Bạc Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Khách khứa rì rầm trò chuyện trong phòng lớn. Họ chừng hai chục người, chia thành nhiều nhóm. Quý ông ăn mặc giống nhau: toàn lễ phục màu sẫm, còn trang phục dạ hội của các quý bà chẳng khác nào vườn hoa khoe sắc. Sarah len lỏi giữa đám thực khách, ân cần bắt tay người này, thân mật chạm cánh tay người kia và cố giữ cho nụ cười luôn tươi tắn. Bà tự trách mình không có khả năng yêu mến những người này: họ không là bạn của Mal thì cũng là tri kỷ của ông Garret. Ngoài số đông tăng lữ, khách còn là doanh nhân, luật sư hoặc bác sĩ. Họ đều giàu có, nhiều đặc quyền đặc lợi và thuộc giới thượng lưu của thành phố này. Cách nay rất lâu, bà đã biết mình e ngại tất cả bọn họ chứ không riêng những người đáng sợ như ông Costigan kia. Sarah không thể ngờ bố chồng và chồng mình lại giao du với những người như thế. Nhưng ngoài họ ra, còn ai khác nữa đâu. Thế giới họ gia nhập quá nhỏ bé và bà không bao giờ quen với nó. Bà tự nhủ thầm: bà có mặt trong đó nhưng không thuộc về nó. Tuy nhiên, bà không thể để lộ suy nghĩ ấy. Bà tự nhắc mình: cười đi nào, phải luôn tươi tỉnh mới được.

Tự nhiên, bà muốn xỉu nên phải dừng bước, níu tay vào mép bàn cố đứng vững.

Từ góc phòng đằng kia, Mal nhận thấy Sarah bị chóng mặt, hay như bà Maggie hay bảo là “lên cơn”. Tự thâm tâm, ông thấy tiếc cho bà, coi như vợ mình mắc chứng bệnh “bất hạnh” và nó sẽ lấy mạng bà nay mai. Nghĩ đến đó, ông bất chợt nôn nao. Mal cúi đầu, nhắm mắt giây lát rồi cố bắt mình quay sang nói chuyện với bố:

- Nhân đây con xin chúc mừng bố vừa được phong tước hiệp sĩ. Vinh dự quá lớn rồi!

Vị quan tòa khịt mũi, mân mê tẩu thuốc và nói giọng ngờ vực:

- Anh nghĩ thế thật ư? (ông nhún vai) Chắc tại bố cũng phụng sự nhà thờ ít nhiều.

Họ im lặng và đều muốn bỏ đi nhưng chưa tìm được cớ thỏa đáng. Sau khi định thần, Sarah đến bên họ, cố cười trong lúc đầu óc vô cùng căng thẳng.

- Có chuyện gì mà mọi người trịnh trọng thế ạ?

Mal mở lời:

- Anh đang chúc mừng bố...

Ông Garret giận dữ cắt ngang:

- Thôi nào. Anh đừng cho tôi đi tàu bay giấy nữa.

Lại im lặng ngượng ngùng. Sarah không biết phải “chữa cháy” như thế nào. Mal e hèm:

- Con ra đây một lát.

Nói xong, ông nhẹ nhàng bỏ đi.

Sarah khoác tay Garret và trìu mến khẽ dựa vào ông. Bà thích mùi vải tuýt ám khói thuốc lá và mùi của người già. Đôi khi, bà cảm giác chỉ có mỗi ông Garret là đồng minh của mình nhưng rồi suy nghĩ ấy làm bà thấy mình có tội vì nghĩ rằng tại sao bà cần đồng minh và vì cớ gì bà có nhu cầu đó? Tuy nhiên, Sarah biết câu trả lời. Bà dõi mắt nhìn Costigan nắm cánh tay Mal và nghiêm mặt nói câu gì đó. Ông ta vóc người thấp đậm và có mái tóc đan dày chải ngược ra sau. Cặp kính gọng sừng càng làm ánh mắt ông thêm sắc sảo. Sarah thở dài:

- Con không ưa Costigan. Ông ta làm nghề gì thế?

Vị quan tòa chặt lưỡi:

- Hình như hắn làm xuất nhập khẩu thì phải. Thú thật, trong đám bạn của Mal, bố cũng ghét hắn nhất.

- Chắc con nên ra “giải cứu” nhà con.

- Nên thế. Phải tiếp chuyện hắn thì không gì khổ bằng.

