Như vậy, nền văn minh Cấp III có thể sử dụng lý thuyết hấp dẫn lượng tử để chế tạo tàu vũ trụ bay nhanh hơn vận tốc ánh sáng.
Nhưng điều này có ý nghĩa thế nào đối với nhân loại?
Chúng ta đã phân tích thấy văn minh Cấp II vẫn bị tốc độ ánh sáng ràng buộc. Họ có thể thiết lập được nhiều thuộc địa không gian và những thuộc địa này cuối cùng sẽ phân nhánh thành các chủng tộc mới, mất hết liên lạc với hành tinh mẹ.
Câu hỏi đặt ra là: chuyện gì sẽ xảy ra nếu một nền văn minh Cấp III làm chủ được năng lượng Planck và bắt liên lạc trở lại với các nhánh loài người này?
Lịch sử có thể sẽ lặp lại. Chẳng hạn, cuộc Đại Di dân kết thúc khi máy bay và các công nghệ hiện đại ra đời, giúp chúng ta xây dựng mạng lưới giao thông quốc tế nhanh chóng. Ngày nay, ta chỉ cần bay một chuyến ngắn là sang châu lục khác, trong khi tổ tiên chúng ta phải mất hàng vạn năm để làm được điều này.
Cũng như vậy, khi ta dịch chuyển từ văn minh Cấp II lên văn minh Cấp III, về mặt định nghĩa, ta sẽ có đủ sức mạnh để khám phá năng lượng Planck - mức năng lượng khiến không-thời gian trở nên không bền vững.
Nếu nhờ đó mà ta di chuyển được nhanh hơn ánh sáng thì văn minh Cấp III sẽ có thể thống nhất các cộng đồng Cấp II ở khắp thiên hà. Các cộng đồng đều chung nguồn gốc con người, nên ta hoàn toàn có thể thành lập nền văn minh thiên hà mới, như Asimov hình dung.
Như từng đề cập, mức độ biến đổi gen ở con người sau hàng chục ngàn năm trong tương lai sẽ không lớn, chỉ bằng với biến đổi đã xảy ra từ cuộc Đại Di dân. Điều quan trọng là con người vẫn là con người. Một đứa trẻ sinh ra trong nền văn hóa này vẫn dễ dàng lớn lên và trưởng thành trong nền văn hóa hoàn toàn khác, ngay cả khi hai nền văn hóa có sự tách biệt sâu sắc.
Các nhà khảo cổ trong nền văn minh Cấp III quan tâm đến vấn đề di dân trong lịch sử có thể sẽ cố gắng vẽ lại các cuộc hành trình di dân trước kia của các nhánh văn minh Cấp II trên khắp thiên hà. Có thể họ sẽ đi tìm cả dấu vết của những nền văn minh Cấp II cổ xưa.
Trong loạt truyện Foundation, các nhân vật chính của chúng ta đi tìm hành tinh cội nguồn đã sinh ra Đế quốc Thiên Hà. Tên và vị trí của hành tinh này đã bị thất lạc trong thời tiền sử hỗn độn của thiên hà. Dân số con người trong vũ trụ khi đó đã lên tới hàng ngàn tỷ, sinh sống tại hàng triệu hành tinh, nên việc truy tìm tưởng chừng như vô vọng. Nhưng khi thám hiểm những hành tinh cổ nhất trong thiên hà, họ phát hiện thấy nhiều phế tích của những cộng đồng sơ khai. Những hành tinh này bị bỏ hoang vì chiến tranh, bệnh tật và các tai họa khác.
Tương tự, nền văn minh Cấp III phát triển lên từ Cấp II có thể sẽ cố gắng vẽ lại hành trình thám hiểm theo nhiều nhánh khác nhau của các tàu vũ trụ bay chậm hơn ánh sáng hàng thế kỷ trước đó. Giống như nền văn minh hiện tại của chúng ta có được sự phong phú, đa dạng nhờ sự hiện diện của nhiều nền văn hóa với lịch sử và tương lai riêng biệt, văn minh Cấp III cũng có thể trở nên phong phú hơn khi tương tác với nhiều nền văn minh nổi lên trong thời kỳ văn minh Cấp II.
Vậy sự ra đời của các tàu vũ trụ di chuyển nhanh hơn ánh sáng sẽ biến giấc mơ của Asimov thành hiện thực: ước mơ thống nhất nhân loại trong một văn minh thiên hà.
Như Sir Martin Rees nói: “Nếu con người không tự hủy diệt, kỷ nguyên hậu con người sẽ mở ra. Sự sống từ Trái Đất sẽ lan truyền ra khắp thiên hà và tiến hóa phức tạp đến mức không thể tưởng tượng được. Nếu thế, hành tinh bé nhỏ của chúng ta - chấm xanh nhạt trôi nổi giữa không gian này - sẽ trở thành nơi quan trọng nhất trong toàn bộ thiên hà. Các nhà du hành liên sao đầu tiên từ Trái Đất sẽ gây chấn động khắp thiên hà và xa hơn nữa.”
Nhưng cuối cùng, bất kỳ nền văn minh siêu việt nào cũng phải đối đầu với thử thách sống còn tận cùng: sự tự kết thúc của vũ trụ. Câu hỏi đặt ra là: Liệu một nền văn minh siêu việt, cùng tất cả công nghệ tối tân mà họ có trong tay, có thoát được cái chết của vạn vật không? Có lẽ hy vọng duy nhất cho các sinh vật thông minh là tiến lên văn minh Cấp IV.