1. Ai làm cho bướm lìa hoa,
Cho chim xanh nỡ bay qua vườn hồng.
Ai đi muôn dặm non sông,
Để ai chứa chất sầu đong vơi đầy.
2. Ai làm cho cải tôi ngồng,
Cho dưa tôi khú, cho chồng tôi chê ?
- Chồng chê, thì mặc chồng chê,
Dưa khú nấu với cá trê ngọt lừ.
3. Ai chẳng muốn đẹp, muốn giòn,
Muốn đi tháo dạ cho mòn lỗ trôn.
4. Ai về, em gởi bức tranh,
Tô con chim sáo đậu nhành lan chi,
Ai làm nên bước phân ly,
Cám công mưa nắng, kẻ đi người về.
5. Ai xui ai khiến trong lòng,
Mau chân nhạy miệng mắc vòng thế gian.
6. Ai mà phụ nghĩa quên công,
Thì đeo trăm cánh hoa hồng chẳng thơm.
7. Ai cho sen muống một bồn,
Ai từng chanh khế sánh cùng lựu lê.
8. Ai về đường ấy hôm nay,
Ngựa hồng ai cưỡi, dù tay ai cầm ?
- Ngựa hồng đã có tri âm,
Dù tay đã có người cầm thì thôi.
9. Anh tiếc thay hạt mưa trong rơi xuống đống bùn,
Anh tiếc thay tờ giấy trắng để thằng bé cỏn còn con nó vẽ xằng.
Sự đời lắm chuyện lăng nhăng,
Trăm năm để nỗi bất bằng cho ai.
10. Áo đen năm nút con rồng,
Ở xa con phụng lại gần con qui.
11. Ăn sung ngồi gốc cây sung,
Ăn rồi lại ném tứ tung ngũ hoành.
12. Ăn sao cho được mà mời,
Thương sao cho được vợ người mà thương.
13. Ba cô cùng ở một nhà,
Cùng đội nón thúng, cùng ra thăm đồng.
Ba cô cùng chửa có chồng,
Để anh mua cốm, mua hồng sang chơi.
Sang đến nơi, cô đã chồng rồi,
Để cốm anh nốc, để hồng long tai.
Ai làm cái quạt long nhài,
Cầu ô long dịp, cửa cài long then.
14. Ba cô vác gậy chòi đào,
Có một quả chín biết vào tay ai ?
Trên cây có quả chín mồi,
Anh trông mỏi mắt, anh chòi mỏi tay.
15. Bà già đeo bị hạt tiêu,
Sống bao nhiêu tuổi nhiều điều đắng cay.
Đời người được mấy gang tay,
Ai hay ngủ ngày chỉ được nửa gang.
16. Bao giờ cho đến tháng ba,
Ếch cắn cổ rắn tha ra ngoài đồng.
Dao nằm cho lợn cạo lông,
Ba bốn quả hồng nuốt bà tám mươi.
Chuối tiêu nuốt trẻ lên mười,
Ba bốn bình rượu nuốt người xôn xao.
Cào cào bắt đuổi cá cô,
Cỏ lang, cỏ nát lại vồ bắt trâu.
Gà con đuổi bắt diều hâu,
Trứng gà tha quạ biết đâu mà tìm.
17. Bao giờ rồng đến nhà tôm,
Bồng leo cây ngải, thì ôm rồng vàng.
18. Bảy với ba anh tính ra một chục,
Tam tứ lục anh tính lại cửu chương.
Liệu bề đát được thì đươn,
Đừng gầy mà bỏ thế thường khó coi.
19. Bảy mươi chống gậy ra đi,
Than thân rằng thuở đương thì chẳng chơi.
20. Bần cũng bất đắc dĩ,
Loài tỉ mới phải dịt lá vông.
21. Bầu dục đâu đến bàn năm,
Chè đâu đến chú, chú lăm ăn chè.
22. Bầu già thì ở trên cây,
Bầu non bứt xuống, làm dây kéo thuyền.
23. Bậu chê qua ở rẫy ăn còng,
Bậu về ở chợ ăn ròng mắm nêm.
24. Bây giờ mới ra thân hèn,
Khi xưa tôi cũng cầm đèn hai tay.
25. Biết đâu là tổ chuồn chuồn,
Biết đầu cú đậu, biết đâu lươn nằm.
26. Bố đĩ giàu, bố đĩ tiên,
Ông tổng không tiền, ông tổng tểnh.
27. Buổi chợ đông con cá hồng em chê lạt,
Buổi chợ tan rồi con tép bạc em khen ngon.
28. Buổi xuân xanh thiếp chẳng gặp chàng,
Bây giờ năm con bảy cái ra đàng gặp nhau.
29. Buồn chẳng muốn nói,
Gọi chẳng muốn trông.
Tưởng sự lấy chồng, tỉnh như con sáo.
30. Buồn ngủ buồn nghê,
Bán bò tậu ruộng, mua dê về cày.
Đồn răng dê đực khỏe thay,
Bắt ách lên cày, nó lại phá ngang.
31. Buồn tênh cháu rể khóc đưa bà,
Một tiếng khóc là ba tiếng à.
32. Bướm già thì bướm có râu,
Thấy bông hoa nở cúi đầu bướm châm.
Bướm châm mà bướm lại nhầm,
Có bông hoa nở, ong châm mất rồi.
33. Cá nục nấu với dưa hồng,
Lờ đờ có kẻ mất chồng như chơi.
34. Cá bống đi tu,
Cá thu nó khóc,
Cá lóc nó rầu,
Phải chi ngoài biển có cầu,
Anh ra đến đó giải đoạn sầu cho em.
35. Cách sông nên phải lụy đò,
Tối trời nên phải lụy o bán dầu.