Sarah cười tủm tỉm nhìn ông và đi xuống cuối phòng. Costigan không nhìn thấy bà đang tiến đến gần. Ông ta đang nhắc tới Boston và “người của ta ở đó”. Hình như mọi điều Costigan nói đều ngầm ý đe dọa. Sarah tự hỏi không hiểu sao Mal có thể giao du cùng loại người đó. Ông giật mình khi vợ chạm vào tay mình, như thể đầu ngón tay bà có điện. Costigan lạnh lùng mỉm cười thay lời chào, khoe hàm răng dưới đen kịt, dính đầy bựa.

Kéo Mal ra ngoài, bà cười dịu dàng:

- Anh với bố lại bất đồng chuyện gì sao?

Mal nghiêm mặt:

- Bất đồng gì đâu. Anh vừa nói mấy câu, bố đã chỉ trích kịch liệt rồi.

Sarah suýt thốt lên thành tiếng: “Trời đất! Sao anh hay để bụng thế!”

- Phoebe đâu rồi? - Mal hỏi

Sarah ngần ngừ. Mal tháo kính ra lau. Lát sau Sarah mới đáp:

- Nó chưa về.

Mal khựng lại:

- Sao lại...

Đúng lúc đó, Sarah thở phào nhẹ nhõm vì nghe tiếng cửa trước kẹt mở. Bà để mặc Mal đứng đó, vội vã ra sảnh. Phoebe vừa đưa cho bà Maggie mũ nỉ và áo khoác nam. Sarah bực mình nói khẽ vào tai con gái:

- Sao giờ con mới về? Bố con đang...

Bà im bặt, máu dồn cả lên mặt. Quirke vừa xoay lưng lại phía cửa, mỉm cười hối lỗi.

- Chào anh Quirke.

- Sarah đấy à? Em khỏe không?

Quirke vẫn trẻ trung và vụng về như ngày nào. Ông nhìn bà cười tươi, trông chẳng khác nào cậu trai tóc vàng to xác.

- Anh đưa con bé về, trao tận tay em rồi nhé.

Mal bước vào sảnh. Thấy Quirke, ông khựng lại, trợn mắt nhìn giống người mắc nghẹn. Thấy vậy, bà Maggie cười thầm, ý tứ lui thật nhẹ chân vào bếp. Quirke lên tiếng trước:

- Kìa Mal, cứ vui vẻ đi. Tôi không định ở lại...

Phoebe kêu lên:

- Dượng ở lại được mà! Đã không cho con mời anh Conor Carrington thì ít nhất bố mẹ cũng phải cho con mời dượng chứ!

Phoebe bướng bỉnh nhìn khắp lượt ba bậc bề trên đứng trước mặt. Nhưng cô chỉ tập trung được giây lát. Khi ánh mắt bắt đầu đờ đẫn, Phoebe lảo đảo xoay lưng, hờn dỗi giậm mạnh chân trên đường lên cầu thang. Quirke nhìn quanh tìm bà Maggie và chiếc mũ. Ông lẩm bẩm:

- Thôi tôi về đây.

Sarah giơ tay như thể muốn chặn Quirke lại, nhưng bà không chạm vào ông.

- Khoan đã! Cha anh Mal có đến đấy. Nếu anh không qua chào một tiếng trước khi về, ông cụ sẽ trách em mãi thôi.

Không nhìn Mal, bà nắm cánh tay Quirke xoay ông hướng mặt về phòng khách. Ông kháng cự yếu ớt trước khi nghe theo. Sarah nói rất nhanh. Quirke muốn ngắt lời cũng không kịp:

- Lần gần nhất anh ghé thăm là khi nào thế? Giáng sinh năm ngoái phải không? Bỏ bê bạn bè thế là không tốt đâu nhé!

Ông Garret huơ huơ tẩu thuốc, say sưa nói chuyện với một nhóm thực khách. Vừa nhác thấy Quirke, ông làm bộ giật mình, giơ hai tay lên trời, mắt mở lớn.

- Nhìn xem ai vừa đến kìa!

Ông Garret reo mừng, bước vội tới bỏ lại khách khứa mỉm cười độ lượng nhìn theo. Quirke vội chào:

- Con chào bố.

Sarah buông tay em rể, bước lùi lại. Ông Garret nắm tay thụi nhẹ vào ngực cậu con nuôi:

- Nhãi con, tưởng tối nay anh bận không đến được chứ!

Quirke nhún vai, cười ngượng nghịu và cắn môi không nói. Thoáng nhìn, ông Garret cũng thấy cậu con nuôi say rồi.

- Phoebe nhất định kéo con vào. - Quirke lí nhí.

- Ta biết. Con bé ấy giỏi thuyết phục lắm.

