1. Ai về đường ấy hôm nay,
Ngựa hồng ai cỡi, dù tay ai cầm,
- Ngựa hồng đã có tri âm,
Dù tay đã có người cầm thì thôi.
2. Ai làm cho bướm lìa hoa,
Cho chim xanh nỡ bay qua vườn hồng.
Ai đi muôn dặm non sông,
Đề ai chất chứa sầu đông vơi đầy.
3. Anh khôn nhưng vợ anh đần,
Lấy ai lo liệu xa gần cho anh
4. Ao sâu thì lắm ốc nhồi,
Chồng mình lịch sự nửa người, nửa ta,
Ghen lắm thì đứt ruột ra,
Chồng mình thì tới tay ta phen nầy.
5. Ăn sao cho được mà mời,
Thương sao cho được vợ người mà thương.
6. Ba bốn năm nay lòng thiếp chí thành,
Nữ nhi nan hóa sự tình nam nhi.
Phận đàn bà như hoa nở một thì,
Thiếp xin anh chàng nghĩ lại thiếp tôi thì đội ơn.
Dù chàng nay trăm giận, nghìn hờn,
Thiếp xin anh chàng sẽ tới đào tơn chốn này.
Có đàn ông tình phụ liễu tây,
Bơ vơ phận đàn bà con gái thiếp biết rày làm sao ?
Song quân tử chí cao,
Diệu thường cốt bạch ra vào quyến ong.
Kể từ khi thiếp tới loan phòng,
Loan ôm lấy phượng, phượng bồng lấy loan,
Bởi vì ai cho thiếp tôi phải võ vàng,
Vì chàng tư lự dạ càng long đong.
7. Bạc sao bạc chẳng vừa thôi,
Để cho nước chảy hoa trôi lỡ làng.
Tin sang chẳng thấy người sang,
Hẹn ba bốn hẹn, lòng càng xót xa.
Đoạn tràng phải bước chân ra
Gió sương hiu hắt, sương sa lạnh lùng
Chăn đơn gối chếch lạnh lùng,
Đôi hàng châu lệ, đôi hàng chứa chan
Gặp chàng thiếp phải thở than,
Dưới khe nước chảy, trên ngàn thông reo.
Cơm ăn thất thểu ít nhiều.
8. Bây giờ nàng đã nghe ai,
Gặp anh ghé nón chạm vai chẳng chào.
9. Bấy lâu vắng mặt khát khao,
Bây giờ thấy mặt muốn càu mặt ra.
10. Bên đây sông, em bắc cái cầu năm mười tấm ván.
Bên kia sông, em lập cái quán năm bảy từng thương.
Cái quán năm bảy từng thương,
Là để người thương em đi buôn bán.
Cái cầu năm mười tấm ván,
Là để người thương em đi,
Trách anh sao bạc nghĩa vô nghì,
Bây giờ có đôi bạn không nói tiếng gì với em.
11. Biết nhau từ thuở buông thừng,
Trăm chấp nghìn nối xin đừng quên nhau.
Bởi vì chàng nên chị thiếp phải chịu hàm oan,
Thân phụ già đánh mắng, thế gian ta chê cười.
12. Cô kia mà hát đa đoan,
Anh cầm con dao lá trúc anh gạch lá gan cô mày.
Ruột non anh quấn trên cây,
Ruột già anh vấn làm dây kéo thuyền.
13. Cô kia xách giỏ đi đâu,
Cho tôi gởi trầu cô xách giùm tôi.
- Trầu anh trầu đắng trầu nồng,
Em không dám nhận sợ chồng em ghen.
14. Công tôi gánh gánh gồng gồng,
Giở ra theo chồng, bảy bị còn ba.
Xưa tôi ở cùng mẹ cha,
Mẹ cha yêu dấu như hoa trên cành.
Bây giờ tôi về cùng anh,
Anh tham nhan sắc, anh tình phụ tôi
Đất rắn nặn chẳng nên nồi,
Anh đi lấy vợ cho tôi lấy chồng
Anh đi lấy vợ cách sông,
Để tôi lấy chồng giữa ngõ anh ra.
15. Cục đá lăn nghiêng lăn ngửa,
Khen ai khéo sửa cục đá lăn tròn,
Giận thời nói vậy, chớ dạ còn thương anh.
16. Dậm chân xuống đất cái bon,
Nay còn ở vậy chồng con đâu nà !
Thôi thôi đừng nói nữa nà !