36. Cách bức chẳng được nói luôn,
Những người bên ấy có buồn cùng chăng ?
37. Cái cò, cái vạc, cái nông,
Cùng ăn một đồng nói chuyện giăng ca.
Muối kia đổ ruột con gà,
Mẹ mình chẳng xót bằng ta xót mình.
38. Cái cò, cái vạc, cái nông
Ba cái cùng béo, vặt long cái nào ?
Vặt lông cái vạc cho tao,
Hành răm nước mắm bỏ vào mà thuôn.
39. Cả giận mất khôn,
Bây giờ cắn rốn lại còn được ru.
40. Cái cò là cái cò kỳ,
Ăn cơm nhà dì, uống nước nhà cô,
Đêm nằm thì ngáy o o,
Chửa đi đến chợ đã lo ăn quà.
Hàng bánh, hàng bún bày ra,
Con mắt sắc sảo đi qua món hàng.
Bánh đúc có lắm bánh dàng.
Củ từ khoai nước lẫn hàng cháo kê.
Ăn rồi cắp đít ra về,
Thấy hàng chả chó, lại lê trôn vào.
Chả nầy bà bán làm sao ?
Ba đồng một gắp lẽ nào chẳng mua.
Nói dối rằng mua cho chồng,
Đi đến quãng đồng, ngả nón ra ăn.
Về nhà đau quẳn đau quăn dạ này,
Đem tiền đi bói ông thầy,
Bói ra quẻ nầy những chả cùng nem.
Ông thầy nói dối đã quen,
Nào tôi ăn chả, ăn nem bao giờ.
41. Canh xuông khéo nấu thì ngon,
Mẹ già khéo tán thì con đắt chồng.
42. Căn nợ đâu xe thấu tới bên Tàu,
Hay là mình thấy chệc giàu mình mê.
43. Cậu lậu cây bàng,
Bao giờ cậu chết cả làng đi khiêng.
44. Cậu lậu bình vôi,
Bao giờ cậu chết cho tôi ăn phần.
45. Cây cao, quả chín đồi mồi,
Anh trông mỏi mắt, anh chòi mỏi tay.
46. Cây bần ơi hỡi cây bần,
Lá xanh bông thắm lại gần không thơm.
47. Cây cao bóng mát không ngồi,
Ra ngồi chỗ nắng trách trời không râm.
48. Có tiền mua tiên cũng được,
Không tiền mua lược cũng không,
49. Có đỏ mà chẳng có thơm,
Như hoa dâm bụt nên cơm cháo gì.
50. Có cô thì chợ cũng đông,
Cô đi lấy chồng thì chợ cũng qua.
Có cô thì dượng cũng già,
Vắng cô thì dượng cũng qua một thì.
51. Có của thì vạn người hầu,
Có bấc có dầu thì vạn người khêu.
52. Có của thì khôn như mại,
Không của thì dại như lú.
53. Có ai nước cũng đứng bờ,
Không ai nước cũng đứng cơ mực này.
54. Có răng thì lấy răng nhai,
Không răng lợi gặm chẳng sai miếng nào,
Có cô thì chợ cũng đông,
Cô đi lấy chồng thì chợ cũng qua.
Có cô thì dượng cũng già,
Không cô thì dượng cũng qua một thì.
55. Có tiền vợ vợ chồng chồng,
Hết tiền chồng đông vợ đoài.
56. Có trầu mà chẳng có cau,
Làm sao cho đỏ môi nhau thì làm.
57. Con rắn không chưn chạy năm rừng bảy rú.
Con gà không vú nuôi chín mười con,
Phải chi nhan sắc em còn,
Anh lăn vô đó chịu lòn cũng ưng.
58. Con cò đậu cọc bờ ao,
Ăn sung, sung chát, ăn đào, đào chua.
Ngày ngày ra đứng cổng chùa,
Trông lên Hà-nội xem xem vua đúc tiền,
Ruộng tư điền không ai cày cấy,
Liệu cô mình đứng vậy được chăng ?
Mười hai cửa bể anh đã cắm đăng,
Cửa nào lắm cá thì quăng chài vào.
59. Con gái là con người ta,
Con dâu mới thật mẹ cha mua về.
60. Con cóc nằm ép bờ ao,
Lăm le lại muốn đớp sao trên trời.
61. Con cò chết rũ trên cây,
Cò con giở sách xem ngày ra ma.
Cà cuống uống rượu la đà,
Chim di ríu rít bò ra lấy phần.
62. Con mèo đập bể nồi rang,
Con chó chạy lại phải mang lấy đòn.
63. Con quạ đen lông kêu bằng con ô thước,
Thấy em có chồng vô phước anh thương.
64. Con dòng thì bỏ xuống đất,
Con vất thì đem lên sàng.
65. Con ơi ! chớ khóc mẹ rầu,
Bữa mai, bữa mốt ghe bầu tới nơi.
66. Con quạ nó đứng bờ sông,
Nó kêu bớ má lấy chồng bỏ con.
Con quạ nó đứng đầu non,
Nó kêu bớ má thương con trở về.
67. Con gà béo bán bên Ngô,
Con gà khô bán láng giềng.
68. Con quan đô đốc đô đài,
Lấy thằng thuyền chài cũng phải lụy mui.
69. Con lành con ở cùng bà,
Vang mình sốt mẩy con ra ngoài đường.
70. Cố công sống mấy nghìn năm,
Thử xem thửa ruộng mấy trăm người cày.
71. Cố đấm ăn xôi,
Đấm thì vô hồi, xôi chẳng được ăn.
72. Công anh đánh đất trồng chanh,
Ăn quả chẳng được vin cành cho cam.
73. Cơm sôi cả lửa thì khê,
Việc làm hay hỏng là lề thế gian.
74. Của mình thì giữ bo bo,
Của người thì để cho bò liếm đi.
