Quirke biết đã đến lúc phải đi. Có nấn ná thêm cũng chẳng ích gì sau bấy nhiêu lẫn lộn, sai lầm và gây hậu quả trầm trọng. Trong phòng ngủ, một lần nữa ông quay khung hình Delia và Phoebe ra ngoài. Ông hết sợ đối mặt với người vợ quá cố. Nhờ thứ gì không rõ, bóng ma Delia thôi không ám ảnh ông. Ông xắn tay áo chuẩn bị hành trang ra về. Ánh hoàng hôn lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm. Thi thoảng, hình thù một cụm tuyết trắng chập chờn hiện giữa màn tối. Ông thấy khó ở, bức bôị hệ thống sưởi của tòa nhà khiến không khí nặng nề, khó chịu. Ngẫm lại, ông nhận ra mình mắc chứng đau đầu ngay từ đêm đặt chân đến Mỹ. Ông không biết phải nghĩ sao về Phoebe, Mal, Sarah và Andy Stafford... Mỗi người đều là thế giới riêng đầy bí ẩn. Ông mệt mỏi vì cứ phải cân nhắc xem nên nghĩ về họ thế nào cho phải đạo. Cơn cáu giận về mọi sự đời của ông dịu xuống thành nỗi day dứt. Ông thoáng nghĩ mình bị trầm cảm. Hồi bé, có giai đoạn ông có cảm giác này; nó đe dọa đè bẹp ông, làm tiêu tan mọi hy vọng về tương lai, khiến ông không muốn làm gì, không quan tâm đến bất kỳ thứ gì nữa. Từ giờ trở đi, cuộc đời ông là thế, vất vưởng trong thế giới của người chết, va chạm với những linh hồn không được cứu rỗi hoặc lạc loài.
Khi bà Rose bước vào phòng, ông biết ngay chuyện gì sẽ đến. Bà mặc quần ống rộng màu đen, áo cũng đen.
- Chắc giờ tôi mới thấm thía nỗi đau mất người thân. Tôi đoán chắc anh cũng vậy.
Quirke quay lại với việc thu dọn quần áo. Bà Rose đứng giữa phòng, hai tay đút túi quần chăm chú quan sát ông. Thấy ông cầm mãi chiếc áo sơmi, bà đến bên trải xuống giường và khéo léo gấp gọn gàng. Bà ngoái đầu nói với ông đang đứng sau lưng:
- Chắc anh ngạc nhiên nếu biết tôi từng làm công cho hiệu giặt khô.
Giờ đến lượt ông quan sát bà. Ông châm thuốc, đoạn bảo:
- Tôi muốn bà làm hai việc.
Cất chiếc áo vừa gấp vào vali, bà Rose lấy chiếc khác.
- Thế sao? Việc gì vậy?
- Bà phải hứa thôi tài trợ cho hoạt động đưa trẻ mồ côi sang Mỹ. Việc kia là hãy để Phoebe về Ailen với tôi.
Vẫn chăm chú với chiếc áo, bà lắc đầu:
- Phoebe sẽ ở lại.
Rất bình tĩnh, Quirke ôn tồn:
- Không. Để con bé đi.
Đặt chiếc áo thứ hai lên trên chiếc vừa nãy, bà rút điếu thuốc trên tay ông rít một hơi rồi trả lại.
- Thôi chết. Lại dính son rồi.
Bà nói rồi nghiêng đầu, mỉm cười nheo mắt nhìn ông:
- Quá muộn rồi, anh Quirke. Anh mất con rồi.
- Vậy bà biết Phoebe là con ruột của tôi.
Giữ nguyên nụ cười, bà gật đầu:
- Tất nhiên. Ông Josh có nhúng tay vào vụ cho tặng con hơn hai mươi năm trước. Ngoài ra, suốt mấy chục năm làm bạn với nhà tôi, chúng tôi không giấu nhau chuyện gì.
Quirke tưởng đâu có con gì vừa từ trên cao nhào xuống đầu ông, đập cánh liên hồi làm ông tối tăm mặt mũi, hai tai ù đặc. Ông điên tiết túm chặt hai vai bà mà lắc. Điếu thuốc ông cầm rơi xuống đất:
- Đồ độc địa ích kỷ!
