Bạc Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Andy Stafford thích những chuyến xe đêm nhất, chẳng phải tiền thưởng cao hơn hay đường thoáng, ít xe cộ hơn. Hắn thích vòm trời tối đen chụp lên vạn vật và rồi ánh đèn pha của xe tải hạng nặng cắt dọc nó làm đôi. Lúc ấy, Andy thấy mình nhiều quyền năng hơn gã tài xế xe tải chạy cho hãng Crawford Transport, chuyên chở tôn lợp nhà, phụ tùng xe hơi hoặc kim loại dạng thỏi. Thật thú vị khi chỉ có mình hắn với gã nhà quê buồn nản lè nhè giọng mũi trong radio, hát về lũ chó săn, nỗi cô đơn và tình yêu. Khi đứng trên sân của trạm xăng, lúc bước vào màn sương đêm dày đặc hay ngửi mùi thịt nướng của quán ăn nhanh ven đường, mùi hương cây xô thơm tươi mát theo gió mơn man mặt hắn như mang đến thông điệp của những miền xa xôi đang mời gọi, chẳng hạn miền Viễn Tây, New Mexico, Colorado, Wyoming hay rặng Rocki cao ngất. Đồng thời nó hứa hẹn một ngày mới đầy hy vọng sắp đến trong lúc ánh ban mai như đường kẻ vàng tô đường chân trời trước mặt.

Qua trạm thu phí, Andy lái xe qua thị trấn Brookline rồi xuống thành phố vắng vẻ nằm ở phía nam. Lúc rẽ vào đường Fulton, hắn tắt máy mặc xe trườn xuống con dốc thoai thoải trước nhà mình. Mười hai bánh xe to tướng lăn lạo xạo trên mặt đường nhựa. Chị Bennett, người từng bảo “cứ gọi tôi là Cora”, đã bắt đầu lên tiếng phàn nàn chuyện hắn đậu xe trước nhà, nhưng toàn nhè vào Claire, không bao giờ nói thẳng với hắn. Andy nhảy từ cabin xuống. Cơ cánh tay và vai hắn mỏi nhừ. Đường may bên trong quần jean bó sát cứng như dây thừng cọ vào da đùi hắn. Nhà cửa hai bên đường tắt đèn tối om. Chó nhà ai sủa bâng quơ vài tiếng rồi im bặt. Phải hơn một tiếng nữa mới đến bình minh. Trời se lạnh nhưng Andy vẫn ngồi trên xích đu ngoài thềm nghỉ giây lát. Hắn ngẩng đầu ngắm sao, hai tay đan vào nhau đặt sau gáy mỏi cứng lại và bắt đầu ngứa ngáy. Tiếng xích đu kẽo kẹt nhắc hắn nhớ hồi còn bé ở Wilmington. Ban đêm, cậu bé Andy hay nằm dài ngoài thềm, hút thuốc lấy trộm từ túi áo bảo hộ lao động của bố. Mùi khói thuốc khét lẹt lau trong trời đêm mang theo vị của những thú vui bị cấm đoán, như mùi bia ngoài trường đua ngựa, mùi rượu whisky lậu chua lè và mùi đàn bà. Lớn lên, hắn nếm đủ những mùi ấy và đi thật xa Wilmington. Hắn cười thầm. Lúc ở đó, hắn mơ được đến đây nhưng lúc ở đây, hắn lại mơ về quê cũ. Đấy chính là rắc rối của hắn; dù ở đâu cũng không thỏa mãn, lúc nào cũng ao ước không gian lạ và chờ tương lai mang những điều kỳ thú đến cho mình.

