Thi Ca Bình Dân Việt-nam

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Tuyển Tập Ca Dao Tiêu Biểu Cho Biến Thái Của Tình Yêu
Phần Tuyển Tập Ca Dao Tiêu Biểu Cho Biến Thái Của Tình Yêu

❊ ❊ ❊

1. Ai làm cho đó xa đây,

Cho chim minh liễu xa cây ngô đồng.

2. Ai xui, ai khiến bất nhơn,

Tôi nay gặp bạn thương hơn vợ nhà.

3. Anh về tìm vợ con anh,

Lá rụng về cội bỏ nhành bơ vơ.

4. Anh lo phận anh chưa có vợ,

Em có chồng rồi duyên nợ lôi thôi.

Hiu hiu gió thổi lò vôi,

Ai đem tin cho bạn, đây ta có đôi, bạn buồn.

5. Anh đi ngang qua cửa sao không vào,

Hay là anh có chỗ má đào, phụ em.

6. Anh ơi anh đợi tôi cùng !

Tôi còn đốt mã cho chồng tôi đây.

7. Anh đi đàng ấy xa xa,

Để em ôm bóng trăng tà năm canh.

Nước non một gánh chung tình,

Nhớ ai, ai có nhớ mình hay chăng ?

8. Anh đừng ham gái bóng quế, bỏ phế cái bông lài.

Mai sau quế rụng, bông lài thơm xa.

9. Anh về tìm vảy cá trê,

Tìm gan tim thú ? tìm mề con lươn.

Tìm cho con bún có xương,

Tìm dây tơ hồng có rễ em mà theo không ?

- Em về đánh kiểng la làng,

Tới đây anh chỉ vẩy cá trê vàng em coi.

Em đừng nói dại, nói khờ,

Bún làm bằng bột ê hề xương đâu.

10. Anh tiếc cho ai nuôi, dạy, mong, chờ,

Một, hai, ba tuổi cho đến bây giờ em lớn khôn.

Cái vành khăn em vẩn đã tròn,

Câu cười tiếng nói đã dòn, em lại ngoan.

Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian,

Sao em không chịu khó gánh vác giang san cho chồng.

Nỡ dang tay em dứt tơ hồng,

Đứng đầu núi nọ mà trông bên non này.

Áng phong lưu son phấn đoạ đày,

Thay đen đổi trắng để ai rày yêu thương.

Dẫu mai ra tán tía tàn vàng,

Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu.

Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu,

Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời.

Chị em ơi, thế cũng kiếp người !

Anh có thương thì thương cho chắc,

Có trục trặc thì trục trặc cho luôn,

Đừng như con thỏ nọ đứng đầu truông,

Khi vui giỡn bóng, khi buồn giỡn trăng.

11. Anh về ngoài Huế lâu vô,

Hoạ bức tranh đồ để lại cho em.

12. Anh buồn có chốn thở than.

Em buồn như ngọn nhang tàn thắp khuya.

13. Anh đi đâu bỏ nhện giăng mùng,

Bỏ đôi chiếu lạnh, bỏ phòng quạnh hiu.

14. Áo rách vai vá hoài vá huỷ,

Sao em có chồng chẳng nghĩ đến anh ?

15. Áo em đang khô, không ngờ áo em ướt,

Bởi hiềm vì anh chậm bước,

Nên thày mẹ bán gả em đi.

16. Bao giờ cho chuối có cành,

Cho sung có nụ, cho hành có hoa.

Bao giờ trạch đẻ ngọn đa,

Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình !

Bao giờ cây cải làm đình.

Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta.

17. Bao giờ đá nổi, rong chìm,

Muối chua, chanh mặn mới tìm được em.

18. Bắc Nam lòng chẳng thương tình,

Để tôi đứng lại một mình sao đang.

19. Bắc thang hỏi thử ông trời !

Tiền mà cho gái có đòi được không ?

20. Bần gie đóm đậu sáng ngời,

Lỡ duyên tại bậu, trách trời sao đang.

21. Bận này tôi thác tại em,

Hồn về chín suối để cho em có chồng.

22. Bậu có chồng rồi như con cá vô lờ,

Tôi tương tư nhớ bạn, dật dờ đêm thanh.

23. Bậu nói với qua bậu không hái lựu bẻ đào,

Đào đâu bậu mọc, lựu nào bậu cầm tay ?

24. Bây giờ hỏi thiệt cô ba,

Còn thương như cũ hay là hết thương ?

Ban ngày đang nắng, tối lại dầm sương.

Công tôi lao khổ, mình thương không mình ?

25. Bây giờ anh bắt tay nàng,

Hỏi sao lá ngọc cành vàng xa nhau ?

Xa nhau, ta mới xa nhau,

Khi xưa ta vẫn ăn trầu một cơi.

26. Bây giờ gạo hết tiền không,

Anh ơi trở lại mà trông lấy hòm.

Bao giờ tiền có gạo còn,

Bấy giờ tôi lại giữ hòm cho anh.

27. Bướm bay nữa biển bướm ngừng,

Căn duyên trời định nửa chừng mà thôi.

28. Cam ngon quít ngọt đã từng,

Còn quả khế ngọt trên rừng chưa ăn.

