Bạc Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

Ngay từ đầu, Phoebe đã không thích căn phòng này. Tất nhiên bà Rose có ý tốt nên thu xếp nó dành riêng cho Phoebe. Tiếc thay, nó giống phòng trẻ, không giống phòng ngủ người lớn. Lúc này, cô mệt mỏi, rệu rã nhưng lại tỉnh như sáo. Vì tưởng cô muốn mọi người ở bên nên họ thay nhau ngồi bên giường, cầm tay và nhìn cô thương cảm. Cuối cùng, cô phải giả vờ ngủ, hầu mong họ ra hết, để cô yên. Kể từ lúc nghe Quirke thông báo ngoài hành lang, cô chỉ muốn ở một mình suy nghĩ, sắp xếp lại ý tưởng. Chính bởi lẽ đó nên cô đến nhà xe, ngồi trong chiếc Buick như hồi bé cô hay trốn trong xe của bố.

Bố!

***

Thấy Andy vào nhà xe, Phoebe không thèm để ý. Hắn chỉ là tài xế quèn, liên quan gì đến cô chứ! Cô nghĩ chắc hắn chỉ đến lau xe, thay nhớt, bơm căng lốp... Nói chung làm những việc “cánh xế” hay làm khi nhàn rỗi, không phải chở ông bà chủ đi công cán. Cô chẳng sợ mảy may khi thấy hắn ngồi sau vô lăng, lái xe ra đường. Thậm chí, lúc Andy rẽ sang lối mòn len lỏi giữa mấy đụn cát, điều khiển xe giữa cơn mưa tuyết dày đặc, cô vẫn không cảnh giác. Đáng lẽ cô phải lên tiếng, bảo hắn quay lại. Biết đâu, hắn sẽ nghe lời cô, bổn phận của người làm là nghe lời chủ cơ mà! Cô tin chắc thế. Nhưng cô chỉ im lặng. Mãi đến khi Andy dừng xe, trèo xuống ghế sau, giơ dao ra... Sau khi bị bỏ ngoài làng, cô không gọi điện về nhà vì nhiều lẽ, nhưng chủ yếu cô không biết nói gì. Cô thấy không từ ngữ nào tả nổi việc ấy. Thế nên cô lết đi hết con đường chính trong làng, ra hẳn ngoài lộ mặc cái lạnh cắt da, mặc tuyết rơi mù mịt, mặc cơn đau khủng khiếp giữa hai chân. Khi cô về đến nhà, bà Rose đã chờ sẵn ngoài cửa. Bà gạt phắt chị hầu gái Deirdre, ôm chầm lấy cô và dìu cô lên lầu. Chỉ cần nghe mấy từ rời rạc như gã tài xế, chiếc xe và con dao... bà hiểu ngay cơ sự. Ép cô uống ngụm lớn rượu mạnh xong, bà sai người chuẩn bị bồn tắm. Lúc Phoebe ngâm mình trong bồn nước nóng, bà đi gọi Sarah, Mal và Quirke nhưng ông không có nhà. Mỗi lúc có chuyện đại sự chẳng ai thấy Quirke đâu.

Sau đó, cả nhà cuống quýt, nhón chân tất tả đi tới đi lui. Người mang trà tới, người bưng xúp vào, người thì thào rỉ tai nhau ngoài cửa. Lát sau, ông bác sĩ già tóc bạc như cước, hơi thở thơm mùi kẹo bạc hà phục phịch xách túi vào phòng. Tiếp theo là viên thanh tra cảnh sát ngượng ngùng mân mê mũ nỉ, ngượng chín người vì buộc phải hỏi cô chi tiết vụ việc. Lạ nhất là lúc nói chuyện với mẹ Sarah, cô cảm tưởng họ cùng nói về người mà cả hai quen từ kiếp trước. Sau này ngẫm lại, cô thấy đúng là thế. Lúc trước cô luôn tự tin vì biết mình là ai, còn bây giờ cô không là gì cả. Bà Sarah cố ngăn nước mắt, dịu dàng bảo “Con vẫn mãi là Phoebe của mẹ”, nhưng Phoebe làm thinh, chẳng biết nói sao. Mal vẫn điềm tĩnh như mọi khi. Vài giờ trước, khi tưởng họ là cha mẹ ruột, Phoebe sùng kính bố Mal nhất trên đời. Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã khác.

Di chứng tồi tệ nhất của tai họa vừa rồi là vết cắn trên cổ Phoebe. Răng Andy cắn ngập vào đó. Đó đích thực là bạo lực. Phoebe không thể giải thích, không thể hiểu ngọn ngành nhưng cô thấy như thế!

