Sarah ghét mùi bệnh viện. Hễ bà ngửi thấy, cảnh cắt amiđan hồi bé lại hiện về như mới hôm qua. Rủi thay, dù giặt khô bao nhiêu lần, quần áo của Mal vẫn ám mùi ête và cồn. Chúng khiến bà nghĩ ngay đến bông băng. Bà không bao giờ phàn nàn hoặc thậm chí nhắc đến chuyện ấy. Ai đời vợ bác sĩ lại bảo mình không thích “mùi bác sĩ”! Nhưng chắc chắn Mal có thấy vợ một hai lần gì đó nhăn mũi khi thấy chồng nên hồi này vừa vào cửa, ông đã lên thẳng trên lầu thay quần áo. Tội nghiệp Mal, cố chăm sóc cả thiên hạ, giải quyết mọi rắc rối và không bao giờ được cảm ơn. Dù thế, Sarah vẫn không thể quên một nửa tú quần áo treo trang phục của chồng luôn hôi rình, gợi cho bà nhớ đến nỗi kinh hoàng hồi thơ ấu và cơn đau gây ra bởi dao mổ của bác sĩ.
Khi Sarah cầm găng tay chậm rãi bước vào phòng tiếp tân của bệnh viện Holy Family, cái mùi đáng sợ đột ngột xộc vào mũi khiến bà chỉ muốn quay gót trở ra.
Nhưng bà vẫn bắt mình đi tiếp đến chiếc bàn có bà già quạu cọ đang ngồi đó. Sao trên đời lại có người thích gọng kính trong mờ màu hồng nhạt thế nhỉ? Sarah hỏi thăm bác sĩ Quirke hiện có ở phòng làm việc không. Bà già gắt gỏng:
- Cô tìm “ông” Quirke chứ gì?
Tất nhiên Sarah biết không nên gọi Quirke là “bác sĩ” nhưng bà tự cho phép mình vờ như không hiểu “nguyên tắc” đó.
Ngồi trên ghế băng cứng kê sát tường, Sarah kiên nhẫn đợi. Quirke vừa bảo bà già khó tính rằng ông sẽ đến ngay. Bà quan sát bệnh nhân đi lại gần đó, nào người què quặt, tàn phế, nào những ca bị tai nạn, những đứa trẻ quấn băng trắng xóa, những người già khuôn mặt còn in đậm nỗi kinh hoàng và những thiếu phụ sắp làm mẹ bụng chửa vượt mặt bị con cái còn chưa chào đời làm tình làm tội. Bà tự hỏi sao Mal có thể đối diện với các bà bầu ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác như thế. Ít nhất đối tác của Quirke cũng “dễ tính” vì họ chỉ im lìm nằm một chỗ. Sarah tự trách mình: hồi này, suy nghĩ của bà thường ảm đạm và trì trệ một cách đáng lo ngại.
Quirke mặc áo chùng màu chàm rộng thùng thình. Ông xin lỗi vì bắt bà phải đợi lâu: một trợ tá của ông nghỉ ốm nên khoa bệnh học bận túi bụi. Sarah đáp không sao, chuyện để lần khác hãy nói vậy; nói thế nhưng bụng bảo dạ, công việc của ông cần gì gấp chứ, có khẩn trương đến mấy cũng không thể cứu mạng ai được. Quirke bảo đã đến tận đây rồi, bà nên ở lại. Bà biết ông đang phân vân sao bà “đến tận đây”. Phải, Quirke rất hay tính toán.
