Thi Ca Bình Dân Việt-nam

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Tuyển Tập Ca Dao Tiêu Biểu Cho Ý Thức Về Cái Đẹp, Cái Xấu
Phần Tuyển Tập Ca Dao Tiêu Biểu Cho Ý Thức Về Cái Đẹp, Cái Xấu

❊ ❊ ❊

1. Ai xui má đỏ hồng hồng,

Để anh nhác thấy đem lòng thương yêu.

2. Áo anh đứt cúc đứt khuy,

Quần anh đứt đũng lấy chi hoa hòe.

3. Ba đồng một bát nước chè,

Tuy rằng em đẹp nhưng què một chân.

4. Cái nết đánh chết cái đẹp,

Con cóc lắc lẻo lại đòi trèo thang.

5. Cái cổ yếm em có thõng thòng thòng,

Tay em đeo vòng như bắp chuối non

Em khoe em đẹp em tròn,

Anh trông nhan sắc, em còn kém xuân.

6. Cau già dao sắc lại non,

Người già trang điểm phấn son vẫn già.

7. Cau già dao sắc lại non,

Nạ dòng trang điểm lại giòn hơn xưa.

8. Con mắt lá răm,

Lông mày lá liễu, đáng trăm quan tiền.

9. Con gái đang thời đã nên con gái,

Cái áo em mặc chãi chãi hoa hồng.

Trong yếm đại hồng, chuỗi xe con toán.

Cái quai dâu chạm em đội trên đầu,

Cái nhôi dâu gấp quấn vào đỏ chói.

Lỗ miệng em nói có hai đồng tiền.

Như cánh hoa sen những ngày mới nở.

Khi em đi chợ, có kẻ gánh gồng,

Anh đứng anh trông má hồng đỏ thắm.

Anh đứng anh ngắm, đẹp đẽ làm sao !

Con cháu ông nao chân đi đẹp đẽ,

Anh có vợ rồi chẳng lẽ anh xiêu.

10. Con người mặt hoa da phấn,

Con mình mặt cú da lươn.

11. Cô kia má phấn môi son,

Nắng dầu mưa dãi càng giòn càng ưa.

Cô kia mặt trẽn mày trơ,

Vàng đeo, bạc quấn cũng dơ dáng người.

12. Chân mày vòng nguyệt có duyên,

Tóc mây dợn sóng đẹp duyên tơ hồng.

13. Chợ Bến-thành mới,

Kẻ lui người tới,

Xem tứ điện rất xinh,

Thấy em tốt dạng, tốt hình,

Chẳng hay em có chốn duyên tình hay chưa.

14. Đàn ông đóng khố đuôi lươn,

Đàn bà mặc yếm hở lườn mới xinh.

15. Đàn ông cao cẳng có tài,

Đàn bà cao cẳng l… dài thước năm.

16. Đôi ba, đôi ba,

Tuổi cô mình còn chừng độ đôi ba,

Em vận cái quần trứng sáo,

Cái áo thêu hoa phất phơ nhuộm màu,

Em đã xinh em lại có nhiễu đội đầu,

Em đội cái nón xứ Nghệ ra màu điểm trang.

Em đã xinh em lại nhuộm cái bộ răng vàng,

Mảnh gương Tư-mã thiếp với chàng cùng soi chung.

17. Đấy vàng đây cũng đồng đen,

Đấy hoa sói trắng, đây sen Tây-hồ.

Đấy em như tượng mới tô,

Đây anh như người ngọc họa đồ trong tranh.

18. Hoa tươi trong độ gió đông,

Gái xinh, xinh đến có chồng thì thôi.

19. Hoa thơm ai chả muốn theo,

Người đẹp ai chả muốn theo về nhà.

20. Hoài tiền mua mía đánh khăng,

Để tiền mua thuốc nhuộm răng cho nàng,

21. Mẹ ơi con mẹ hư rồi,

Dẫu mà trang điểm phấn dồi cũng hư.