29. Canh khuya trăng khóc trên đồi,

Khóc cho chiếc bóng hết ngồi lại đi.

Nhớ chàng lắm lắm chàng ôi,

Sao chàng không tới để thiếp tôi một mình lẻ loi.

30. Canh một cho chí canh hai,

Có ai vui thay như cá nước,

Bạn xa nhau rồi bạn không nói trước cho em hay.

Qua chuyến đò đầy nhớ nghĩa đó thay,

Huống chi đôi đứa mình

Ơn trung nghĩa trọng ba bốn tháng rày nhớ thương.

31. Cau khô mà bỏ hộp đồng,

Mặt mi không xứng làm chồng tao mô.

32. Căn duyên sáng tợ trăng rằm,

Bây giờ mình để tôi nằm phòng không.

33. Cầu Trường-tiền sáu vạy, mười hai nhịp,

Anh qua không kịp tội lắm em ơi,

Nghĩa Tào-khang ai mà vội dứt,

Đêm nằm tấm tức luỵ nhỏ tuôn rơi.

Biết bao giờ tạc được bóng người

Để đêm khuya canh vắng vui cười giải khuây.

34. Cây quằn vì bởi trái sai,

Anh xa em vì bởi ông mai ít lời.

35. Cây da là cây da bến cũ,

Bến cũ là bến cũ đò xưa,

Ôi thôi rồi người khác sang đưa,

Thiếp nhìn chàng lưng lẻo,

Nước sa xuống như mưa hỡi chàng !

36. Cây cao bị gió khó trèo,

Mình thấy đây vận bĩ, lâm nghèo mình xa,

37. Cây đa trốc gốc trôi rồi,

Đò đưa bến khác anh ngồi trông ai ?

38. Có vả mà phụ lòng sung,

Mình về chốn cũ vấn vương nơi nào.

39. Có mặt tôi, mình nói mình thương,

Mình về chốn cũ vấn vương nơi nào.

40. Có chả em phụ tình xôi,

Có cam phụ quít, có người phụ ta.

Có quán tình phụ cây đa,

Ba năm quán đổ, cây đa hãy còn.

Có mực anh phụ tình son,

Có kẻ đẹp dòn em phụ nhân duyên.

Có bạc em tình phụ tiền,

Có nhân ngãi mới quên người tình xưa.

Trách người quân tử vụng suy,

Giàn hoa thiên lý chẳng chê mành mành.

Đêm thổn thức ngồi khêu đèn phụng,

Canh sang năm gần rụng khúc rồng.

Trách ai ở chẳng hết lòng,

Phụ tình gần gũi có chồng xa xôi.

41. Con ai đem bỏ chùa này,

Nam-Mô-A-Di-Đà-Phật con thầy, thầy nuôi.

42. Con quạ đen lông xuống sông nó tắm,

Chồng bậu ở nhà khó lắm bậu ơi.

43. Con chim nho nhỏ cái mỏ hắn vàng,

Hắn đứng trước cửa tam quan hắn kêu hỏi bác lính khố vàng.

Chớ có ham nơi giàu sang sắc mắc mà phụ chàng duyên em.

44. Con chim quyên nó đậu dựa cành dâu,

Sao mình bỏ thảm bỏ sầu cho tôi ?

45. Con dao vàng cắt giải y môn,

Thiếp tôi đần dại lấy chàng khôn mà nhờ.

Không ai ngờ trăng gió mập mờ,

Giao đoan tình phụ thiếp nhờ vào đâu.

Vì chàng chẳng tại, thiếp đâu,

Chàng xe chỉ mảnh, thiếp khâu sao bền ?

46. Còn ba miếng thuốc thiếp thiếp chàng chàng.

Hết ba miếng thuốc cứ đàng em dong.

47. Còn tiền còn bạc, còn vợ còn chồng,

Hết tiền hết bạc, tơ hồng hết xe.

48. Cô mình ơi ! anh quyết với cô mình,

Công anh dan díu, chẳng có thành thì thôi.

Con sông bên kia lở, bên bồi,

Bên lở thì đục, bên bồi thì trong.

Con sông kia nước chảy đôi dòng,

Biết rằng bên đục, bên trong thế nào ?

49. Công trình ân ái biết bao,

Gặp nhau lại thẹn, toan chào lại thôi.

50. Công anh chẻ nứa đan bồ,

Con chị đi mất, anh vồ con em.

Công anh rọc lá gói nem,

Con chị đi mất, con em trốn chồng.

51. Công anh đắp đất rào phên,

Phải người ngắt ngọn còn nên công gì.

Công anh đánh đá xây tường,

Để ai đóng oản dâng hương chùa này.

52. Cởi áo ra lựa sáo mà bặn, anh ra về,

Cho em dặn làm ri. Ví dầu em có lâm nguy

Cũng theo nhau cho trọn, chớ dứt nghĩa em đi mà tồi tàn.

53. Củi đậu nấu đậu ra dầu,

Lấy mình không đặng, đây qua cạo đầu đi tu.

54. Cha đời con gái xứ Đông,

Ăn trộm tiền chồng mua khố cho trai.

Cha đời con gái xứ Đoài,

Ăn trộm tiền mẹ mua khoai cho chồng.