Uể oải đứng dậy, hắn đi vòng ra sau nhà, ngang qua tường ngoài phòng ngủ của Cora Bennett, lên cầu thang gỗ vào cánh cửa lớn trên lầu. Lắm lúc mùi sơn ướt làm hắn nôn nao. Hình như hắn cũng ngửi thấy mùi em bé vốn là hỗn hợp của mùi sữa, mùi vải ẩm và mùi phân hôi như thức ăn cho ngựa. Andy không cần bật đèn vì bầu trời đầy sương chuyển dần sang màu xám nhạt. Đứng từ đây, hắn có thể nhìn thấy đỉnh tháp nhọn của nhà thờ St Patrick’s cuối đường Brewster. Sao mai, ngôi sao duy nhất còn sáng nằm ngay phía trên đỉnh nhọn của tháp. Trời càng sáng rõ, tâm trạng của hắn càng cáu kỉnh. Giống như mọi khi, hắn tự hỏi mình sẽ ở lại thị trấn này bao lâu trước khi nôn nóng đến độ buộc phải chuyển đi chỗ khác.

Ngồi trong phòng khách, hắn cởi giày cao cổ và áo sơmi. Vẫn giơ tay cao trong động tác cởi áo, Andy quay xuống ngửi phía dưới cánh tay: hôi lắm rồi nhưng hắn không định tắm. Vả lại, Claire luôn bảo thích mùi cơ thể hắn. Chưa cởi vớ, Andy rón rén vào phòng ngủ. Màn sương dày thêm, ngăn ánh ban mai ló rạng. Tuy không nhìn thấy Claire nằm ở góc giường nào nhưng hắn nghe tiếng vợ thở đều đều. Hắn thích lúc vợ ngủ ngon, không bị bệnh đau đầu kinh niên đánh thức. Dò dẫm trong căn phòng chưa hẳn gọi là quen, Andy cố không gây tiếng động bởi hắn chưa muốn Claire dậy ngay. Hắn cởi nốt quần áo và đến bên giường nhẹ tay giở chăn lên.

Quỳ một gối lên nệm, Andy cúi xuống thân hình nằm đó và thì thào:

- Này, cô bé của anh thế nào rồi?

Nhưng trong chăn có hai thân hình cùng cựa mạnh, hai giọng người ậm ừ, một của Claire và một ọ oẹ không rõ nghĩa:

- Cái gì thế này?

Tiếng ọ oẹ lớn dần thành tiếng mút chùn chụt gấp gáp. Andy kêu lên:

- Đồ con quỷ!

Đó là con bé. À phải, lại là nó. Con ranh đang nằm cạnh Claire, mút tay ra chiều thích thú lắm. Vợ hắn ôm vội con bé vào lòng và ngồi dậy. Cô vừa bối rối vừa sợ hãi. Claire đằng hắng:

- Andy, anh đấy à?

Andy lôi đứa bé nóng hổi, ẩm ướt trên tay vợ:

- Thế em tưởng ai? Hay em đang chờ thằng nào khác?

Claire biết chồng định làm gì nên với tay định giữ lấy đứa nhỏ. Cô xót xa:

- Con khóc hoài. Em dỗ mãi, nó mới ngủ lại đấy.

Nhưng Andy sắp ra đến cửa. Hắn luồn lách qua đồ đạc trong phòng tối, trông như bóng ma chập chờn. Claire rên khẽ, nằm vật xuống gối và đưa tay ôm đầu. Cô cố nhìn xem bây giờ là mấy giờ nhưng đồng hồ trên nóc tủ quay mặt sang hướng khác. Chắc tã giấy của con bị rỉ nên phía trước váy ngủ của Claire mới có mảng ướt to tướng. Đáng lẽ cô nên thay áo ngay nhưng Claire không muốn Andy trở vào thấy mình không mặc quần áo. Dù trời quá khuya hay sắp sáng, Andy cũng muốn “chuyện ấy”. Còn Claire mệt phờ vì từ lúc đi ngủ đến giờ, con bé đánh thức cô hai lần rồi. Nhưng Andy không để ý hoặc mặc kệ mảng ướt cùng mùi khai thoang thoảng. Tự tay cởi váy ngủ của vợ, hắn nâng cồ ngồi dậy, lôi hai cánh tay cô khỏi tay áo và lột mạnh chiếc váy qua đầu Claire, ném xuống sàn nhà.