Con trâu ăn đám mạ dấu mà còn đây.
17. Dù chàng năm thiếp bảy thê,
Chàng cũng chẳng bỏ nái sề nầy đâu.
18. Đã thành gia thất thì thôi,
Đèo bòng chi lắm tội trời ai mang.
19. Đã lâu không gặp bạn vàng,
Nay gặp bạn vàng lòng càng thêm tủi.
Nghĩ đến ân tình gió thoảng, mây bay,
Kể từ ngày xa cách đến nay,
Lòng ta ngơ ngẩn đắng cay muôn phần.
Còn gì mà thở mà than,
Còn anh qua lại ân cần anh ơi !
Anh có vợ rồi,
Như đũa có đôi,
Bỏ mình em lơ lửng mồ côi một mình.
20. Đêm qua ngõ cửa chờ ai,
Đêm nay cửa đóng then gài khăng khăng.
21. Đêm đông lạnh ngắt như đồng,
Mượn ai cho mượn, mượn chồng thì không.
22. Đêm qua chung bóng chung hơi,
Bây giờ kẻ ngược người xuôi mặc lòng.
23. Đến đêm chồng lại lần vào,
Vội vàng vác sọt đi trao chó về.
24. Đi mô mà nỏ thấy về,
Hay là ai bỏ bùa mê cho chàng.
25. Đôi duyên ta như loan với phượng,
Nỡ lòng nào để phượng lìa cây,
Muốn cho có đó có đây,
Ai làm nên nỗi nước này chàng ôi !
Thà rằng chẳng biết thì thôi,
Biết chi gối chiếc lẻ loi thêm phiền.
26. Đối địch thì địch lại đây,
Bên thừng, bên chão xem dây nào bền.
- Nhất bền là dây bồ nâu.
Chị còn giật đứt nữa đầu chúng em.
27. Canh cải mà nấu với gừng,
Không ăn thời chớ, xin đừng mỉa mai.
Khuyên chàng đừng ở đơn sai.
Vắng mặt chàng sẽ yêu ai mặc lòng.
28. Cây kiểng đang xanh, sao anh lại tưới ?
Còn cây kiểng tàn, sao anh lại bỏ khô ?
29. Có yêu thời nói rằng yêu,
Chẳng yêu thì nói một điều cho xong.
Làm chi dở đục, dở trong,
Lờ đờ nước bến cho lòng vẫn thương.
30. Có nên thì nói rằng nên,
Chẳng nên sao để đấy quên, đây đừng.
Làm chi cho dạ ngập ngừng,
Đã có cà cuống thì đừng hạt tiêu.
31. Có ai thêm bận về ai.
Không ai giường rộng chiếu dài dễ xoay.
32. Có ai ta cũng thế nầy,
Không ai cũng như ngày có ai.
33. Chàng đà bạc nghĩa thì thôi,
Dù chàng lên ngược xuống xuôi mặc lòng.
34. Chàng về cho chóng mà ra,
Kẻo em chờ đợi sương sa lạnh lùng.
Cơn lạnh còn có cơn nồng,
Cơn đắp áo ngắn, cơn chung áo dài.
Hay là chàng đã nghe ai,
Áo ngắn chẳng đắp, áo dài không chung.
Bây giờ sự đã nhạt nhùng,
Giấm thanh mà đổ mấy thùng cho chua.
35. Chanh chua thì khế cũng chua,
Chanh bán có mùa, khế bán quanh năm.
36. Chanh chua cũng thể là chanh,
Chẳng ngọt cũng thể cam sành chín cây.
Chẳng khôn cũng chị lâu ngày,
Chị đái ra váy cũng tày em khôn.
37. Chẳng tư túi, chẳng trăng hoa,
Cớ sao lại thiết việc nhà người dưng.
38. Chẳng thơm cũng thể hoa nhài,
Chẳng lịch cũng thể là người trường an.
39. Chiếu hoa mà trải sập vàng,
Điếu ngô xe trúc, sao chàng chẳng say.
Những nơi chiếu cói võng đay,
Điếu sành, xe sậy chàng say là đà.
40. Chồng ăn chả, vợ ăn nem,
Đứa ở có thèm mua thịt mà ăn.
41. Chồng người chẳng mượn được lâu,
Mượn được hôm trước, hôm sau người đòi.
42. Chồng giận thì vợ làm lành,
Miệng cười hớn hở rằng anh giận gì ?
Thưa anh, anh giận em chi ?
Muốn lấy vợ bé em thì lấy cho.