55. Chàng đừng có lóng trong gạn đục,

Thiếp giao tình bằng phẳng như cưa.

Giữ cho tròn tình nghĩa sau xưa,

Cũng như anh thợ mộc liệu vừa rập khuôn.

56. Chàng về Vạn-hoạch chàng ơi !

Con thơ bỏ đói ai nuôi cho chàng ?

57. Chàng ơi phụ thiếp làm chi,

Thiếp như cơm nguội để khi đói lòng.

58. Chẳng ưa dưa khú bầu già,

Trước còn đằm thắm, sau ra nhạt nhùng.

59. Chém cha cái thói lần khần,

Thấy chồng yêu xỏ chân lỗ mũi.

Chửa chết đã thối,

Chửa giàu đã lấy.

B… làm then cửa.

Thôi đừng bắc bực làm cao,

Phèn chua anh đánh nước nào cũng trong.

60. Chê anh, lấy đấy sao đành,

Em chê cam sành, lấy phải quít hôi.

Quít hôi bán một đồng mười,

Cam ba đồng một, quít ngồi trơ trơ.

61. Chỉ tơ đứt mối thình lình,

Thương chưa phỉ dạ mà tình dứt xa.

62. Chiều chiều mây phủ đá bia,

Đá bia mây phủ, chị kia mất chồng.

Mất chồng đây chẳng có lo,

Sợ có mất vợ nằm co một mình.

63. Chiều nay người nghĩa xa anh,

Chim sa cá lụy, kiểng đương xanh vội tàn.

64. Chiều nay tôi cắt cổ gà vàng,

Để chi khuya nó gáy, hai đàng biệt ly.

65. Chim kêu chíp chíp trên mái nhà,

Đây ta không muốn sao đó đà cứ xuống lên.

66. Chín con chưa gọi rằng chồng,

Cơm chẳng lành, canh chẳng ngon.

Dầu cho chín đụn, mười con cũng lìa.

67. Chồng gì anh, vợ gì tôi,

Chẳng qua là cái nợ đời chi đây.

Mỗi người một nợ cầm tay.

Đời xưa nợ vợ, đời nay nợ chồng.

68. Chợ chiều nhiều khế ế chanh,

Nhiều cô gái lạ nên anh chàng ràng.

69. Chợ Sài-gòn cẩn đá,

Chợ Rạch-giá cẩn xi-moong.

Chúc em ở lại vuông tròn,

Anh về xứ sở chắc không còn trở vô.

70. Chơi hoa cho biết mùi hoa,

Khi tươi thì hái, thì tàn quăng đi.

71. Chúa tàu mở hội bên Ngô,

Cớ sao bóng phướn sang chùa An-nam.

Thà rằng chẳng biết cho cam,

Biết ra kẻ Bắc, người Nam thêm sầu.

Cột buồm mà nghĩ cây cau,

Thấy thuyền thúng nát, nghĩ tàu thằng Ngô.

Còn tàu, tàu bán vải sô,

Tàu về mới biết xi xô bạc tình.

72. Chung quanh những chị em người,

Giữa chùa Non-nước một tôi với chàng.

Dù chàng mà có yêu đương,

Thì chàng đắp điếm trăm đường đi cho.

Yêu chán, sợ chàng lại no,

Rồi khi ngúng ngẩy biết nhờ cậy ai.

73. Chữ trinh đáng giá ngàn vàng,

Từ anh chồng cũ đến chàng là năm.

Còn như yêu vụng nhớ thầm,

Họp chợ trên bụng đến trăm con người.

74. Chữ đề vô đá lâu phai,

Đêm nằm nghĩ lại coi ai bạc tình.

75. Chửa quen, đi lại cho quen,

Tuy rằng cửa đóng mà then không cài.

Kẻ khinh, người trọng vãng lai,

Song le cũng chửa có ai bằng lòng.

76. Dậm chân đấm ngực kêu trời,

Vợ chồng chưa mấy năm trời lại xa.

77. Dẫu rằng đá nát vàng phai,

Ba sinh phải giữ lấy lời ba sinh.

Duyên kia có phụ chi tình,

Mà toan xẻ gánh chung tình làm hai.

Bây giờ người đã nghe ai,

Thả chông đường nghĩa, rắc gai lối tình.

Nhớ lời hẹn ước đinh ninh,

Xa xôi ai có thấu tình chăng ai ?

78. Đau tương tư uống thuốc bạc trăm,

Không thấy người nghĩa tới thăm chút nào.

79. Đất láng quyên tự nhiên cỏ mọc,

Bởi mang chữ nghèo bạn ngọc có đôi.

80. Đầu đường có một cây dúi,

Cuối đường có một cây da,

Làm chi tội nghiệp, bỏ qua sao đành ?

81. Đem em ra bỏ xuống gành,

Kéo neo mà chạy sao đành anh ơi !

82. Đêm khuya hoài vọng chờ ai,

Bạn lang dứt mối bao giờ không hay.

83. Đêm qua vật đối sao dời.

Tiếc công gắn bó, tiếc lời giao đoan.

Đêm qua rót đọi dầu đầy,

Bấc non chẳng cháy, oan mày dầu ơi !

Đêm qua rót đọi dầu vơi,

Bấc non chẳng cháy, dầu ơi oan mày !

