Thi Ca Bình Dân Việt-nam

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Tuyển Tập Ca Dao Tiêu Biểu Cho Sự Luyến Ái Giữa Gái Trai
Phần Tuyển Tập Ca Dao Tiêu Biểu Cho Sự Luyến Ái Giữa Gái Trai

❊ ❊ ❊

1. Ai về Đông-tỉnh, Huê-cầu,

Để thương, để nhớ, để sầu cho ai.

Để sầu cho khách vãng lai,

Để thương để nhớ cho ai chịu sầu.

2. Ai đi, đợi với tôi cùng,

Tôi còn dở mối tơ hồng chửa xe.

Có nghe nín lặng mà nghe.

Những lời anh nói như xe vào lòng.

3. Ai đi đâu đấy hỡi ai,

Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm,

Tìm em như thể tìm chim,

Chim ăn bể Bắc đi tìm bể Đông.

Tìm bể đông thấy lông chim nhạn,

Tìm bể cạn thấy đàn chim bay.

Hôm qua là chín, hôm nay là mười.

Tìm em đã mướt mồ hôi,

Lại đứt nút áo, lại rơi khăn đầu,

Tìm em chẳng thấy em đâu

Lội sông thì ướt, quanh cầu thì xa.

4. Ai về em gởi bức thơ,

Hỏi người bạn cũ bây giờ nơi nao ?

Non kia ai đắp mà cao,

Sông kia biển nọ ai đào mà sâu ?

5. Ai đi bờ đập một mình,

Phớt phơ chéo áo giống hình lang quân.

6. Ai về đường ấy mấy đò,

Mấy cầu, mấy quán cho anh mượn tiền.

Ước gì quan đắp đường liền,

Kẻo ta đi lại tốn tiền đò ngang.

Em về dọn quán bán hàng,

Để anh là khách đi đàng trú chân.

7. Ai về Phú-lộc gởi lời,

Thơ nầy một bức nhắn người tri âm.

Mối tơ chín khúc ruột tằm,

Khi tháng, tháng đợi, khi năm, năm chờ.

Vì tình, ai lẽ làm ngơ.

8. Ai về, em gởi bức tranh,

Tô con chim sáo đậu nhành lan-chi.

Ai làm nên bước phân ly,

Cám công mưa nắng kẻ đi, người về.

9. Ai kêu vòi vọi bên tai,

Ta đang bắt chấy cho người tình nhân.

10. Ai về đường ấy hôm mai,

Gởi dăm điều nhớ, gởi vài điều thương.

Gởi cho đến chiếu, đến giường,

Gởi cho đến chốn buồng hương em nằm.

11. Anh thương em tam tứ núi cũng trèo,

Thất bát sông cũng lội, cửu thập đèo anh cũng qua.

12. Anh là con trai út ở nhà,

Anh đi kén vợ đàng xa quê người.

Thấy em đẹp nói, đẹp cười,

Đẹp người đẹp nết, lại tươi răng vàng.

Vậy nên anh gởi thơ sang,

Tình cờ anh quyết lấy nàng mà thôi.

13. Anh đã có vợ con chưa,

Mà anh ăn nói gió đưa ngọt ngào.

Mẹ già anh để nơi nao,

Để em tìm vào hầu hạ thay anh.

Chả tham nhà ngói rung rinh,

Tham về một nỗi anh xinh miệng cười.

Miệng cười anh đáng mấy mươi,

Chân đi đáng nén, miệng cười đáng trăm.

Tờ giấy hồng anh phong chữ Thọ,

Anh gửi thư này cả họ bình yên.

Đầu rồng mà đối tay tiên,

Ước gì tay ấy gối lên đầu này.

Đầu ấy mà gối tay này,

Như chim loan phượng ấp cây ngô đồng.

Một mai nên vợ, nên chồng,

Như cá gặp nước, như rồng gặp mây.

14. Anh về, em nọ dám đưa.

Hai hàng châu lệ như mưa tháng mười.

15. Anh còn son, em cũng còn son,

Ước gì ta được làm con một nhà.

16. Anh thương em không biết để đâu,

Để trong cái hũ lâu lâu lại dòm.

Em thương anh không biết để đâu,

Để trên thúng cám, để đầu chuồng heo.

17. Anh thấy em anh cũng muốn thương,

Sợ lòng bác mẹ soi gương chẳng tường.

18. Anh kia lịch sự đi đàng,

Mời anh hãy ghé vào hàng nghỉ ngơi.

Tay nâng chén rượu toan xơi,

Tay gạt nước mắt : Thiếp ơi ! Chàng về.

- Chàng về thiếp cũng như mê,

Thiếp ở, chàng về, chàng nghĩ làm sao.

Đôi bên đông liễu, tây đào,

Dạ sầu ngao ngán làm sao bây giờ ?

19. Anh nhất kỳ tâm,

Sao cô bây khéo nhị kỳ tình ?

Vì ai xui giục cho cô mình nhị kỳ tâm.

Đêm hôm qua vắng khách tri âm,

Vắng hoa thiên lý thăm thầm cội cây.

Đêm hôm qua rót đọi dầu đầy,

Than thân với bóng, bóng rầy bóng chẳng có thương.

Suốt năm canh bế bóng lên giường,

Ngọn đèn dập tắt, nửa thương, nửa cười.

Bấy lâu nay gần bến, xa vời.

20. Anh chờ em từ thuở mô tê,

Không hề bóc lá, không hề để nha.

Bóc lá, kinh em mau già,

Để nha sợ nữa ra cành mía lau.

Khoan hồ khoan !

Thiếp như mía tiến vừa tơ,

Chàng như mía tiến rật chờ đợi ai ?

Núi cao, sông hãy còn dài,

Thương nhau đã dễ bằng ngày gặp nhau.

Khoan hồ khoan !

21. Anh đi đường ấy xa xa,

Để em ôm bóng trăng tà năm canh.

Nước non một gánh chung tình,

Nhớ ai, ai có nhớ mình hay chăng ?

22. Anh về, em nắm cổ tay,

Em dặn câu này anh chớ có quên :

Đôi ta đã trót lời nguyền,

Chớ xa xôi mặt mà quên mảng lòng.

23. Anh đi đâu cũng ghé lại nhà,

Trước thăm phụ mẫu, sau là thăm em.

24. Anh về xẻ ván cho dày,

Bắc cầu sông Cái cho thầy mẹ sang.

Thầy mẹ sang, em cũng theo sang,

Đò dọc quan cấm, đò ngang không chèo.

25. Anh muốn trông, anh lên Ba-dội anh trông.

Một Dội anh ngồi, hai Dội anh trông.

Trống thu không ba hồi điểm chỉ,

Anh ngồi, anh nghỉ, thở ngắn, than dài.

Trúc nhớ mai thuyền quyên nhớ khách,

Quan nhớ ngực bạch, bóng lại nhớ câu.

Anh nhớ em đây, biết bao giờ được,

Đạo vợ chồng, chẳng trước thời sau,

Trăm năm xin chớ quên nhau.

26. Anh đây mục hạ vô nhân,

Nghe em xuân sắc mười phân não nùng.

Xưa nay những gái má hồng,

Anh thề anh có thèm trông đâu nào.

Lấy em đi trước cho hào,

Dù ngắm, dù nguýt, dù sao mặc lòng.

27. Áo xông hương của chàng vắt mắc,

Đêm em nằm, em đắp lấy hơi.

Gởi khăn, gởi túi, gởi lời,

Gởi đôi chàng-mạng cho người đàng xa.

Vì mây cho núi nên xa,

Mây cao mù mịt, núi nhòa xanh xanh.

28. Ăn trầu chọn lấy cau khô,

Trèo lên ba Ba-dội có cô bán hàng,

Cô bán hàng lòng cô buồn bã,

Bóng xế chiều, bóng ngã về tây.

Đợi cô ba bảy hai mươi mốt năm nay.

29. Ăn cơm ba chén lưng lưng,

Uống nước cầm chừng để dạ thương em.

30. Ấy ơi dắt mối tơ mành,

Cho thuyền quen bến, cho anh quen nàng.

Tơ tằm đã vấn thì vương,

Đã trót dan díu thì thương nhau cùng.

31. Ba phen lên ngựa mà về,

Cầm cương níu lại xin đề câu thơ.

Câu thơ ba bốn câu thơ,

Câu đợi, câu chờ, câu nhớ, câu thương.

32. Bãi dài cát nhỏ tăm tăm,

Phải căn duyên trời định bấy nhiêu năm anh cũng chờ.

33. Bãi dài cát nhỏ, hột to.

Thác đi thì mất sống lo kết nguyền.

34. Bạn ơi, ơi bạn vô đây,

Tội chi đứng sáng ngoài đường,

Sương sa nhỏ xuống cảm thương hàn không ai.

35. Bao giờ cho sóng bỏ gành,

Cù lao bỏ bể thì anh bỏ nàng.

36. Bao giờ cho gạo bên sàng,

Cho trăng bén gió, cho nàng lấy anh.

37. Bao giờ cho hương bén hoa,

Khăn đào bén túi, cho ta bén mình.

Thuyền không đậu bến Giang-đình,

Ta không, ta quyết lấy mình làm đôi.

38. Bắc thang lên hái hoa vàng,

Vì ai cho thiếp biết chàng từ đây ?

39. Bắc Nam lòng chẳng thương tình,

Để anh gắn bó một mình sao đang.

40. Bây giờ mận mới hỏi đào :

Vườn hồng đã có ai vào hay chưa ?

- Mận hỏi, thì đào xin thưa :

Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào.

41. Bấy lâu vắng mặt khát khao,

Bây giờ thấy mặt tính sao hỡi tình ?

42. Bấy lâu vắng mặt khát khao,

Bây giờ thấy mặt muốn trao lạng vàng.