Quirke nghiến răng rít lên. Đầu óc ông quay cuồng và như có tiếng rú rít bên trong. Bà Rose lùi lại, khéo léo chuồi khỏi tay ông. Đến chỗ thuốc lá rơi, bà cúi xuống thảm nhặt lên mang vứt vào lò sưởi.
- Phải cẩn thận chứ, anh Quirke. Khéo anh làm cháy nhà đấy. (Bà xoa bóp vai). Gớm, sao nắm chặt thế? Đúng là anh không biết mình khỏe cỡ nào.
Rõ ràng, bà phải cố nén, nếu không sẽ cười phá lên. Mặc bên chân đau, Quirke lao tới. Không giống người thường rảo bước, trông ông như sắp ngã ở tư thế thẳng đứng, ông không biết đến nơi rồi ông sẽ làm gì bà. Ông chỉ muốn tát bà ấy thật mạnh, hoặc quật bà ngã sõng soài trên đất. Nhưng ông chỉ ôm bà vào lòng và ngạc nhiên thấy người bà nhẹ bẫng. Khi họ hôn nhau, ông nghiến mạnh môi mình và nếm phải vị máu. Ông không chắc đó là máu của ai.
***
Đêm đen đặc quánh áp chặt tấm kính cửa sổ đối diện giường ngủ. Bà Rose thủ thỉ:
- Anh và Phoebe ở lại đây đi. Cứ mặc họ về đất mẹ Ailen hết. Ba chúng ta sẽ giải quyết ổn thỏa. Quirke này, anh phải công nhận rằng anh thích tôi hơn cả Sarah ngọc ngà của anh. Chúng ta giống nhau ở chỗ tim lạnh giá nhưng tâm hồn sánh bằng hỏa diệm sơn. (Quirke mở miệng định nói nhưng bà vụt đưa ngón tay chạm đôi môi ông). Đừng, chớ nói gì hết. Tôi thật ngớ ngẩn khi hỏi câu này...
Bà lăn ra mép giường, ngồi xoay lưng về phía ông, chỉ ngoái đầu hỏi:
- Anh có yêu tôi, dù chỉ một chút? Cứ việc nói dối, tôi không buồn đâu. Anh nói dối rất tài mà.
Quirke im lặng nằm ngửa, thẫn thờ nhìn lên trần. Đầu gối ông đau như xé. Bà gật đầu lục túi áo ông lấy thuốc châm lửa và gắn vào môi ông:
- Tội nghiệp Quirke. Anh phiền muộn lắm, phải không? Giá tôi giúp được thì hay biết mấy.
Đến trước gương, bà nhíu mày chải tóc bằng mấy đầu ngón tay. Sau lưng bà, Quirke đã ngồi dậy. Bà ngắm ông qua gương: ông giống con gấu trắng to tướng đang với gạt tàn thuốc trên bàn:
- Bảo giúp cũng không đúng, nhưng có chuyện này tôi có thể nói anh hay. Anh tiên đoán sai về Mal và mẹ con cô gì, tôi không nhớ tên. (Quirke ngước lên. Ánh mắt họ gặp nhau trong gương. Bà lắc đầu ái ngại). Tin tôi đi, anh sai từ đầu chí cuối.
Ông gật gù:
- Phải, tôi cũng biết thế.
***
Sáng sớm, ông đã đến cửa cô nhi viện St Mary’s, đòi gặp sơ Stephanus. Bối rối vặn vẹo hai tay, nữ tu răng vẩu nói giờ này không ai tiếp ông được. Có lẽ cô ta ngầm mách ông lúc khác hãy tới. Ông đòi gặp sơ Anselm. Cô nói sơ Anselm đã đi rồi. Giờ sơ ấy thuộc giáo đoàn khác, tận bên Canada. Ông không tin. Ông ngồi ôm mũ trên ghế tựa kê ngoài hành lang, bảo sẽ chờ đến khi nào có người tiếp ông mới thôi. Nữ tu trẻ vừa đi một lát, cha Harkins đến ngay, cằm còn ửng đỏ vì mới cạo râu buổi sáng, mắt phải cha giật giật liên tục. Cha niềm nở chào khách. Quirke níu cây ba-toong đứng lên, coi như không thấy bàn tay vị linh mục vừa chìa ra. Ông nói muốn đến thăm mộ cháu bé.