84. Đèn nào cao bằng đèn ông Chánh,

Bánh nào trắng bằng bánh bò bông.

Anh thương em từ thuở mẹ bồng.

Bây giờ khôn lớn lấy chồng bỏ anh.

85. Đó gắn tình, tôi lại gắn công ;

Mình có chồng, tôi tức quá, uổng công tôi chờ.

86. Đố ai đốt cháy ao bèo,

Để ta gánh đá Đông-triều về ngâm.

Bao giờ cho đá mọc mầm,

Thì ta kết nghĩa tri âm với nàng.

87. Đôi chim se sẻ ăn rẽ đường cày,

Đôi đứa ta thương vội ít ngày rồi thôi.

88. Đồng tiền Vạn-lịch thích bốn chữ vàng.

Anh tiếc công anh gắn bó với cô nàng bấy lâu.

Bây giờ cô lấy chồng đâu ?

Để anh giúp đỡ trăm cau, ngàn vàng.

Năm trăm anh đốt cho nàng,

Còn năm trăm nữa giải oan lời thề,

Xưa kia nói nói, thề thề,

Bây giờ bẻ khóa, trao chìa cho ai ?

Bây giờ nàng đã nghe ai,

Gặp anh ghé nón chạm vai chẳng chào ?

89. Đồng tiền, chiếc đũa phân ly,

Xa anh vì bởi sợi chỉ điều xe lơi.

90. Đứng gần bên anh đôi chuỗi lên màu,

Trách lòng người nghĩa ham giàu bỏ em.

91. Đứt dây gỗ nên mới chìm,

Bởi anh ở bạc em tìm nơi xa.

92. Em là con gái Đường Trong,

Em đi thuyền dưới, mất lòng thuyền trên.

Ba năm ăn ở thuyền trên.

Bởi anh hàng muối cho nên mặn mà.

Xuống thuyền dịp bảy, dịp ba,

Trách anh hàng trứng ở ra đôi lòng.

Con sông Thương nước chảy đôi dòng,

Đèn khêu đôi ngọn, anh trông ngọn nào ?

Muốn tắm mát thì lên ngọn con sông Đào,

Muốn ăn sim chín thì vào rừng xanh,

Đôi tay vít cả đôi cành,

Quả chín thì hái, quả xanh thì đừng.

Ba bốn năm nay ăn ở trên rừng,

Chim kêu, vượn hú, nửa mừng, nửa lo.

Trót sa chân lỡ bước xuống đò,

Gieo mình xuống sập những lo cùng phiền.

Chợ tỉnh Đông một tháng sáu phiên,

Gặp cô hàng xén kết nhân duyên vừa rồi.

Cái gánh hàng đây, những quế cùng hồi,

Có mẹt bồ kếp, có nồi phèn chua.

Bó hương thơm xếp để bên bồ,

Trần bì, cam thảo, sài hồ, bàng liên.

Hàng em đáng giá bao nhiêu tiền ?

Để ta xếp vốn, ta liền buôn chung.

Buôn chung, ta lại bán chung,

Được bao nhiêu lãi ta cùng chia nhau.

93. Em đương bắc nước sôi sôi,

Nghe anh có vợ, quăng nồi đá vung.

94. Em nhớ ngày nào bên ao cá lội.

Anh chỉ, anh thề không lỗi nghĩa keo sơn.

Mà giờ đây anh đã sang giàu,

Anh quên đi lời hứa buổi ban đầu cùng em.

95. Em đi đâu, đào liễu một mình,

Để ai nặng khối chung tình trong tâm ?

Đêm qua vắng khách tri âm,

Vắng hoa luống những âm thầm cỗi cây.

Đêm đêm ngồi tựa cành cây,

Than thân với bóng, bóng rày bóng chẳng có thương.

96. Em một khuyên anh bớt thảm,

Hai khuyên đó giảm sầu,

Ba khuyên anh bớt buồn rầu,

Hãy kiếm nơi cầm sắt nối cơ cầu về sau.

97. Em đương dệt chiếu hồi văn,

Nghe anh có vợ, em quăng con chuồi.

98. Gánh nặng mà đi đường dài,

Để anh gánh đỡ một mai nên chồng.

Gánh thời chị lại trả công,

Mặt em chả đáng làm chồng chị đâu.

99. Gặp nhau từ bến Phú-nhi,

Chẳng đi thì nhớ, đi thì uổng công.

Gặp nhau từ bến Đại-đồng,

Quên nhau hay đã có chồng mà quên ?

100. Gặp mặt anh đây, em quên hỏi, quên chào,

Hay là em có nơi nào bỏ anh ?

Thỏ giỡn trăng như sơn băng thủy kiệt,

Anh bỏ nàng nhật nguyệt xét soi.

101. Gặp tôi, không hỏi, không chào,

Hay là bạn có chốn nào phụ anh ?

102. Gió đưa ngọn cỏ phất phơ,

Ngọn cờ phơ phất,

Nồi đồng sôi, nồi đất cũng sôi,

Đũa bếp có đôi,

Chìa vôi lẽ bạn,

Mà anh sao đành đoạn bỏ em ?

103. Gió nam non thổi lòn hang chuột,

Nghe em có chồng anh đứt ruột, đứt gan.