43. Chúng chị là con gái trung vàng,
Đứng trên đỉnh núi thì ngang với trời.
Chúng chị là hòn đá tảng trên trời.
Chúng em chuột lắt cứ đòi lung lay.
Cha đời chuột lắt chúng bay !
Hòn đá tảng rơi xuống thì mày gãy xương.
44. Đồng tiền Vạn-lịch thích bốn chữ vàng.
Anh tiếc công anh gắn bó với cô nàng bấy lâu.
Bây giờ cô lấy chồng đâu,
Để anh giúp đỡ trăm cau, nghìn vàng.
Năm trăm anh đốt cho nàng.
Còn năm trăm nữa giải oan lời thề.
Xưa kia nói nói, thề thề.
45. Đừng chê em xấu em đen,
Kìa như nước đục đánh phèn lại trong.
46. Đường lên xứ Lạng bao xa,
Cách một cái núi với ba quãng đồng.
Ai ơi đứng lại mà trông.
Kìa núi thành Lạng, kìa sông Tam-cờ.
Anh chớ thấy em lắm bạn mà ngờ,
Bụng em vẫn trắng như tờ giấy phong.
47. Em ơi ! chị bảo em nầy,
Nhất mặn là muối, nhất cay là gừng.
Nhất cao là núi Tam từng,
Chị còn đạp đổ nữa rừng cỏ may.
Nhất đẹp là núi Sơn-tây,
Chị còn chẳng tiếc nữa dây bìm bìm.
48. Em thấy anh em cũng muốn chào,
Sợ anh chồng cũ, hắn đứng bờ rào hắn trông.
- Hắn trông thì mặc hắn trông,
Đã quyết một lòng ta quyết lấy nhau.
49. Gái đâu có gái lạ lùng,
Chồng chẳng nằm cùng,
Nổi giận đùng đùng ném chó xuống ao.
Đến đêm chồng lại lần vào,
Vội vàng vác sọt đi trao chó về.
50. Giàu thì thịt, cá, cơm, canh.
Khó thì lưng rau, đĩa muối cúng anh tôi đi lấy chồng.
Hỡi anh chồng cũ tôi ơi,
Anh có khôn thiêng xin anh giở dậy ăn xôi nghe kèn.
Thôi đã về nghiệp ấy xin anh đừng ghen,
Anh để người khác cầm quyền thê nhi,
Miệng em khóc, tay bế ẵm ông thần vì.
Tay em gạt nước mắt, tay em thì thắp nén nhang.
Bởi vì đâu mà nên xót nỗi võ vàng.
51. Giận chồng xách gói ra đi,
Chồng theo năn nỉ tù ti trở về.
52. Gió đưa cây cải về trời,
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay.
53. Gió đưa trăng, trăng thanh vằng vặc.
Trăng đưa gió, gió mát hiu hiu…
Ngày rày anh được chỗ tấn yêu,
Nghĩa nhơn hồi trước em kêu thấu trời !
Uổng công em cặn kẽ mời lời,
Uổng công trao thuốc, trao trầu,
Uổng công nóng lạnh nhức đầu em thăm.
Uổng công em mang tiếng chịu tăm.
54. Khi kia ai ở cùng ai.
Bây giờ đặng chiếc thuyền hai, phụ đò.
- Khi kia anh ở cùng đò,
Bây giờ thuyền lủng, anh mò thuyền nguyên.
55. Lấy chồng làm lẽ khỏi lo,
Cơm nguội đầy rá, cá kho đầy nồi.
56. Mang bầu tới quán rượu dâu.
Say hoa đắm nguyệt quên câu ân tình.
57. Mấy bữa ni anh ăn phở với cao lầu,
Bữa ni anh ăn một bát canh bầu cho mát chưn răng.
58. Mình về ta ngóng ta trông.
Ta về mình chẳng chút công đoái hoài.
59. Mình về đường ấy hôm hay,
Giường kia chiếu nọ hôm nay ai nằm ?
60. Mồ cha đẻ mẹ con giơi,
Sao mà ăn nói những lời Hà-đông.
61. Một thuyền một bến chẳng xong,
Một chĩnh đôi gáo còn nong tay vào.
62. Một tay đun chín bếp rơm,
Một tay nạo mướp, chị nhường chồng cho.
63. Một mai thiếp có xa chàng,
Đôi bông thiếp trả, đôi vàng thiếp xin.