Cô không muốn nhắc đến Andy Stafford. Hắn ghê tởm hết chỗ nói. Chẳng phải hắn có dao, chẳng phải việc hắn làm với cô. Hai lý do đó không thể lột tả con người hắn, chỉ biết rằng cô không có từ nào mô tả hắn đầy đủ. Khi cảnh sát gọi điện cho bà Rose, báo Andy và vợ đã chết do chiếc Buick lạc tay lái ngay trên đường tàu, Phoebe là người duy nhất không bàng hoàng, hay chí ít là ngạc nhiên. Cái chết của cặp vợ chồng ấy gọn ghẽ, tiện lợi giống kết thúc trong câu chuyện cổ tích mẹ hay kể cô nghe hồi bé. Đầu chuyện làm cô sợ nhưng sau khi tên khổng lồ độc ác bị giết, bé Phoebe thở phào nhẹ nhõm và ngủ thật ngon. Cô không tức giận cũng không khiếp sợ Andy. Những gì cô nhớ về hắn chỉ là lưỡi thép sắc bén kề cổ và thân hình nặng nề đè nghiến, va đập vào người cô, thế thôi.

Mãi sau, Quirke cũng đến. Ông ngượng ngập tì người lên cây gậy, đứng cuối giường. Nghe ông nói muốn cô cùng về Ailen, cô từ chối.

- Để con ở đây ít lâu. Sau đó con sẽ cân nhắc chuyện đi ở.

Thấy nét mặt ông như sắp lên tiếng van nài, cô nằm trên giường, làm mặt lạnh tanh. Ông bèn cúi gằm như con bò mộng bị trọng thương.

- Con cần biết một chuyện. Bố nói thật đi... ai đặt tên cho con?

Ông nhíu mày:

- Ý con là sao?

- Ai đặt tên con là Phoebe?

Ông lại nhìn cắm xuống đất:

- Nhà lấy tên cụ ngoại Phoebe, mẹ ông Josh, đặt cho con.

Phoebe im lặng nghiền ngẫm thông tin ấy rất lâu. Đoạn cô nói khẽ:

- Con hiểu rồi.

Không dám nhìn con gái, Quirke tập tễnh đi ra.

***

Sarah và Mal ngồi bên nhau trên ghế sofa thếp vàng kê sát tường, ngay đầu cầu thang rộng bằng gỗ sồi. Ánh hoàng hôn yếu ớt của khoảnh khắc mặt trời đón trăng lên dần tắt ngoài cửa sổ lớn trên đầu họ. Giống Quirke, Sarah tưởng như từ sáng đến giờ bà phải lội bùn lạnh cóng, lang thang ngoài đồng trống, lội bộ ngoài đường vắng bao nguy hiểm rình rập và cuối cùng đến được trạm dừng chân. Sarah nhìn da tay xám ngoét, khô ráp và rúm ró hệt bộ não trong đầu. Nhìn tấm thảm rộng trải ở đầu cầu thang giống tảng băng trôi màu hồng nhạt, đầu óc bà quay cuồng. Tấm thảm ấy cũng như nhiều vật dụng khác trong nhà đều được trang bị theo lệnh của bà Rose. Rõ ràng, chuyện gì bà cũng hiểu tận tường. Chỉ có điều người ngoài muốn hiểu bà thật không dễ.

- Giờ chúng ta làm gì hả anh?

- Ta sẽ cố hết sức sống tiếp. Phoebe cần ta.

Mal có vẻ cam chịu, nhẫn nhục. Sarah thầm nhủ “Anh ấy đang nghĩ gì nhỉ?”. Đây không phải lần đầu bà thấy hoang mang vì bà chỉ hiểu tí chút về người đàn ông đã sống với mình gần nửa đời người.

- Giá anh kể với em.

Mal thoáng giật mình nhưng không quay đầu lại, chỉ lẩm bẩm:

- Kể gì cơ?

- Về Christine Falls, về cháu bé. Mọi chuyện.

Mal thở dài sườn sượt như thể muốn đẩy một phần con người ông ra ngoài.

- Về Christine Falls ư? Sao em biết? Em nghe Quirke nói lại à?

- Không. Vì sao em biết không quan trọng. Chỉ biết rằng đáng lẽ anh phải nói với em. Em có quyền được biết về cô ấy. Em sẽ lắng nghe, chia sẻ với anh. Em sẽ cố gắng hiểu đúng chân tướng sự việc mà.