Bên nầy sông bắc cây cầu mười tấm ván,

Bên kia sông lập cái quán mười hai từng.

Bán buôn nuôi mẹ cầm chừng đợi anh.

43. Bên sông thanh vắng một mình,

Có ông ngư phủ biết tình mà thôi.

44. Bên hữu con thiên-lý-mã,

Bên tả con vạn-lý-vân,

Hai bên nhắm cũng cân phân,

Lòng anh muốn cỡi một lần đủ đôi.

Thiên-lý-mã sải như tên bắn,

Vạn-lý-vân chạy tế giống rồng bay.

E khi anh cỡi chẳng tài,

Sa cơ một phút ngàn ngày lại đau.

45. Bớ chiếc ghe sau chèo mau anh đợi,

Kẻo khuất bóng bần anh bắc em nam.

46. Bớ chiếc ghe sau chèo mau anh đợi,

Kẻo khỏi khúc sông nầy bờ bụi tối tăm.

47. Bởi thương nên ốm nên gầy,

Cơm ăn chẳng đặng gần đầy ba trăng.

Ngó lên sao mọc như giăng,

Thấy em có nghĩa mấy trăng cũng chờ.

48. Buồn buồn, nhớ nhớ, thương thương,

Nhớ người áo trắng đi đường cái quan.

49. Buồng nhà trong mắc dở chăn tằm,

Buồng nhà ngoài chứa khách, biết nằm nơi mô.

50. Bữa nay giọng tắt tiếng khan,

Trong mình mỏi mệt choan van cả đầu.

Tai anh nghe chị em hò hát đã lâu,

Giật mình trở dậy bới đầu bịt khăn.

Bước ra ba bước than rằng :

Biết nơi đâu xứng nợ, biết nơi nào bằng kết đôi ?

51. Bữa ăn có cá cùng canh,

Ăn chưa mát dạ, bằng anh thấy nàng.

52. Cá sầu ai cá chẳng quạt đuôi,

Như lan sầu huệ, như tui sầu mình.

Tử sanh, sanh tử tận tình,

Dù ai ngăn đón, tui cứ mình tui thương.

53. Cá chẳng ăn câu thiệt là cá dại,

Câu anh cầm câu ngãi, câu nhân.

54. Cách bức chẳng được nói luôn,

Những người bên ấy có buồn cùng chăng ?

55. Cách mấy thu tưởng là em đi biệt,

Hay đâu em còn trực tiết đợi anh.

56. Cái quạt mười tám cái nan,

Ở giữa phất giấy hai nan hai đầu.

Quạt nầy anh để che đầu,

Đêm đêm đi ngủ chung nhau quạt nầy,

Ước gì chung mẹ chung thầy,

Để em giữ cái quạt nầy làm thân,

Rồi ta chung gối, chung chăn,

Chung quần, chung áo, chung khăn đội đầu.

Nằm thời chung cái giường Tàu,

Dậy thời chung cả hộp trầu, ống vôi.

Ăn cơm chung cả một nồi,

Gội đầu chung cả dầu hồi, nước hoa.

Chải đầu chung cái lược ngà,

Soi gương chung cả ngành hoa giắt đầu.

57. Cái ngọn sông Đào vừa trong vừa chảy,

Anh đi kén vợ mười bảy năm nay.

Tình cờ bắt gặp cô mình ở đây,

Mượn cắt cái áo mượn may cái quần.

Khâu xong anh tính tiền công,

Em đi lấy chồng anh giúp của cho.

Giúp em một thúng xôi vò,

Một con lợn béo, một vò rượu tăm.

Giúp em đôi chiếu em nằm,

Đôi chăn em đắp, đôi trầm em đeo.

Giúp em quan tám tiền cheo,

Quan năm tiền cưới lại đèo buồng cau.

Chúc cho anh chị lấy nhau,

Một số là giàu, hai số lắm con.

58. Cầm lược lại nhớ đến gương,

Cầm khăn nhớ túi, đi đường nhớ nhau.

59. Càng thắm thì lại càng phai,

Thoang thoảng hoa lài mà được thơm lâu.

60. Cất lên một tiếng la đà,

Cho chim nhớ tổ cho gà nhớ con.

Cất lên một tiếng linh đình,

Cho loan nhớ phượng cho mình nhớ ta.

61. Cầu Mông bước tới Cầu Châu,

Bước sang cầu Sỷ gặp nhau Cầu Dừa.

Em ơi em có chồng chưa ?

Sông còn có rạch lọ là người ru ?

62. Cây da trước miễu ai biểu cây da tàn,

Bao nhiêu lá rụng anh thương nàng bấy nhiêu.

63. Có trầu có vỏ không vôi,

Có chăn có chiếu không người nằm chung.

64. Có chồng thương kẻ không chồng,

Không chồng ra đứng cánh đồng mà nom.

Nom cho thấy mặt nhau luôn,

Thấy thời khỏe mạnh thuốc tơn nào tầy !

65. Có nghe nín lặng mà nghe,

Những lời anh nói như xe vào lòng.

66. Con chim chích chòe đứng hè bà chủ.

Con chim đội mũ nó đứng đám ông củ ông Hương.

Đôi ta mới ngộ tình thương,

Dù ai đem nhiễu đổi lương cũng đừng.

67. Con chim tra trả, ai vay mà trả,

Bụi gai sưng ai vả mà sưng.

Đây người dưng đó cũng người dưng.

Cớ chi nước mắt rưng rưng nhỏ hoài.

Hai tay ôm vạt áo dài,

Chặm lên con mắt, chặm hoài không khô.

68. Con chim trên núi, con gà dưới suối.

Nó gáy giọng chầu đôi, chầu ba.

Đêm năm canh chẳng ngủ lại ngồi,

Trông người thục nữ, bồi hồi lá gan.

69. Con chim đại bàng bay ngang hòn núi bạc,

Con cá ngư ông móng nước ngoài khơi.

Gặp nhau đây phân giải đôi lời,

Kẻo mai kia con cá về sông vịnh ;

Con chim đổi dời non xanh.

70. Con gái mười bảy mười ba,

Đêm nằm với mẹ khóc la đòi chồng.

71. Con quạ đen, con cò trắng,

Con ếch ngắn, con rắn dài,

Em trông anh trông mãi trông hoài,

Trông cho thấy mặt như bài liền pho.

72. Con quạ bay xa, bay qua vườn hoa nghỉ mát.

Con hạc đậu lầu vàng nghỉ mát kêu sương.

Nhạn kêu tiếng nhạn đau thương,

Đêm năm canh nhớ bạn, ngày thường nhớ em.

73. Con cuốc kêu réo trên ngàn,

Gà rừng táo tác gọi con tha mồi.

Lạnh lùng thay láng giềng ôi !

Láng giềng lạnh ít sao tôi lạnh nhiều.

74. Con công tố hộ trên rừng,

Đã được con chị thì đừng con em.

- Lòng yêu vô giá quá chừng,

Con công tố hộ trên rừng mặc công.

75. Con vượn bồng con lên non hái trái,

Em thấy con vượn đương chuyền khoan khoái nhớ anh.

76. Còn đêm nay nữa, mai đi,

Lạng vàng không tiếc, tiếc khi ngồi kề.

Còn đêm nay nữa, mai về,

Lạng vàng không tiếc, tiếc kề má son.

77. Cô kia đứng ở bên sông,

Muốn sang anh ngã cành hồng cho sang.

78. Cô kia cắt cỏ bên sông,

Có muốn ăn nhãn thì lồng sang đây.

Sang đây, anh bấm cổ tay,

Anh hỏi câu nầy : Cô lấy anh không ?

79. Cô kia thắt cái lưng xanh,

Có về Nam-định với anh thì về.

Nam-định có cây bồ đề,

Có giếng tắm mát, cô về mà chơi.

80. Cô kia yếm trắng lòa xòa,

Lại đây đập đất, trồng cà với anh.

Bao giờ cà chín, cà xanh,

Anh cho một quả để dành mớm con.

81. Cô kia má đỏ hồng hồng,

Cô chưa lấy chồng còn chờ đợi ai ?

82. Cô kia khăn trắng tang ai,

Nhất tang cha mẹ, thứ hai tang chồng ?

Tang chồng thì vất khăn đi,

Tang cha, tang mẹ, ta thì tang chung.

83. Cô thương nhớ ai ngơ ngẩn đầu cầu ?

Lược thưa biếng chải, gương Tàu biếng soi.

Sập đá hoa bỏ vắng chẳng ai ngồi,

Buồng hương bỏ vắng cho người quay tơ.

Cô thương nhớ ai ra ngẩn vào ngơ ?

Đêm quên giấc ngủ, ngày mơ trận cười.

Đêm năm canh, ngày sáu khắc chàng ôi !

Chàng cười nửa miệng, thiếp tôi vui nửa lòng.

84. Cô kia đi đường này với ta,

Trông đậu, đậu tốt, trông cà, cà sai.

Cô kia đi đàng ấy với ai,

Trồng bông, bông héo, trồng khoai, khoai hà.

85. Cổ tay em vừa trắng vừa tròn,

Mặt mũi vuông vắn chồng con thế nào ?

86. Công anh chẻ nứa đan bồ,

Con chị đi mất, anh vồ con em.

Công anh rọc lá gói nem,

Con chị đi mất, con em trốn chồng.

87. Chàng về thiếp cũng xin đưa,

Xin trời đừng nắng, chớ mưa trơn đường.

88. Chàng về cho chóng rồi ra,

Kẻo em chờ đợi sương sa lạnh lùng.

89. Chẳng tư túi chẳng trăng hoa,

Cớ sao lại thiết việc nhà người dưng.

90. Chẳng đi thì dạ chẳng đành,

Đi thì mang tiếng dỗ dành nhau đi.