75. Cũng thì con mẹ con cha,
Cành cao vun tới, cành la bỏ liều.
76. Cũng thì làm lẽ,
Người ăn bát mẻ, nằm chiếu manh,
Người ăn bát Đại-thanh, nằm chiếu miến.
77. Cực lòng nên phải biến dời,
Biến dời lại gặp phải nơi cực lòng.
78. Chàng xa, thiếp cách, tội đách gì rầu,
Thác như Lữ-Vọng té xuống cầu non Tiên.
Ngửa tay em trao cho một đồng tiền,
Phận sao, chịu vậy đừng phiền mà hư.
79. Chẳng xinh cũng thể đôi ta,
Chẳng thơm cũng thể là hoa ngâu Tàu.
80. Chẳng vui cũng thể Hội Thầy,
Chẳng trong cũng thể Hồ Tây xứ Đoài.
Rửa chân đi hán, đi hài,
Rửa chân đi đất, chớ hoài rửa chân.
81. Chẳng đi thì dạ chẳng đành,
Đi ra mang tiếng dỗ dành nhau đi.
82. Chẳng tham vựa lúa anh đầy,
Tham năm ba chữ cho tày thế gian.
83. Chẳng thơm cũng thể hoa nhài,
Chẳng thanh lịch cũng thể là người Trường-an.
84. Chẳng chua cũng thể là chanh,
Chẳng ngọt cũng thể cam sành chín cây.
85. Chẳng thơm cũng thể hương tàn,
Chẳng ngọt cũng thể nước sông Hàn chảy ra.
Chẳng thơm cũng thể hoa nhài,
Chẳng lịch cũng thể con người thượng kinh.
86. Chê tôm lại phải ăn tôm,
Chê rau muống héo lại ôm dưa già.
87. Chỉ đâu mà buộc ngang trời,
Tay đâu mà đậy miệng người thế gian.
Giàu sang nhiều kẻ tới nhà,
Khó khăn nên nỗi ruột rà xa nhau.
88. Chim ham trái chín ăn xa,
Buồn tình nhớ lại gốc da muốn về.
89. Chim quyên dại lắm không khôn,
Nhành mai không đậu, đậu cồn cỏ may.
90. Chim quyên xuống đất ăn trùng,
Anh hùng lỡ vận lên rừng đốt than.
91. Chồng yêu cái tóc nên dài,
Cái duyên nên đẹp, cái tài nên khôn.
92. Chớ chê em xấu, em đen,
Em như nước đục, đánh phèn lại trong.
93. Chớ quen bán chó, mua dê,
Vui cùng hạc nội ham chi gà lồng.
Sá chi chiều ấy như không,
Xác ve luống chịu tiếng trong cõi đời.
94. Chơi cho thủng trống, long bồng,
Rồi ra ta sẽ lấy chồng lập nghiêm.
Chơi cho thủng trống, long chiêng,
Rồi ra ta sẽ lập nghiêm lấy chồng.
95. Chuối cậy mình là chuối đồng trinh,
Chuối ở một mình sao chuối có con ?
96. Chửa được thì hứng bằng rá,
Đá được thì đá bằng chân.
97. Dù anh buôn đâu bán đâu,
Cũng không tránh khỏi tuần Châu, Vân Sàng.
98. Dù ai sang cả mặc ai,
Thân này nước chảy hoa trôi sá gì.
99. Duyên sao cắc cớ lỡ làng,
Cầm gương gương tối, cầm vàng vàng phai.
100. Đã từng xem quẻ bói rùa,
Còn toan bói hạc xem cho mới đành.
101. Đã gian lại ngoan,
Đã đi làm đĩ lại toan cáo làng.
102. Đãi bôi kia hỡi đãi bôi,
Có một đấu tấm đãi mười khúc sông.
103. Đàn ông nông nổi giếng khơi,
Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu.
104. Đấng trượng phu đừng thù mới đáng,
Đấng anh hùng đừng oán mới hay.
105. Đau bụng thì uống nước sông,
Đau mắt lấy nhựa xương rồng mà bôi.
106. Đất Bục mà ném chim trời,
Chim thời bay mất, đất rơi xuống đầu.
107. Đẻ chết mà nết không chừa,
Đến mai đi chợ, chồ dừa lại ăn.
108. Đẻ con không, mát l… tời rợi,
Đã con dại, thảm hại cái l…
109. Đeo bầu mang tiếng thị phi,
Bầu không có rượu lấy gì mà say.
110. Đêm qua ngỏ cửa chờ chồng,
Đêm nay ngỏ cửa gió đông lọt vào.
111. Đêm qua rủ rỉ rù rì,
Tiếng nặng bằng bấc, tiếng chì bằng bông.
Chì khoe chì nặng hơn đồng,
Sao chì chẳng đúc nên cồng, nên chuông ?
112. Đêm khuya dưới đất trên trời,
Một mình cô đứng, cô ngồi, cô nghe.
Cô nghe hết giọng con ve,
Đến lời con quốc đợi hè, tiếc xuân.
113. Đêm đêm vuốt bụng thở dài,
Thở ngắn bằng trạch, thở dài bằng lươn.
114. Đi sau, ăn nhau bà đẻ,
Ăn giẻ chùi trôn, ăn l… chấm muối.
115. Đi ỉa không biết đường lại,
Đi đái không biết đường về.
116. Đi đâu mà chẳng ăn re,
Đến khi hết của, thì rè chẳng ra.
117. Đi đâu mà vội mà vàng,
Mà bỏ túi bạc, mà mang túi chì.
118. Đi đã ba bảy chín chu,
Trở về đến ngõ, chuột chù gặm chân.
119. Đói thì nặng mặt sa mày,
No thời tức bụng trời hay chăng trời.
