Bạc Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Bà Dolly Moran biết ngay chúng là loại người gì. Đây không phải lần đầu bà nhìn thấy chúng. Hàng xóm xung quanh xì xầm nhiều về chúng và bà biết chúng làm nghề gì. Tự dưng bà biết chắc vì bà chúng mới có mặt ở đó. Hai gã lảng vảng đầu đường, vờ như chỉ đứng chơi. Chắc bọn này chờ trời tối hẳn. Lần đầu bà chú ý đến chúng là lúc đi mua sữa và tờ báo buổi chiều. Đã mặc áo đội mũ chỉnh tề nhưng thấy chúng bà chỉ muốn rời bậc tam cấp trở vào nhà. Một trong hai tên gầy đét, mái tóc đã lâu không gội dính bết trước trán. Gò má đỏ tấy của hắn cao lạ thường, nhất là khi đi kèm với cái mũi diều hâu. Thằng kia béo tròn, ngực phồng lên nhưng bụng còn phồng to hơn. Mái tóc rối bù dài chấm vai phủ trên cái đầu trông như quả bóng bầu dục. Không hiểu sao bà sợ “mũi diều hâu” nhất. Dù đường vắng tanh, tịnh không một bóng người nhưng chúng cứ vờ ngó lơ, cố tình không nhìn bà. Bà Moran đứng như trời trồng, tay vịn vào cánh cửa mở hé và không biết phải làm gì. Bà có nên điềm tĩnh khóa cửa, đi qua mặt chúng mà không thèm nhìn, làm như bà không hề sợ chúng mảy may? Nhưng khổ nỗi, thực tâm bà đang sợ chết khiếp. Bà chỉ muốn lui gót vào nhà. Thực tế, bà đã nghĩ đến chuyện sập mạnh cửa, khóa cẩn thận và chờ xem chúng có tự động bỏ đi chăng.

Sau khi Quirke trở lại, gõ cửa nhà bà gạn hỏi về con của Chrissie, bà Moran không bị bất ngờ khi thấy hai tên lạ mặt. Đúng là bà run sợ và kinh hoàng, nhưng ngạc nhiên thì không. Bà không cho ông vào (hình như ông ta say xỉn thì phải). Hai người trao đổi bằng cách ghé miệng vào khe bỏ thư trên cửa. Moran không dám nhìn mặt ông lần nữa. Đêm trước, ở quán rượu bà đã nói quá nhiều. Cũng tại ông ta chuốc rượu bà, sau đó ngọt ngào moi tin về Chrissie và toàn bộ câu chuyện đáng buồn ấy. Trong lần ghé thăm thứ hai, Quirke nổi giận vì ông hỏi mãi mà bà nhất định không nói. Tưởng đứa bé đã chết, ông hỏi mộ nó ở đâu. Bà không trả lời, chỉ đứng sau cánh cửa nắm tay bịt miệng lại, mắt nhắm nghiền và lắc đầu quầy quậy. Có phải lúc ấy hai gã kia đã rình ở góc đường, nghe lỏm Quirke hỏi về đứa bé? Lúc Quirke gần như quát nạt bà, chắc chắn chúng phải nghe thấy. Cuối cùng, Quirke đành chịu thua bỏ về. Về phần mình, sau khi bình tâm trở lại, sửa soạn ra ngoài mua sữa và báo thì bà đã thấy chúng ở đó.

Mặc nguyên áo khoác và mũ, bà lên lầu đứng sát cửa sổ phía trước. Áp má vào khung cửa, bà hé màn cửa nhìn xuống góc đường. Chúng vẫn ở đó. Thằng béo cầm que diêm trong bàn tay khum để thằng gầy cúi xuống châm thuốc. Mạch máu hai thái dương bà giật giật và hơi thở gấp gáp, run rẩy. Xuống lầu trệt, vào căn bếp ngột ngạt luôn ẩm ướt và có mùi khí gas, bà đứng thật lâu cạnh bàn ăn phủ vải nhựa cố bắt tâm trí phải hoạt động, phải tập trung tìm ra kế đối phó cho bà. Với tay lấy hộp thiếc có dán nhãn “đường” trên kệ ngay phía trên bếp gas, bà mở nắp lấy cuốn tập học sinh gáy lò xo bìa vàng vứt vào lò sưởi. Rủi thay, bà không thấy diêm đâu cả. Nhắm mắt cốt để định thần, bà lại phải đối mặt với ánh chớp lòa của cơn thịnh nộ. Không thể nào! Hình ảnh Chrissie tội nghiệp quằn quại khóc gọi mẹ, trong lúc máu me vương vãi khắp giường mà không có ai giúp đỡ hiện lên trong tâm trí bà. Không, lần này bà quyết không làm Chrissie thất vọng.