64. Một trăm con bướm trắng nó cắn sợi dây đờn,
Bởi anh thất ngôn lời nói, con bạn hờn trăm năm.
65. Một trăng được mấy Cuội ngồi,
Một thuyền chở được mấy người tình chung.
66. Năm quan tiền tốt bó mo.
Làm tờ ký chỉ, chị cho chuộc chồng.
Măng non nấu với gà đồng,
Chơi nhau một trận xem chồng về ai.
Già gan cướp được chồng người,
Non gan hết vía rụng rời tay chân.
67. Non non nước nước khơi chừng,
Ái ân đôi chữ xin đừng chớ quên.
Tình sâu mong trả, nghĩa đền.
Đừng vui chốn khác mà quên chốn nầy.
Nước vơi rồi nước lại đầy,
Tình kia chưa trả, nghĩa nầy chớ quên.
68. Ngỡi nhân nay giận mai hờn,
Lòng em ở thẳng như đờn lên dây.
69. Ngựa ô anh không cỡi, anh cỡi ngựa hồng,
Đường ngay không chạy, chạy vòng bãi cỏ may.
70. Nhớ ai cơm chẳng buồn ăn.
Đã bưng lấy bát lại dằn xuống mâm.
71. Ớt nào mà ớt chẳng cay,
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng.
Vôi nào là vôi chẳng nồng.
Gái nào là gái có chồng chẳng ghen.
72. Phương ngôn câu ví để đời,
Nhường cơm nhường áo, dễ ai nhường chồng.
73. Qua phân đã cạn lời,
Bậu còn hơi hờn trách,
Để qua nói sách còn có ghi rằng :
Nam trọng tài năng, nữ hằng trinh tiết.
Bậu dứt qua rồi, bậu tiếc thương qua.
74. Qua truông anh đạp lấy gai,
Anh ngồi anh lể trách ai không chờ.
75. Rau răm hái ngọn còn tươi,
Lặng nghe anh nói mấy lời mà cay.
Kể chi những chuyện trước ngày,
Lòng em còn tưởng núi này non kia.
76. Rõ ràng giấy trắng mực đen,
Duyên ai phận nấy chớ ghen mà gầy.
77. Sầu đong trong héo ngoài tươi.
Vui là vui gượng, cười là cười khuây.
78. Sông bao nhiêu nước cũng vừa,
Trai bao nhiêu vợ cũng chưa bằng lòng.
79. Sông sâu cá lội ngù ngờ,
Biết em có đợi mà chờ uổng công.
80. Ta rằng ta chẳng có ghen,
Chồng ta, ta giữ, ta nghiến, ta nghiền, ta chơi.
81. Ta thương mình, mình chẳng thương ta.
Muối kia bỏ bể mặn đà có nơi.
82. Tảng mảng tê mê vì cô bán rượu,
Liệt chiếu liệt giường vì cô bán nem.
83. Tiếc công xúc tép nuôi cò,
Cò ăn cho lớn cò đò cò bay.
84. Tôi đà biết vợ anh rồi.
Quăn quăn tóc trán là người hay ghen.
85. Tương tư chẳng ốm chẳng sầu,
Con ruồi đậu mép chẳng đau chẳng buồn.
86. Thấy anh tôi cũng yêu đời,
Biết rằng vợ cả có rời anh ra.
87. Thiếp toan bồng bế con sang,
Thấy chàng bạc bẽo thiếp mang con về.
88. Thức đêm mới biết đêm dài,
Ở lâu mới biết ai người bạc đen.
89. Trách ai đặng cá quên nơm,
Đặng chim bẻ ná quên đi hận thù.
90. Trách lòng con nhện lăng loàn,
Chỉ bao nhiêu sợi, mỗi đàng mỗi giăng.
91. Trách người quân tử bạc tình,
Có gương mà để bên mình không soi.
92. Trồng trầu thì phải khai mương.
Làm trai hai vợ phải thương cho đồng.
93. Ví dầu cậu giận mợ hờn,
Cháu theo cùng cậu kéo đờn cậu nghe.
Cậu hờn thì kéo te te,
Ú liêu xang xự, xự xang xê liêu hò.
94. Vợ ba, vợ bảy, nàng hầu,
Đêm nằm chuồng trâu gối đầu bằng chổi.
95. Xin đừng phụ thiếp làm chi,
Thiếp như cơm nguội để khi đói lòng.
96. Xưa kia ăn đâu, ở đâu,
Bây giờ có bí chê bầu rằng hôi.