91. Chẳng đi thì nhớ thì thương,

Đi ra dãi nắng dầm sương khó lòng.

92. Chẳng thiêng ai gọi là thần,

Lối ngang đường tắt chẳng gần ai đi.

93. Chẳng tham nhà ngói rung rinh,

Tham về một nỗi anh xinh miệng cười.

94. Chẳng tham vựa cá anh đầy,

Tham năm ba chữ cho tày thế gian.

95. Chẳng chè chẳng chén sao say,

Chẳng thương, chẳng nhớ sao hay đi tìm.

96. Chân đi thẳng tới chân ôi !

Chân đi thẳng tới chân ngồi xuống đây.

97. Chật hào cá lội sen rung,

Choàng ngang cổ bạn anh hun đỡ lòng.

98. Chèo mau để thiếp gặp anh,

Hai ta hiệp lại cho thành một đôi.

99. Chỉ điều ai khéo vấn vương,

Một người một xứ mà thương nhau đời.

Chữ tình ai bứt cho rời,

Tơ hồng đã định đổi dời đặng đâu.

100. Chiếc thuyền không đỗ bến Giang-đình.

Ta nay chỉ quyết lấy mình mà thôi.

Cây khô kia há dễ mọc chồi,

Bác mẹ già chưa có dễ ở đời với ta.

Con dao vàng cắt miếng giò hoa.

101. Chiều chiều xách chén mua tương,

Thấy anh trong trường cất viết ngó ra.

Hỏi thăm anh học trường nào,

Đặng em mua giấy gửi vào cho anh.

102. Chiều chiều én liệng cò bay,

Khoan khoan hỏi bạn, bạn rày nhớ ai.

103. Chiều chiều vịt lội bàu sen,

Để anh lên xuống làm quen ít ngày.

104. Chiều chiều ra bãi mà trông,

Bãi thì thấy vắng, người không thấy người.

105. Chiều chiều mang giỏ hái dâu,

Hái dâu không hái, nhớ câu ân tình.

106. Chiều chiều chim vịt kêu chiều,

Bâng khuâng nhớ bạn chín chiều ruột đau.

107. Chiều chiều ra đứng cổng làng,

Nghe trống bãi tràng em chạy đón anh.

108. Chiều chiều lại nhớ chiều chiều,

Nhớ người quân tử khăn điều vắt vai.

109. Chiều chiều én liệng bờ sông.

Hỏi thăm chú lái nào chồng em đâu ?

- Chồng em lên ngọn Sông Ngâu,

Buôn bè Mạn-hảo, năm sau mới về.

110. Chim khôn mắc phải lưới hồng,

Hễ ai gỡ được, đền công lạng vàng.

Anh rằng anh chẳng lấy vàng,

Hễ anh gỡ được, thì nàng lấy anh.

111. Chim khôn kêu tiếng rảnh rang,

Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.

112. Chim liễu nó biểu chim quỳnh,

Biểu to biểu nhỏ, biểu mình thương tui.

113. Chim chuyền bụi sậy, con cá quậy bụi tùng.

Anh thương em thảm thiết vô cùng,

Dĩa nghiên mài mực tạm cùng bức thư.

114. Chim khôn mắc phải lưới hồng,

Ai mà gỡ được đền công lạng vàng.

Đền vàng anh chẳng lấy vàng,

Lòng anh chí quyết lấy nàng mà thôi.

115. Cho anh một miếng trầu vàng,

Mai sau trả lại cho nàng đôi mâm.

116. Chờ em nên quá sức chờ.

Chờ cho rau muống lên bờ trổ bông.

117. Chợ Đông-ba gác ra ngoài giại,

Cầu Trường-tiền đúc lại xi moong.

Ơi người lỡ giận chồng con,

Về đây gá nghĩa vuông tròn cùng ta.

118. Chuông già đồng điếu chuông kêu,

Anh già lời nói, em xiêu tấm lòng.

119. Chúng em như hoa gạo trên cây,

Các anh như đám cỏ may bên đường.

Lạy trời dãi gió dầm sương,

Hoa gạo rụng xuống chui luồng cỏ may.

120. Chừng nào muối ngọt chanh thanh.

Em đây mới dám bỏ anh lấy chồng.

121. Dây tơ hồng không trồng mà mọc,

Thấy em chưa chồng anh chọc anh chơi.

122. Dầu mà nước lớn đầy sông,

Cầu trôi nhịp giữa tôi không bỏ nàng.

123. Dở sách ra em sa nước mắt

Em quên chữ đầu bài vì nhớ đến anh.

Dở sách ra lệ sa ướt sách,

Quên chữ đầu bài bởi nhớ đến em.

124. Dù ai nắm chí nàng bay,

Thì nàng cứ giữ nhẫn này cho anh.

125. Dù ai cho bạc cho vàng.

Chẳng bằng trông thấy mặt chàng hôm nay.

126. Đào lý một cành, tơ trúc phiếm loan,

Ban tối hôm qua, nguyệt lặn, bóng ông sao tàn.

Đêm khuya thanh vắng, khách hồng nhan lững lờ.

Cây xanh thì lá cũng xanh,

Đã trót vin cành thì hái lấy hoa.

Cung đàn tì bà ai khéo gảy tang tình tính tang.

Long ngâm hổ đối, cái cống xang hồ, cái hồ xừ xang.

Anh thương cô nàng như lá Đài-bi,

Ngày thì dãi nắng, đêm thì dầm sương.

127. Đầu năm ăn quả thanh yên,

Cuối năm ăn bưởi cho nên đèo bòng.

Vì cam cho quít đèo bòng,

Vì em nhan sắc cho lòng nhớ thương.

128. Đầu đường kia có một cây chuối,

Cuối đường nọ có một cây đa,

Cái góc ngã ba có một sợi dây tơ hồng.

Con gái chưa chồng như bông hoa lý,

Trai chưa vợ như bức tượng vẽ tranh đồ.

Ngó lên mây bạc trời hồng,

Gẫm tôi với bậu vợ chồng sánh đôi.

129. Đầu giồng có cây duối, cuối giồng có cây da,

Ngõ ba đường có cây tơ hồng.

Con gái chưa chồng cái lòng hực hỡ.

Con trai chưa vợ ruột thắt như tranh.

Ngó lên mây trắng trời xanh,

Ai ai cũng vậy ưng anh cho rồi.

130. Đầu làng có bụi chuối khô,

Trông về xóm bắc đôi cô chưa chồng.

Cây cao gió đập đùng đùng,

Ai về đằng ấy nhắn giùm đôi cô.

131. Đấy với đây chẳng duyên thì nợ,

Đây với đấy chẳng vợ thì chồng,

Dây tơ hồng chưa xe đã mắc,

Rượu quỳnh tương chưa nhấp đã say,

Chẳng chè chẳng chén sao say.

Chẳng thương chẳng nhớ sao hay đi tìm.

132. Đấy đông thì đây bên tây,

Đây chửa có vợ, đấy nay chưa chồng.

133. Đèn Sài-gòn ngọn xanh ngọn đỏ,

Đèn Mỹ-tho ngọn tỏ ngọn lu,

Anh về học lấy chữ nhu,

Chín trăng em đợi mười thu em chờ.

134. Đêm nằm lưng chẳng tới giường,

Trông cho mau sáng ra đường gặp em.

135. Đêm nằm tơ tưởng tưởng tơ,

Chiêm bao thấy bậu, dậy rờ chiếu không.

136. Đêm trăng thanh, anh mới hỏi nàng,

Tre non đủ lá đan sàng nên chăng ?

- Đan sàng thiếp cũng xin vâng,

Tre vừa đủ lá non chăng hỡi chàng ?

137. Đêm đêm anh nằm nhà ngoài,

Để em thở ngắn than dài nhà trong.

Ước gì anh được vô phòng,

Loan ôm lấy phượng, phượng bồng lấy loan.

138. Đêm qua mận mới hỏi đào :

Vườn xuân đã có ai vào hái hoa ?

Bông đào chênh chếch nở ra.

Giang tay muốn hái, sợ nhà có cây.

Lạ lùng anh mới tới đây,

Thấy hoa liền hái biết cây ai trồng ?

139. Đêm khuya ngồi dựa gốc bồng,

Sương sa gió lạnh chạnh lòng nhớ anh.

140. Đêm qua mây kéo đen dầm,

Thấy hai người ấy thì thầm với nhau.

Tưởng rằng tính toán tiền cau,

Ai ngờ nhân tình vụn với nhau bao giờ.

141. Đêm nay hoa nở nhụy vàng,

Sáng ngày thiếp thấy bóng chàng áo xanh.

142. Đêm khuya thiếp mới hỏi chàng,

Cau khô ăn với trầu vàng xứng không ?

143. Đêm qua nguyệt lặn về Tây,

Sự tình kẻ ấy, người đây còn dài.

Trúc với mai, mai về trúc nhớ,

Trúc trở về, mai nhớ trúc không ?

Bao giờ kẻ bắc, người đông,

Kể sao cho xiết tấm lòng tương tư.

144. Đêm qua trời sáng trăng rằm,

Anh đi qua cửa, em nằm không yên.

Mê anh chẳng phải mê tiền.

145. Đó đây trước lạ sau quen,

Chẳng gần, qua lại đôi phen cũng gần.

146. Đó gặp đây như rồng gặp hội,

Em khá nghĩ chút tình kẻo tội bớ em.

147. Đố ai quét sạch lá rừng,

Để ta khuyên gió, gió đừng rung cây.

Rung cây, rung cỗi, rung cành,

Rung sao cho chuyển lòng anh với nàng.

148. Đố ai ngồi võng không đưa,

Ru con không hát, anh chừa rượu tăm.

Đố ai chừa được rượu tăm,

Chừa ăn thuốc chín, chừa nằm chung hơi.

