Khi trở lại dinh thự Moss Manor, Quirke có cảm giác nó trống hoác, như cánh cửa vừa mở tung. Bên ngoài có xe cứu thương đậu sát hai chiếc xe hơi. Trên lối đi trải sỏi, hai người mặc đồ vest ủi thẳng nếp đứng thầm thì. Thấy ông, họ nín bặt tò mò nhìn theo. Coi như không thấy họ, ông vào thẳng nhà, tập tễnh đi từ phòng này sang phòng khác. Lửa giận dữ lại bùng lên nhưng ông không biết duyên cớ, vì những gì sơ Anselm nói không hẳn là tin giật gân. Cơn thịnh nộ tái phát này khiến ông phải cân nhắc đến khả năng sẽ sống chung với nó suốt đời. Nó như mẩu rác bay theo gió trời, không bao giờ dừng lại. Trong phòng khách chính có cô hầu gái Quirke không nhớ tên đang cắm hoa khô vào bình bày trên chiếc dương cầm. Ông chắc chắn cả nhà chưa ai gõ một nốt nhạc nào trên đó. Cô gái run như cầy sấy trước mặt ông. Nghe ông hỏi Brenda Ruttledge đâu, mặt cô cắt không còn hạt máu. Ông dộng gậy xuống sàn, quát:
- Cô y tá riêng của ngài Crawford ấy!
Cô lắp bắp bảo Brenda đang ở chỗ ông Crawford, rằng ông chủ ốm rất nặng. Môi cô gái run bần bật. Quirke quay lưng, vừa lết lên cầu thang vừa thì thầm rủa cái chân nặng trịch. Đứng trước cửa một căn phòng biết rõ là phòng của ông Crawford, Quirke gõ lấy lệ rồi tự đẩy cửa vào.
Cảnh trong phòng giống kiệt tác hội họa mô tả cảnh tiễn biệt người thân sang thế giới bên kia. Ông Josh Crawford nằm ngửa trên giường như thể đã vào trong linh cữu trắng toát. Hai tay buông xuôi hai bên người, áo ông mở phanh phô lồng ngực rộng phập phồng phủ đầy lông bạc trắng. Dù có mặt nạ oxy úp trên mặt, ông vẫn khó nhọc thở từng hơi dài nặng nề, như thể trong người có sợi xích lôi ông gò người lên, lồng ngực co rút. Phoebe ngồi trong ghế bành kê sát giường bệnh, hai tay ôm bàn tay ông ngoại. Brenda Ruttledge mặc bộ đồng phục y tá cách điệu duyên dáng đứng ngay cạnh. Bà Rose Crawford đứng bên kia giường, khoanh tay trước ngực, một bàn tay đỡ dưới cằm, miễn cưỡng đại diện cho những đức tính không thuộc về bà như kiên nhẫn, trung thành và điềm đạm. Nghe tiếng Quirke bước vào, Brenda Ruttledge ngoái nhìn. Quirke hất đầu ra hiệu cho cô ra hành lang. Nghe lời ông, cô đi ra và nhẹ nhàng khép cửa sau lưng. Cô vừa định lên tiếng, Quirke đã chém mạnh tay vào không khí và hỏi:
- Em mang cháu bé đi phải không? (Cô gái nhíu mày, hoảng hốt như người phạm tội bị bắt quả tang. Quirke lòng sắt dạ đá nghiến răng giục giã). Nào, nói đi chứ?
- Cháu bé nào?
- Lại còn hỏi cháu nào, cháu nào! Con bé tên Christine đó. Có phải người ta ép em mang nó đi Mỹ không?
Cô lắc đầu, ngây người nhìn ông:
- Em không biết ông đang nói...
Cửa bật mở, Phoebe làm như không thấy Quirke. Cô bảo Brenda:
- Nhanh lên, chị phải vào trong ngay.
Cô lùi qua cửa quay vào phòng. Brenda vội vã đi theo. Trước khi cửa đóng, bà Rose kịp lách người qua. Bà dịu giọng:
- Đi nào. Tôi đang thèm thuốc.
Quirke theo bà xuống phòng khách dưới trệt. Ông những mong cô hầu gái còn ở đó nhưng cô ta đã đi mất. Đến bên mặt lò sưởi, bà mở hộp sơn mài lấy hai điếu thuốc, châm cả hai và đưa cho Quirke một điếu.