Hai cha con nhìn nhau từ đầu đến chân trước sự chứng kiến của Sarah đang mỉm cười dịu dàng và Mal mặt lạnh như tiền. Quirke cố tỏ ra nghiêm túc:

- Con có lời chúc mừng bố ạ.

Ông Garret vỗ nhẹ vào ngực Quirke.

- Thôi dẹp đi, đừng trịnh trọng quá thế. Nhưng thật lòng ta hy vọng sau này vinh dự ấy giúp ta có được vé mời vào cổng thiên đường.

Quirke gõ gõ đầu thuốc lá vào móng tay cái và nói:

- Count [1] Garret Griffin nghe cũng oai chứ ạ.

Mal ho khẽ trước khi xen ngang:

- Phải nói là Garret, Count Griffin mới chuẩn. Cũng như cách gọi John, Count McCormack vậy thôi.

Sau khi nghe Mal “sửa gáy” Quirke, ai nấy đều im bặt. Giây lát sau, ông Garret cười méo xẹo.

- Thôi mà Malachy.

Đoạn quay sang thân mật khoác vai Quirke:

- Bố khát rồi. Anh lấy cho bố một ly về đây.

Nhưng Sarah nhận ngay việc ấy. Bà ngại nếu cứ đứng đó, bà sẽ không kiềm chế được mà ré lên cười thì nguy. Khi Sarah mang ly whisky trở lại, Mal đã bỏ đi tự lúc nào. Ông Garret đang kể cho Quirke nghe hồi xửa hồi xưa, ông có thụ lý một vụ ở quận Courts, trong đó có một ông bán dê hay mua dê gì đó bị ngã xuống giếng. Dù nghe chuyện đó không biết bao nhiêu lần nhưng Sarah không hề nhớ chi tiết. Quirke gật gù, cười hết cỡ. Chuyện đã nghe hàng trăm lần rồi, có gì lạ đâu mà ông có vẻ thích thú quá vậy? Quirke nhận ly từ tay Sarah nhưng không khách sáo cảm ơn theo nghi lễ xã giao. Ông nâng ly về phía bố nuôi.

- Uống mừng tầng lớp quý tộc.

Ông Garret kêu lên:

- Chà! Ta còn cách họ một khoảng xa.

Phoebe vào phòng, sắc mặt cô xanh xao và ít nhiều mất tỉnh táo. Cô đã thay trang phục và thoải mái với quần ống rộng, áo thun đen bó chặt cứng vòng một. Sarah đưa ly cho con, bảo đó là nước chanh nhưng Phoebe coi như không biết. Cô đi thẳng đến bàn bày đồ uống, dốc ngược chai rượu gin vào ly.

Ong Garret vờ ngạc nhiên, gọi Mal đang tiếp chuyện thực khách ở cuối phòng.

- Malachy đâu? Anh cho phép tiểu thư đây uống rượu từ bao giờ thế?

Mọi tia nhìn trong phòng đổ dồn vào Mal khiến mặt ông trắng bệch. Ông Garret làm bộ lỡ lời, vội đưa tay lên che miệng. Ông cụ ghé sát Quirke, nói nhỏ:

- Thực ra, nhìn mặt cũng biết con bé uống vài ly từ trước rồi.

Mal đi ngang qua phòng, đến bên nhỏ nhẹ khuyên bảo con nhưng Phoebe quay mặt đi, coi như không có ông ở đó. Sững sờ giây lát, Mal nắm chặt hai tay (Quirke hiểu rõ cơn tức giận của Mal có thể dẫn tới điều gì). Ông ta quay phắt lại, giận dữ nhìn Quirke và ông Garret. Sarah làm động tác như can ngăn nhưng Quirke đã giơ một bàn tay lên, nói:

- Anh không sai. Tôi xin nhận lỗi. Hồi chiều, Phoebe có nài tôi đưa đến McGonagle’s.

Trán Mal trắng bệch, lấm tấm mồ hôi. Ông vừa định lớn tiếng quát nạt thì Sarah đã nói nhanh:

- Ta vào bàn ăn được chưa ạ?

Bà cố cười gượng, quay sang đám đông hiếu kỳ nhưng cố giả vờ không để ý đến loạt dấu hiệu cho thấy chủ nhà bất lực vì không thể “đóng cửa bảo nhau”. Xưa nay, họ hiếm khi được xem “kịch hay” thế này ở nhà Griffin! Sarah nói lớn, giọng bà như muốn vỡ ra:

- Tiệc đứng đã sẵn sàng chờ mọi người rồi đây.

Nhưng Mal chưa chịu thôi. Ông tức giận nói khẽ với Quirke:

- Cậu tưởng đưa con gái ở độ tuổi này đến quán rượu là hay ho lắm ư?