- Có tôi chừa được mà thôi,

Chừa ăn thuốc chín, chung hơi chẳng chừa.

149. Đổ lửa than nên vàng lộn trấu,

Anh mảng thương thầm chưa thấu dạ em.

150. Đôi ta chẳng đặng sum vầy,

Cũng như chim nhạn lạc bầy kêu sương.

151. Đôi ta là nợ, là tình,

Là duyên, là kiếp đôi mình kết giao.

Em như hoa mận hoa đào,

Cái gì là ngãi tương giao hỡi chàng ?

152. Đôi tay cầm đôi dao cau,

Chỉ trời vạch đất lấy nhau phen nầy.

153. Đôi ta như rắn thìu điu,

Nước chảy mặc nước, ta dìu lấy nhau.

154. Đôi tay cầm đôi ống tơ,

Dù năm ba mối, cũng chờ mối anh.

155. Đôi ta như thể con tằm,

Cùng ăn một lá, cùng nằm một nong.

Đôi ta như thể con ong,

Con quấn, con quít, con trong, con ngoài.

Đôi ta như thể con bài,

Chồng đánh, vợ kết chẳng sai con nào,

156. Đôi duyên ta như loan với phượng,

Nỡ lòng nào để phượng lìa cây.

Muốn cho có đó, có đây,

Ai làm nên nỗi nước nầy chàng ôi !

Thà rằng chẳng biết thì thôi,

Biết chi gối chiếc lẻ loi thêm phiền.

157. Đôi ta lấm tấm hoa nhài,

Chồng đây, vợ đấy kém ai trên đời.

Muốn cho gần chợ ta chơi,

Gần sông tắm mát, gần nơi đi về.

158. Đồn rằng kẻ Lạng vui thay,

Đi ba bốn ngày kể đã lắm công.

Bên dưới có sông, bên trên có chợ,

Anh lấy em về làm vợ nên chăng.

Tre già để gốc mọc măng.

159. Đường xa thì thật là xa,

Mượn người làm mối cho ta một người.

Một người mười tám, đôi mươi,

Một người vừa đẹp, vừa tươi như mình.

160. Đường xa mượn cáng mà đi,

Xin cho tốt tuế quản chi xa đường.

Trồng hường lấy lá che hường,

Thương em chẳng quản nỗi đường xa xôi.

161. Đũa tre một chiếc khó cầm,

Thương nhau phải tính âm thầm sao nên.

162. Đứng đây quyết đợi một thì,

Đợi chàng tất phải có khi gặp chàng.

163. Em có yêu anh, tam tứ núi chúng anh cũng trèo,

Thập bát sông tang tình chúng anh cũng lội,

Tứ cửu tam thập lục đèo chúng anh cũng trèo qua.

Chén son em ơi, anh nguyện với ông trăng già.

Càn khôn đưa lại mấy một nhà vui chung.

Con đàng xa xôi, xin em chớ ngại ngùng.

Xa người, xa tiếng, nhưng lòng không xa.

Nói ví dầu sớm biết nhau ra,

Đá vàng cũng quyết, phong ba anh cũng liều.

Đường tình riêng mới nhớ ít, tưởng nhiều.

Xăm xăm đè nẻo Lam-kiều lần sang.

Con dao vàng anh liếc đá vàng,

Mắt anh anh liếc, mắt nàng nàng đưa.

Ta mần thinh đi kẻo thế gian ngờ,

Lòng đây thương đó biết cơ hội nào.

Quyết sắn tay, anh bẽ khóa Động Đào.

164. Em về thưa mẹ cùng thầy,

Có cho anh cưới, tháng nầy anh ra.

- Anh về thưa mẹ cùng cha,

Bắt lợn sang cưới, bắt gà sang sêu.

Chắc như lời ấy không sai,

Tháng giêng đẵn gỗ, tháng hai làm nhà.

Tháng ba ăn cưới đôi ta.

165. Em thương nhớ ai ngơ ngẩn bên đầu cầu,

Lược thưa biếng chải, gương Tàu biếng soi.

Cái sập đá hoa bỏ vắng em không ngồi,

Vườn hoa bỏ vắng mặc người quay tơ.

Em thương nhớ ai, ra ngẫn vào ngơ,

Đêm quên giấc ngủ ngày mơ trận cười.

Bấy lâu nay gần bến, xa vời.

166. Em đi đâu đào liễu một mình,

Để ai nặng khối chung tình trong tâm.

Đêm qua vắng khách tri âm,

Vắng hoa luống những âm thầm cỗi cây.

Đêm đêm ngồi tựa cành cây,

Than thân với bóng, bóng rày bóng chẳng có thương

Đêm đêm rước bóng lên giường,

Ngọn đèn thấp thoáng, nửa thương nửa sầu.

167. Em rằng em chẳng lấy anh,

Để anh bán cửa bán nhà anh theo.

Còn một cái cối dâm bèo,

Anh đây bán nốt anh theo em về.

168. Em về dọn quán bán hàng,

Để anh làm khách qua đàng trú chân.

169. Em dầu có thác xuống suối vàng,

Hồn em cũng bận bịu theo chàng sánh đôi.

170. Em nghiêng tai dưới gió,

Qua kể nhỏ cho em rành,

Đôi ta còn vướng tơ mành,

Đó chẳng đành, đây anh cũng gắng,

Sóng ba đào mưa nắng chẳng nao.

171. Em ôm bó mạ xuống đồng,

Miệng ca tay cấy mà lòng nhớ ai.

172. Em là con gái chợ Cơ,

Hái rau lú bú ngẩn ngơ bên đường,

Ví dù anh có lòng thương,

Mời anh về đất bãi, em muối dưa càng anh xơi.

173. Gái chưa chồng trông mong đi chợ,

Trai chưa vợ lơ lửng đứng đàng.

174. Gặp nhau ăn một miếng trầu,

Gọi là nghĩa cũ về sau mà chào.

Miếng trầu đã nặng bằng bao,

Muốn cho đông liễu tây đào là hơn.

Miếng trầu kể hết nguồn cơn,

Muốn xem đây đấy thiệt hơn thế nào.

Miếng trầu là nghĩa tương giao,

Muốn cho đây đấy duyên vào hợp duyên.

175. Giả đò mua hẹ bán hành,

Vô ra chợ Cống thăm anh kẻo buồn.

176. Giả đò buôn bán kén bán tơ,

Đi ngang qua ngõ rơi thơ cho chàng.

177. Giả đò mua khế bán chanh,

Giả đi đòi nợ thăm anh kẻo buồn.

178. Gió đưa tờ giấy lên mây,

Gió đưa cô tú vào đây ăn trầu.

179. Gió đưa gió đẩy bông trang,

Ai đưa ai đẩy duyên nàng tới đây.

180. Gió vàng hiu hắt đêm thanh,

Đường xa, dặm vắng xin anh đừng về.

Mảnh trăng đã trót lời thề,

Làm chi để gánh nặng nề riêng ai !

181. Gió đưa cành mận, gió lận cành đào,

Vì em, anh phải ra vào tối tăm,

Tối tăm, thì mặc tối tăm,

Chờ cho bác mẹ đi nằm sẽ hay.

Thoạt vào anh nắm cổ tay,

Xin em đừng hô hoán việc nầy nên to.

182. Gió đưa cây cửu lý hương,

Hai người hai họ mà thương nhau cùng.

183. Gió đâu thổi mát sau lưng,

Dạ sao dạ nhớ người dưng vô cùng.

184. Gió đưa cột phướn hao dầu

Thương em để dạ chớ sầu mà hư.

185. Gió đánh đò đưa, gió đập đò đưa,

Sao cô mình lơ lửng mà chưa có chồng ?

Gió đánh cành hồng, gió đập cành hồng.

Hỏi cô mình đã muốn lấy chồng hay chưa ?

186. Giở xem một truyện phong tình,

Cho loan nhớ phượng, cho mình nhớ ta.

Nhớ nhau, nên thất, nên gia,

Nên cửa, nên nhà, nên vợ, nên con.

Chim họa mi réo rắt trên non,

Ước gì ta được vợ con như người.

187. Gối chăn gối chiếu chẳng êm,

Gối lụa chẳng mềm bằng gối tay em.

188. Ghe anh lui về Gia-định, em thọ bịnh đau liền.

Không tin anh hỏi lại xóm giềng có không.

189. Hai tay ôm bản đàn kìm,

Nguyện cùng trời đất kết nguyền với nhau.

190. Hai tay bưng chén rượu đào,

Xin mời quân tử uống vào cho say.

191. Hai tay cầm bốn tay nôi,

Tay thẳng, tay giùn, tay nhớ, tay thương.

192. Hai thuyền đi chung một dòng,

Bơi chèo gần lại cho lòng đỡ suông.

Chào cô trước mũi tiền phuông,

Chào cô sau lái mặt vuông chữ điền.

Chào rồi tôi lại hỏi liền,

Hỏi rằng cô đã kết duyên nơi nào ?

Hay còn phong nhụy huê đào,

Thì chờ nhau đặng thăm chào đôi câu.

Kẻo mà thuyền lại xa nhau,

Xuân này hờ hững, xuân sau buồn lòng.

193. Hai bên, bên liễu, bên đào,

Mặc tình ý bạn, thương bên nào thì thương.

194. Hang sâu núi hiểm như vầy,

Ai xui anh đến chốn này gặp em.

195. Hiu hiu gió thổi bờ đê,

Cửa nhà bỏ phế, mảng mê lời mình.

196. Hoa cau gặp hội hát suông,

Em ở một làng, anh ở một nơi.

Bây giờ mới gặp nhau đây,

Ước làm phu phụ muôn đời nên chăng.

197. Học trò trong Quảng ra thi,

Thấy cô gái Huế bỏ đi không đành.