120. Đói lòng ăn trái khổ qua,
Nuốt vô thì đắng, nhả ra bạn cười.
121. Đố ai tát bể Đông-khê,
Tát sông Bồ-đề nhổ mạ cấy chiêm ?
122. Đố ai biết lúa mấy cây,
Biết sông mấy khúc, biết mây mấy từng.
Đố ai quét sạch lá rừng,
Để ta khuyên gió, gió đừng rung cây.
123. Đôi ta như bộ chén chung,
Giấu kín như mùng còn lậu tiếng ra.
124. Đồn rằng ngoài tỉnh Hưng-yên,
Có cô con gái trái nhân duyên cô lỡ chồng.
Trống cơm ai khéo vỗ nên vông,
Một đàn con vịt lặn sông đi tìm.
Rạng ngày mai con mắt lim dim,
Chân đi thất thểu như chim tha mồi.
125. Đồng tiền đi trước đồng tiền khôn.
Đồng tiền đi sau đồng tiền dại.
126. Đồng tiền không phấn không hồ.
Đồng tiền khéo điểm, khéo tô mặt người.
127. Đưa anh ra tới làng Hồ,
Em mua trái mít, em vồ trái thơm.
Anh về, em nọ dám đưa,
Hai hàng châu lệ như mưa tháng mười.
128. Đừng chê tôi xấu, tôi già,
Tôi đi bán thị, mọi bà, mọi hôn.
129. Được mùa chớ phụ môn khoai,
Đến năm thân dậu không ai bạn cùng.
130. Em nghiêng tai dưới gió,
Qua kề nhỏ cho em rành,
Đôi ta còn vướng tơ mành,
Đó chẳng đành, đây anh cũng gắng,
Sóng ba đào, mưa nắng chẳng sao.
131. Em ơi, anh bảo em này,
Trứng chọi với đá có ngày vỡ tan.
132. Em là con gái kẻ đằng,
Bên Tề, bên Sở biết rằng theo ai.
133. Em trông thấy anh, em cũng muốn theo,
Sợ mẹ anh nghèo bán váy em đi.
134. Em ngoan lấy phải chồng đần,
Cho giỏi mười phần ai biết rằng ngoan.
135. Gà lôi đội lốt con công,
Tưởng rằng mình ngộ đi dong đi dài.
Gặp công xốc lại nhập bầy,
Công đá xể mặt trầy mày đuổi đi.
136. Gái chê chồng đến Bông trở lại,
Trai chê vợ đến Ngái trở về.
137. Gái liệt nữ dám đâu hai dạ,
Đấng thuyền quyên đâu dám hai lòng.
Nợ duyên em giữ vẹn, khỏi vòng cười chê.
138. Gáo đồng múc nước giếng Tây,
Khôn ngoan cho lắm tớ thầy người ta.
139. Gần nhà giàu đau răng ăn cốm,
Gần nhà kẻ trộm ốm lưng đau đòn.
140. Gập ghềnh nước chảy qua đèo,
Ngựa ô xuống bến, thuyền chèo lên non.
141. Giàu sang nhiều kẻ tới nhà,
Khó khăn nên nỗi ruột rà xa nhau.
142. Giẻ cùi tốt mã dài đuôi,
Hay ăn cứt chó, ai nuôi giẻ cùi.
143. Gió đưa cây cải về trời,
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay.
144. Gió nồm là gió nồm nôm,
Trách chàng quân tử có mồm không ăn.
145. Giúp lời không ai giúp của.
Giúp đũa không ai giúp cơm,
146. Giương cung sắp bắn phượng hoàng,
Chẳng may lại phải một đàn chim ri.
Lấy sào mà đuổi nó đi,
Nó kêu ríu rít kẻo thì điếc tai.
147. Gỗ trắc đem lát ván cầu,
Yến sào đem nấu với đầu tôm khô.
148. Hò không đi, rì không đứng,
Nhủ đi đằng rì, nó đi đằng tắc.
149. Hoa sen mọc bãi cát lầm,
Tuy rằng lấm láp vẫn mầm hoa sen.
150. Hoài hồng ngâm cho chuột vọc,
Hoài hòn ngọc cho ngâu vầy,
Hoài bánh giầy cho thằng méo miệng ăn.
151. Hồng nhan nào kém ai đâu.
Kẻ xe chỉ thắm, người xe hạt vàng.
152. Hữu tật thì bái tứ phương,
Vô tật đồng hương chẳng mất.
153. Kinh đô cũng có người rồ,
Man-di cũng có sinh đồ trạng nguyên.
154. Khen ai khéo đúc chuông chì,
Dạng thì có dạng, đánh thì không kêu.
155. Khế rụng bờ ao thanh tao anh lượm,
Ngọt như cam sành, héo cuống anh cũng chê.
156. Khi vui thì miệng lép bép,
Khi buồn ruồi đậu bên mép không đòi.
157. Khi vui non nước cũng vui,
Khi buồn sáo thổi, kèn đôi cũng buồn.
158. Khi xưa ước những chân mây,
Bây giờ rớt xuống giữa dây bìm bìm.
159. Khi nóng, bắt lấy tai,
Khi nguội chẳng biết tai là gì.
160. Khó khăn đắp đổi lần hồi,
Giàu thì chưa dễ em ngồi em ăn.
161. Khó hèn thì chẳng ai nhìn,
Đến khi đỗ trạng chín nghìn anh em.
162. Khoan khoan quần tía xuống màu,
Dây lưng mua chịu khoe giàu với ai ?
163. Khôn ngoan cũng thể đàn bà,
Dẫu rằng vụng dại cũng là đàn ông.
164. Khôn ngoan quỉ quyệt chết lao, chết tù.
Lủ khủ lù khù chết già chết rũ.