Gió vàng hiu hắt đêm thanh,

Đường xa dậm vắng, xin anh đừng về.

Mảnh trăng đã trót lời thề,

Làm chi để gánh nặng nề riêng ai.

104. Gió chiều thổi héo ngọn dừa.

Dứt tình tại bạn em chưa tiếng gì.

105. Gió đưa trăng, trăng thanh vằng vặc,

Trăng đưa gió, gió mát hiu hiu…

Ngày rày anh được chỗ tân yêu,

Nghĩa nhơn hồi trước em kêu thấu trời !

Uổng công em cặn kẽ mấy lời…

Uổng công trao thuốc, trao trầu,

Uổng công nóng lạnh nhức đầu em thăm.

Uổng công mang tiếng mang tăm,

Uổng công lụm cụm ba bốn năm với chàng.

Hồi nào ngăn ngả đón đàng,

Bây giờ hỏi thiệt bạn vàng thương ai ?

106. Hai đứa mình dứt điệu tình thương,

Giả như Kim Trọng dứt tình thương Thúy Kiều.

107. Hai tay cầm hai quả hồng,

Quả chát phần chồng, quả ngọt phần trai.

Nằm đêm vuốt bụng thở dài,

Thương chồng thì ít, nhớ trai thì nhiều.

108. Hồi nào một gối đôi đầu,

Bây giờ bỏ thảm, bỏ sầu cho anh.

109. Hồi nào một gối kề lưng,

Bây giờ khác thể người dưng sao đành.

110. Hỡi thằng cu bé ! hỡi thằng cu lớn !

Cu tí, cu tị, cu tì ơi !

Con dậy, con ăn, con ở với ông,

Để mẹ đi lấy chồng kiếm lấy em con.

111. Hỡi thằng cu lớn ! Hỡi thằng cu bé !

Cu tí, cu tị, cu tỉ, cu tì ơi !

Con dậy, con ăn, con ở với bà,

Để mẹ đi kiếm một vài con thêm.

Bố con chết đi, trong bụng mẹ đây, nó hãy còn thèm.

Mẹ xem quẻ bói, vẫn còn đàn em trong bụng này.

Con ra gọi chú vào đây,

Để mẹ giao trả cái cơ nghiệp này mẹ bước đi.

112. Hỡi cô ! vết chiếu rành rành,

Chén son chưa cạn mà tình đã vơi.

113. Kẻ chồng còn đó trơ trơ.

Cùng người khác đã đợi chờ tình chung.

Kẻ thời mới khuất mặt chồng,

Chưa xanh ngọn cỏ cải dong biến nghì.

114. Khăn anh nàng lấy vá vai,

Bây giờ nàng đã nghe ai dỗ dành ?

Chẳng nên ra, tháo chỉ lấy mụn trả anh.

Để anh đem bán lấy hai trăm vàng.

Một trăm anh đưa cho nàng,

Còn một trăm nữa để chàng treo ngọn cây đa.

Chớ em không nhớ lời nguyện cùng ta,

Sông có Nhị-Hà, núi có Tản-Viên.

Còn bây giờ, nàng ở thế sao nên.

Tôi khấn quan Nam-tào, Bắc-đẩu biên tên đành rành.

115. Khi xưa anh ở cùng ai,

Bây giờ đặng chiếc thuyền hai phụ đò.

Khi xưa anh ở cùng đò,

Bây giờ đò lủng, anh mò thuyền nguyên.

116. Khi xưa nói nói, thề thề,

Bây giờ bẻ khóa lộn chìa sao đang.

117. La hời, la hỡi, la hơi !

Ai lên nhắn khách nguồn đào,

Nghĩa xưa còn nhớ chút nào hay chăng ?

La hời, la hỡi, la hơi,

Bây giờ đến cảnh Đào-nguyên,

Bao nhiêu là một con thuyền tiễn đưa.

La hời, la hỡi, la hơi !

118. Lạ lùng anh mới tới đây,

Lạ thung, lạ thồ, anh nay lạ nàng.

119. Lắm con thêm bận nhà hàng,

Lắm nơi lịch sự hơn chàng, chàng ơi !

Chàng thôi, thiếp cũng xin thôi,

Hồ sen tát cạn ai hôi mặc chàng.

120. Lầu nào cao bằng lầu ông Chánh,

Bánh nào trắng bằng bánh bò bông.

Thương em từ thuở má hồng,

Bây giờ em lớn có chồng bỏ anh.

121. Liệu bề thương đặng thời thương ;

Đừng trao gánh nặng giữa đường cho anh.

122. Lòng anh còn đợi còn chờ,

Sao em dứt nghĩa bao giờ không hay.

123. Lỡ khi ăn miếng trầu xanh,

Đêm lo ngày sợ mặt xanh như chàm.

124. Lửa vùi cho ấm lòng lư,

Bậu nghe lời thả, bậu từ nghĩa anh.

125. Mình đừng ham phú phụ bần,

Tiền tài ăn hết, nghĩa châu trần còn thương.

126. Mình đừng đặng cá quên nơm,

Đôi ta gá nghĩa danh thơm ở đời.

Cóc nghiến răng còn động lòng trời,

Sao mình chẳng tưởng mấy lời tôi than ?