Quirke định cự nự nhưng ông Garret đã lại quàng vai con nuôi, xoay người Quirke sang hướng khác, tránh cơn giận dữ của Mal. Ông tặc lưỡi:

- Quán McGonagle’s cơ à? Chà, ta chưa hề đặt chân vào nơi tội lỗi đó vì không thể biết khi nào…

***

Quirke không ăn, chỉ uống thêm thật nhiều whisky. Đột nhiên, ông nhận ra mình đang đứng trong bếp, cạnh bà Maggie. Mắt ông đờ đẫn, ngỡ ngàng nhìn xung quanh. Ghì sát ly rượu vào bụng, ông tựa vai vào tủ kính bày đồ sứ cạnh bồn rửa chén, hai chân bắt chéo nhau nơi mắt cá. Ông không còn tỉnh táo để nhớ chuyện gì đã xảy ra từ lúc đứng bên ông Garret đến giờ. Bà Maggie bận luôn tay, nhưng vẫn để tâm nói chuyện với ông. Rõ ràng bà đang trả lời câu hỏi của Quirke, chỉ có điều ông không nhớ mình đã hỏi cái gì. Trông bà Maggie giống mụ phù thủy già trong chuyện cổ tích: lưng còng, da nhăn nheo, mũi khoằm và mớ tóc bạc rối bù. Thậm chí bà còn cười khúc khích. Phải nói đây là một dịp hiếm hoi, vì bà ít khi cười lắm.

Quirke lái câu chuyện sang hướng khác:

- Thôi quên chuyện đó đi. Hồi này sức khỏe bà thế nào, bà Maggie?

Dừng chân trước bếp lửa, bà liếc ông, cười nhếch mép.

- Tôi đang muốn hỏi cậu đây. Cậu uống nhiều thế là không hay đâu đấy.

Quirke đùa cợt, gí sát ly whisky vào mắt rồi quay sang bà, giả vờ phật ý. Bà lắc đầu, tiếp tục việc bếp núc. Vừa khuấy thứ gì đó trong chiếc nồi bốc hơi, bà vừa nheo mắt ngó vào miệng nồi. Tiếng quan tòa Garret hùng biện với thực khách từ phòng ngoài vọng vào: “... Hy vọng mọi người tin rằng tôi thật lòng khi bảo tôi không xứng với ân sủng giáo hoàng vừa ban cho tôi và gia tộc Griffin. Mọi người đều biết tôi xuất thân từ đâu. Phải nói tôi cực kỳ may mắn cả trong quan hệ xã hội lẫn đời tư...”

Bà Maggie cười khẩy:

- Chắc cậu không lạ gì chuyện con nhỏ đó.

Quirke nhíu mày:

- Ai cơ? Phoebe phải không?

Bà giúp việc lại khịt mũi nhạo báng:

- Không. Con bé kia cơ. Con bé chết rồi ấy.

Tràng pháo tay rộ lên ngay sau khi ông Garret dừng lời. Sarah bưng một chồng đĩa bẩn bước vào. Hơi sững sờ khi thấy Quirke nhưng bà vẫn đi tiếp đến bên bàn bày đầy tô đĩa chờ rửa. Với vẻ độ lượng và có phần hơi mệt mỏi, Sarah hỏi bà Maggie món xúp sắp xong chưa.

- Tôi e ngoài đó, mấy khay bánh kẹp sạch trơn cả rồi.

Thế nhưng, người hầu gái già vẫn cắm cúi bên chiếc nồi to bốc khói, lẩm bẩm câu gì nghe không rõ.

Sarah thở dài mở vòi nước nóng. Quirke ngà ngà say, cười bâng quơ đứng nhìn.

Không nhìn ông, bà nói khẽ:

- Mong là anh đừng đưa Phoebe đến những nơi như McGonagle’s nữa. Mal nói đúng. Trẻ người non dạ như Phoebe chớ nên la cà nơi tửu quán.

Quirke hối hận, đáp:

- Đáng lẽ anh cũng không nên đến đây.

Ông cúi đầu nhưng mắt vẫn cố nhìn lên ngó chừng thái độ của Sarah.

- Từ quán rượu đến thẳng đây thì không nên thật.

- Nhưng anh muốn gặp em.

Bà xoay người, liếc nhanh Maggie.

- Quirke, đừng! Chớ có khơi ra nữa.

Nước nóng chảy từ vòi vào bồn rửa. Hơi nước cuồn cuộn bay lên. Sarah đeo tạp dề, lấy cái liễn sứ từ kệ xuống. Lắc đầu vì thấy bụi phủ đầy, bà lặng lẽ dùng bọt biển rửa sạch. Thấy bà xúc động mạnh, Quirke hả lòng hả dạ. Sarah mang liễn ra bếp chờ bà Maggie múc xúp vào.

