia đình Berger toàn những người tài năng và giàu có. Ông của Lawrence là một kĩ sư đắc lực nhất của Robert Moses hay gì ấy, còn bố Lawrence khá có tiếng trong ngành kinh doanh máy tính. Ông quản lí cũ nói với chúng tôi rằng trước khi bố của ngài Berger qua đời, đã có lần Bill Gates và Steve Jobs đích thân đến đây dự bữa tiệc sinh nhật của ông ấy.

Tôi chớp mắt với Emily. Bill Gates ư? Liệu vụ này còn có thể liên quan tới điều gì lạ lùng hơn nữa đây?

— Berger có xe hay một ngôi nhà nào khác không? - Emily hỏi.

— Xem nào. Họ có nhà ở Connecticut. Cũng ở đâu đó gần đây thôi. Ông B chẳng bao giờ lui tới chốn ấy, nhưng Carl cuối tuần nào cũng phóng chiếc Mecerdes mui trần bóng lộn đến đó. Hắn để xe ở bãi đỗ xe tại góc phố 77. Carl là kiểu người trầm tĩnh, lạnh lùng, nhưng để tôi nói cho anh hay, hắn thường boa cho tôi một tờ hai mươi đô-la mới cứng chỉ để xếp hàng vào thùng xe thôi đấy. Thật sự hắn đã giết những người kia sao? Và đặt bom nữa?

— Ai biết được? Cảm ơn anh nhé, Alex, - tôi nói và quay lại sảnh.

Tôi nhìn thấy Hobart đã đứng ngoài.

— EMT nói thằng cha béo trục béo tròn đó đã đủ sức khỏe tham dự cuộc thẩm vấn, - anh ấy thông báo. - Họ đang đưa hắn tới phân khu 19.

— Tốt, - tôi nói. - Có dấu vết gì của Carl không?

— Chúng tôi đang lục soát các căn hộ và từng tòa nhà bên cạnh, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy gì, - Hobart nhún vai. - Tôi nói thế này có đúng với tình hình không nhỉ? Béo thất thế nhưng Gầy vẫn đang thắng thế trong cuộc đua!

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.