198. Hồi hôm xuống bói ông Thầy,

Sáng ra xuống đám ruộng nầy gặp em.

199. Hôm qua em đi trên đường,

Nghe ai kêu gọi, em cứ tưởng là tiếng anh.

200. Hỡi cô yếm trắng lòa lòa,

Yếm nhiễu, yếm vóc hay là trúc bâu,

Hay là lụa bạch bên Tàu,

Người cắt cũng khéo, người khâu cũng tài.

Một đàng anh thêu nên nhạn,

Hai đàng anh mạng nên hoa,

Yếm em anh để trong nhà,

Khen thay thầy mẹ mở khóa đem ra cho nàng.

-Trông anh như thể nhìn vàng,

Bỏ ra thì khách hồng nhan được nhờ.

Anh như chỉ thắm thêu cờ,

Em như rau má lờ mờ giếng khơi.

Dù anh mà chửa có nơi,

Em xin vượt biển qua trời theo anh.

201. Hỡi cô yếm trắng lòa lòa,

Sao cô không bảo mẹ già nhuộm thâm.

Ước gì anh được ở gần,

Để anh nhuộm hộ thấm nhuần công anh.

202. Hỡi cô thắt dải lưng xanh,

Ngày ngày thấp thoáng bên mành trông ai.

203. Hỡi cô gánh nước quang mây,

Cho anh một gáo tưới cây ngô đồng.

Cây ngô đồng cành cao, cành thấp,

Ngọn ngô đồng lá dọc, lá ngang…

Từ ngày anh gặp mặt nàng,

Lòng càng ngao ngán, dạ càng ngẩn ngơ.

204. Hỡi cô mặc áo yếm hồng,

Đi trong đám hội có chồng hay chưa ?

206. Hỡi anh đi đường cái quan,

Xin anh đứng lại em than vài lời :

Đi đâu vội mấy, anh ơi !

Cái quần, cái áo như người nhà ta.

Cái ô em để trong nhà,

Khen ai mở khóa đưa ra cho chàng.

207. Huệ xào vì bởi mất sương,

Anh xanh xao vì bởi nhớ thương nghĩa nàng.

208. Kĩu cà kĩu kịt, em gánh nặng xuống ngàn,

Anh có thương xin đợi, em muôn vàn đội ơn.

209. Khăn vuông bốn chéo một chùm,

Miệng mời người nghĩa hò dùm ít câu.

210. Khi xưa ai biết ai đâu,

Chỉ vì điếu thuốc miếng trầu quen nhau.

211. Không buông giọng bướm lời hoa,

Cớ sao lại bắt lòng ta cảm tình.

212. Không sơn mà gắn với hèo,

Không bùa, không thuốc mà theo mới tình.

213. Khuất bóng đèn lang anh nhìn nàng không rõ,

Thấy dạng em ngồi, còn nhỏ anh thương.

214. Lạ thay nết nói, nết cười,

Nết sao lại khiến cho người muốn thương.

215. Làm thơ mà dán cây chanh,

Trai bỏ học hành, gái bỏ bán buôn.

216. Lẳng lơ vầng quế soi thềm,

Hương đưa bát ngát càng thêm bận lòng.

Gió thu thổi ngọn phù dung,

Dạ nàng là sắt anh nung cũng mềm.

217. Lên chùa lạy Phật Thích-ca,

Lạy ông Tam-thế, vua cha Ngọc-hoàng.

Bước ra kết nghĩa cùng nàng,

Túi anh có nhẫn cho nàng đeo tay.

Dù ai bấm chí cô bay,

Thì nàng cũng giữ nhẫn này cho anh.

218. Lộc còn ẩn bóng cây tùng,

Thuyền quyên đợi khách anh hùng vãng lai.

219. Lơ thơ tơ liễu buông mành,

Con oanh học nói trên nhành mỉa mai.

Em nghĩ mình em cái cúc bạc lưu tai,

Cúc bạc tình chung thời có, cái trâm cài vốn không.

Cái tóc mây em vấn lộn khăn sồng,

Quần lĩnh thâm đôi ba chiếc, đôi má hồng cô nhởn nhơ.

Sáng trăng suông,

Sáng cả vườn Đào, sáng cả vườn chanh.

Ba bốn cô đằng ấy có cô nào còn không ?

Có một cô thật đích cô chưa có chồng.

Có cho anh ghé chút làm chồng nên chăng ?

Các cô mình về có nhớ chúng anh chăng ?

Ta về ta chỉ nhớ cái hàm răng cô mình cười.

Năm quan mua lấy miệng cười,

Mười quan anh chả tiếc, anh chỉ tiếc người răng đen.

Cái răng đen ai khéo nhuộm cho cô mình,

Để duyên các cô mình đẹp,

Cho cái tình chúng anh yêu.

Trăm con như cái sợi chỉ diều,

Trăm con sợi chỉ ấy nó cũng buộc vào cái tay anh.

Một duyên, hai nợ, ba tình,

Ấy cái tang tình, ngày hai tình mười một,

Cái tình mong song hỡi tình,

À lên một, lên hai, lên ba, lên bốn,

Làm con mẹ cha, lên chín, lên mười.

Soi gương tình chung đánh phấn,

Tang tích tịch tang tình tang,

Cho nó đẹp em sắp ra lấy chồng.

Ò ý e, ò e ý ò.

220. Lửng lơ vầng quế soi thềm,

Hương đưa bát ngát càng thêm bận lòng.

Dao vàng bỏ đẫy kim nhung,

Biết rằng quân tử có dùng ta chăng ?

Đèn tà thấp thoáng bóng trăng,

Ai đem người ngọc thung thăng chốn này ?

221. Mai lan cúc trúc tứ hữu thanh nhàn,

Ngộ tình cờ cây mọc gặp lá vàng có xứng không ?

222. Mai rằng : Mai chiếm bảng mai,

Trúc khoe quân tử trúc ở trên đồi là đứng trượng phu.

Thôi thời giàu khó chớ lo,

Nữa một mai ông Thiên-địa lại cho xoay vần.

Ta yêu nhau xa cũng nên gần,

Tham bên phú quí, phụ bần khó coi.

Chớ ta yêu nhau duyên phận mà thôi,

Của thì như nước hồng vơi lại đầy.

223. Mâm thau chùi sáng để dưới ván thấy hình,

Cháo đậu xanh, đường cát trắng, mảng sầu tình quên ăn.

224. Mẫu đơn nở cạnh nhà thờ,

Đôi ta trinh tiết đợi chờ lấy nhau.

225. Mấy khi rồng gặp mây đây,

Để rồng than thở với mây vài lời.

Nữa mai rồng ngược, mây xuôi,

Biết bao giờ lại nối lời rồng mây

226. Mẹ em khéo đẻ em ra,

Đẻ em gốc bưởi cho ta đèo bòng.

227. Mẹ già như chuối chín cây,

Sao đấy chẳng liệu cho đây liệu cùng.

Khế với sung, khế chua, sung chát,

Mật với gừng, mật ngọt, gừng cay,

Đấy với đây chẳng duyên thì nợ,

Đấy với đây chẳng vợ thì chồng,

Dây tơ hồng chửa xe đã mắc,

Rượu quỳnh tương chửa nhấp đã say.

228. Miếng trầu ăn nặng bằng chì,

Ăn rồi, em biết lấy gì đền ơn.

- Miếng trầu ăn nặng là bao,

Muốn cho đông liễu, tây đào là hơn.

229. Miệng anh đọc cửu chương,

Tay anh nương bàn toán,

Anh hỏi thăm nàng quê quán ở đâu ?

230. Mình về ta chẳng cho về,

Ta nắm lấy áo, ta đề câu thơ.

Câu thơ ba chữ đành rành :

Chữ « Trung », chữ « Hiếu », chữ « Tình » là ta.

Chữ Trung thì để phần cha,

Chữ Hiếu phần mẹ, đôi ta chữ Tình.

231. Mình về đường ấy thời xa,

Có về Tổng Mễ với ta cho gần.

Tổng Mễ có ao rửa chân,

Có sông tắm mát, có đình nghỉ ngơi.

Tháng tám thì đi xem bơi,

Tháng hai xem rước, mình ơi hỡi mình.

232. Mình về, mình nhớ ta chăng,

Ta về ta nhớ hàm răng mình cười.

Năm quan mua lấy miệng cười,

Mười quan chẳng tiếc, tiếc người tình nhân.

Người tình nhân ta để trong cơi,

Nắp vàng đậy lại để nơi giường thờ.

Đêm qua ba bốn lần mơ,

Chiêm bao thì thấy, dậy rờ thì không.

233. Một đàn cò trắng bay quanh,

Cho loan nhớ phượng, cho mình nhớ ta.

Mình nhớ ta như cà nhớ muối,

Ta nhớ mình như Cuội nhớ trăng.

Mình về mình nhớ ta chăng ?

234. Một duyên, hai nợ, ba tình,

Chim bao lẩn quất bên mình năm canh.

Nằm một mình lại nghĩ một mình,

Ngọn đèn khêu tỏ bóng huỳnh bay cao.

Trông ra nào thấy đâu nào,

Đám mây vơ vẩn, ngôi sao mập mờ.

Mong người lòng những ngẩn ngơ.

235. Một đàn cò trắng bay chung,

Bên nam, bên nữ ta cùng cất lên.

Cất lên một tiếng linh đình,

Cho loan sánh phượng, cho mình sánh ta.

Cất lên một tiếng la đà,

Đàn ông hát trước, đàn bà hát sau.

236. Một thương, hai nhớ, ba sầu,

Cơm ăn không được, ăn trầu ngậm hơi.

Thương chàng lắm lắm chàng ơi !

Biết đâu thanh vắng mà ngồi thở than ?

237. Một chờ, hai đợi, ba trông

Bốn thương, năm nhớ, bảy, tám, chín, mong, mười tìm.