- Bà mang ra phòng ăn hộ tôi nhé!

Quirke châm thuốc hút. Khói thuốc quyện mùi xúp, hòa trộn mùi rượu gợi lên trong ông niềm tiếc nuối ngọt ngào. Nếu ngày xưa ông hành xử khác đi thì bây giờ rất có thể mọi thứ quanh đây đã thuộc về ông: nhà đẹp có quản gia, bạn hữu quây quần và cả người đàn bà mặn nồng hương sắc trong bộ váy dạ hội đỏ thắm, đi giày cao gót và đôi vớ dài bằng lụa đẹp tuyệt... Quirke ngây người ngắm Sarah giữ cánh cửa cho bà Maggie bưng liễn xúp đi ra. Dưới ánh đèn, mái tóc nâu lượn sóng óng ánh như cánh đồng lúa mì gặp mưa. Nhưng ông đã chọn Delia Crawford, cô gái tối như bóng đêm giờ đã thành người thiên cổ. Mà không, hình như chính Delia chọn ông thì phải.

- Em có nhớ hồi ở Boston, thứ gì ở em quyến rũ anh nhiều nhất không?

Quirke chờ nhưng bà không trả lời, cũng không nhìn ông. Ông nói nhỏ:

- Mùi thơm của em.

Bà khẽ bật cười hỏi lại:

- Cái gì? Anh còn nhớ mùi nước hoa của em?

Ông lắc đầu quầy quậy:

- Không, không, không. Không phải nước hoa mà là em cơ.

- Thế mùi ấy làm sao?

- Đã bảo không có “mùi ấy” nào cả. Em tỏa một mùi rất riêng. Bây giờ vẫn vậy.

Sarah nhìn ông, run rẩy cười mà lòng dạ rối bời. Giọng bà nhẹ bẫng, như thể nỗi đau làm bà mệt mỏi:

- Chẳng phải ai cũng có mùi đặc trưng đó sao?

Lần này, Quirke chỉ khẽ lắc đầu:

- Em khác. Hương thơm từ cơ thể em chỉ thoang thoảng, rất nhẹ nhàng.

Sarah quay lại bồn rửa chén. Bà biết mặt mình đang ửng đỏ. Lúc này bà cũng như ngửi thấy mùi cơ thể ông. Nói đúng hơn bà cảm nhận hơi ấm từ người ông lan tỏa, áp vào da thịt bà, hệt như bầu không khí oi ả của một ngày hè đe dọa sấm sét sẽ giáng xuống bất kỳ lúc nào. Sarah vờ vui vẻ:

- Quirke thôi đi. Anh say quá rồi đấy!

Quirke hơi loạng choạng nhưng đứng thẳng lên ngay:

- Em đẹp lắm.

Sarah không trả lời, chỉ nhắm chặt hai mắt. Bà nắm chặt mép bồn rửa chén. Mấy khớp ngón tay trắng bệch. Tiếng bà lẫn trong hơi thở:

- Đáng lẽ anh không nên nói với em như thế. Thật không phải chút nào.

Quirke sán đến, gần đến nỗi chỉ cần ngả người một chút, ông có thể vùi mặt vào mái tóc xõa trên vai bà, hoặc chạm môi vào tai hay hôn lên gò má trắng ngần. Ông mỉm cười ngớ ngẩn, người hơi chao đảo. Bất chợt Sarah quay phắt lại. Nhìn cặp mắt tóe lửa của bà, Quirke vội lùi ra xa, người lắc lư như con lật đật. Môi bà trắng bợt.

- Anh thích trò này lắm à? Đùa giỡn, khen người ta thơm tho, xinh đẹp cốt chỉ để xem phản ứng họ ra sao và nếu có thú vị hay ho thì cũng giúp anh giải sầu chứ gì!

Bà bật khóc không thành tiếng. Dòng lệ long lanh tuôn trào từ mí mắt nhắm chặt. Môi bà mím chặt, hai khóe miệng trễ xuống. Chợt cánh cửa sau lưng bà bật mở. Phoebe xộc vào, hết trợn mắt nhìn mẹ cúi gục đầu lại nhìn sang Quirke đang nhún vai, lông mày nhướng cao như muốn phân trần rằng mình hoàn toàn vô tội. Ngần ngừ giây lát, cô thoáng run sợ nhẹ chân thoái lui, nhẹ tay khép cửa, hoàn toàn không gây một tiếng động nhỏ.