165. Không thương đoái lại chút tình.
Lẽ nào có lẽ bất bình cả hai.
166. La hô, hồ khoan !
Ta chèo cất mái hồ khoan,
Thuyền rồng chúa ngự khoan khoan mái chèo.
Lênh đênh duyên nổi phận bèo,
Đã đành khi nước thủy triều đầy vơi.
Lộ đồ giao viễn xa khơi,
Thuyền tình chở một mình tôi nặng gì.
Chẳng giậm, thì thuyền chẳng đi,
Giậm ra mắt tiếng thị phi với tình.
Khách tình lại nhớ thuyền tình,
Thuyền tình lại nhớ khách tình là duyên.
167. Lá vàng còn ở trên cây,
Lá xanh rụng xuống, trời hay chăng trời !
168. Làm dàn cho bí leo chơi,
Chẳng may bí dột, mùng tơi leo cùng.
169. Lạy ông nắng lên cho ấm trẻ ông ơi,
Già thì cháy rận chớ tôi được gì.
170. Lênh đênh duyên nổi phận bèo,
Tránh sao cho khỏi nước triều đầy vơi,
171. Linh đinh một chiếc thuyền tình,
Mười hai bến nước gởi mình vào đâu.
172. Lộ diên tri mã lực,
Sự cửu kiến nhân tâm,
Bởi anh nghe vậy mới lầm,
Vàng rơi khó kiếm châu trầm khôn theo.
173. Lỡ quan, lỡ lính, lỡ làng,
Lỡ bề dân giả, lỡ hàng công khanh.
174. Lụa mười lăm anh chê lụa vụng,
Mắc phải lụa hồ đành bụng bậu chưa ?
175. Lúc làm thì chẳng có ai,
Lúc thì ông xã, ông cai đầy nhà.
176. Lúc nghèo thì chẳng ai nhìn,
Đến khi đỗ Trạng chín nghìn anh em,
177. Luồn cửa tiền cửa hậu.
Chẳng thèm luồn bờ giậu chó chui.
178. Mạnh về gạo, bạo về tiền,
Lắm tiền, nhiều gạo là tiên trên đời.
179. Máu gà thì tẩm xương gà,
Máu gà đem tẩm xương ta sao đành.
180. Mặc đời cua máy, cáy đào,
Gai kia ai mứt, quả nào ai vo.
181. Măng giang nấu cá ngạnh nguồn,
Đến đây em phải bán buồn mua vui.
182. Mặt mũi méo mó thì có đồng tiền,
Mặt vuông chữ điền thì tiền không có.
183. Mất vải lại phải đi đo,
Mất tiền đi đò, lại phải kéo dây.
184. Mất tiền rồi lại thua thâm,
Mất tiền rồi lại tri âm bạn cười.
185. Mẹ thời già, nhà thời khó,
Tôi muốn lấy nó, nó chẳng lấy tôi.
186. Mẹ già ở chốn lều tranh,
Đói no chẳng biết, rách lành chẳng hay.
187. Mẹ cha bú mớm nưng niu,
Tội trời thì chịu không yêu bằng chồng.
188. Mẹ già lo bảy lo ba,
Lo cau trổ muộn, lo già hết duyên,
189. Mèo tha miếng thịt thì đòi,
Kễnh tha con lợn mắt coi chừng chừng.
190. Mênh mông góc bể chân trời,
Những người thiên hạ nào người tri âm ?
Buồn riêng, thôi lại tủi thầm,
Một duyên, hai nợ, ba nhầm lấy nhau.
191. Miếng đất láng nguyên, tự nhiên cây cỏ mọc
Anh mảng lo nghèo, bạn ngọc có đôi.
192. Miệng kẻ sang có gang có thép,
Đồ nhà khó vừa nhẹ vừa tham.
193. Miếng ăn là miếng tồi tàn,
Mất ăn một miếng lộn gan lên đầu.
194. Mồ cha đứa có sợ đòn,
Quí hồ kiếm được chồng dòn thì thôi.
195. Mồ cha cái áo rách nầy,
Mất chúng, mất bạn, vì mầy áo ơi !
196. Mồ cha ai đốn cây bần,
Chẳng cho ghe cá đậu gần ghe tôm.
197. Một mẹ nuôi được mười con,
Mười con không nuôi được một mẹ.
198. Một năm là mấy tháng xuân,
Một đời người được mấy lần vinh hoa.
199. Một thuyền một lái chẳng xong,
Một chĩnh hai gáo còn nong tay vào,
200. Một người làm nên, cả họ được cậy,
Một người làm bậy, cả họ mất nhờ.
201. Một người làm xấu, cả bọn mang nhơ,
Một người làm tốt, cả bọn được nhờ.
202. Một mình đứng giữa trung ương,
Bên tình, bên nghĩa biết thương bên nào ?
203. Một vũng nước trong, năm bảy dòng nước đục,
Một trăm người tục, không được chục người thanh.
204. Một lần cho tởn tới già,
Đừng đi nước mặn mà hà ăn chưn.
205. Một đời phú quý vinh hoa,
Một đời đói rách cũng qua một đời.
206. Mơ mang, mang chạy lên rừng,
Ta hay mang chạy thì đừng mơ mang.
207. Mụ gia ba bảy mụ gia,
Mụ thì tiền rưỡi, mụ ba mươi đồng.
208. Muốn ăn măng trúc, măng giang,
Măng tre, măng nứa, chè bàng cơm lam.
Muốn ăn sim chín đi tìm.
Đố ai tìm được đem lên hầu nàng.
Chim kêu, vượn hót trên ngàn,
Bây giờ đã đến trăng tàn canh ba.
209. Muốn sao tháng đôi tuần trăng,
Muốn sao đây ở cho bằng lòng đây.
210. No thì ra Bụt, đói ra ma,
Chẳng lạ nhân tình đất kẻ ta.