Cha Harkins trố mắt nhìn:
- Mộ bé Christine ư?
- Phải. Tôi biết cháu được chôn cất trong vùng này. Tôi muốn biết tên ai khắc trên bia mộ.
Vị linh mục thay đổi hẳn thái độ và quát tháo ầm ĩ nhưng không dọa được Quirke. Ông vung cây gậy chống chắc nịch lên đe dọa. Cha Harkins bảo:
- Tôi sẽ gọi cảnh sát cho xem.
Quirke cười gằn:
- Chắc phải thế thôi. Cha gọi ngay bây giờ đi.
Cha Harkins nổi giận bừng bừng. Ông ta nghiến răng nói khẽ:
- Ông nghe đây. Ông Griffin đang ở đó... Ông đang viếng mộ trước khi lên đường về nước!
- Có giáo hoàng ở đó, tôi cũng không quan tâm. Tôi phải thấy tận mắt mộ chí ấy.
Vị linh mục ra lệnh mang áo khoác và ủng cao su tới. Nữ tu trẻ răm rắp tuân theo. Ánh mắt cô liếc nhìn Quirke không thể giấu sự hiếu kỳ pha lẫn thán phục. Rõ ràng hiếm khi cô chứng kiến cảnh cha Harkins chịu làm theo lời người khác.
Thời tiết lúc sáng sớm lạnh cắt da. Mây sà xuống thấp, cuồn cuộn bay theo gió. Gió mạnh quất mưa tuyết vào người họ. Quirke theo vị linh mục đi vòng ra sau tòa nhà, băng qua khoảnh vườn sau bếp phủ tuyết trắng xóa. Đến con đường mòn trải sỏi dẫn đến cánh cổng gỗ thấp tè, vị linh mục dừng chân quay đầu lại:
- Ông Quirke này, xin hãy nghe tôi. Hãy đi khỏi đây, hãy về quê nhà Ailen đi. Tôi mong ông quên toàn bộ chuyện này. Ông sẽ phải hối tiếc nếu bước qua cánh cổng kia đấy.
Quirke không nói không rằng, chỉ giơ gậy chỉ cánh cửa. Vị linh mục đành thở dài, nhấc then cửa và lùi xuống nhường bước cho ông.
***
Quirke không nghĩ nghĩa trang nhỏ như vậy. Thực ra, nó giống mảnh ruộng có một góc hơi dốc. Đứng từ đây có thể nhìn thấy nhiều tòa tháp cao trong thành phố lô nhô dưới màn sương sớm. Trên tất cả các mộ đều không có bia đá, chỉ có cây thập tự bằng gỗ nghiêng ngả về mọi hướng. Kích thước các ngôi mộ khiến người ta phải giật mình sợ hãi: chiều dài mỗi cái chỉ nhỉnh hơn sáu mươi centimet. Quirke len lỏi đi theo lối mòn ngoằn ngoèo giữa những mộ phần không ngay hàng thẳng lối để đến chỗ có bóng người đội mũ mềm, mặc áo khoác đang quỳ một gối trước ngôi mộ nhỏ. Ông chỉ thấy lưng người nọ cúi lom khom. Chưa đến nơi, ông đã cất tiếng hỏi. Dáng điệu lúi húi, căng thẳng của người này giống Mal, nhưng không phải Mal.
Dù đã nghe tiếng Quirke, người nọ vẫn không quay lại. Quirke tiến đến gần. Ông nghe tiếng chân của chính mình nghiến trên sỏi hòa lẫn tiếng gậy chống lộp cộp trên con đường lát đá. Một cơn gió mạnh suýt thổi tung mũ nỉ nên ông phải nhanh tay giữ lấy. Ông căng mắt nhìn cho rõ mặt người đang quỳ vừa ngẩng đầu lên.
- Sao hả Quirke?
Quan tòa Garret Griffin hôn cây thánh giá trên tràng hạt trước khi cất nó vào túi. Đoạn ông cụ nhặt chiếc khăn tay ông rải xuống đất để quỳ cho khỏi bẩn quần. Vị quan tòa nặng nhọc đứng lên:
- Giờ anh hài lòng chưa?