238. Muốn cho sông cạn đò đầy,

Muốn cho chung mẹ chung thầy với em.

239. Muốn ăn cơm trắng, cá kho,

Trốn cha, trốn mẹ, xuống đò theo anh.

240. Muống than thân muống,

Trứt đọt nấu canh,

Anh than thân anh,

Vợ con chưa có.

Người nói lòng nọ,

Kẻ nói lòng kia,

Liều mình như súng bắn bia,

Biết làm sao cho đặng, sớm khuya cùng nàng.

241. Mưa từ trong núi mưa ra,

Mưa khắp thiên hạ, mưa qua Chùa Thầy.

Đôi ta bắt gặp nhau đây,

Như con bò gầy gặp bãi cỏ hoang.

242. Năm ngoái anh lên ngọn sông Ngâu,

Dầm sương dãi nắng, chẳng tìm đâu bằng nàng.

Năm nay anh về lắm bạc, nhiều vàng,

Để anh sắm sửa thời nàng lấy anh.

Lấy anh, anh sắm sửa cho,

Sắm ăn, sắm mặc, sắm cho chơi bời.

Khuyên em có bấy nhiêu lời,

Thủy chung như nhất là người phải nghe.

Mùa đông lụa lụa, the the,

Mùa hè bán bạc hoa sòe sắm khăn.

Sắm gối thì phải sắm chăn,

Sắm gương, sắm lược, sắm ngăn đựng trầu.

Sắm cho em : đôi lược chải đầu,

Cái ống đựng sáp vuốt đầu cho xinh.

243. Năng mưa thì giếng năng đầy,

Anh hay đi lại cho thầy mẹ thương.

244. Ngày nào mà đặng gần mình,

Mới là hết bịnh tư tình cùng em.

245. Ngày ngày ra đứng bờ sông,

Sông xa xa tít cho lòng em đau.

Nhớ ai đứng tủi, ngồi sầu,

Mình ve sương tuyết bao lâu mà mòn.

246. Ngày ngày em đứng, em trông,

Trông non, non ngất, trông sông, sông dài.

Trông mây, mây kéo ngang trời,

Trông trăng, trăng khuyết, trông người, người xa.

247. Ngó đâu ngó đó thì vui,

Ngó về xóm cũ ngùi ngùi nhớ em.

248. Ngó ra sông cái, ngó hoáy thấy đình,

Hạc chầu thần còn đủ cặp,

Huống chi mình lẻ đôi.

Ngó lên đầu tóc hai vòng,

Thấy mình yểu điệu chạnh lòng thêm thương.

249. Ngó vô nhà nhỏ,

Thấy đôi liễn đỏ,

Có bốn chữ vàng,

Thạnh suy anh chưa biết, thấy nàng vội thương.

250. Ngọc còn ẩn bóng cây tùng,

Thuyền quyên chỉ đợi anh hùng mà thôi.

251. Ngọc sa xuống giếng, ngọc biến thủy tinh.

Gặp mặt nhau đây kết nghĩa chung tình,

Dẫu ăn cơm quán, ngủ đình cũng ưng.

252. Ngọc làng ai nỡ bán rao,

Chờ người quân tử mà trao ngọc lành.

253. Ngọc còn ẩn đá chờ vàng,

Anh đây ẩn sĩ chờ nàng lớn khôn.

254. Ngồi buồn gởi bức thư sang,

Có con rồng bạch chắn ngang giữa trời.

Vậy nên thư chẳng tới nơi,

Trong thư ai biết những lời làm sao.

255. Ngồi buồn tính đốt ngón tay,

Tính đi tính lại ngón này hơn trăm.

256. Nhà anh cách đây, nhà em cách đó,

Cách đây, cách đó, cách chẳng bao xa.

Đi đâu chẳng ghé lại nhà,

Trước thăm phụ mẫu, sau là thăm em.

257. Nhạn lạc bầy hai ngả kêu sương,

Cá ao hồ trông nguyệt, đêm trường trông em.

258. Nhớ ai, nhớ mãi thế này,

Nhớ đêm quên ngủ, nhớ ngày quên ăn.

259. Nhớ ai dãi nắng dầm mưa,

Nhớ ai tát nước bên đàng hôm nao.

260. Nhớ ai, em những khóc thầm,

Hai hàng nước mắt đầm đầm như mưa.

Nhớ ai ngơ ngẩn ngẩn ngơ,

Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai.

Nhớ ai bôi hổi, bồi hồi,

Như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

261. Nhớ ai lơ lửng đầu cầu,

Lược thưa biếng chải, gương Tàu biếng soi.

262. Nhớ ai như nhớ thuốc lào,

Đã chôn điếu xuống, lại đào điếu lên.

263. Nhớ ai con mắt lim dim,

Chân đi thất thểu như chim tha mồi.

264. Nhớ ai hết đứng lại ngồi,

Ngày đêm tơ tưởng một người tình nhân.

265. Nhứt nhựt bất kiến như tam nguyệt hề,

Thăm em một chút, anh trở lộn về.

266. Nói lời thì giữ lấy lời,

Đừng như con bướm đậu rồi lại bay.

267. Nói ra cho cô bác đừng cười,

Để cho tôi bắt bộ một người áo đen.

Áo đen tra nút cũng đen,

Tôi hò với người lạ, chớ người quen không hò.

Tới đây chào hỏi quí nương,

Chào ông chủ ruộng, người thương tôi người nào,

268. Nước trong giếng đá, cá lội thấy hình,

Thấy em có nghĩa, động tình anh thương.

269. Nước trong cá lội, thấy kỳ,

Thấy em ăn nói ngoan nghì anh thương.

270. Nước còn quyện cát làm doi,

Huống chi ta chẳng tày bồi lấy nhau.

271. Nước trong ai chẳng rửa chân,

Cái má trắng ngần ai cũng muốn hôn.

272. Nước mắm ngon dầm con cá đối,

Nhắn với nàng đợi tối anh qua.

273. Nước ròng chẳng thấu Nam-vang,

Sớm trưa hái tảo, bẻ tần em dâng.

274. Ơn cha rộng thinh thinh như biển,

Nghĩa mẹ dài dặc dặc bằng sông,

Thấy em phận gái chưa chồng,

Dầm sương phản mại nên lòng anh thương,

275. Phải chi trời khiến em gần,

Sớm trưa hái tảo, bẻ tần em dâng.

276. Phải chi sông cái có cầu,

Em qua em giải cơn sầu cho anh.

277. Phụng hoàng sắp sửa muốn bay,

Thấy người quân tử chau mày khá thương.

278. Phượng hoàng lẻ bạn sầu tư,

Em đây lẻ bạn cũng như phượng hoàng.

279. Qua đình ghé nón trông đình,

Đình bao nhiêu ngói, thương mình bất nhiêu.

280. Quạ kêu nam đáo nữ phòng,

Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương.

281. Quay tơ phải giữ mối tơ,

Dầu năm bảy mối cũng chờ mối anh.

282. Quế càng già càng tốt,

Mía càng đốt càng ngon,

Anh thương em đặng nghĩa vuông tròn,

Mấy sông cũng lội, mấy hòn cũng leo.

283. Quí hồ anh có lòng thương,

Em có lòng đợi như rương khóa rồi.

284. Ra về không dứt mà về,

Bỏ non, bỏ nước, bỏ lời thề cho ai.

285. Ra về để áo lại đây,

Để khuya em đắp gió tây lạnh lùng.

286. Ra về anh chẳng cho về,

Cầm tay kéo lại xin đề câu thơ.

287. Rau răm đất cứng dễ bứng khó trồng,

Anh thương em từ thuở mẹ bồng trên tay.

288. Rồng nằm ngoài Huế, ngựa tế Đồng-nai,

Nước sông trong chảy lộn sông ngoài.

Thương em xa xứ lạc loài tới đây.

289. Rượu nằm trong nhạo chờ nem,

Anh nằm phòng vắng chờ em đôi ngày.

290. Rượu ngon cái cặn cũng ngon,

Thương em chẳng luận chồng con mấy đời.

291. Rừng hoang sóc nhảy tưng bừng,

Hoa chưa nở nhụy bướm đừng lao xao.

292. Sáng trăng, sáng cả vườn đào,

Ba cô đứng đó, cô nào chồng chưa.

Cô đây quả thiệt chưa chồng,

Để tôi gá chút má hồng vô duyên.

293. Sáng ngày cắp nón ra đi,

Gặp thằng đỏ hỏi rằng : Dì đi đâu ?

Dì rằng : Mang giỏ hái dâu

Gặp dượng thằng đỏ ngồi câu bên đường.

Thấy dì, dượng nó cũng thương.

294. Sao vua chín cái nằm ngang,

Thương em hồi thuở mẹ mang trong lòng.

295. Sáng trăng giã gạo giữa trời,

Cám bay phất phưởng thương người xứ xa.

296. Sầu ai mặt nọ không vui,

Hay là sầu duyên nợ, nói tui sầu giùm.

297. Sóng bên doi, bỏ vòi qua vịnh,

Anh với nàng trời định đã lâu.

298. Sông Tiền-đường cá lội giao đuôi,

Kiều thương Kim-Trọng giả như tui thương mình.

299. Sông sâu cá lội mất tăm,

Chín tháng cũng đợi, mười năm cũng chờ.

300. Sông sâu mà sắm đò ngang,

Em nhiều nhân ngãi, em mang oán thù.

301. Sông sâu sào vắn khó dò,

Muốn qua thăm bậu sợ đò không đưa.

302. Sông hồ một giải con con,

Gặp cơn sóng giò chớ non tay chèo.

Yêu nhau sinh tử cũng liều,

Thương nhau lặn suối, qua đèo có nhau.

303. Sông bao nhiêu nước cũng vừa,

Trai bao nhiêu vợ cũng chưa bằng lòng.

