Bạc Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Căn hộ tầng trên trong ngôi nhà có hai hộ trên đường Fulton không hẳn giống với những gì Claire kỳ vọng, nhưng nó khác một trời một vực với những nơi giống quán trọ rẻ tiền mà vợ chồng cô đã từng ở qua. Claire tin chắc mình biết cách biến nó thành mái ấm. Tuyệt vời nhất là nó thuộc về cô, hay nói cách khác, thuộc về vợ chồng cô vì tiền nhà đã thanh toán xong, họ không mắc nợ ngân hàng và có thể sửa nhà theo ý thích. Căn nhà có ván che màu xám, mái dốc và khoảng hiên xinh xắn phía trước có chiếc xích đu. Vợ chồng cô sở hữu ba phòng trên lầu cộng một bếp nhỏ và nhà tắm. Phòng khách sáng sủa, cửa sổ phía đầu hồi có cạnh trên cong hình bán nguyệt giống cửa sổ trong nhà thờ. Cửa nhìn thẳng ra tán cây óc chó cổ thụ có bầy sóc nhảy nhót chuyền cành suốt ngày. Người của ông Crawford cử một nhóm thợ sơn từ Roxbury đến. Vì được phép chọn màu nên Claire quyết định phòng khách màu vàng nhạt, bếp màu trắng tuyền và nhà tắm màu xanh trứng sáo. Lúc đầu, Claire tưởng mình nhầm khi chọn màu kẹo hồng cho phòng trẻ nhưng khi sơn khô thấy cũng tạm chấp nhận được. Cửa hàng hứa sáng nay sẽ giao nôi em bé, còn Andy nhờ một trong những chiến hữu của hắn buổi chiều chở đồ đạc của hai vợ chồng từ nơi ở cũ đến. Lúc này, Claire tranh thủ tận hưởng căn hộ lúc chưa có đồ đạc. Cô thích phòng trống, thích không gian thoáng đãng, thích ánh nắng xiên xiên trên tường phòng khách và thích sàn nhà lát ván gỗ sạch bóng, vững chãi dưới chân.

- Anh Andy này, nhà xinh xắn quá phải không? Thích nhất là mình có chủ quyền nhà.

Không buồn quay đầu lại, Andy lẩm bẩm:

- Phải. Ông già Crawford hào phóng thật.

Claire dựa hẳn vào lưng chồng, vòng tay ôm vai Andy tận hưởng mùi máy móc đậm đặc ám trên quần áo, đầu tóc hắn. Nó luôn gợi cô nhớ đến bình dầu máy hoặc phiến thép cán mỏng. Claire vỗ nhẹ ngực Andy.

- Thôi nào. Đừng bẳn tính nữa mà.

Thấy Andy mặc quần tây màu sẫm và áo khoác thể thao, Claire chưa kịp khen chồng đẹp trai thì đứa bé trong cũi có bánh xe phía sau cô tỉnh giấc. Cô cảm động mỗi khi nghe tiếng khóc khe khẽ của bé Christine. Nó như tiếng sáo hoặc tiếng nhạc cụ nào đó có âm thanh cao vút tương tự và làm lòng dạ cô xốn xang, tim đập nhanh hơn, mạnh hơn như thể có nắm tay ai đấm khe khẽ trong lồng ngực cô. Claire thủ thỉ:

- Sao thế? Con khó chịu à? Con không thích nhà mới?

Claire ước mẹ mình còn sống để thấy cô ngày hôm nay. Còn cha cô tất nhiên sẽ cười khẩy, nhăn mũi, đưa tay quệt miệng như thể muốn lau vị khó chịu dính vào môi miệng.

Claire cười với chồng, đoạn hít hà:

- Ngửi mùi sơn mới xem. Thơm quá trời!

Andy đang tháo giày cao cổ. Hắn cố giữ thăng bằng trên một chân.

- Anh đói rồi. Làm cái bánh hamburger ngay đi.

Dù chưa muốn đi ngay, Claire vẫn ngoan ngoãn nghe lời. Cô chỉ muốn nán thêm chút nữa, đắm mình trong không gian dễ chịu. Cạnh bếp là một đoạn hành lang ngắn với cửa ra vào rộng lớn ở phía cuối mở ra đầu cầu thang gỗ ọp ẹp dẫn xuống sân bên hông nhà. Thực ra, đấy là cửa chính nhà họ. Andy vừa xuống cầu thang vừa nắm khuỷu tay cô vợ trẻ đang ẵm đứa bé. Đó là điểm cô thích nhất ở chồng mình: Andy thường giúp mọi người bằng thái độ dễ chịu, cử chỉ ưa nhìn dù đó là đàn bà, trẻ con, ông già cụt tay ngoài cây xăng... Đôi khi hắn còn giúp cả người da đen nữa.