***
Họ đi bộ ba vòng quanh nghĩa trang nhỏ xíu. Gió mạnh quất thẳng vào mặt họ, hai má ông Garret tím ngắt, lốm đốm nhiều mảng đỏ còn đầu gối Quirke buốt thon thót. Với Quirke, cuộc đi bộ quanh lãnh địa của người chết hôm nay là hình ảnh tượng trưng cho việc ông làm hàng ngày.
Ông Garret bảo:
- Ta sẽ đưa con ta đi khỏi nơi này. Ta sẽ tìm cho Christine bé bỏng một nghĩa trang đàng hoàng. Ta còn định mang con về Ailen, chồn cất cạnh mộ mẹ nó.
- Bố không ngại phải giải thích với mọi người hay sao? Hay bố cũng dàn xếp chuyện ấy rồi?
Ông cụ nhếch mép cười, để lộ vài chiếc răng:
- Christine Falls xinh đẹp và vui tính lắm. Kiểu cười hồn nhiên của cô ấy đã khiến ta chú ý mỗi khi đến nhà Mal.
- Chắc bố định bảo con rằng đó là tình cảm mù quáng.
Ông cụ lại nhếch mép như sư tử nhe nanh:
- Đừng cay cú thế, Quirke. Anh chẳng phải bồi thẩm đoàn đâu. Nếu có phải xin lỗi, ta sẽ không xin lỗi anh. Đúng là ta mắc trọng tội nhưng chỉ có Chúa mới có quyền trừng phạt ta mà thôi. Thực tế, ta đã phải chịu quả báo nhãn tiền. Không những mang Chrissie đi, Chúa còn bắt cả con ta đi nữa. (Ông im lặng trước khi hỏi). Còn anh thì sao, Quirke? Anh mắc tội gì khiến Chúa phải trừng trị bằng cách bắt Delia đi?
Quirke nhìn lảng sang chỗ khác:
- Giá con cũng nhìn thế giới qua lăng kính của bố. Thật dễ chịu khi mọi thứ đều đon giản, gói gọn trong khái niệm về tội lỗi và trừng phạt.
Ông cụ khinh khỉnh, không đáp. Ông nheo mắt nhìn những tòa nhà chọc trời chìm trong sương:
- Người ta nói đúng: lịch sử tự lặp lại. Anh mất vợ, phải gửi con sang cho nhà Mal. Hai mươi năm sau bi kịch lặp lại với ta và Chrissie. Cô ấy cũng chết y hệt Delia xưa. Như thể số phận đã sắp đặt sẵn, ta muốn khác cũng không được.
- Thưa bố, con và Delia có cưới xin đàng hoàng. Cô ấy không phải người làm trong nhà con trai con. Delia cũng không đáng tuổi con gái, hay nói đúng hơn là cháu ngoại của con!
- Này Quirke, trẻ trung như anh sao hiểu được người phải chống mắt nhìn sức mạnh và uy quyền sụp đổ? Sẽ đến một ngày nhìn mu bàn tay chỉ thấy da đồi mồi nhăn nheo bọc lấy những xương cùng xẩu, anh sẽ phát run lên cho xem. Thế rồi anh gặp một cô gái như Christine khiến anh như được sống lại tuổi đôi mươi. (Ông đi vài bước trong im lặng). Con anh còn sống nhưng con gái ta phải lìa đời do tên sát nhân khốn nạn mới nứt mắt ấy. Hắn tên gì nhỉ? Stafford. Ta nhớ rồi, là Stafford.
Đứng từ đây, Quirke thấy bóng Harkins thấp thoáng ngoài cổng. Ông ta chờ gì thế?
- Trước khi biết chuyện, con luôn tôn trọng, sùng kính bố. Trong mắt con, bố là hiện thân của lòng nhân, của đức độ giữa cuộc đời xấu xa, ô trọc. Nhưng bây giờ thì...
Ông cụ nhún vai:
- Có thể giờ ta vẫn thế. Giờ ta vẫn tốt như thường. Thượng đế thường trao ân huệ cho kẻ yếu nhất.