Năm giờ bưu điện đóng cửa nên bà phải làm cho nhanh. Trong nhà không còn phong bì nào khác ngoài chiếc bọc mấy cuốn sách Tontine Society. Chiếc đó cũng được. Hồ trên mép dán đã tróc gần hết nên bà cố dán bằng băng dính. Bà vội đến nỗi hai tay run bắn, viết mãi không xong dòng địa chỉ. Toàn thân run bần bật, bà nghĩ đã đến lúc phải mở cửa bước ra đường. Bà sẽ phải làm gì nếu hai gã bất lương còn ở góc đường, giả vờ không nhìn thấy bà? Chẳng biết bà còn can đảm đi ngang qua chúng không đây. Có lẽ bà nên đi đường khác, ngược lại hướng chúng, vòng xuống cuối đường và qua chân đồi Arbour? Nhưng đi thế lâu lắm, quá giờ bưu điện đóng cửa mới đến nơi. Vả lại, chẳng có lý do gì khiến chúng không bám theo bà.

Khóa cửa cẩn thận, bà bước ra ngoài và không dám nhìn về phía chúng. Nhưng chúng không còn ở đó. Bà nhìn ngược nhìn xuôi khắp con phố nhỏ: chẳng có ai ngoài mụ già Tallon cao kều ở nhà đối diện hé cửa đủ thò mũi ra ngoài vờ nhìn trời nhìn đất. Tối nay thật yên tĩnh, thời tiết dễ chịu. Bà Tallon thụt đầu vào và khẽ khàng đóng cửa. Bà ấy có thấy hai gã đứng đầu đường không nhỉ? Hiếm có chuyện gì xảy ra trên con phố này qua nổi mắt bà Tallon. Nhưng giả sử có thấy chúng, bà láng giềng cũng chẳng giúp được gì. Bà Moran cắn môi, tay nắm chặt túi xách. Nhìn vệt phân ngựa dính trên vỉa hè ngoài cửa nhà số mười hai, bà nhớ lúc khoác tay Quirke đi dạo. Liệu bà có nên gọi cho ông, như ông đã cố thuyết phục bà làm thế không nhỉ? Bà hồi hộp cân nhắc đến khả năng ấy. Nhưng không: Đời nào bà làm thế.

Bà đến nơi khi chỉ còn năm phút nữa là hết giờ làm việc của bưu điện. Thế mà cậu thanh niên phía sau quầy đã định đóng cửa và cau có khó chịu khi thấy bà bước vào. Hắn cũng giống bọn người trong khu phố này và thông thường bà cũng quắc mắt nhìn lại. Đôi khi, bọn họ lẩm bẩm chửi mỗi khi thấy bà đi ngang qua. Khi thả phong bì vào thùng thư, bà Moran nhẹ hẳn người, tâm trí được thảnh thơi, hệt như lúc đi xưng tội. Chỉ có điều bà không còn nhớ lần cuối cùng bà xưng tội là khi nào.

Quyết định đến quán Moran’s tự thưởng cho mình chỉ một ly duy nhất, bà uống liền một lúc ba ly. Đến ly thứ tư, bà thong thả tận hưởng men nồng và sau đó chỉ uống thêm một ly nữa cho có thêm sinh khí cuốc bộ về nhà. Đi trong hoàng hôn mịt mờ sương khói, bà chợt nghĩ lại: gửi thư đi như thế có vội quá không nhỉ? Biết đâu hai gã kia không phải côn đồ như bà nghĩ. Mà giả sử đúng như bà nghĩ, chưa chắc chúng đã theo dõi bà. Khu phố này luôn lộn xộn, nào trộm cắp, nào đánh nhau liên miên. Vài hôm người ta lại thấy có người nằm ngoài đường với một miệng ngậm đầy răng gãy. Lạy Chúa, nếu sự thật không khớp với óc tưởng tượng thì bà vừa gây chuyện tày đình mất rồi. Bà có nên đến bưu điện xem có cách nào lấy lại phong bì được chăng? Nhưng bưu điện đóng cửa, gã trai cáu kỉnh không còn ở đó. Vả lại, chắc người ta đã lấy thư trước khi bà đến. Bà ợ thật to, mùi rượu gin chạy ngược lên mũi bà. Thôi được, nếu thư đến tay người nhận thì sao? Bà thầm nghĩ: Bọn họ có đau đớn một chút cũng không sao. Thiên hạ cũng nên biết cuộc sống của những người ở đây như thế nào.