Sau mùa hè khô nẻ, sân sau toàn một màu vàng. Cỏ khô giòn gãy dập dưới chân họ và tỏa ra mùi của khói đốt củi. Bầy dế có màu giống cỏ khô búng chân sau nhiều khớp nối chạy dạt sang hai bên lối đi. Vườn chẳng có gì ngoài một cây đào xù xì rụng hết lá và một khoảnh vườn cách nay rất lâu ai đó từng trồng rau.

Claire thiểu não.

- Thể nào ta cũng phải dọn dẹp lại.

- Thế em tưởng vườn nhà mình hay sao mà dọn dẹp?

Thấy chồng nhìn về phía căn nhà qua vai mình, Claire ngoái đầu và thấy một phụ nữ cao, mặt xương xương đứng trên thềm nhìn họ. Mái tóc bạch kim búi gọn sau gáy. Chị ta mặc tạp dề màu nâu.

- Chào chị. Em là Claire Stafford.

Claire làm đúng theo tiến trình được hoạch định từ trước: cứ dấn bước lên trước khi bị tính rụt rè chặn lại. Một tay bế con, Claire chìa tay kia ra nhưng chị ta không nắm lấy nên cô vội vàng rụt tay về. Người phụ nữ nhìn cô từ đầu đến chân, rõ ràng không thích cảnh tượng trước mặt.

- Tôi là Bennett.

Nói xong, chị ta mím đôi môi mỏng nhợt nhạt. Bennett chừng ba mươi lăm nhưng trông già trước tuổi. Claire không biết nếu có ông Bennett, trông ông ta sẽ ra sao:

- Hân hạnh. Hôm nay, vợ chồng em mới chuyển đến nên xuống đây xem xung quanh một chút.

Bennette gật đầu:

- Tôi có nghe tiếng trẻ con khóc.

Claire chìa bọc khăn trong tay và nói:

- Cháu tên là Christine.

Chị ta không thèm nhìn đứa bé mà nhìn Andy đứng trên bãi cỏ khô, hai tay đút túi sau quần jean nghiêng đầu nhìn thẳng cặp mắt lạnh lùng của người hàng xóm.

Thấy thế, Claire nói nhỏ như kiểu các bà các cô hay thân mật rỉ tai nhau:

- Andy là chồng em. Anh ấy hơi khó chịu vì nghĩ chỗ này hơi nhỏ.

Vừa dứt lời, Claire biết cô lỡ miệng. Bennett lạnh tanh:

- Thế sao? Chắc anh ta quen ở nhà rộng chứ gì?

Nhìn từ phía sau, Andy đoán ngay Claire cần “cứu viện”. Hắn bước lên, miệng cười hết cỡ.

- Chào chị. Chị là...

- Bennett.

- Rất vui được làm quen với chị.

Claire nhìn chồng thán phục. Andy quả không biết ngượng. Nhờ vẻ phong trần nên dù hắn nói dối vẫn có tác dụng. Hắn bước lên thềm chìa tay ra. Bennett đồng ý bắt tay hắn sau khi lau tay vào tạp dề. Chị ta bảo:

- Tôi cũng vậy.

Claire biết chồng nắm tay Bennett thêm vài giây mới chịu buông. Cặp môi mím chặt của chị ta nhanh chóng biến thành nụ cười.

Bầu không khí im ắng chụp xuống ba người họ. Như tiếng sấm rền từ xa vọng lại, Claire cảm thấy những dấu hiệu đầu tiên của cơn đau đầu vừa kéo đến. Trong bọc chăn, đứa bé cong người như thể muốn chạm vào người đàn bà cao gầy, mặt lạnh như tiền kia. Claire ôm con chặt hơn.

Andy vỗ mạnh hai bên đùi, đoạn nói:

- Chắc cũng đến giờ cơm trưa rồi nhỉ?

Nói đến đây, Andy ngần ngừ nhưng nếu mong được Bennett mời vào nhà thì hắn sẽ phải thất vọng.

- Mình kiếm cái gì ăn đi em. Để anh đi lấy ví.

Andy nhảy hai bậc cầu thang một lúc. Claire cười tạm biệt Bennett rồi theo chồng lên nhà. Chị ta nói với:

- Mong là con bé không làm ồn. Nhà bé thế này, hễ động một chút là nghe rõ lắm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.