Đờn tranh dây xế, dây xang,

Anh còn thương bạn, bạn khoan lấy chồng.

127. Một tấm thanh tre là nghĩa,

Một chiếc chiếu là tình,

Bấy lâu nay em thương bóng nhớ hình,

Bây giờ em hỏi thiệt anh có thương mình hay không ?

128. Muốn người ta, người ta không muốn,

Xách lồng đèn đi xuống đi lên.

129. Nào khi gánh nặng em chờ,

Qua truông em đợi, bây giờ phụ em.

130. Nào em phụ nghĩa bỏ chồng,

Bởi chưng Nguyệt lão mối chỉ hồng xe lơi.

131. Nay chừ anh đã nghe ai,

Bỏ em giữa chốn non đoài thảm chưa ?

132. Nói ra té lẽ anh bày,

Em thương chồng hai mươi chín bữa để một ngày thương anh.

133. Nói thương mà ở chẳng thương,

Đi đâu nỡ bỏ buồng hương lạnh lùng.

134. Nước ròng bỏ bãi xa cừ,

Gặp em hỏi thử sao từ ngỡi nhân !

Ngỡi nhân mỏng dánh tợ như cánh chuồn chuồn.

Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay.

135. Nước sông còn đỏ như vang,

Nhiều nơi lịch sự hơn chàng, chàng ơi ?

136. Nước sông còn đỏ như vang,

Nhiều nơi lịch sự hơn nàng, nàng ơi,

Nước sông cuồn cuộn chảy xuôi,

Có con cá diếc đỏ đuôi theo mồi.

137. Nước lên khỏi bực tràn bờ,

Thương thì nói vậy, biết chờ đặng không ?

Đặng không tôi cũng gắng công,

Chừng nào ao cá hóa rồng sẽ hay,

138. Nước mắm chanh dành ăn bánh hỏi,

Qua thương nàng theo dõi mấy năm.

Cớ sao vắng bặt tin thâm,

Hay là thục nữ có tầm nơi nao ?

139. Ngày nay hỏi gấp con bạn mình,

Còn thương như cũ, hay là hết thương ?

140. Nghĩ con cá lý ngư cũng như thân thiếp,

Chờ cho mãn kiếp tu được hóa rồng,

Thôi anh đừng mong vợ mong chồng,

Để cho em xa lánh bụi hồng gió trăng.

141. Nghiêng tai hỏi nhỏ con bạn vàng,

Còn thương như cũ hay nàng hết thương.

142. Nhớ lời nguyện ước ba sinh,

Xa xôi ai có biết tình chăng ai ?

Khi về nhắn liễu chương đài,

Cành xuân đã bẻ cho ai một cành,

Có yêu anh thì bẻ quách cho anh.

143. Nhức đầu đặt lá tiền sanh,

Tội trời tôi chịu, thương anh hơn chồng.

144. Nhứt ngôn trúng, vạn ngôn dung,

Nhứt ngôn bất trúng, vạn sự bất thành.

Em không có dạ gạt anh,

Nỡ nào em trao thảm cho đành dạ em.

145. Oan ức tấm tức đánh ngực kêu thừng,

Người thương tôi trở dạ, khổ vô chừng bạn ơi !

146. Ông Tô-tử lên chơi đỉnh núi,

Thấy hai vợ chồng con chim chích,

Chín tháng mười ngày, đủ cánh mọc lông.

Vợ để con cho chồng, bay đi kiếm chác,

Lạ thung thổ, mồi thời không được,

Bước chân ra về thấy nhện giăng tơ.

Mảng vui chơi bắt nhện, nào ngờ,

Khí âm tối, hoa sen cụp lại,

Chồng thì mong, con thì bỏ đói,

Hét dỗ đứng dỗ ngồi, ra ngõ liền trông.

Kìa kìa gái bốn năm con,

Ở chửa thực lòng chồng.

Hãy còn đang say đắm về bên huê nguyệt.

Tôi thề trời xanh nước biến,

Núi non thề với nước non,

Nào ai phụ rẫy chồng con đã trời.

147. Ới anh ơi ! anh có xa thì xa cho mất,

Anh có lại gần thì cho thành thất thành gia.

Em khuyên anh đừng lại lại qua qua.

Một mai kia thầy mẹ biết đặng đánh la tụi mình.

148. Phải chi lên được trên trời,

Mượn gươm Hoàng-đế giết người bạc ân.

149. Phải gần năm ngoái cũng gần,

Năm nay vái miễu cúng thần cũng xa,

150. Qua cầu, cầu yếu phải nương,

Ta nghe bạn cũ hết thương mình rồi,

Ta nghe bạn cũ có đôi,

Trong mình nóng nảy như vôi mới hầm.

Nắm tay bạn cũ khóc thầm,

Ngày rày quế nọ xa trầm, trầm ơi !

151. Ra về răng đứt mà về,

Bỏ non, bỏ nước, bỏ lời thề cho ai.

152. Ra về nguyệt lặn sao thưa,

Dứt tình tại bậu, qua chưa tiếng gì.

153. Ra đường trông thấy tơ người,

Về nhà trông thấy chỉ tôi, tôi buồn.