22. Mỏng môi ăn vụng nhà trong,

Dầy môi nói láo, cong môi ăn hàng.

23. Một mình lo bảy lo ba,

Lo cau trổ muộn, lo già hết duyên.

24. Người xấu duyên lặn vào trong,

Bao nhiêu người đẹp duyên bông ra ngoài.

25. Người xinh cái bóng cũng xinh,

Người giòn cái tỉnh tình tinh cũng giòn.

26. Những người mặt nạc đen dày,

Mo nang trời đất biết ngày nào khôn.

27. Những người chép miệng thở dài,

Chỉ là sầu khổ bằng ai bao giờ.

28. Những người lỗ mũi hểnh lên,

Của xe chất lại một bên cũng nghèo.

29. Răng đen mổ đổ hột cườm,

Giả như trái lựu chín lườm trên cây.

30. Tai nghe lịnh cấm hoa tai,

Em đeo hoa lý, hoa lài cũng xinh.

31. Tốt đẹp chi mà anh mơ màng,

Như con cá lẹp thưa sàng lọt đi.

32. Tốt gỗ hơn tốt nước sơn,

Xấu người đẹp nết còn hơn đẹp người.

33. Tuổi cô mình còn chừng độ đôi ba,

Em bận cái quần trứng sáo,

Cái áo thêu hoa phất phơ nhuộm màu.

Em đã xinh em lại có nhiễu đội đầu,

Em đội cái nón xứ Nghệ ra màu điểm trang.

Em đã xinh lại nhuộm cái bộ răng vàng.

Mảnh gương Tư-mã thiếp với chàng soi chung.

34. Tưởng rằng khăn trắng có duyên,

Ai ngờ khăn trắng không tiền mua nâu.

35. Thân em như thể trái chanh,

Lắt lẻo trên cành nhiều kẻ ước mơ.

36. Thân em như cái bông quì,

Ngó thì tốt dạng, ngửi thì không thơm.

37. Thấy em dồi phấn anh phải lòng,

Bớ em ơi, biết làm sao gá ngơi bá tòng cùng em.

38. Thấy em nhỏ thó lại có hường nhan,

Chân mày lân, con mắt lộ,

Nội xứ nầy không ai ngộ bằng em.

39. Thương em anh biết chở mấy tàu,

Răng đen lổ đổ tợ dăm bào em ơi !

40. Trúc xinh trúc đứng đầu đình,

Em xinh em đứng một mình cũng xinh.

41. Vào rừng chẳng biết lối ra,

Thấy dây nhúc nhắc ngỡ là vàng tăm,

Anh trông em, anh cũng yêu thầm,

Sợ mẹ bằng bể, sợ cha bằng trời.

Thấy em đẹp nói đẹp cười,

Đẹp quần đẹp áo lại tươi răng vàng.

Chân em đi dép quai ngang,

Mặt vuông chữ điền, liền vành cá chôi.

Ta thương mình lắm mình ơi !

Cá chết về mồi, khốn nạn đôi ta.

Ngồi buồn trách mẹ cùng cha,

Trách anh thầy bói rẽ ra đôi đường,

Ở đây đồng đất phố phường,

Để anh mua cốm mua hồng sang sêu.

Sêu em mối lái làm đều,

Để cốm anh mốc, để hồng long tai.

Hồng long tai như quạt long nhài,

Cầu Ô long nhịp, cửa cài không then.

Anh tiếc cô mình má phấn răng đen.

Để cốm anh mốc, để hồng nứt ra.

Bao giờ cho đến tháng ba,

Gió thu lại thổi xuân ra cõi ngoài.

42. Vô duyên chưa nói đã cười,

Chưa đi đã chạy là người vô duyên,

43. Xưa kia em cũng lượt là,

Bây giờ nó rách, nó ra thân tàn.

AM « SÁCH VIỆT MỘT THỜI VANG BÓNG » dự án phi lợi nhuận của TVE-4U.ORG ebook©MotSAch —★— vte-4u© Nhà xuất bản : XUÂN THU USA 1975
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.