Cuối cùng, một nền văn minh siêu việt có thể sẽ xây dựng được máy gia tốc hạt có kích thước bằng vành đai tiểu hành tinh. Một chùm proton được nam châm khổng lồ dẫn dắt sẽ di chuyển theo đường tròn quanh vành đai này. Trên Trái Đất, các hạt được đưa vào đường ống lớn chứa chân không. Nhưng do chân không vũ trụ tốt hơn bất kỳ chân không nào trên Trái Đất, nên máy gia tốc này hoàn toàn không cần dùng ống.
Thứ duy nhất nó cần là các trạm từ lớn, được sắp đặt theo chủ đích quanh vành đai để dẫn chùm proton quay tròn. Nguyên tắc hoạt động của trạm gần giống như một cuộc chạy tiếp sức. Mỗi lần chùm proton đến một trạm nào đó, năng lượng điện sẽ gia tăng, cấp lực cho nam châm đẩy chùm proton tới trạm kế tiếp theo góc độ chính xác. Đồng thời, ở mỗi trạm từ, proton lại được bơm thêm năng lượng bằng laser, cho đến khi đạt mức năng lượng Planck.
Khi đạt mức năng lượng này, máy gia tốc sẽ tập trung toàn năng lượng vào một điểm duy nhất. Lỗ sâu sẽ mở ra tại điểm đó. Năng lượng âm sẽ được đưa vào lỗ sâu để giữ cho nó ổn định, không sụp đổ.
Chuyến du hành qua lỗ sâu trông sẽ như thế nào? Không ai biết, nhưng nhà vật lý Kip Thorne từ Viện Caltech đã đưa ra phỏng đoán khi ông làm cố vấn cho các đạo diễn phim Interstellar (Hố đen tử thần). Thorne dùng một chương trình máy tính để vạch ra đường đi của chùm ánh sáng khi nó bay qua lỗ sâu, nhờ đó giúp bạn hình dung phần nào cảm giác về thị giác của chuyến đi. Khác với đa số phim ảnh khác, Interstellar là nỗ lực thành công nhất khi thể hiện hành trình này trên phim.
(Trong phim, khi đến gần lỗ đen, bạn thấy một khối cầu đen khổng lồ, gọi là chân trời sự kiện. Bước vào chân trời sự kiện, bạn sẽ vượt qua điểm không thể quay trở lại. Nằm trong khối cầu đen là lỗ đen, một điểm nhỏ xíu nhưng có mật độ và trọng lực rất lớn.)
Ngoài việc xây dựng máy gia tốc hạt khổng lồ, các nhà vật lý cũng xem xét một số cách khác để khai thác lỗ sâu. Một khả năng là sức nổ của vụ Big Bang quá lớn, nên đã thổi phồng những lỗ sâu rất nhỏ tồn tại trong vũ trụ sơ khai khoảng 13,8 tỷ năm trước. Khi vũ trụ bắt đầu giãn nở theo cấp số nhân, các lỗ sâu này cũng giãn nở theo. Nói cách khác, tuy chưa ai từng trông thấy nó, nhưng lỗ sâu có thể là một hiện tượng tự nhiên. Một số nhà vật lý cũng đề xuất cách tìm lỗ sâu trong không gian. (Để tìm lỗ sâu trong tự nhiên như một số tập phim Star Trek nhắc đến, ta nên chú ý những vật thể làm biến dạng đường đi của ánh sáng sao theo một cách nhất định, chúng trông như quả cầu hoặc vòng tròn.)

Khi tàu liên sao tiến vào lỗ sâu, nó phải chống chọi với bức xạ cực mạnh do thăng giáng lượng tử. Về nguyên tắc, chỉ lý thuyết dây mới đủ khả năng tính toán thăng giáng lưọng tử xem liệu tàu liên sao có sống sót được hay không.
Một khả năng khác được Kip Thorne và các cộng sự đưa ra là tìm một lỗ sâu nhỏ trong không gian rồi mở rộng nó ra. Theo những hiểu biết mới nhất về không gian, các vũ trụ hình thành rồi tan biến và có thể để lại rất nhiều lỗ sâu nhỏ xíu. Vì vậy, nếu có đủ năng lượng, bạn có thể tác động và thổi phồng một lỗ sâu có sẵn.
Nhưng tất cả các phương pháp này đều phải đối mặt với một vấn đề. Bao quanh lỗ sâu là các hạt hấp dẫn, gọi là graviton. Khi chuẩn bị đi qua lỗ sâu, bạn sẽ gặp hiện tượng hiệu chỉnh lượng tử dưới dạng bức xạ hấp dẫn. Thông thường, hiệu chỉnh lượng tử luôn nhỏ và có thể được bỏ qua. Nhưng kết quả tính toán cho thấy hiệu chỉnh sẽ lên đến vô cực khi bạn đi qua lỗ sâu, nên bức xạ sẽ gây chết người. Còn chưa kể đến việc bức xạ có thể mạnh tới mức khiến lỗ sâu đóng lại, không thể nào đi qua. Hiện tại, các nhà vật lý vẫn đang tranh cãi về mức độ nguy hiểm khi đi qua lỗ sâu.
Thuyết tương đối của Einstein không còn hiệu lực khi ta đi vào lỗ sâu. Hiệu ứng lượng tử nơi đây quá lớn, nên ta cần một lý thuyết cao hơn. Đến nay, lý thuyết duy nhất đủ sức đáp ứng là lý thuyết dây – lý thuyết kỳ lạ bậc nhất trong lịch sử ngành vật lý.