211. Nửa về nửa muốn ở đây,
Về nhà nhớ bạn, ở đây nhớ nhà.
212. Nửa về nửa muốn ở đây,
Nửa thơm như quế, nửa cay như gừng.
213. Nực cười châu chấu chống xe,
Tưởng rằng chấu ngã ai dè xe nghiêng.
214. Nực cười chữ « nãi » là bèn,
Mất tiền mà có ai khen chi mình.
215. Nước giữa dòng chê trong chê đục,
Vũng nước trâu dầm hì hục khen ngon.
216. Nước triều ai tát, ai khơi,
Khi lên thời thế, cơn rồi như không.
217. Nước non lận đận một mình,
Thân cò lên thác xuống ghềnh bấy nay.
Ai làm cho bể kia đầy,
Cho ao kia cạn, cho gầy cò con.
218. Nghĩ xa thôi lại nghĩ gần,
Làm thân con nhện mấy lần vương tơ,
Biết về đâu trong đục mà chờ,
Hương thơm mất tuyết biết nương nhờ vào ai ?
219. Nghĩ ngán cho ai nhành mai đang thắm,
Chẳng xứng tay cầm uổng nhánh mai tươi.
220. Nghĩ em đáng lạng vàng mười,
Đem ra kẻ chợ kém người trăm phân.
Trông xa cứ tưởng là tiên,
Đến gần cú đậu ở bên cạnh sườn,
Kìa ai lào lạo ngoài da,
Mà trong rỗng tuếch như hoa muống rừng.
221. Ngọc sa xuống giếng ngọc trầm
Anh đi tầm ngọc, tầm lầm hột châu.
222. Ngồi buồn xe chỉ uốn cần,
Chỉ xe chưa đặng, cá lần ra khơi.
223. Ngờ đâu quá giận mất khôn,
Khi vui đã vậy, khi buồn làm sao ?
224. Ngỡ rằng cây cả bóng cao,
Thiếp lăn mình vào phơi nắng cùng mưa.
225. Ngũn ngỡn như con thuyền chài,
Áo ngắn mặc ngoài, áo dài mặc trong.
Người gian thì sợ người ngay,
Người ngay chẳng sợ đường cày khúc khiu.
226. Người dưng ơi hỡi người dưng !
Bánh dày phải lửa thì sưng phồng phồng.
227. Người trên ở chẳng kỷ cương
Khiến cho kẻ dưới lập trường mây mưa.
228. Người ta con trước con sau,
Thân anh không vợ như cau không buồng.
Cau không buồng ra tuồng cau đực,
Trai không vợ cực lắm em ơi.
Người ta đi đón về đôi,
Thân anh đi lẻ về loi một mình.
229. Người ta năm bảy chị em,
Tôi đây khác thể chiếc nem lột trần.
230. Nhác trông ngỡ tượng tô vàng,
Nhìn lâu mới biết chẫu chàng trời mưa.
231. Nhạn đậu cành sung, giương cung bắn nhạn,
Con nhạn chết rồi, biết làm bạn với ai ?
232. Nhọc nhằn ăn nọ được khoai,
Nấu một nồi bộng, lựa hai củ sùng.
233. Những người gót đỏ như son,
Xưa nay ai nỡ đem chôn xuống bùn.
234. Ô hô chậu rã, cúc ngã, sen tàn.
Tiếc công anh lận đận với nàng bấy lâu.
235. Ông thầy khoe ông thầy tốt,
Bà cốt cậy bà cốt hay.
236. Ở đời Kiệt-Trụ sướng sao,
Có rừng nem béo, có ao rượu đầy.
Ở đời Nghiêu, Thuấn khổ thay,
Giếng đào mà uống, ruộng cày mà ăn.
237. Ở nhà nhất mẹ, nhì con,
Ra đường lắm kẻ còn dòn hơn ta.
238. Ở đời chẳng biết sợ ai,
Sợ thằng say rượu nói dai tối ngày.
239. Ở xa không biết nên lầm,
Bây giờ rõ lại vàng cầm cũng buông.
240. Phản Trụ đầu Châu,
Ăn cơm nhà Phật, đốt râu nhà chùa.
241. Phận em liễu yếu vâng lịnh nghiêm dàng,
Em kết duyên với khách, ngỡ ngàng nước non.
242. Phềnh phềnh lớn giữa lớn ra,
Mẹ ơi, con chẳng ở nhà được đâu.
Ở nhà, làng bắt mất trâu,
Cho nên con phải đâm đầu ra đi.
243. Phượng hoàng chặt cánh đuổi đi,
Bắt con bìm bịp đem về mà nuôi.
244. Phượng hoàng đậu chốn cheo leo,
Sa chân lỡ bước phải theo đàn gà.
Bây giờ mưa thuận gió hòa,
Thay lông đổi cánh lại ra phượng hoàng.
245. Quạ mà đã biết là quạ đen,
Có đâu quạ dám mon men với cò.
246. Quân sử thần tử, thần bất tử bất trung,
Phụ sử tử vong, tử bất vong bất hiếu.
247. Ra đường thấy cánh hoa rơi,
Hai chân dậm xuống chẳng chơi hoa thừa.
248. Ra đường vui những cảnh người,
Về nhà tôi thấy cảnh tôi, tôi buồn.
249. Ra đường gió mát thảnh thơi,
Thương người nằm võng nắng nôi ở nhà.
250. Ra đường ông tú, ông chiêu,
Về nhà móng tay mỏ sẻ, cậy niêu đã mòn.
251. Ra đường chẳng biết ai nói thế nào
Về nhà lấy thớt, lấy dao băm l…
252. Roi song đánh đoạn thì thôi,
Một lời siết cạnh muôn đời chửa quên.