Xúc cảm mãnh liệt trào dâng khiến giọng ông Garret run rẩy. Quirke tự hỏi, sao giờ ông mới nhận ra trong ông Garret có một giáo đồ nhiệt thành của kinh Cựu ước? Bất chợt hiểu ra sự thật, Quirke thảng thốt nói nhỏ:
- Bố hết minh mẫn rồi đấy.
Vị quan tòa tặc lưỡi:
- Còn anh là thằng khốn nhẫn tâm. Từ trước đến giờ không thay đổi. Nhưng ít nhất anh cũng thật tâm, tuy rất nhiều khi nói dối. Giờ đừng đập bỏ hình ảnh cũ bằng cách tỏ ra đạo đức giả. “Con sùng kính bố”. Dẹp trò đó đi! Từ trước đến nay, anh chỉ biết mình, có nghĩ đến ai bao giờ đâu!
Quirke ngẫm nghĩ giây lát trước khi hỏi thẳng:
- Đường dây đưa trẻ mồ côi sang Mỹ của Costigan và đồng bọn... là do bố phải không? Có phải bố và ông nhạc con chỉ đạo không? (Ông Garret thấy không cần hạ cố trả lời). Còn Dolly Moran, bà ấy có tội gì?
Ông Garret đứng sững lại, giơ một bàn tay lên:
- Đó là do Costigan. Hắn cử người đến tìm thứ Moran cất giấu. Chúng không định hại bà ấy.
Họ tiếp tục đi. Quirke lại hỏi:
- Thế còn con? Ai cử người theo dõi con?
- Quirke này, đừng lạnh lùng quá. Chẳng lẽ mọi đau khổ từ thể xác đến tinh thần của con đều do ta ư? Đừng quên ta coi con như con đẻ.
Nhưng Quirke đã biết ghép các manh mối:
- Dolly nói riêng với con rằng bà ấy có nhật ký. Con kể với Mal, Mal kể với bố, bố kể với Costigan. Sau đó, Costigan sai bọn lưu manh thanh toán Dolly.
Có tiếng còi rúc lên từng chặp từ cảng vọng vào. Quirke tưởng đâu ông vừa nhìn thấy khúc sông dậy sóng cồn dưới bầu trời giông tố. Ông hỏi:
- Costigan là người thế nào?
Ông Garret bĩu môi khinh bỉ:
- Là thứ vô danh tiểu tốt. Mỗi khi cần, họ gọi hắn đến rồi trả tiền sòng phẳng. Người thực sự có đức tin hiếm lắm. Trong chuyện này, có vô số kẻ chỉ tham gia vì tiền. May có ông Josh chi tất tật.
- Giờ thì hết rồi.
- Thế ư?
- Không còn tài trợ đâu. Bà Rose hứa với con rồi.
- Chà, dám đem Rose ra dọa ta ư? Ta tự hỏi con “nặn” được lời hứa ấy từ cô ả đỏng đảnh Rose bằng cách nào. (Ông liếc xéo Quirke). Sao, cứng họng rồi chứ gì? Mà thôi, có hay không có tiền của Rose, tụi ta vẫn lo liệu được. Chúa sẽ chu cấp hết. (Ông cụ bất ngờ cười phì). Này Quirke, anh nên tự hào mới phải. Mọi chuyện bắt đầu từ anh đấy. Ta nói thật mà. Sau chuyện của Phoebe, ông Josh Crawford đã nảy ra một ý tưởng. Vào đêm Delia mất, ông ấy gọi điện hỏi ta rằng ở Ailen, số phận những hài nhi vô thừa nhận, đại loại như Phoebe, sẽ ra sao. Ta trả lời: “Quê mình thiếu gì bọn trẻ con ấy. Ông hỏi làm gì?” Ông ấy bảo: “Vậy đưa sang đây. Chúng tôi sẽ tìm ngay gia đình nhận nuôi chúng.” Không lâu sau đó, chúng ta đã đưa hàng chục, không, hàng trăm đứa trẻ đi Mỹ.
- Nhiều trẻ mồ côi thế ư?
Ông Garret nói nhanh:
- Nhưng Phoebe không mồ côi, đúng chưa? (Mặt ông tối sầm. Những nốt tái xanh giờ tím ngắt). Trên đời, có người có điều kiện nhưng không muốn nuôi con. Có người nghèo đến độ không có quyền nuôi chúng.