Trong cùng một buổi tối phải chứng kiến nước mắt đàn bà đến hai lần khiến Quirke tỉnh hẳn rượu. Ông chìa khăn tay nhưng Sarah lục túi váy lấy khăn riêng, giơ cao cho ông thấy.

- Lúc nào em cũng mang bên mình cái này, ngộ nhỡ có khi cần đến.

Bà cười nghẹn ngào, lau nước mắt nước mũi, đoạn nắm chặt thành bồn rửa, ngửa mặt rên rỉ ai oán:

- Trời ạ, sao tôi khờ thế này. Tự nhiên vào bếp khóc lóc ỉ ôi! Mà vì cái gì cơ chứ? (Quay sang nhìn Quirke đăm đăm, bà lặng lẽ lắc đầu). Này Quirke, anh tệ quá chừng!

Thấy người yêu cũ mỉm cười qua hàng nước mắt, Quirke được thể giơ tay định chạm vào má Sarah nhưng bà nghiêm mặt, nghiêng đầu né tránh. Bà cứng cỏi:

- Muộn rồi, Quirke. Muộn đến hai mươi năm cơ.

Cất khăn tay vào ống tay áo, cởi tạp dề vắt lên tủ bày đồ sứ, Sarah đứng im giây lát. Ánh mắt trống trải ngó xuống đất. Thấy vậy, Quirke ngộ ra một điều: cuối cuộc chơi, bà trở nên mạnh mẽ hơn ông nhiều. Ông lại dấn lên, định chạm vào Sarah nhưng bà lùi lại. Quirke buông thõng hai tay. Lắc đầu như tự trách mình, Sarah bỏ ra ngoài.

Quirke nấn ná thêm giây lát, cặp mắt vô hồn nhìn ly rượu trên tay. Ông tự hỏi tại sao trong các mối quan hệ, người ta không hành xử hợp lý và dễ dàng tiên đoán nhỉ? Quirke thở dài. Ông thấy mình có tội vì đã trót gắn bó với một thứ quá đẹp đẽ, quá tinh tế, trong khi bản thân lại quá vụng về. Đặt ly xuống bàn, ông quyết định không nói tiếng nào, chỉ lẳng lặng ra về. Quirke sắp đến ngưỡng cửa thì hai cánh cửa bật mở. Bước nhanh vào trong, Mal cao giọng hỏi:

- Cậu nói gì cô ấy thế?

Quirke im bặt, cố nhịn cười. Trông điệu bộ ông ta rất hợp vào vai diễn đức lang quân nổi giận. Mal sừng sộ:

- Nói đi chứ!

Quirke vừa cố ra vẻ vô can vừa làm như hối lỗi:

- Không có gì đâu mà.

Mal nheo mắt nhìn người anh em cột chèo, nhưng giọng ông bình thản đến không ngờ:

- Cậu chỉ giỏi gây chuyện thôi. Cậu đến nhà tôi trong bộ dạng say xỉn bệ rạc, đã vậy còn khéo chọn tối nay, lúc bố tôi vừa...

- Kìa Mal...

- Dẹp cậu đi!

Sấn tới trước mặt Quirke, ông ta thở hổn hển. Sau cặp kính, đôi mắt của Mal lồi hẳn ra. Bà Maggie xuất hiện trước cửa và cũng làm đúng như Phoebe lúc trước. Thấy hai ông gườm gườm nhìn nhau, bà hả hê liếc họ thật nhanh rồi nhanh chóng rút lui.

Mal cất giọng đều đều, chậm rãi:

- Nhà này không có chỗ cho cậu. Có thể cậu tưởng mình có chân ở đây, nhưng cậu lầm rồi.

Quirke định đi qua mặt ông ta để ra ngoài nhưng Mal đã đẩy mạnh vào ngực ông. Quirke hơi ngả ra sau, chân đứng không vững. Ông thoáng hình dung cảnh ông và Mal vụng về túm chặt lấy nhau, miệng gầm gừ, chân xoay tứ phía. Chưa bao giờ ông thấy buồn cười như lúc này.

- Anh nghe đây! Tồi chỉ đưa Phoebe về chứ có làm gì đâu. Tất nhiên, lẽ ra tôi không nên dẫn nó đến quán rượu. Giờ tôi xin lỗi. Thế được chưa?

Mal lại nắm chặt hai tay. Trông ông ta giống kẻ xấu trong đoạn phim câm ngày xưa. Quirke cố mềm mỏng:

- Mal này, đừng vô cớ thù ghét tôi như thế!