- Anh còn bổn phận phải lo.

Bà cười khẩy, bực bội:

- Lạy Chúa! Anh thật đạo đức giả.

Mal khăng khăng:

- Anh chỉ làm bổn phận với cả nhà. Nhiệm vụ của anh là kiểm soát tình hình. Có ai dám nhận trách nhiệm đó đâu. Nếu không làm thế, chuyện sẽ vỡ lở, thanh danh nhiều người sẽ bị hủy hoại.

Nhìn tấm thảm, Sarah lại chán nản. Bà nhắm mắt, nói nhỏ:

- Giờ còn kịp đấy.

Ông quay sang vợ:

- Kịp gì?

- Vẫn còn kịp cho anh chuộc lỗi.

Mal cười buồn. Ông gọi tên bà, một việc hiếm khi ông làm:

- Ôi, Sarah! Anh e đã quá muộn rồi.

- Em kể hết với Quirke chuyện về Phoebe rồi.

Mal cười khẩy:

- Thật à? Chắc cậu ấy phải vui lắm nhỉ?

- Đáng lẽ em nên cho anh ấy biết từ mấy năm trước. Em nên nói với anh ấy về Phoebe, còn anh nên kể với em về Christine Falls.

Mal sốt ruột vắt chân chữ ngũ:

- Thực ra, em không cần nói chuyện Phoebe với cậu ấy. Quirke biết từ lâu rồi.

Hai tai Sarah ù đặc, như thể có tiếng chuông đồng hồ nhỏ xíu ngân mãi trong đầu bà. Mal vừa nói gì? Bà như nghẹt thở. Sau một lúc lâu định thần, bà hỏi:

- Anh bảo sao cơ?

Mal nhìn trần nhà thật kỹ, như thể trên đó có dấu hiệu hay mật mã cần giải nghĩa:

- Vào đêm Delia mất, em nghĩ ai giục bố gọi đến Boston?

Nhìn Mal, không ai nghĩ ông đang nói chuyện với vợ. Ông cứ nhìn trần nhà thủng thẳng từng chữ, như thể nói với người nấp trong hốc tối trên trần:

- Theo em, ai quá đau khổ đến độ cho rằng mình không thể nuôi đứa con luôn nhắc nhớ người vợ chết thảm? Ai quyết định trao nó cho ta?

Sarah lắc đầu:

- Không! Không đúng đâu.

Tuy nhiên, thâm tâm bà nói ngược lại. Bà biết tính Quirke từ lâu, chỉ có điều bà cố tình không nhìn thẳng vào sự thật. Giờ đây, bà không giận dữ hay uất ức mà chỉ thấy buồn.

Bà sẽ không nói với Phoebe chi tiết này: Nhất định Phoebe phải tin cha nó không chủ động trao nó cho người khác.

Một phút dài đằng đẵng trôi qua.

- Em nghĩ mình có bệnh.

Mal ngồi im như tượng, như thể mọi cơ quan trong người ông ngừng hoạt động hẳn để não bộ tỉnh táo, cảnh giác hơn:

- Cái gì khiến em tin chắc như thế?

- Đầu em lạ lắm. Càng lúc cơn chóng mặt càng trầm trọng.

Mal quay sang cầm bàn tay lạnh ngắt, mềm nhũn của vợ. Ông nói nhỏ:

- Anh không thể sống thiếu em. Không có em, anh chẳng làm được gì.

Bất ngờ, thái độ bà trở nên dữ dội:

- Vậy hãy kết thúc chuyện này đi. Giải quyết cho xong chuyện của mẹ con Christine Falls đi! (Bà quay sang nắm chặt mấy ngón tay chồng). Anh có làm được không?

Đến lượt Mal buông thõng hai tay. Phải chú ý lắm Sarah mới nhận thấy ông vừa khẽ lắc đầu. Tiếng còi tàu từ xa vọng đến. Sarah buông tay chồng, đứng dậy. Bổn phận, thứ mà Mal nhắc đến là dối gian, bao che và lấp liếm. Nó đang tàn phá cuộc đời họ.

- Anh biết chuyện Quirke và Phoebe. Anh biết cả Christine Falls. Anh biết hết... nhưng không nói với em. Hơn hai chục năm qua, anh dối em bao nhiêu lần? Mal, sao anh tệ bạc thế?

Mal mệt mỏi ngẩng lên nhìn vợ:

- Chắc cũng cùng chung lí do em không nói với Quirke chuyện Phoebe ngay từ đầu. (Ông cười thiểu não). Không ai trong chúng ta vô tội cả.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.