253. Ru con, con ngủ cho rồi,
Mẹ ra chỗ vắng, mẹ ngồi than thân.
254. Rủ nhau đánh cá Đồng-lâm,
Cá kia chẳng được, âm thầm lòng anh.
Cây vàng, lá rụng chung quanh,
Rủ nhau đánh cá Đồng-nai,
Cá kia chẳng được, một ngày đến trưa,
Sầu em nước mắt như mưa.
255. Ruộng gần bỏ cỏ không cày,
Chợ xa quà rẻ, mấy ngày cũng đi.
256. Rửa chân đi hán đi hài,
Rửa chân đi đất chớ hoài rửa chân.
257. Sá chi một nải chuối xanh,
Năm bảy người giành cho mủ dính tay.
258. Sáng mưa, trưa nắng, chiều nồm,
Trời còn thay đổi huống mồm thế gian.
259. Sáng trăng suông, em nghĩ tối trời,
Em ngồi em để cái sự đời em ra.
Sự đời bằng cái lá đa,
Đen như mõm chó, chém cha sự đời.
260. Sầu đông trong héo, ngoài tươi,
Vui là vui gượng, cười là cười khuây.
261. Soi gương còn mặt mũi nào,
Đã dở lại xấu soi vào sao đang.
262. Sóng ba đào khi không mà dậy,
Em bậu có chồng rồi nửa chừng đứt gióng lại đòn triêng.
Anh vô thay lời đổi mặt cầm quyền cho con em.
263. Sông con gặp lúc sóng cồn,
Trời ơi ham kẻ anh hùng làm chi !
264. Sông dài mà sắm đò ngang,
Em nhiều nhân ngãi, em mang oán thù.
265. Sống thì chẳng cho ăn nào
Chết thì cúng giỗ, mâm cao, cỗ đầy
266. Sự đời nghĩ cũng nực cười,
Một con cá lội mấy người buông câu.
267. Tay em cầm gáo nước tưới cả ba cây,
Tưới cây lựu, bỏ cây đào,
Tưới cây đào, bỏ cây lê,
Có ai ở trong nhà cho em mượn đôi gióng bứng về cả ba cây.
268. Tay mang túi bạc kè kè,
Nói quấy nói quá người nghe ầm ầm.
269. Tay tiên rót chén rượu đào,
Đổ đi thì tiếc, uống vào thì say.
270. Tấn thối nan cực khổ trăm bề,
Ở đây khó ở, ra về khó ra.
271. Tết đã đuổi đến sau lưng,
Ông vải thì mừng, con cháu thì lo.
272. Tậu voi chung với đức ông,
Vừa phải đánh cồng, vừa phải hốt phân.
273. Tiếc công xúc tép nuôi cò,
Cò ăn, cò mổ, cò dò lên cây.
274. Tiếc công vãi mằn cho cu,
Cu ăn, cu lớn, cu gù nhau đi.
275. Tiếc công anh vun quén cây tùng,
Anh săm soi trên ngọn dưới gốc cây sùng không hay.
276. Tiếc thay cái chậu nước trong,
Để cho bèo tấm, bèo ong rạt vào.
277. Tiếc thay hột gạo trắng ngần,
Đã vo nước đục lại vần than rơm.
278. Tiếc công lao anh đào ao thả cá,
Năm bảy tháng trường người lạ đến câu.
279. Tiền chì mua được cá tươi,
Mua rau mới hái, mua người nỏ nang.
Tiền trinh mua vội mua vàng,
Mua phải rau héo, mua nàng ngẩn ngơ.
280. Tiền Bần, lụa Lạc, vải Đồng-than,
Đã mua thì chớ phàn nàn làm chi.
281. Tiếng anh ăn học bên Tàu,
Chị dâu té giếng nắm chỗ nào kéo lên ?
Nắm trên đầu thì sợ lỗi trời trên,
Thò tay nắm áo kéo lên tức thì.
282. Tổ đánh mà chẳng biết thân,
Mặt như điếu dạn chơi xuân nỗi gì.
283. Tôi đi tìm bạn tôi đây,
Bạn thấy tôi khó chưng nay chẳng chào.
284. Tôi muốn lên non tìm con chim lạ,
Ở dưới thị thiền chim chạ thiếu chi.
285. Tôi đây như thể áo tơi,
Khi mưa thì dùng, tạnh trời thì thôi.
286. Tối tăm biết mít là gai,
Biết quen hay lạ, biết ai mà chào.
287. Từ rày buộc chỉ cổ tay,
Chim đậu thì bắt, chim bay thì đừng.
288. Tới đây đất nước lạ lùng,
Chim kêu phải sợ, cá vùng phải kiêng
289. Tua rua đã xế ngang đầu,
Em còn đứng lại làm giàu cho cha.
290. Tưởng giếng sâu nối sợi dây dài
Hay đâu giếng cạn, tiếc hoài sợi dây.
291. Tưởng rằng đá nát thì thôi,
Hay đâu đá nát đun vôi lại nồng.
292. Tưởng lấy anh cho lành manh áo,
Hay đâu lấy anh rồi bán áo nuôi anh.
293. Tưởng rằng rồng ấp với mây
Ai ngờ rồng ấp với cây địa liền.
294. Tưởng rằng nước chảy đá mòn,
Ai ngờ nước chảy đá còn trơ trơ.
295. Thà rằng chẳng biết cho xong,
Biết ra kẻ bắc, người đông thêm sầu.
296. Thà ăn bắp hột chà vôi,
Còn hơn giàu có bồ côi một mình.
297. Thà rằng chẳng biết cho đừng,
Biết ra dan díu nửa chừng lại thôi.
Con sông bên lở bên bồi,
Một con cá lội mấy người buông câu.