Buồn thì cất gánh đi buôn,

Một vốn bốn lãi, anh buồn làm chi.

154. Rau muống bắt cuống rau răm,

Làm chi đến nỗi chàng cầm cổ tay.

Xin chàng hãy bỏ tay ra,

Đến mai về cửa, về nhà sẽ hay.

Chàng đừng cầm lấy cổ tay,

Khi xưa cành mận, khi nay cành đào.

155. Rắn đứt đầu, rắn sầu không chạy,

Chim đứt cánh, chim chẳng biết bay.

Từ ngày anh xa con bạn đến nay,

Cơm ăn chẳng đặng, áo gài hở bâu.

156. Rút gươm linh đậm họng máu trào,

Để cho mình kiếm chỗ sang giàu kết đôi.

157. Sáng ngày ra đứng cửa Đông,

Bói xem một quẻ lộn chồng được chăng ?

Ông thầy gieo quẻ nói rằng :

« Lộn thì lộn được, nhưng năng phải đòn »

- Mồ cha đứa có sợ đòn,

Miễn rằng lấy được chồng dòn thì thôi.

158. Sáng trăng suông vằng vặc cái đêm hôm rằm,

Nửa đêm và sáng trăng bằng ngọn tre.

Em trót yêu anh cho trọn một bề,

Để anh thấp thoáng ngồi kề bóng trăng.

Cái sự tình này ai thấu cho chăng,

Để anh ngồi tựa bóng ông trăng chịu sầu.

Gánh tương tư một nhịp đôi ba cầu,

Bắc nam đôi ba ngả chịu sầu đôi ba nơi.

Con chim khôn chết mệt về mồi,

Nó kêu réo rắt ghẹo người tình chung.

Hai chúng ta vấn vít sợi tơ hồng.

159. Sông sâu sào vắn khó dò,

Muốn qua thăm bậu sợ đò không đưa.

160. Sông Mơ, sông Mận, sông Đào,

Ba ngọn sông ấy chảy vào tuần ti.

Tôi trót yêu anh bụng dạ phát phì,

Thuốc thang đâu khỏi anh thì bảo tôi.

161. Sông bên này anh lập chùa Tân-thiện,

Sông bên kia anh lập cái huyện Hà-đông,

Cái huyện Hà-đông để cho Bao-Công xử kiện.

Cái chùa Tân-thiện nhiều kẻ tu hành,

Bạn mình ơi, chim kêu dưới suối trên nhành.

Qua không bỏ bậu, bậu đành bỏ qua.

162. Sông sâu cá lặn mất tăm,

Chín tháng cũng đợi, một năm cũng chờ.

Sông sâu cá lặn vào bờ,

Lấy ai thì lấy, đợi chờ ta chi.

163. Sông Thương nước chảy đôi dòng,

Trai quên vợ, gái quên chồng, thì lên.

164. Sớm mai ra đứng ngõ sau,

Hai tay dủi xuống như tàu te.

Tiếc công vun quét cây mè,

Mè chưa ra trái, chim hòe đậu lên.

Tiếc công lên xuống, xuống lên,

Mòn dàng chết cỏ không nên sự tình.

165. Tay em cầm đôi đũa nhỏ,

Gắp than lửa đốt bỏ độ bài qui.

Chuyện cũ rồi anh nhắc lại làm chi ?

Anh thấy em nghèo khổ lánh đi tìm giàu.

Đói cơm, no bữa cơm rau,

Nghèo thời có nghĩa hơn giàu bạc ơn.

166. Tiếc công chuốt ná lau tên,

Nhạn bay về đền công uổng danh hư.

167. Tiếc công đóng giá chờ gàu,

Đó đà phụ khó tham giàu thì thôi.

168. Tiếc công anh chẻ nứa đan lờ,

Để cho con cá vượt bờ nó đi.

169. Tiếc công lao đào ao thả cá,

Ba bốn năm trời người lạ tới câu.

170. Tiếc công lao đào ao thả cá,

Năm bảy tháng trường người lạ đến câu.

171. Tiếc công xe nhợ uốn cây cần,

Xe rồi sợi nhợ, con cá lần ra khơi.

172. Tìm em như ná tìm chim,

Em đi phương Bắc, anh tìm phương Nam.

173. Tiết Nhơn Quý lấy Ma-thiên-lãnh,

Lấy Bạch-giáp, Bạch-bào,

Em gặp mặt anh không hỏi không chào,

Hay là em có chốn sang giàu hơn anh.

174. Tôi ở cùng mẹ cùng cha,

Mẹ cha nâng giấc như hoa trên cành.

Bây giờ tôi ở cùng anh,

Anh tham nhan sắc anh đành phụ tôi.

175. Từ phen ra tới giang tân,

Sớm theo dặm tuyết, đêm lần ngàn mưa.

Tiếc công anh chứa nước đan lơ,

Để cho con cá vượt bờ nó đi !

176. Từ đây anh ôm chịu thất tình,

Dựa mai mai gãy, dựa huỳnh huỳnh xiêu.

177. Từ khi anh thọ lãnh chữ vàng,

Giao cha cũng mẹ cho nàng dưỡng nuôi.

178. Tưởng rằng khăn trắng mà xinh,

Ai ngờ khăn trắng có tình với trai.

