Con người vẫn luôn mơ ước mình bay được như chim. Thần Mercury bay được nhờ có những đôi cánh nhỏ ở mũ và mắt cá chân. Hay còn có thần thoại kể về Icarus, người lấy sáp gắn lông chim lên cánh tay để có thể bay. Nhưng không may, Icarus bay đến quá gần Mặt Trời. Sáp chảy ra và anh rơi xuống biển. Nhưng công nghệ tương lai sẽ cho ta khả năng bay thật sự.
Trên hành tinh có khí quyển mỏng và địa hình gồ ghề như Sao Hỏa, có lẽ phương tiện bay thuận tiện nhất là động cơ phản lực cá nhân mà ta thường xuyên thấy trong phim hoạt hình và phim khoa học viễn tưởng. Động cơ phản lực cá nhân xuất hiện lần đầu trong tập truyện Buck Rogers đầu tiên năm 1929, khi Buck bắt gặp người bạn gái tương lai đang dùng động cơ phản lực cá nhân bay lượn trên không trung. Trên thực tế, động cơ phản lực cá nhân đã được triển khai từ thời Thế chiến II khi Đức Quốc xã cần tìm ra cách thật nhanh để vượt qua con sông có cây cầu đã bị phá hủy. Thiết bị của Đức Quốc xã sử dụng nhiên liệu là oxy già. Chất này khi gặp chất xúc tác (như bạc) sẽ giải phóng năng lượng và tạo ra phụ phẩm là nước. Tuy nhiên, động cơ phản lực cá nhân có một số khuyết điểm. Điểm lớn nhất là nhiên liệu chỉ đủ dùng trong khoảng 30 giây đến một phút. (Trong các clip tin tức cũ, đôi khi bạn sẽ bắt gặp những người can đảm sử dụng động cơ phản lực cá nhân bay trên không trung, như trong Thế vận hội Olympics 1984. Tuy nhiên, các clip này đã được biên tập cẩn thận vì những người đó chỉ bay được 30 giây đến một phút trước khi rơi xuống đất.)
Giải pháp cho vấn đề này là phát triển một bộ năng lượng cá nhân nhỏ gọn với nhiên liệu đủ phục vụ cho những chuyến bay dài. Không may là hiện vẫn chưa có thiết kế nào đáp ứng được yêu cầu.
Đó cũng là lý do vì sao súng bắn tia chưa ra đời. Laser có thể hoạt động như súng bắn tia, nhưng chỉ khi bạn có hẳn một lò hạt nhân để phát năng lượng. Tất nhiên, chúng ta không thể nào vác nổi một lò hạt nhân trên vai. Vì vậy, động cơ phản lực cá nhân và súng bắn tia sẽ không trở thành hiện thực cho đến khi chúng ta chế tạo thành công những bộ năng lượng mini, có thể là pin nano với khả năng lưu trữ năng lượng ở cấp độ phân tử.
Một cách bay khác, thường thấy trong tranh và phim ảnh về thiên thần hay người đột biến, là sử dụng cánh như chim. Trên những hành tinh với khí quyển dày, ta chỉ cần giậm chân nhảy, đập đôi cánh gắn trên tay là sẽ bay được. (Khí quyển càng dày thì sức nâng càng cao và càng dễ dàng bay lên không trung.) Và giấc mơ của Icarus sẽ trở thành hiện thực. Nhưng loài chim sở hữu một số lợi thế mà con người không có. Xương của chúng rỗng, thân hình khá mảnh dẻ, nhỏ nhắn so với sải cánh. Còn cơ thể con người quá đặc và nặng. Muốn bay được, con người phải có sải cánh dài từ sáu đến chín mét và cơ lưng phải khỏe hơn hiện tại nhiều để có thể đập cánh. Việc chỉnh sửa gen để con người mọc được cánh nằm ngoài khả năng kỹ thuật của chúng ta. Hiện tại, để dịch chuyển một gen đơn lẻ cho chính xác đã khó, trong khi ta sẽ phải sửa hàng trăm gen để tạo ra được một đôi cánh vững chắc. Vì vậy, để có đôi cánh như thiên thần không phải điều bất khả thi, nhưng chặng đường vẫn còn rất dài và đôi cánh sẽ không giống như trong những bức tranh đẹp đẽ ta thường thấy.
Trước đây, việc dùng công nghệ gen để biến đổi con người chỉ như giấc mơ của các nhà viết truyện khoa học viễn tưởng, không hơn. Nhưng một phát triển mới, mang tính cách mạng, đã làm thay đổi tất cả. Tốc độ khám phá hiện đang nhanh đến mức các nhà khoa học phải vội vàng họp lại bàn cách giảm bớt đà tiến.