Mal nói nhanh như thể ông ta biết Quirke định nói gì:

- Vô cớ hay có cớ chính tôi mới là người quyết định. Tôi muốn cậu tránh xa Phoebe. Tôi không cho phép cậu biến nó thành một phiên bản của cậu. Hiểu chưa?

Không ai nói thêm câu gì nữa. Bầu không khí im lặng giữa họ nặng nề, hung hiểm. Cả hai đều nghe máu dồn lên thái dương rần rật, nhưng nguyên nhân khác hẳn nhau: Mal vì tức giận, còn Quirke vì uống nhiều rượu mạnh. Quirke đi vòng qua Mal, đoạn nói giọng nặng như chì:

- Chào anh, tôi về.

Chỉ còn cách ngưỡng cửa một bước chân, ông quay đầu hỏi:

- Christine Falls là bệnh nhân của anh à?

Mal chớp mắt đờ đẫn. Hai mí mắt bóng láng chậm chạp cụp xuống che hai con ngươi hơi lồi ra.

- Cậu mới nói gì?

- Christine Falls, cô gái bị chết ấy. Anh chữa bệnh cho cô ta phải không? Có phải vì thế nên đêm qua anh đến khoa tôi lục lọi bệnh án? (Mal không nói năng gì, chỉ đứng ngó Quirke trân trối bằng cặp mắt ốc nhồi). Mong là anh không sơ sẩy, vụng về. Tội cẩu thả trong lúc hành nghề nặng lắm đấy.

***

Quirke vẩn vơ ngoài hành lang, chờ bà Maggie lấy mũ và áo khoác. Nếu nhanh chân, ông vẫn kịp ghé qua quán McGonagle’s làm một chầu trước giờ đóng cửa. Chắc như mọi khi, Barney Boyle chưa về dù say quắc cần câu. Nhưng khi không có Phoebe, Barney sẽ không nổi giận và như thế Quirke và ông ta sẽ vui vẻ hơn nhiều. Biết đâu, ông sẽ gặp một cô gái trong quán, thuyết phục cô ta đồng ý về nhà mình. Tất nhiên là chỉ khi ông tìm được cách lén đưa cô vào mà ông Poole thức năm canh và bà vợ luôn cảnh giác không hay biết.

Nỗi tủi thân và cơn giận vô cớ (do máu có nồng độ cồn cao) ập đến. Quirke lẩm bẩm: “Đời mình lộn xộn quá lắm!”

Bà Maggie làu bàu suốt dọc đường mang áo mũ ra cho Quirke. Lúc chìa tay nhận áo, Quirke lại hỏi thăm sức khỏe của bà vì tưởng chưa hỏi. Bà tặc lưỡi khó chịu và bảo ông nên về nhà ngủ ngay bởi ông lú lẫn rồi.

Chợt ông sững người giữa lúc lờ mờ hồi tưởng.

- Lúc nãy bà có nhắc đến một cô gái. Là ai thế?

Bà lão nhíu mày nhìn cổ áo cáu bẩn của Quirke trước khi trao nó cho ông:

- Cái gì chứ?

Quirke cố moi óc nhớ lại:

- Bà bảo “Con bé chết rồi ấy”. Cô ta là ai?

Bà Maggie nhún vai.

- Tên nó có chữ Falls, tôi không nhớ lắm.

Nhìn trong lòng mũ nỉ, Quirke thấy có một hình tròn láng bóng. Falls, Christine. Lại là cô ta. Vừa định gặng hỏi thêm, Quirke đã nghe giọng nạt nộ ngay sau lưng:

- Dượng định đi đâu?

Giọng của Phoebe. Quirke nói dối:

- Về nhà.

- Dượng định bỏ mặc cháu với đám người trong kia ư? Không có chuyện đó đâu.

Bà Maggie khịt mũi nghe như tiếng cười khẩy. Lắc đầu nhìn Quirke như trách ông định bỏ mặc mình, Phoebe với tay lấy chiếc khăn quàng vắt ngang tay vịn cầu thang quàng vào vai và túm chặt tay ông.

- Chàng hộ pháp dẫn đường đi nào.

Bà Maggie nổi cáu và nhăn nhó hạch hỏi:

- Nhỡ có ai hỏi, tôi biết ăn nói thế nào?

Phoebe tỉnh rụi:

- Cứ bảo tôi bỏ nhà theo cướp biển rồi.

Ngoài trời đã có sương giá. Trên đường đi, Phoebe ghì chặt tay ông. Những tán cây rậm lá trên dây đèn đường như những bóng ma, lá cây xào xạc trong màn tối. Trời khuya lạnh lẽo làm dịu hơi men bốc ngùn ngụt lúc trước, để lại nỗi buồn man mác len lỏi tới từng đường gân thớ thịt của Quirke. Phoebe đột nhiên cũng bớt hung hăng. Im lặng thật lâu, cô mới gặng hỏi:

- Lúc nãy, sao dượng và mẹ cãi nhau vậy?