- Thuốc dính son. Xin lỗi nhé.
Ông đến bên cửa sổ nhìn ra. Bên ngoài, vài bông tuyết nhẹ phất phơ bay. Từ đây, Quirke thấy một mặt tường của nhà kính Crystal Gallery trông giống một vách đá bằng kính vươn thẳng lên nền trời xám xịt.
- Tôi rất tiếc. (Quirke nói. Bà Rose nhìn ông ra ý hỏi). Thấy ông ấy sắp ra đi, hẳn bà đau khổ lắm.
Quirke cố moi óc từ chuyên môn chỉ trạng thái sắp trút hơi thở cuối cùng. Ông biết ngành y có biệt ngữ ấy. Thật tệ! Ông đã quên quá nhiều chuyện.
Bà Rose nhún vai:
- À, phải. (Bà chạm nhẹ mũi giày vào thanh củi). Phoebe chăm sóc ông ngoại chu đáo lắm. Thực tình, tôi không nghĩ con bé có khả năng đó. Anh có biết con bé có tên trong di chúc của chồng tôi không?
- Thế à?
Ông chạnh lòng quay lưng nhìn ra cửa sổ. Tuy không phải lần đầu, nhưng nghe nó từ miệng bà, Quirke thấy day dứt; ông chưa làm di chúc và chưa biết sẽ điền tên ai!
- Vâng. Ông Josh cho con bé rất nhiều tiền.
- Thế bà nghĩ sao về chuyện ấy?
Bà ngửa đầu cười không thành tiếng:
- Rất thoải mái. Nhân tiện, nếu anh muốn biết thì tôi được chia miếng bánh to. Nhưng nói riêng về Phoebe, con bé giàu rồi.
- Tôi thấy tiếc cho nó.
- Sao vậy? Anh không muốn con gái mình thành tiểu thư giàu có ư?
- Tôi muốn Phoebe được sống bình thường.
Bà liếc xéo ông chế giễu. Ông lại ngắm cảnh ngoài cửa kính. Gần một nửa số bông tuyết nhẹ đang bay lên. Bà Rose hỏi:
- Trên đời này có thứ gọi là “sống bình thường” ư?
- Với Phoebe thì có.
- Vậy cần điều kiện gì?
- Chỉ cần bà không giữ Phoebe.
Bà Rose bật cười phản đối:
- Tôi giữ nó ư? Anh nói gì nghe lạ vậy?
Quirke nhìn như hút hồn vào đầu thuốc cháy đỏ:
- Phoebe bảo bà ngỏ ý muốn nó ở lại Boston.
- Thế theo anh thì không nên à?
Ông bước tới lò sưởi, búng điếu thuốc vào đống lửa. Bà cũng bước lên và ngẫu nhiên họ đứng đối mặt ở vị trí gần. Quirke thấy đồng tử bên mắt trái của bà có tì vết nhỏ xíu, một đốm trắng sát mép tròng đen bóng láng.
- Bà Crawford này...
- Gọi tôi là Rose.
Quirke hít thật sâu trước khi trả lời:
- Tôi đến đây theo đề nghị của Sarah. Cô ấy muốn tôi chăm sóc Phoebe.
Bà nghiêng đầu nheo mắt nhìn ông:
- À, phải. Có bao giờ Sarah ưa tôi đâu.
Quirke ngạc nhiên. Chưa bao giờ ông để ý đến tình cảm của Sarah với bà Rose, người dì ghẻ chỉ hơn bà vài tuổi. Bà Rose tiến lại gần hơn, đôi mắt to mở lớn nhìn ông:
- Anh Quirke! Có thể anh không ưa tôi và nói thật tôi không quan tâm anh nghĩ gì. Nhưng ít nhất anh cũng phải công nhận tôi không phải loại đạo đức giả!
Sau lưng bà, khúc củi khi nãy bà chạm chân vào giờ cháy rụi thành than, đổ dúi dụi. Bà nhìn đăm đăm như thể cố ghi nhớ từng chi tiết trên mặt Quirke. Tiếng gọi tên bà khẩn thiết vọng tới nhưng trong hơn chục giây đồng hồ, bà vẫn đứng yên coi như không nghe thấy. Đoạn bà xoay người bỏ đi, để lại mùi nước hoa gợi cảm ở lại với Quirke.