Hơi men làm bà lúng túng tìm chìa khóa mất một lúc. Đến hành lang, nghe gió thổi thóc từ sau nhà tới nhưng bà không để ý. Dù nghe có tiếng radio vẳng lại từ bếp - nhóm Inkpots đang rên rỉ bài It’s a Sin to Tell a Lie - bà vẫn tưởng lúc đi, vì vội nên quên tắt máy. Treo áo mũ xong, bà vào phòng khách. Trong này cũng lạnh khác thường khiến bà nghĩ đến việc lắp lò sưởi điện trước khi đông về. Bà sẽ mua loại có đèn đỏ ở đầu, trông giống khúc gỗ đang cháy. Quỳ trước khoảng đá lát bề mặt lò sưởi, chất củi lên vỉ lò, bà cố moi óc nhớ xem lúc trước cất diêm ở đâu. Đúng lúc ấy, bà nghe tiếng động sau lưng. Ngoái đầu nhìn, bà thấy hai đứa đứng ngay cửa bếp. Đột nhiên, mọi thứ đều diễn ra chậm chạp như thể cỗ máy khổng lồ bao trùm lấy bà vừa chuyển sang tốc độ chậm nhất. Bà ngỡ ngàng trước những gì mình nhìn thấy: thằng béo có tóc rễ tre đỏ quạch dưới đèn, còn chiếc áo len chui đầu trên người hắn rõ ràng đan bằng tay; mặt thằng gầy đỏ chưa từng thấy, điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón cái ám khói thuốc kia là thuốc tự vấn. Bà cũng thấy rất rõ cửa kính ở góc phòng bị đập vỡ, đón khí lạnh ùa vào. Nhưng tại sao chúng bật đài? Không hiểu sao tiếng ca sĩ da đen the thé phát ra từ radio làm bà sợ nhất!

- Chào bà Dolly!

Sau câu chào của tên mũi khoằm, lập tức bà thấy nhột nhạt ở đùi, tiếp ngay sau có dòng chất lỏng nóng rẫy chảy xuống chân và loang nhanh trên tấm thảm dưới đầu gối đang quỳ của bà.

***

Chiếc xe Ford cổ lỗ sĩ được dùng làm taxi kêu khùng khục, phì phì. Đường phố im lìm chìm trong sương và đèn đường mờ ảo. Quirke đã quen với cảnh này: lệnh triệu đến lúc đêm khuya, hành trình qua những con phố vắng để đến đích có xe cứu thương bên lề đường, dăm xe cảnh sát, mỗi xe quay đầu về một hướng và cửa ra vào mở rộng sáng đèn, bên trong lố nhố những bóng người lực lưỡng. Một người trong số họ mặc áo khoác dài, đội mũ mềm rộng vành bước tới đón ông. Giọng anh vừa ngạc nhiên vừa vui mừng:

- Chào ông Quirke! Ông đích thân xuống tận đây ư?

Thanh tra Hackett cao lớn, vai rộng có ánh mắt vui tươi nhưng luôn chăm chú. Chính anh gọi điện đến bệnh viện. Quirke nắm bàn tay to bằng cái quạt.

- Chào thanh tra. Bà Moran có nhà không?

Vừa dứt lời, ông chột dạ, tự mắng mình ngu dốt. Hackett hấp háy mắt:

- Ông hỏi bà Dolly ư? Có chứ! Bà ấy trong nhà.

Anh dẫn Quirke vào trong. Họ lách người đi qua hai nhân viên tòa án đang phủi tủ lấy dấu vân tay. Dù biết mặt, Quirke không nhớ tên họ. Với vẻ mặt thường thấy của nhân viên tòa án: nghiêm nghị và ngây độn như vừa bị bắt quả tang nói chuyện tiếu lâm bậy bạ, họ gật đầu chào ông. Phòng khách bừa bộn với bàn ghế vứt chỏng chơ, nghiêng ngả, ngăn kéo bị lục tung, ghế sofa bị rạch và moi ruột, giấy tờ bị xé nát, vung vãi khắp nơi. Một viên cảnh sát có cục yết hầu nhô cao, mặt non choẹt đầy mụn mặc đồng phục, đội nón lưỡi trai đứng chắn ngay cửa bếp. Sau lưng cậu ta là một cảnh hỗn loạn khác bày dưới ánh sáng từ ngọn đèn tròn không có chụp đèn. Mùi trong căn bếp này quen thuộc đến độ Quirke chưa nhận ra ngay.

- Bà ấy đây. (Hackett nói, giọng pha chút châm biếm). Bà Moran của ông đây.

Hung thủ trói bà Moran vào ghế tựa bằng cách lấy vớ quần của chính bà quấn chặt cổ chân bà vào chân ghế. Cổ tay bà bị trói bằng dây điện. Chiếc ghế bị lật nghiêng sang phải. Bà Moran, trong lúc vật lộn cố thoát thân, đã rút được một tay khỏi dây trói. Nhìn tư thế của nạn nhân với hai đầu gối chùng và một tay vung cao, Quirke sửng sốt: hệt như một hình nhân.

Quirke chống tay lên đầu gối, lom khom cúi trước xác chết.

- Sao cậu gọi tới số điện thoại nhà riêng của tôi được? Bệnh viện cho cậu số à?

Hackett chìa tấm danh thiếp nằm gọn trong lòng bàn tay, trông như lá bài trong tay ảo thuật gia.

- Hình như ông có để lại danh thiếp trong lần ghé thăm trước.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.