Họ ngồi bên bàn formica trong căn-tin, cạnh cửa sổ bụi bặm. Cuối phòng ăn có quầy bày dãy ấm trà nóng loại lớn và nhiều hộp kính, bên trong có bánh kẹp đã khô, vài gói bánh bích quy nhỏ xíu và các loại bánh mới nhìn qua đã biết là rất cứng và nhạt nhẽo. Khi Quirke đi lấy trà cho cả hai, Sarah vẩn vơ nghĩ tại sao mọi bệnh viện ở xứ sở này đều giống nhau đến vậy: vừa xập xệ vừa nhếch nhác, tồi tàn! Cửa sổ cạnh chỗ bà ngồi trông ra căn nhà xây kiểu lô cốt bằng gạch có màu đỏ như máu khô. Mái nhà phẳng có phết nhựa đường chống thấm, một góc có ống khói với cái chụp hình nón. Khói tuôn xung quanh thành chụp được gió lớn tháng mười nhanh chóng thổi bạt đi. Dù không muốn nhưng tự dưng Sarah thầm đoán không hiểu bệnh viện đốt cái gì mà khói đen và dày đặc đến vậy. Quirke mang hai cốc trà sữa bỏ đường sẵn nhưng Sarah biết chưa chắc bà uống nổi thứ đó. Càng lúc cảm giác bấy lâu nay đã thành quen thuộc lại đến: Sarah mệt mỏi, đầu nhẹ băng như thể tâm trí đã rời đi, trôi nổi tận nơi nào. Hình như sách cổ gọi trạng thái này là “ngất xỉu đột ngột” thì phải. Sarah không biết tự lo cho sức khỏe bản thân bao nhiêu là vừa. Phải chăng cái chết là giải pháp cho rất nhiều rắc rối? Tuy nhiên, bà biết mình chưa thể được giải thoát một cách dễ dàng và chóng vánh.
Quirke mở lời:
- Chắc em đến vì chuyện của Mal?
Bà nhìn ông dò xét. Ông đã biết được những gì? Sarah rất muốn hỏi nhưng không có gan. Nếu ông biết nhiều hơn bà và những gì ông biết kinh khủng hơn những gì bà đã biết thì sao? Bà cố tập trung, gom những suy nghĩ tản mác về một mối. Quirke vừa hỏi gì nhỉ? À, phải rồi. Có phải vì chồng bà mới đến gặp ông chăng. Bà quyết định coi như không nghe thấy. Mấy đầu ngón tay bà chạm nhẹ vào quai cốc hơi dinh dính:
- Phoebe muốn lấy cậu bạn trai hiện giờ của nó. Tất nhiên, ta không thể để con làm thế.
Quirke nhíu mày. Sarah biết ông đang điều chỉnh chiến thuật: Mục tiêu giờ là Phoebe, không phải Mal.
- Em nói gì, anh chưa hiểu. Không thể ư?
Sarah gật đầu:
- Chắc em không nói anh cũng biết, cả nhà chẳng ai nói thẳng với nó cả.
- Vậy em cứ bảo Phoebe làm theo ý nó. Bảo em hoàn toàn ủng hộ. Trong chuyện này, không có gì ngăn được nó đâu.
Một lần nữa, Sarah nghĩ vờ không nghe thấy câu vừa rồi là thượng sách:
- Anh sẽ nói chuyện với nó chứ?
Quirke dựa hẳn lưng vào ghế, ngửa cổ nheo mắt nhìn bà và gật gù:
- Hóa ra em muốn anh thuyết phục Phoebe bỏ người tình không môn đăng hộ đối.
- Anh Quirke, con bé còn trẻ người non dạ.
- Hồi bằng tuổi nó, chúng mình cũng thế.
- Nhưng nó còn cả cuộc đời phía trước.
- Thì khác gì chúng mình ngày xưa đâu.
Sarah giận dữ:
- Phải. Vậy hãy xem ta lầm lỗi đến thế nào! (Cơn giận qua nhanh như lúc nó đến). Còn nữa, chắc chắn mọi người sẽ không để chúng nó thành đôi.
Quirke nhướng mày:
- Mọi người nào? Mal ư? Có thật anh ta định hủy hoại hạnh phúc của Phoebe?
Ông chưa nói hết câu, Sarah đã lắc đầu nhìn xuống:
- Quirke, anh không hiểu rồi. Anh sẽ không thắng nổi nếu chống cả thiên hạ. Chắc anh biết rõ điều đó.
Quirke nhìn ngoài cửa sổ. Mây màu mực đen cuồn cuộn phía chân trời xa. Trời sắp mưa. Ông nheo mắt, lặng lẽ nhìn bà đăm đăm. Bà quay mặt đi. Ông nói:
- Chuyện gì làm em bận tâm thế?
Sarah gượng cười, nói đùa:
- Sao cơ? “Chuyện gì” là chuyện gì?