304. Sông kia nước chảy lờ đờ,

Con thuyền lững vững với trăng mờ nào soi.

Con sông bên lở, bên bồi,

Lở kia lở mãi, bên bồi bồi thêm.

Lúc bao giờ gió đứng, sóng êm,

Con thuyền anh xuôi ngược qua đêm lại về.

Với em anh trót nặng lời thề.

305. Sợ đó không ưng,

Đó ưng đây anh mừng biết mấy,

Hễ anh thương rồi cha mẹ thấy cũng thương.

306. Sơn lâm mất cội tương vàng,

Cành bao nhiêu lá, thương chàng bấy nhiêu.

307. Ta nghe tiếng hát đâu đây,

Ta về rút chiếc thuyền mây đi tìm.

Ta nghe tiếng hát bên kia,

Ta về ta bảo mẹ cha sang mời.

308. Tàu Nam-vang chạy ngang cồn cát,

Xuồng câu tôm hớt sát mé nga,

Anh thấy em có một mẹ già,

Muốn vô hoạn dưỡng biết mà đặng không ?

309. Tay cầm cái kéo con dao,

Chọc trời, vạch đất lấy nhau phen nầy.

310. Tay cầm cái kéo cây kim,

Vai mang hàng lụa đi tìm thợ may.

Tìm anh bảy tám hôm nay,

Mượn may cái áo, mượn may cái quần.

311. Tay cầm cuốn sách bìa vàng,

Sách bao nhiêu chữ dạ anh thương nàng bấy nhiêu.

312. Tay tiên rót chén rượu đào,

Đổ đi thì tiếc, uống vào thì say.

Chẳng chè chẳng chén sao say ?

Chẳng thương, chẳng nhớ sao hay đi tìm.

Tìm em như thể tìm chim,

Chim ăn bể Bắc, đi tìm bể Đông.

313. Tay bưng chậu cúc năm bông,

Chờ anh chẳng đặng nên trồng xuống đây.

314. Tay cầm cây viết liếc xem,

Thấy ai đi đó tưởng tình nương vội mừng.

315. Tiếc công anh vạch lỗ chun rào,

Thăm không đặng bậu, hàng rào nó cào trầy lưng.

316. Tiếng đồn cặp mắt em lanh,

Ai ai không ngó, cứ anh, em nhìn.

317. Tình cờ bắt gặp nàng đây,

Mượn cắt cái áo, mượn may cái quần.

May xong anh trả tiền công,

Bao giờ lấy chồng anh đỡ vốn cho.

Anh giúp cho một thúng xôi vò,

Một con lợn béo, một vò rượu tăm.

Anh giúp cho đôi chiếu em nằm,

Đôi chăn em đắp, đôi trầm em đeo.

Anh giúp cho quan tám tiền cheo,

Quan năm tiền cưới lại đèo buồng cau.

318. Tình nhân ơi hỡi tình nhân !

Lại đây ta kể mưa xuân, nắng hè.

319. Tình về Đại-lược,

Duyên ngược Kim-long.

Đến đây là chỗ rẽ lòng,

Gặp nhau còn biết trên sông bến nào ?

320. Tình cờ bắt gặp nàng đây,

Mượn cắt cái áo, mượn may cái quần.

Để mà kết nghĩa tương thân,

Mai ngày chỉ Tấn, tơ Tần xe duyên.

321. Tình cờ anh gặp nàng đây,

Như cá gặp nước, như mây gặp rồng.

Rồng gặp mây, bán văn, bán vũ,

Cá gặp nước, con ngược, con xuôi.

Chồng Nam vợ Bắc anh ơi,

Sao anh chẳng lấy một người như em ?

322. Tình cờ bắt gặp nàng đây,

Hỏi rằng duyên ấy tình nầy làm sao ?

Cái gì là mận, là đào,

Cái gì là ngãi tương giao hỡi nàng ?

323. Tính tháng rồi lại tính năm,

Tính tháng tháng đoạn, tính năm năm rồi.

Đôi ta biết thuở nào nguôi.

324. Tóc em dài lại cài hoa lý,

Thấy miệng em cười thắm ý anh thương.

325. Tối trời đom đóm chớp giăng,

Xa em một bữa mấy cái khăn ướt dầm.

Mưa sa sấm chớp ầm ầm,

Tuy chưa gặp cuộc ăn nằm cũng thương.

326. Tối trời như mực như than,

Thương anh bất quản đỗi đàng xa xôi.

327. Tơ tằm đã vấn thì vương.

Đã trót dan díu, thì thương nhau cùng.

328. Tới đây chiếu trải trầu mời,

Can chi mà đứng giữa trời sương sa.

329. Từ khi bước cẳng xuống thoàn,

Bao nhiêu sóng dợn thương chàng bấy nhiêu.

330. Thân em như tấm lụa đào,

Còn nguyên hay xé vuông nào cho ai ?

331. Thẩn thơ đứng gốc cây mai,

Bóng tôi, tôi nghĩ, bóng ai, tôi lầm.

332. Thẩn thơ đứng gốc mai già,

Hỏi thăm ông nguyệt có nhà hay không ?

333. Thấy em nhỏ thó lại có duyên ngầm,

Anh phải lòng thầm hơn mấy năm nay.

334. Thấy anh lịch sự có duyên dịu dàng,

Thấy anh em cũng mơ màng,

Tưởng rằng đây đấy phượng hoàng kết đôi.

Thấy anh chưa kịp ngỏ lời,

Ai ngờ anh đã vội dời gót loan.

Thiếp tôi mê mẩn canh tàn,

Chiêm bao như thấy anh chàng ngồi bên,

Tỉnh ra lẳng lặng yên nhiên,

Tương tư, bệnh em nó phát liên miên cả ngày.

Ngỡ rằng duyên nợ đó đây,

Xin chàng hãy lại chơi đây chút nào.

Cho thiếp tỏ thiệt mới nao.

335. Thấy em đẹp nói đẹp cười,

Đẹp người đẹp nết lại tươi răng vàng.

Vậy nên anh gởi thơ sang,

Tình cờ anh quyết lấy nàng mà thôi.

336. Thấy em như chói mặt trời,

Chói chang khó chịu, trao lời khó trao.

337. Thấy bạn mà chẳng thấy chàng,

Bâng khuâng như mất lạng vàng trên tay.

338. Thiên duyên kỳ ngộ gặp chàng,

Khác gì như thể phượng hoàng gặp nhau.

Tiện đây ăn một miếng trầu,

Hỏi thăm quê quán ở đâu chăng là.

Xin chàng quá bước vào nhà,

Trước là hỏi chuyện, sau là nghỉ chân.

Thiền quang đãng rật,

Thục khí nhân huân.

Ngũ lão ban đồng kiên lão,

Tam đa chúc hiệp hoa phong,

Tam đạt tôn chữ Sĩ làm đầu,

Ai ai cũng mừng ông Trùm tuổi thọ.

Sách có chữ rằng :

« Tuế hữu tứ thời Xuân tại thủ,

Nhân kiêm ngũ phúc thọ vi tiên ».

Mừng ông Trùm đây Phúc Lộc kiêm tuyền.

Lại gồm chữ « Hương trung thượng thọ ».

Tước lộc thế mà danh lợi thế,

Dẫu nghìn năm còn tiếng thơm dai,

Thảnh thơi thọ vực xuân đài,

Đâu đâu cũng hoan hài ca vũ.

339. Thiếp mà chẳng đặng gần chàng,

Quyết lòng chờ đợi hoa tàn cũng ưng.

340. Thò tay mà ngắt ngọn ngò,

Thương em đứt ruột, giả đò ngó lơ.

341. Thuyền tình đã ghé tới nơi,

Khách tình sao chẳng xuống chơi thuyền tình.

Thuyền không đỗ bến Giang-đình.

342. Thuyền ngược hay thuyền xuôi,

Thuyền về Nam-định cho tôi ghé nhờ.

Con gái chỉ nói ỡm ờ !

Thuyền anh chật chội còn nhờ làm sao.

Miệng nói tay anh bẻ lái vào,

Rửa chân cho sạch bước vào trong khoan.

Thuyền dọc anh trải chiếu ngang,

Anh thời nằm giữa hai nàng đôi bên.

343. Thuyền trôi trước,

Cho tôi lướt đến cùng,

Chiều đã về trời đất mung lung,

Phải duyên thì xích lại

Cho đỡ não nùng tiếng sương.

344. Thuyền đã đến bến, anh ơi,

Sao anh chẳng bắc cầu noi lên bờ.

345. Thuyền ơi có nhớ bến chăng ?

Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền,

346. Thuyền ai đứng chực bên sông,

Có lòng đợi khách hay không hỡi thuyền ?

Để ta kết nghĩa làm quen.

347. Thúng lủng trôn khôn bưng khó bợ,

Anh tới chốn nầy bợ ngợ có em.

348. Thuở hồi anh nhỏ thầy anh có bảo rằng :

Cứ chuyên tập nghiệp hằng,

Phải siêng năng đọc sách

Câu : Võ vô thiết tỏa năng lưu khách,

Sắc bất ba đào dị nịch nhân,

Xét xa rồi lại xét gần,

Thấy em ai khiến mười phần nên thương.

349. Thương em anh biết để đâu,

Để vào tay áo, lâu lâu lại dòm.

350. Thương anh chẳng biết để đâu,

Để vào khúc gỗ hai đầu sơn son.

351. Thương anh dầu dãi nắng mưa,

Hết khơi ruộng thấp, cày bừa ruộng cao.

352. Thương nhau nên phải đi tìm,

Nhớ nhau một lúc như chim lạc đàn.

353. Thương em chẳng dám vô nhà,

Đi ngang qua ngõ hỏi gà bán không.