- Vậy ai quyết định quyền ấy?
Ông cụ cay nghiệt rít lên:
- Chúng ta! Chúng ta quyết định. Phụ nữ vùng Dublin và Cork thường sinh mười bảy, mười tám lần. Số phận con trẻ sau này sẽ thế nào? Đưa chúng ra nước ngoài, tìm cho chúng một mái ấm để chúng sống trong sự đùm bọc, nâng niu chẳng tốt hơn sao? Trả lời ta đi!
Quirke mệt mỏi:
- Vậy ra bố là quan tòa kiêm luôn bồi thẩm đoàn. Bố tự coi mình là Chúa trời rồi đấy!
- Sao anh dám nhân danh thiên hạ nghi ngờ lòng nhân của ta? Anh chỉ giỏi bới lông tìm vết, chỉ biết một mà không biết mười.
- Thế còn Mal? Anh ấy cũng là quan tòa hay chỉ là thư ký tòa án?
- Nói đến nó mà làm gì. Mal chỉ là kẻ đi “chữa cháy” mà thôi. Lúc Christine Falls vượt cạn, hắn còn không cứu nổi mạng cô ấy. Người như thế ta tin sao được. Không, anh mới xứng là con trai ta.
Một cơn gió đông nhào xuống, ném từng nắm băng tuyết sắc như bụi thủy tinh vào mặt họ.
- Con định đưa Phoebe về nhà với con. Con không muốn nó sống ở đây, cũng không muốn nó gần gũi bố.
- Anh tưởng sau hai mươi năm bỏ bê, giờ anh bắt đầu làm cha nó mà được à?
- Con sẽ cố hết sức.
Ông cụ mỉa mai cay đắng:
- Gớm nhỉ? Cố hết sức cơ đấy.
- Con muốn biết về Dolly Moran.
- Vậy ta phải nói gì đây?
Quirke nhìn ra dòng sông sâu, nước như chì lỏng:
- Bố có biết trong suốt mấy năm trời, ngày nào bà ấy cũng đứng ngoài sân chơi của trại mồ côi tìm con trai không?
Ông Garret trầm ngâm:
- Bà ta làm thế phỏng ích gì chứ?
- Từng là thành viên hội đồng giám sát, bố có biết sự thật về Carricklea, về chuyện người ta lộng hành ở đó không?
Ông cụ nghiến răng:
- Chẳng phải ta đã bảo lãnh cho con ra ư? Chính là ta nhận con về nuôi, nhớ chưa?
- Vâng, con nhớ. Nhưng ai đẩy con vào đó?
Nghiến răng trèo trẹo, ông Garret rít lên câu gì không rõ trước khi gằn từng bước ra cổng chính. Cha Harkins vẫn mặc nguyên áo khoác nặng và đi ủng cao su đứng đợi. Quirke nói với theo:
- Bố hãy nhìn quanh xem. Thành quả của bố xếp đầy nghĩa trang đây này.
Ông Garret quay phắt lại:
- Anh chỉ thấy người chết. Còn bao người sống sao anh không kể? Quirke này, chúng ta làm việc nhân danh Thượng đế. Hai ba chục năm nữa, liệu còn bao thanh niên tình nguyện hiến trọn đời mình cho đoàn mục sư? Đến lúc ấy, chúng ta sẽ cử những người truyền giáo từ Mỹ về Ailen và đi khắp châu Âu. Đó là việc của Chúa do chúng ta thực hiện. Anh làm sao ngăn nổi? Mà này, nhân danh Đức Chúa nhân từ, ta khuyên anh đừng cố làm kỳ đà cản mũi nữa.
***
Quirke tin chắc đến phút cuối, Phoebe sẽ tới giã biệt ông. Đứng trên lối đi trải sỏi ngoài dinh thự Moss Manor, ông ngước nhìn từng ô cửa sổ tìm bóng dáng con. Trong lúc đó, tài xế taxi xách vali xếp lên xe cho ông. Hôm nay nắng yếu. Gió từ biển thổi vào lạnh căm. Đến phút cuối, không phải Phoebe mà Sarah ra cửa. Không mặc áo khoác, bà ngần ngừ trước cửa giây lát rồi băng qua lối đi lạo xạo, hai tay khoanh trước ngực. Chiếc áo len bó sát người. Sarah nói trong thời tiết xấu thế này, bà chỉ mong chuyến đi không đến nỗi quá vất vả. Ông chống gậy đến gần, định lên tiếng nhưng bà ngăn lại:
- Đừng. Em xin anh đấy, Quirke. Chớ xin lỗi. Em không chịu được đâu.