298. Tham vàng bỏ ngãi, anh ơi !
Vàng thì ăn hết, ngãi tôi hãy còn.
299. Tham vàng bỏ đống gạch đầy,
Vàng thì ăn hết, gạch xây nên thành.
300. Thành đổ đã có chúa xây,
Việc gì gái góa lo ngày lo đêm.
301. Thân em tội nghiệp về đâu,
Ngày ngày em chổng phao câu lên trời.
302. Thế gian lắm kẻ mơ màng,
Thấy hòn son thắm ngỡ vàng chắt chiu.
303. Thế tình chuộng lạ tham thanh,
Bên khinh bên trọng ra tình xấu chơi.
304. Thế gian còn mặt mũi nào,
Đã nhổ, lại liếm làm sao cho đành.
305. Thế gian nói chi thì mặc nó,
Miễn là mình không có thì thôi.
306. Thiếu chi cam rim, hồng rim,
Bắt anh đi tìm khế rụng bờ ao.
307. Thôi thôi giụi đuốc đi thầm,
Còn duyên chi nữa mua trầm bán hương.
308. Thuở giàu sang nhiều kẻ yêu vì,
Đến khi khó, rủ nhau gièm sém.
309. Thuyền đua thì lái cũng đua,
Thuyền lên trên bờ thì lái chết toi.
Thuyền câu lơ lửng đã xong,
Thuyền chài lơ lửng uổng công thuyền chài.
310. Thuận buồm xuôi gió, chén chú chén anh,
Lên thác xuống ghềnh, mày tao chi tớ.
311. Thứ nhất vợ dại trong nhà,
Thứ hai nhà dột, thứ ba rựa cùn.
312. Thương miệng thương môi,
Thương miếng xôi miếng thịt.
313. Thương miệng thương môi,
Việc quan anh cứ phép công anh làm.
314. Thương người khác thể thương thân,
Ghét người như thể vun phân cho người.
315. Thương thương, nhớ nhớ, thương thương,
Nước kia muốn chảy mà mương không đào.
316. Trách thân chẳng dám giận trời,
Trách thân lắm lắm, giận trời bao nhiêu.
317. Trai ba mươi tuổi mà già,
Gái bốn mươi tuổi đang ra má hồng.
318. Trăm năm trăm tuổi, trăm chồng,
Hễ ai có bạc, thì bồng lên tay.
319. Trăm năm dốc nguyện đá vàng,
Dè đâu gãy gánh giữa đàng khá toan.
320. Trắng như thủy tinh,
Trong như giá lọc,
Nhún mình đồng đen,
Ai ơi chớ nghĩ rằng hèn,
Kìa như nước đục đánh phèn lại trong.
321. Trẻ chẳng tha, già chẳng thương,
Cóc nhái, ễnh ương chấp chi, nhặt nhạnh.
322. Trèo non ước những non cao,
Anh đi đò dọc, ước ao sông dài.
323. Trèo lên cây tắt lắt lòng,
Bước sang cây thị lại hòng thanh yên.
324. Trèo lên Ba-dội tôi coi,
Bốn dội tôi ngồi, năm dội tôi trông.
Nồi đồng lại úp vung đồng,
Con gái xứ Huế lấy chồng Đồng-nai.
Giậm chân xuống đất kêu trời,
Lấy chồng trong Quảng biết đời nào ra.
325. Trách bậu sao không dạ lo âu,
Sao không có phản Trụ đầu Châu cho rồi.
326. Trộm vàng, trộm bạc cho cam,
Trộm một nắm cám, cũng mang tiếng đời.
327. Trong lưng chẳng có một đồng,
Lời nói như rồng, chúng chẳng thèm nghe.
Vai mang túi bạc kè kè,
Nói bậy nói bạ chúng nghe rầm rầm.
328. Trong ba mươi sáu đường tư,
Đường nào phú quý phong lưu thì làm.
329. Trong lòng bối rối băn khoăn,
Chân đi thất thểu, cơm ăn ít nhiều.
330. Trông trăng mà thẹn với trời,
Soi gương mà thẹn với người trong gương.
331. Trống chùa ai đánh thùng thùng,
Của chung ai khéo vẫy vùng nên riêng.
332. Trồng tre chẳng dám ăn măng,
Để cho măng lớn kết bè đưa dâu.
Đưa dâu thì đưa bằng ghe,
Đừng đưa bằng bè ướt áo nàng dâu.
333. Trời mưa ướt bụi ướt bờ,
Ướt cây ướt lá ai ngờ ướt em.
334. Trời sanh hùm chẳng có vây,
Hùm mà có cánh, hùm bay lên trời.
335. Trời sinh ra kiếp hay chơi,
Sao trời lại khép vào nơi không tiền.
336. Trời sao trời chẳng ở công,
Người ba bốn vợ, người không vợ nào.
337. Vàng mười chê đắt không mua,
Mua lấy vàng bảy thiệt thua trăm đường.
338. Vì sông nên phải lụy thuyền,
Chớ như đường liền ai phải lụy ai.
339. Ví dầu nhà dột cột xiêu,
Muốn đi cưới vợ, sợ nhiều miệng ăn.
340. Xa sông xách nước bằng chình,
Sẩy tay rớt xuống gẫm mình vô duyên.
341. Xa sông cách núi lỡ vời,
Gởi thơ sợ lậu, gởi lời sợ quên.
342. Xa xôi chi đó mà lầm,
Phải hương hương bén, phải trầm trầm thơm.
343. Xăm xăm bước tới cây chanh,
Lăm le muốn bẻ sợ nhành chông gai,
344. Xúp lê ba tàu ra biển bắc,
Giậm cẳng kêu trời, chồng bắc vợ nam.
345. Yêu nhau chẳng lấy được nhau,
Con lợn bỏ đói, buồng cau bỏ rời.