354. Thương em vô giá quá chừng,

Trèo non quên mệt, ngậm gừng quên cay.

355. Thương em anh cũng muốn vô,

Sợ truông nhà Hồ sợ phá Tam-giang.

356. Thương em như lá đài bi,

Ngày thì dãi nắng đêm thì dầu sương.

357. Thương em thuở áo mới may,

Bây giờ áo rách thay tay vá quàng.

358. Thương sao thấy mặt thương đành,

Hay là tơ nguyệt để dành cho anh.

359. Trái bòn hòn trong tròn ngoài méo,

Trái thầu dâu trong héo ngoài tươi.

Em thương anh ít nói ít cười.

Ôm duyên ngồi đợi chín mười con trăng.

360. Trăm năm đá nát vàng phai,

Lời nguyền với bạn, nhớ hoài không quên.

361. Trầu bọc khăn trắng cau tươi,

Trầu bọc khăn trắng, đãi người xinh xinh

Ăn cho nó thỏa tâm tình,

Ăn cho nó thỏa sự mình với ta.

362. Trầu nầy, trầu quế, trầu hầu,

Trầu loan, trầu phượng, trầu tôi lấy mình.

Trầu nầy trầu tính, trầu tình,

Trầu nhân, trầu nghĩa, trầu mình lấy ta.

Trầu nầy têm tối hôm qua,

Giấu cha, giấu mẹ đem ra cho chàng.

Trầu nầy không phải trầu hàng,

Không bùa, không thuốc, sao chàng không ăn ?

Hay là chê khó chê khăn,

Xin chàng đứng lại mà ăn miếng trầu.

363. Trầu ăn là nghĩa,

Thuốc xỉa là tình,

Đội ơn phụ mẫu sinh mình dễ thương.

364. Trầu em, trầu gói trong khăn,

Trầu gói trong áo, anh ăn sao đành.

365. Trèo lên cái núi Thiên-thai,

Gặp hai con phượng ăn xoài trên cây,

Đôi ta được gặp nhau đây,

Khác gì chim phượng gặp cây ngô đồng.

366. Trên trời có đám mây xanh,

Ở giữa mây trắng, chung quanh mây vàng.

Ước gì anh lấy được nàng,

Thời anh mua gạch Bát-tràng về xây.

Xây dọc rồi lại xây ngang,

Xây hồ bán nguyệt, cho nàng rửa chân.

367. Trên đầu em đội khăn vuông,

Trông xuống dưới ngực, cau buồng còn non.

Cổ tay em vừa trắng vừa tròn,

Mặt mũi vuông vắn chồng con thế nào ?

368. Trên trời có chín từng mây,

Anh còn trèo được nữa duyên có mình.

369. Trên trời sa xuống hai tiên,

Lòng anh không mộ, mộ duyên của nàng.

370. Trong nhà anh lát đá hoa,

Chân tảng đồng bạch, lợp nhà tiền trinh.

Cửa bức bàn anh lồng kính thủy tinh,

Hai bên bức thuận anh chạm tứ linh, rồng chầu.

Nhà anh kín trước rào sau,

Tường đâu bốn mặt, hơn đâu hỡi nàng ?

Nhà anh vóc nhiễu nghênh ngang,

Nhiễu điều lót áo cho nàng đi chơi.

Áo nàng anh sắm đủ mười đôi,

Bộ ba áo nhiễu để mặc chơi ngày thường.

Dù nàng có bụng nàng thương,

Thì anh quyết đóng bốn thang giường gỗ lim.

371. Trông anh như thể nghìn vàng,

Bỏ ra thì khách hồng nhan được nhờ.

Anh như chỉ thắm thêu cờ,

Em như rau má lờ mờ giếng khơi.

Dù anh mà chửa có nơi,

Em xin vượt bể qua trời theo anh.

372. Trồng hường bẻ lá cho hường,

Thương em bất quản đỗi đường xa xôi.

373. Trống quỳnh tiên đánh trước,

Kèn nhà nước thổi sau,

Ba mươi lăm xu không nỡ làm giàu.

Xin cho thấy mặt không chào cũng vui.

374. Trời mưa ướt áo em rồi,

Kiếm nơi có lửa lần hồi mà hơ.

375. Trời xanh kinh đỏ đất xanh,

Đĩa bu muỗi cắn làm anh nhớ nàng.

376. Trời mưa xắn ống cao quần,

Hỏi cô bán thuốc nhà gần hay xa.

377. Trời vần vũ mây giăng bốn phía,

Nước biển đông sóng dợn tư bề.

Biết làm sao cho nên nghĩa phu thê,

Đó đây chồng vợ đi về có đôi.

378. Trời vần vũ mây phủ tối tăm,

Bấy lâu thổn thức ngã tâm,

Làm sao chung gối ngồi nằm với nhau.

379. Trước tôi chào anh em đông đủ,

Sau tôi chào bạn cũ bá niên,

Câu chào câu hỏi đà yên,

Còn câu gá nghĩa chào riêng mình chàng.

380. Trước đường xe ngựa bời bời,

Bụi hồng mờ mịt, ai người mắt xanh.

381. Ước gì anh lấy được nàng,

Thì anh gánh gạch Bát-tràng về xây.

382. Ước ao ăn ở một nhà,

Ra đụng vào chạm kẻo mà nhớ thương.

383. Ước gì anh hóa ra dưa,

Để em đem rửa nước mưa chậu đồng.

Ước gì anh hóa ra hồng,

Để cho em bế, em bồng trên tay.

384. Ước gì em hóa ra giơi,

Bay đi bay lại tới nơi anh nằm.

385. Ước gì sông hẹp một gang,

Bắc cầu giải yếm cho chàng sang chơi.

386. Vách thành cao lắm khó dòm,

Nhớ em, anh khóc đỏ lòm con ngươi.

387. Vào vườn hái quả cau non,

Bổ ra làm tám mời anh xơi trầu.

Trầu này têm những vôi Tàu,

Giữa đậm cát cánh, hai đầu quế cay,

Trầu này ăn thiệt là say,

Dù mặn, dù lạt, dù cay, dù nồng.

Dù chẳng nên đạo vợ chồng.

Xơi năm ba miếng kẻo lòng nhớ thương.

Cầm lược thì nhớ đến gương,

Cầm khăn nhớ túi, nằm giường nhớ nhau.

388. Vào vườn hái quả cau non,

Anh thấy em dòn, muốn kết nhân duyên.

Hai má có hai đồng tiền,

Càng nom càng đẹp, càng nhìn càng ưa.

- Anh đã có vợ con chưa ?

Mà anh ăn nói gió đưa ngọt ngào.

Mẹ già anh để nơi nao ?

Để em tìm vào hầu hạ thay anh,

Chả tham nhà ngói rung rinh,

Tham về một nỗi anh xinh miệng cười.

Miệng cười anh đáng mấy mươi,

Chân đi đáng nén, miệng cười đáng trăm.

Tờ giấy hồng anh phong chữ thọ,

Anh gửi thư nầy cả họ bình yên.

Văn kỳ thinh bất kiến kỳ hình,

Mặt tuy chưa thấy mặt, nghe tình nên thương.

389. Vì chàng thiếp phải bắt cua,

Những như thân thiếp, thiếp mua ba đồng.

Vì chàng thiếp phải long đong,

Những như thân thiếp cũng xong một bề.

390. Vì tình ta phải tìm tình,

Vì duyên ta biết quê mình ở đây.

391. Vì sàng cho gạo xuống nia,

Vì em, anh phải đi khuya về thầm.

392. Vì chuôm cho cá bén đăng,

Vì tình nên phải đi trăng về mờ.

393. Ví dầu ấy có lòng yêu,

Bảo ta gánh đá Đông-triều cũng đi.

394. Vú em chum chúm chủm cau,

Cho anh bóp cái có đau cũng đền.

Vú em chỉ đáng một tiền,

Cho anh bóp cái, anh đền quan năm.

395. Xa đường mượn áo mà đi,

Xin cho tốt quế quản chi xa đường.

Trồng hồng bẻ lá che hồng,

Thương em chẳng quản nỗi đường xa xôi.

Thương thương, nhớ nhớ, thương thương,

Nước kia muốn chảy, mà mương không đào.

396. Xa xôi em chớ ngại ngùng,

Xa người xa tiếng, nhưng lòng không xa.

397. Yêu nhau chữ vị là vì,

Chữ dục là muốn, chữ tùy là theo.

398. Yêu nhau chẳng quản chiếu giường,

Dẫu rằng tàu lá che sương cũng tình.

398. Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo,

Thất bát khe cũng lội, tứ cửu, tam thập lục đèo cũng qua.

399. Yêu nhau quá đỗi nên mê,

Rồi sau mới biết kẻ chê người cười.

400. Yêu anh tâm trí hao mòn,

Yêu anh đến thác cũng còn yêu anh.

401. Yêu nhau cởi áo cho nhau,

Về nhà mẹ hỏi, qua cầu gió bay.

402. Yêu nhau chẳng quản gần xa,

Một ngày chẳng đến thì ba bốn ngày.

403. Yêu nhau chẳng quản gần xa,

Mấy sông cũng lội, mấy ngàn cũng qua.

404. Yêu em gánh gạch về đây,

Chẳng đắp nên núi, cũng xây nên thành.

405. Yêu nhau vạn sự chẳng nề,

Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng.

406. Yêu nhau chẳng quản đường xa,

Đá vàng cũng quyết, phong ba cũng liều.

407. Yêu anh cốt rũ xương mòn,

Yêu anh đến thác vẫn còn yêu anh.

AM « SÁCH VIỆT MỘT THỜI VANG BÓNG » dự án phi lợi nhuận của TVE-4U.ORG ebook©MotSAch —★— vte-4u© Nhà xuất bản : XUÂN THU USA 1975
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.