- Anh cầu xin con về với anh nhưng nó từ chối.
Bà chán nản lắc đầu:
- Chắc anh cũng hiểu giờ quá muộn rồi.
- Còn em định thế nào?
- ít nhất em cũng ở lại thêm ít bữa. (Sarah cười nhạt). Anh Mal bảo em đến Mayo Clinic khám và soi chụp não. (Bà lại cười như mếu, đoạn nhíu mày nhìn ra khơi). Chắc Phoebe và em giờ thành bạn. Vả lại, cũng cần có người ở bên giúp Phoebe tránh ảnh hưởng của bà Rose. Bà muốn đưa Phoebe sang châu Âu biến con bé thành nhân vật chính trong tiểu thuyết của Henry James.
Sarah cúi đầu im lặng. Quirke yêu nhất lúc Sarah nhíu mày cúi nhìn bàn chân như thể tìm thứ không bao giờ có ở đó. Bà cố bình thản:
- Anh và Rose, hai người có làm “chuyện ấy” không?
Quirke lắc đầu:
- Không có.
- Em không tin.
Sarah hít thật sâu không khí lạnh buốt vào lồng ngực. Bà ngoái đầu ngó chừng người trong nhà rồi lôi từ trong áo len tập giấy nhét vào tay ông:
- Cầm lấy. Anh biết dùng nó vào việc gì mà.
Đó là cuốn tập học trò đã quăn mép cuộn tròn. Ông tháo sợi dây thun giữ tập thành cuộn nhưng Sarah ngăn lại:
- Đừng... Lên máy bay hãy đọc.
- Sao em có thứ này?
- Bà Moran tội nghiệp gửi cho em. Chỉ có Chúa mới biết tại sao bà làm thế. Từ hồi Phoebe còn ẵm ngửa đến giờ, em có gặp bà ấy đâu.
Quirke gật đầu:
- Moran nhớ em rất rõ. Bà ấy hỏi thăm em đấy. Bà còn nói ngày xưa em đối tốt với bà lắm. (Nhét cuốn tập vẫn cuộn thành ống vào túi áo khoác, ông hỏi). Em muốn anh dùng nó làm gì?
- Em không biết. Bất kể việc gì cần phải làm.
- Em đọc chưa?
- Cũng kha khá. Đọc đến chừng không chịu được nữa thì thôi.
- Anh hiểu. Vậy ra em cũng biết.
Sarah gật đầu:
- Vâng, em biết chứ.
Quirke hít mạnh. Khí lạnh làm phổi ông buốt nhói. Ông cân nhắc từng từ:
- Giả sử anh tận dụng mọi khả năng có thể với cuốn sổ này, em có biết hậu quả sẽ thế nào không?
- Không. Anh lường trước được không?
- Anh chỉ biết tình hình sẽ xấu đi nhiều. Thế Mal thì sao?
- Anh ấy sẽ trụ được. Suy cho cùng, anh ấy có dính líu mấy đâu.
- Vậy mà anh cứ tưởng...
- Anh tưởng Mal là bố đứa bé chết yểu, con gái của Christine Falls! Em biết anh từng nghĩ thế. Vậy nên em mới nhắc anh nói chuyện với Mal. Em tưởng anh ấy sẽ kể hết với anh. Nhưng rõ ràng em mơ hão. Anh ấy rất trung nghĩa với người cha không bao giờ thương yêu mình. Trớ trêu quá, phải không?
Họ cùng im lặng. Quirke tưởng được hôn tạm biệt bà nhưng tự biết là không thể.
- Thôi anh đi đây.
Bà nhìn ông cười bí ẩn:
- Vâng, anh đi. Anh biết không, nhiều người thương yêu anh, chẳng qua anh không biết đó thôi.