- Nào ai cãi cọ gì đâu. Chỉ nói chuyện bâng quơ thôi. Toàn chuyện người lớn, cháu không biết đâu.

Phoebe cười khẩy:

- Thật thế sao? Chuyện bâng quơ gì lạ thế! Chắc dượng bảo vẫn yêu mẹ cháu và hối hận vì đã không lấy mẹ mà lấy dì Delia, đúng không?

- Này, từ nay đừng đọc tạp chí lá cải nữa nhé.

Phoebe cúi đầu cười khúc khích. Không khí giữa đêm hôm khuya khoắt theo đường thở vào tận trong người Quirke mà nhắc ông nhớ rằng: ông đang mệt mỏi rã rời. Tuy nhiên, cái níu tay háo hức của Phoebe cho thấy ông chưa thể nghỉ ngơi sau một ngày dài đằng đẵng và lắm chuyện nhức đầu. Lý trí nghiêm khắc bảo ông từ nay uống in ít thôi, nhưng phần còn lại trong ông lại cười nhạo mệnh lệnh ấy.

- Rõ là ông nội quý dượng hơn bố cháu, nhỉ?

Không thấy ông trả lời, Phoebe hỏi tiếp:

- Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, dượng thấy thế nào?

Quirke mỉa mai:

- Tuyệt! Toàn ngồi mát ăn bát vàng thôi!

- Hồi ở Connemara... Chỗ ấy gọi là gì nhỉ? Thôi, cháu quên rồi. Hồi ở đó, người ta có đánh dượng không?

- Gọi là trường nghề Carricklea. Có, học sinh hư có bị đòn. Họ không đánh mới là lạ.

Trên cao, dãy cửa sổ trống trải nhìn xuống giống người ngoài cuộc thờ ơ chứng kiến nỗi đau đớn và nhục nhã của Quirke. Hồi đó, cậu bé Quirke có đủ sức mạnh tự bảo vệ mình trước những gã trai mồ côi khác trong trường, nhưng trong hội bằng hữu lại là chuyện khác: không ai được phép động thủ với người trong hội.

Phoebe giật mạnh cánh tay ông.

- Rồi ông nội cứu vớt dượng, đưa dượng ra khỏi đó, đúng không? Dượng kể đi mà.

- Ông nội cháu là thành viên Hội đồng Giám sát. Không hiểu sao ông chú ý đến dượng, bảo lãnh cho dượng ra trại và gửi vào trường tốt, cho ăn học đàng hoàng. Ông bà nội cháu nhận dượng là con nuôi.

Phoebe im lặng, ra chiều suy nghĩ rất lung. Sau chừng mươi bước chân, cô gật gù:

- Vậy bố cháu và dượng giống hai anh em ruột còn gì.

Quirke khẽ cười khùng khục.

- Bố cháu không muốn nghe câu ấy đâu.

Đến góc đường, họ dừng lại, tắm mình trong ánh đèn đường. Trong đêm sâu, những ngôi nhà sau bờ giậu xanh rì im ắng lạ, chỉ còn vài cửa sổ sáng đèn.

- Thế dượng có biết cha mẹ đẻ của mình ở đâu không?

Quirke nhún vai. Lát sau, ông thủng thẳng:

- Làm trẻ mồ côi có khi còn tốt đẹp hơn vạn cảnh đời khác.

Bóng lá lung linh trên đầu họ. Đêm nay trăng sáng vằng vặc. Quirke rùng mình, người lạnh cóng. Bao sự cách biệt, bao suy nghĩ sâu xa bủa vây ông. Bất ngờ, Phoebe ôm choàng Quirke, ép chặt môi vào miệng ông, hôn thật mãnh liệt và vụng về. Hơi thở cô bé có mùi rượu trộn hương kẹo caramen. Quirke kinh hoàng xô mạnh Phoebe, cuống quýt đưa tay lên quệt ngang miệng. Ông kêu ầm lên:

- Cháu điên à?

Phoebe ngây người, toàn thân giật giật như thể vừa bị sét đánh. Muốn nói nhưng không được, miệng cô méo xẹo và nước mắt giàn giụa. Cô quay phắt, chạy về nhà. Quirke cũng quẩy quả đi về hướng ngược lại. Đôi chân mỏi nhừ bước nhanh dần như thể ông đang chạy trốn.

❀ ❀ ❀

[1] Bá tước.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.