- Anh ơi, nghe em nói đã. Em....

Nhưng hắn không nghe. Andy nằm đè lên Claire, đẩy hai chân cô dạng ra bằng hai đầu gối lạnh buốt và bất thần đi vào bên trong cô. Người bốc mùi bia, môi Andy nhờn mỡ từ món hắn ăn lúc trước. Lạnh cóng, Claire rờ tay tìm chăn phủ lên tấm lưng cong võng của chồng. Quá mệt mỏi, phân tâm và chẳng cảm thấy gì, Claire vẫn cố chiều chồng. Dần dần, một cảm giác quen thuộc pha lẫn chút sợ hãi chụp xuống cô như thể cô đang chậm chạp uể oải chìm xuống đáy nước.

Tiếng Andy thì thầm bên tai cô nghe khản đặc, tha thiết và đắm đuối khiến cô ôm hắn chặt hơn:

- Ôi cưng ơi! Em ơi.

Cô nghe thấy nó trước Andy: tiếng kêu khe khẽ như đòi hỏi và không thể bỏ qua của đứa bé len lỏi trong màn đêm. Vẫn nằm trên người vợ, Andy ngẩng đầu dừng phắt lại:

- Khốn kiếp!

Hắn đấm mạnh xuống gối:

- Lạy Chúa, làm sao tôi chịu nổi chứ!

Giây lát sau, đúng như cô e sợ, hắn cất tiếng cười khô khốc.

***

Sáng ra, tâm trạng hắn vẫn là lạ. Claire mang khăn và ga trải giường ra phơi lên sợi dây mà chồng cô buộc tạm: đầu dây này buộc vào một cành to của cây óc chó, đầu kia quấn quanh cột cầu thang bằng gỗ. Bennett vẫn chưa nói gì về chuyện dây phơi. Chị ta có máy sấy quần áo đời mới rồi. Andy lén đến sau Claire, thộp mạnh eo cô cùng tiếng reo to rồi nâng vợ lên cao xoay một vòng. Cô sẽ hởi lòng hởi dạ nếu chồng vui vẻ thật, nhưng cô không chắc đó có phải dấu hiệu của niềm vui hay không. Mắt hắn ánh lên tia nhìn hoang dại giống người cố sức chạy rất lâu đột ngột dừng lại. Khi được thả xuống, Claire suýt ngạt thở. Mấy ngón tay hắn luồn vào cổ áo cô hất nhẹ. Trên cổ cô có vết tím to bằng đồng một đôla tiền xu. Hắn nói nhỏ:

- Này, cái gì đây? Nói xem nó ở đâu ra?

Cô xoay lưng lại phía hắn, giũ giũ tấm khăn sắp sửa phơi:

- À, anh hỏi vết bầm đó ấy à? Lúc gần sáng có gã cục súc, già đầu, to vật vã lén đến giường em. Anh không nghe tiếng hắn ư?

- Thế à? Không, anh ngủ say như chết. Em biết anh rồi đấy.

Hắn lại quàng tay ôm ngang người Claire từ phía sau. Hông hắn lắc lư chầm chậm lúc dựa vào người cô. Cánh tay hắn nóng hổi như hai sợi thép nóng. Hắn ghé sát miệng vào tai cô thầm thì:

- Kể cho anh nghe đi. Gã cục súc ấy còn làm gì em nữa nào?

Claire quay lại cười ngặt nghẽo. Trườn cánh tay lên cao, hai bàn tay đỡ bả vai cô vợ trẻ, hắn siết mạnh cô vào ngực. Claire áp môi vào môi chồng, Andy hít sâu hơi thở ngọt ngào của cô. Lưỡi họ chạm nhau. Một cơn gió mạnh không biết từ đâu thổi bạt tấm ga trải giường ướt trên dây phơi quấn quanh người họ. Mải hôn nhau, họ không biết từ khung cửa sổ dưới trệt có khuôn mặt lưỡi cày và cặp mắt lạnh lùng đang dõi theo họ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.