Bạc Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Người nữ tu răng vẩu mở cửa, đứng né sang một bên ra hiệu cho cô gái bước vào. Đứng trước căn phòng dài trống trải, cô gái rụt rè hẳn. Cô như quay về thời thơ ấu, run rẩy đứng ngay ngưỡng cửa văn phòng của Mẹ Bề Trên: này chiếc bàn rộng mênh mông bằng gỗ gụ với sáu chiếc ghế đi kèm chưa từng ai dám ngồi, này dãy tú sách có cửa kính và móc treo áo trống trơn. Trong hốc tường bày tượng Đức Mẹ Đồng Trinh cao bằng ba phần tư người thật. Dáng vẻ Người phiền muộn trong áo choàng màu trắng và xanh nhạt, ngón tay cái và hai đầu ngón tay khác tao nhã cầm một nhành hoa lily tượng trưng cho sự trong trắng của Người. Cuối phòng, dưới bức tranh xám xịt vẽ một nhân vật tử vì đạo có chiếc bàn cổ, bên trên đặt một đèn bàn, một cuốn sổ bìa da và hai điện thoại (sao phải cần những hai cái nhỉ?). Lúc cô không để ý, người nữ tu đã nhẹ nhàng bỏ đi, không quên khép cửa thật kín đáo. Im lặng bao trùm cô gái bế đứa nhỏ quấn khăn bông. Có thật hàng cây ngoài cửa sổ quá lạ lẫm hay tại chỉ mình cô thấy thế? Nói chung, cô chưa thể quen với bất cứ thứ gì quanh mình.

Một cánh cửa khác trong phòng bật mở như thể sau nó là cơn gió cực mạnh. Sao nãy giờ cô không để ý phòng còn có lối vào khác nhỉ? Người vừa bước vào là một nữ tu cao lớn, vai ngang như đàn ông và khuôn mặt choắt trắng xanh khắc khổ. Bà dang tay, mỉm cười và nhanh nhẹn bước lên, khuôn mặt vừa tươi tỉnh vừa ngạc nhiên như thể nó cười được là một sự kiện lạ. Đó chính là sơ Stephanus.

Đưa cả hai tay nắm lấy bàn tay rảnh của cô, bà kêu lên:

- Cô Ruttledge đấy à? Chào mừng cô đến Boston và nhà thờ St Mary’s.

Người bà có mùi ẩm mốc thường thấy ở các nữ tu. Brenda nhớ hồi bé còn ở nhà tu kín, cô thường nghe người ta kể rằng các sơ bị cấm trần truồng nên khi đi tắm họ phải mặc một loại quần áo giống như đồ bơi.

- Thưa sơ, được đến đây con rất vui ạ.

Cô gái khó chịu vì giọng mình nghe có vẻ nhu mì. Cô tự nhủ mình không còn bé và bà sơ này không có quyền hạn gì với cô cả. Cô đứng thẳng người, can đảm nhìn thẳng khuôn mặt sáng rỡ nhưng vẫn lạnh lùng của bà sơ:

- Boston đẹp lắm ạ.

Vẫn yếu ớt, ngớ ngẩn quá. Trong tấm khăn lông, đứa nhỏ co chân đạp vào sườn cô như thể đòi được giới thiệu và góp chuyện. Bé tí mà đã ra dáng tiểu thư lắm rồi. Nụ cười gượng gạo của người nữ tu chuyển xuống dưới, chỗ tay cô bồng đứa trẻ:

- Con bé đây phải không?

Brenda vén mép khăn để lộ khuôn mặt nhỏ xíu nhưng lanh lợi, cái miệng hồng hồng chúm chím và cặp mắt xanh biếc như đáy đại dương:

- Vâng. Thưa bà, đây là bé Christine.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.