Quirke vẫn chưa bỏ qua. Sarah cảm giác mình như con mồi bị con chó săn đơn độc, to lớn và kiên trì đeo đuổi.
- Đừng giấu anh. Có phải em và Mal...
Sarah nói nhanh:
- Em không muốn nhắc đến Mal!
Bà cúi xuống ngắm đôi bàn tay đặt trên bàn, cạnh đôi găng:
- Cả bố em nữa. (Quirke im lặng chờ. Sarah nhíu mày nhìn đôi bàn tay như thể chúng đột ngột biến thành vật thể lạ). Ông cụ dọa sẽ xóa tên Phoebe khỏi di chúc.
Quirke cố ngăn tiếng cười chua chát. Phải, ai chẳng muốn có tên trong di chúc của triệu phú Crawford. Còn vũ khí nào hiệu quả hơn? Thốt nhiên ông nhớ khuôn mặt dài thượt của Wilkins đang chờ mình trong khoa, (Sinclair lại báo bị cảm. Không hiểu sao cậu ta ốm rất đều đặn) và rùng mình nghĩ tới thế giới của người chết, một thế giới có mặt ông từ rất lâu rồi.
- Thế ý bố chồng em thế nào? Sao em không nhờ cụ khuyên nhủ Phoebe, hoặc Mal, hoặc bố em? Chắc chắn cụ sẽ hiểu vấn đề và cùng ba người họ tìm cách giải quyết. (Sarah nhìn ông thương hại). Cuối cùng cũng phải có lối ra chứ. Anh xin nói lại ý của mình: cứ bảo con bé lấy hắn. Thể nào nó cũng vui ngất trời cho xem.
Sarah nghiêm mặt:
- Em không muốn Phoebe lấy chồng vội quá.
Quirke cười ngờ vực:
- Vội ư? Chẳng phải nhà Carrington giục cưới từ lâu rồi sao?
Sarah lắc đầu, nhìn mặt bàn:
- Đừng. Mọi thứ đều có thể thay đổi. Ai biết tương lai sẽ ra sao?
- À phải. Vậy cứ chờ một trăm năm nữa cho đời đẹp hơn.
Bà vẫn bướng bỉnh lắc đầu:
- Con gái thế hệ Phoebe có cơ hội thoát vòng luẩn quẩn, được là chính mình (bà cười ngượng về điều sắp bộc bạch), được sống đúng nghĩa.
Sarah nhìn lên, bối rối nhún vai:
- Em mong anh khuyên nhủ Phoebe giùm.
Quirke bất thần tựa ngực vào bàn, sốt ruột nói:
- Anh không ưa gì gã lẹm cằm mà Phoebe thầm thương trộm nhớ. Nhưng nếu con bé quyết định lấy gã, hãy chúc phúc cho nó.
Sarah định phản đối nhưng ông giơ tay ngăn lại:
- Tuy nhiên, nếu em định yêu cầu anh vì em mà khuyên nhủ nó, không phải vì Mal, vì bố em hay vì ai khác, anh sẽ làm.
Trong im lặng, họ nghe tiếng mưa quất ngoài cửa kính. Sarah thở dài, đăm chiêu đứng lên cầm găng tay:
- ít nhất em cũng đã cố. Cảm ơn đã mời dùng trà. Em phải đi rồi.
Hai ly nước còn nguyên. Mảng bọt nổi trên mặt nước màu xám run run. Quirke nhắc:
- Em chưa chính thức yêu cầu anh làm gì cả.
Ông không đứng lên nhưng đã ngồi ngang trên ghế. Dáng điệu căng thẳng, một tay ông vịn lưng ghế, một tay xòe trên mặt bàn dính bẩn. Sao lúc nào ông cũng chọc tức bà thế nhỉ?
- Anh biết em không thể mà. - Sarah nói.
- Tại sao không?
Sarah hơi bực mình, cười gượng:
- Vì như thế em sẽ mắc nợ anh.
- Không có đâu.
Bà bực mình, nói cứng:
- Vậy anh hãy khuyên nhủ Phoebe, vì hạnh phúc của nó.
Quirke nói dứt khoát:
- Không. Anh chỉ làm vì em.