179. Thấy em chữ nghĩa văn chương,

Buộc lời hỏi bạn lộ dương ai trồng.

- Mình không thương hỏi việc bao đồng,

Lộ dương ông Chánh biểu dân trồng chứ ai.

180. Thề thì thề gái thề trai,

Thề đâu chết đó mà ai dám thề.

181. Thiếp liền đòn gánh đôi quang,

Bán buôn nuôi mẹ, chàng sang mặc chàng.

182. Thương nhau cau sáu bổ ba,

Ghét nhau cau sáu bổ ra thành mười.

183. Trách ai đem lửa đốt nguồn,

Cho tro buông xuống, cho buồn dạ em.

184. Trách ai biên giấy bỏ bìa,

Khi thương, thương vội, khi lìa, lìa xa.

185. Trách người quân tử bia danh,

Chơi hoa rồi lại bẻ nhành bán rao.

186. Trăng thanh nguyệt rặng mái đình,

Chén son chưa cạn, sao tình đã quên.

187. Trăng lên khỏi núi,

Trăng mắc bụi duối con trăng lờ.

Em biết anh mấy tuổi đợi chờ thất công.

188. Trăng lu vì bởi áng mây,

Đôi ta cách trở vì dây tơ hồng.

189. Trèo lên cây khế nửa ngày

Ai làm chua xót lòng này khế ơi !

190. Trèo lên cây khế nửa ngày

Ai làm chua xót lòng này khế ơi !

Mặt trăng sánh với mặt trời,

Sao hôm sánh với sao mai chằng chằng.

Mình ơi ! Có nhớ ta chăng,

Ta như sao Vượt chờ trăng giữa trời.

191. Trên cây lê dưới vịn cây đào,

Ba bốn nơi người nghĩa, bên nào cũng thương.

192. Trên trăng dưới nước anh giao ước một lời,

Dầu trăng lờ nước cạn, anh mấy đời phụ em.

193. Trời sanh đầu tóc gá nghĩa với tóc mai,

Mình xa tôi, tôi gá nghĩa với ai bây giờ ?

194. Trời cao lộng lộng, đất rộng thinh thinh,

Tôi không có dạ phụ mình,

Bởi anh trước bạc, phụ tình ngãi xưa.

195. Trời mưa vần vũ,

Tình cũ xa rồi,

Biết ai nương dựa lần hồi tấm thân.

196. Trông ra bụi chuối lá tre,

Em nghe ai dụ đánh què duyên anh.

197. Trống sang canh giờ nầy sao vội điểm.

Lệ lưng tròng chàng hỡi có biết không ?

198. Trước sao đằm thắm muôn phần,

Nay sao đểnh đoảng như cần nấu xuông.

199. - Ước gì anh hóa được con kiến vàng,

Bò lên cổ bậu dạo đàn lê viên.

- Ước gì em hóa được con kiến hôi,

Bò lên đái xuống cho trôi kiến vàng.

200. Vàng mười vô lửa nào phai,

Anh nằm đêm anh nghĩ lại coi ai bạc tình.

Chuông nhà thờ nghe đổ tiếng mười,

Rạng mai đây phân rẽ, em cười nỗi chi.

Vật bạc tình bất thủ, nhơn phi ngãi bất giao,

201. Anh nguyền thưởng bậu một dao,

Răn người lòng mận, dạ đào liếu lăng.

202. Vắng sao hôm, có sao mai,

Vắng chàng thiếp đã có trai ở nhà.

203. Vắng trăng thì đã có sao,

Vắng hoa thiên lý, có đào nhị tiên.

204. Vì ai nước mắt sụt sùi.

Khăn lau không ráo, áo chùi không khô.

205. Ví dầu tình bậu muốn thôi,

Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra.

Bậu ra cho khỏi tay ta,

Cái xương bậu nát cái da bậu bầm.

206. Ví dầu tình bậu muốn thôi,

Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra.

Bậu ra bậu lấy ông câu,

Bậu câu cá bóng chặt đầu kho tiêu.

Kho tiêu bỏ ớt bỏ hành,

Kho ba lượng thịt để dành em ăn.

207. Vị gì một bát cháo lòng,

Làm cho thiên hạ bỏ chồng theo trai.

208. Vô duyên mua phải gương mờ,

Bao giờ gương vỡ mà mua gương lành.

209. Vợ chồng như bát nước tràn đầy,

Trách ai nghiêng đổ để sầu tây cho mình.

210. Vợ anh như ngọc như ngà,

Anh còn tình phụ, nữa là thân tôi.

Vợ anh như thể dĩa xôi,

Anh còn phụ bạc, nữa tôi cơm đùm.

211. Xa xôi còn gởi thơ về,

Huống chi đây đó không hề viếng thăm.

212. Yêu nhau yêu cả bàn chân,

Ghét nhau ghét cả tông nhân họ hàng.

213. Yêu nhau xé lụa may quần,

Ghét nhau kể nợ kể nần nhau ra.

AM « SÁCH VIỆT MỘT THỜI VANG BÓNG » dự án phi lợi nhuận của TVE-4U.ORG ebook©MotSAch —★— vte-4u© Nhà xuất bản : XUÂN THU USA 1975
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.