Vậy sinh vật thông minh sẽ xây dựng xã hội công nghệ hiện đại ra sao?
Như đã đề cập, dạng sống phổ biến nhất trong thiên hà có lẽ là loài thủy sinh. Ta đã xét đến khả năng tiến hóa về sinh lý cần thiết của sinh vật biển, nhưng ngoài ra còn có khía cạnh văn hóa và công nghệ. Hãy cùng xem liệu một nền văn minh tiên tiến có thể vươn lên từ đáy biển.
Đối với con người, sau khi chúng ta biết làm nông, quá trình phát triển năng lượng và thông tin trải qua ba giai đoạn.
Giai đoạn thứ nhất là cách mạng công nghiệp, khi năng lượng trong tay chúng ta được nhân lên nhiều lần nhờ sức mạnh của than đá và nhiên liệu hóa thạch. Xã hội bùng nổ nhờ năng lượng, văn hóa nông nghiệp ban sơ chuyển sang văn hóa công nghiệp.
Giai đoạn thứ hai là cách mạng điện, khi chúng ta có năng lượng để dùng nhờ máy phát điện và các phương thức liên lạc mới, gồm có truyền thanh, truyền hình, viễn thông. Kết quả là cả năng lượng và thông tin đều phát triển mạnh.
Giai đoạn thứ ba là cách mạng thông tin, khi sức mạnh máy tính thống trị xã hội.
Hãy thử đặt một câu hỏi đơn giản: Liệu nền văn minh thủy sinh bên ngoài vũ trụ có trải qua ba giai đoạn phát triển năng lượng và thông tin tương tự?
Do các vệ tinh như Europa và Enceladus đều nằm cách Mặt Trời quá xa và đại dương của chúng luôn bị băng bao phủ, nên các sinh vật thông minh nơi đây có khả năng bị mù, giống như loài cá sống trong hang tối bên dưới bề mặt Trái Đất. Thay vào đó, các sinh vật này sẽ phát triển một số dạng sonar (sound navigation and ranging: điều hướng âm thanh và phạm vi), dùng sóng âm như loài dơi để di chuyển dưới biển.
Do bước sóng ánh sáng nhỏ hơn nhiều so với bước sóng âm thanh, nên họ sẽ không nhìn được rõ ràng và chi tiết như chúng ta nhìn bằng mắt (tương tự như phương pháp siêu âm của bác sĩ sẽ không nhìn được chi tiết như phương pháp nội soi). Điều này sẽ khiến họ tiến chậm trên con đường kiến tạo nền văn minh hiện đại.
Nhưng quan trọng hơn, loài thủy sinh sẽ gặp khó khăn về năng lượng, do họ không thể đốt nhiên liệu hóa thạch dưới nước và khó che chắn nguồn điện. Hầu hết máy móc công nghiệp đều sẽ vô dụng do không có oxy để đốt và tạo ra chuyển động cơ học. Quang năng cũng không dùng được, vì ánh sáng Mặt Trời không xuyên qua được lớp băng vĩnh cửu.
Không sử dụng được động cơ đốt trong, lửa và quang năng, có vẻ như các loài thủy sinh ngoài hành tinh sẽ thiếu năng lượng để phát triển xã hội hiện đại. Nhưng họ có một nguồn tài nguyên sẵn có chưa được tận dụng, đó là năng lượng địa nhiệt đến từ các miệng phun nhiệt dưới đáy đại dương. Tương tự miệng phun dưới biển Trái Đất, các miệng phun trên Europa và Enceladus có thể sẽ cung cấp nguồn năng lượng để vận hành thiết bị.
Họ cũng có thể tạo ra động cơ hơi nước dưới nước. Nhiệt độ miệng phun nhiều khả năng vượt quá điểm sôi của nước. Nếu nhiệt từ các miệng phun có thể được truyền đi thì sinh vật ngoài hành tinh có khả năng dùng nó để tạo ra động cơ hơi nước. Hệ thống ống dẫn sẽ đưa nước sôi từ các miệng phun đi và làm quay pit tông. Từ đây, họ có thể bước vào kỷ nguyên máy móc.
Họ cũng có thể dùng nhiệt này để nung quặng và mở ra ngành luyện kim. Nếu biết chiết tách và đúc kim loại, họ sẽ xây dựng được các thành phố nơi đáy biển. Tóm lại, họ hoàn toàn có thể tạo ra cách mạng công nghiệp dưới biển.
Cách mạng điện tưởng chừng như không thể, vì nước sẽ khiến hầu hết thiết bị điện truyền thống bị ngắt mạch. Không có điện, công nghệ sẽ bị hạn chế và không thể đạt đến đỉnh cao thần kỳ.
Tuy nhiên, ở đây, vẫn tồn tại giải pháp khả thi. Nếu loài thủy sinh này tìm được sắt từ hóa ở đáy đại dương thì họ có thể chế tạo máy phát điện để vận hành máy móc. Khi làm quay các nam châm này (có thể bằng luồng hơi nước bắn vào cánh quạt tua bin), các electron sẽ được đẩy đi theo dây dẫn, tạo thành dòng điện. (Đây cũng là cơ chế dùng cho đèn xe đạp và đập thủy điện). Họ sẽ có thể tạo ra máy phát điện sử dụng nam châm kể cả khi ở dưới nước, nhờ đó bước vào kỷ nguyên điện.
Cách mạng thông tin cùng với máy tính cũng khó tiến hành, nhưng không phải là phi thực tế đối với loài thủy sinh. Giống như nước là môi trường hoàn hảo cho sự sống khởi sinh, thì silicon có thể là nền tảng của công nghệ máy tính dựa trên con chip. Dưới đáy đại dương có khả năng có silicon mà họ có thể khai thác, tinh chế, rồi khắc để tạo ra con chip bằng tia cực tím, giống như cách chúng ta làm. (Để chế tạo chip silicon, người ta chiếu ánh sáng UV qua một tấm khuôn chứa bản phơi toàn bộ các chi tiết mạch trên chip. Tia UV và một loạt phản ứng hóa học sẽ khắc lại một phiên bản nội dung trên miếng lát silicon, tạo nên các bóng bán dẫn trên chip. Đây là quy trình căn bản trong công nghệ bán dẫn, hoàn toàn có thể thực hiện dưới nước).
Như vậy, loài thủy sinh cũng có khả năng phát triển trí tuệ và kiến tạo xã hội công nghệ hiện đại.