***
Tối ấy, ông Josh Crawford qua đời. Căn nhà vắng lặng lạ thường. Xe cứu thương không cần dùng đến đã bỏ đi. Hai quý ông mặc đồ đen, mỗi người lên một xe, đi nốt. Quirke không tìm hiểu danh tính của họ. Chắc họ là luật sư do bà Rose mời tới, chứng kiến giây phút cuối cùng của chồng. Bữa tối đã dọn ra nhưng chẳng ai buồn ăn; bà Rose và Phoebe nhốt mình trong phòng của bà Rose. Quirke tìm được Brenda ngoài hồ bơi. Cô ngồi trong ghế bành đan bằng mây, đăm chiêu nhìn mặt nước. Một thứ vô hình treo lơ lửng trên đầu họ, lắc lư trên không trung giữa muôn âm thanh nhỏ xíu vang vọng. Nó gây cảm giác ngờ ngợ ngày một lớn dần. Lần này, Brenda nhận điếu thuốc Quirke mời. Quirke theo dõi mấy ngón tay vụng về, cứng quèo của người không hút thuốc bao giờ, kiểu rít thuốc lập bập và lập tức thổi khói ngay. Ông từng thấy người hút thuốc giống vậy. Hình như Phoebe thì phải. Mỗi khi Brenda nhúc nhích hai bàn chân, đế giày cao su kêu rin rít trên nền gạch. Quirke hỏi:
- Ai sắp xếp vụ ấy?
Cô gái bĩu môi như trẻ con hờn dỗi, đoạn nhún vai:
- Nữ y tá trưởng.
- Ở bệnh viện Holy Family ư?
- Bà ta biết sếp Griffin định đưa em sang đây chăm sóc ông chủ Crawford. Bà bảo làm thế em vừa có cơ hội đền ơn ông ấy, vừa được trả thù lao. Em nghĩ, chăm sóc một đứa trẻ tội nghiệp có làm hại gì ai! (Nhìn điếu thuốc trong tay, cô cau mày lẩm bẩm một mình). “Mình không biết hút. Cầm thuốc làm gì chứ?”
- Bà ấy có nói cháu bé con ai không? Có nghĩa bố mẹ nó, hay chí ít thì cha nó là ai?
Brenda cúi xuống, đặt mẩu thuốc lên nền gạch giữa hai bàn chân, dùng gót giày di mạnh và cẩn thận giấu mẩu thuốc bẹp gí vào túi trong áo đồng phục. Quirke thoáng nhớ đến Maisie. Chắc giờ cô ấy đã sinh con và mang khúc ruột của mình chạy trốn.
- Y tá trưởng bảo em không cần biết những chuyện ấy, rằng em không biết gì sẽ tốt cho em hơn. Em đoán chắc cha nó không phải người thường... ông ta phải là người giữ trọng trách hoặc tai to mặt lớn.
- Chẳng hạn như ai nào?
Brenda ngồi khoanh tay, lắc lư trên ghế bành:
- Em đã bảo không biết mà lại!
- Nhưng em cũng nghi cho ai đó chứ.
Cô gái đập nắm tay vào hai đầu gối, trừng mắt nhìn ông:
- Anh muốn em nói gì đây? Em không biết ai là cha đứa bé! Xin nhắc lại: Em không biết!
- Sếp Griffin tìm việc cho em khi nào?
Brenda nhìn lảng đi:
- Đầu hè năm ngoái.
- Sáu tháng trước ư? Hay trước đó nữa? Vậy mà em không nói gì với anh cả.
Cô lại cáu tiết lườm ông:
- Anh có hỏi đâu.
Quirke lắc đầu:
- Trời đất. Em nhiều bí mật quá đấy. Anh không ngờ em là người như vậy.
Từ nãy, cô gái đã không để lọt tai lời ông nói, chỉ lặng ngắm mặt nước lung linh:
- Em đã cố hết sức giúp ông ta.
Trong một thoáng, Quirke chưa hiểu “ông ta” là ai. Brenda ngước mắt nhìn ông van nài:
- Anh có nghĩ ông chủ Crawford là người xấu?
- Nhân vô thập toàn, em ạ. Vả lại, giờ ông ấy đâu còn sống nữa nên ta có nói cũng ích gì đâu.