Bạc Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Đến trưa, khách dự lễ tang lục tục ra về, dẫn đầu là Đức Tổng giám mục và đoàn giáo sĩ tháp tùng ông. Costigan và bạn bè trong Hội Hiệp sĩ nấn ná ở lại hầu mong Rose Crawford tổ chức họp nhưng bà mang theo ly martini lui về phòng riêng nghỉ. Cảm giác hoang mang len lỏi trong dinh thự như một thứ khí gas độc hại. Trong phòng khách, Quirke bắt gặp Costigan và vị linh mục ở cô nhi viện St Mary’s chụm đầu bàn bạc trên ghế sofa, Mal đứng bên lò sưởi, một tay đút túi quần còn khuỷu tay kia tì lên mặt lò sưởi trông như người tạo dáng để chụp ảnh. Thấy Quirke vừa vào cửa, cả hai im bặt. Riêng Costigan cười như hổ nhe nanh, hỏi thăm Quirke về vết thương. Hắn còn hỏi ông khỏi được mấy mươi phần. Mal không nói gì, chỉ nhìn ông bình thản. Quirke quay ra ngay, không thèm trả lời Costigan. Đầu ông ong ong, nhức buốt. Chậm chạp lên lầu, Quirke về phòng ngủ. Lúc Brenda Ruttledge đến tìm, ông vẫn mặc nguyên quần áo chỉnh tề ngồi ủ rũ trên giường vừa hút thuốc vừa ngắm hình vợ con lồng trong khung bạc bày trên mặt tủ bằng gỗ quý.

Từ trước đến giờ, hầu như Quirke chỉ thấy Brenda mặc đồng phục y tá, nên khi cô mặc thường phục bước vào, ông nhất thời chưa nhận ra ngay. Nghe tiếng gõ khẽ khàng, ông quay ra cửa với cảm giác sợ hãi pha lẫn hồi hộp và hy vọng vì tưởng Phoebe đã bớt giận đến tìm cha trò chuyện. Bước nhanh vào phòng và khép ngay cửa lại, Brenda tựa lưng vào cửa nhìn khắp phòng nhưng không dám nhìn ông. Hôm nay cô mặc váy dài màu xám giản dị, đi giày đế thấp và không trang điểm. Nghe ông hỏi có chuyện gì, cô chỉ lắc đầu mặt cúi gằm lặng yên không nói. Ông cố nén tiếng kêu đau đớn. (Dù đã uống khá nhiều rượu nhưng đầu gối ông vẫn nhức nhối). Ông đi vòng qua giường đến đứng trước mặt Brenda.

- Em có... Em có biết gia đình nhận nuôi cháu bé.

Nghe giống như Brenda lẩm bẩm một mình vậy. Nắm khuỷu tay cô, Quirke dẫn cô ra giường, ngồi sát bên nghe cô kể.

- Hôm Giáng sinh, ở đây có tiệc. Em thấy họ mang theo con nhỏ đến dự. Lúc ấy, em không để ý. Sau đó ít lâu, em gặp lại họ ở cô nhi viện. Lần này không thấy đứa bé đâu. Với lại, trông cô vợ... tiều tụy lắm. Em cứ sờ sợ.

Brenda nhìn xuống hai bàn tay mình như thể tay đi mượn. Còi báo hiệu tàu đi trong sương mù bất ngờ vang lên khiến Brenda sợ hãi quan sát cửa sổ. Ngoài kia, những cánh đồng tuyết trải rộng dưới nền trời hồng nhạt đang sà xuống thấp. Tâm trí cô lãng du về tận quê nhà, nhớ một năm tuyết rơi dày ở xứ Ailen, năm cô chừng bảy, tám tuổi. Mấy anh em trai trong nhà tự chế xe trượt tuyết và cho cô chơi cùng. Họ vừa hò hét, vừa theo xe lao xuống đồng trống dốc. Đáng lẽ cô không nên đến đây, hòa mình với những người quá khôn khéo, giàu có và xảo quyệt này. Nghe Quirke hỏi, cô gần như khó chịu:

- Thì vợ chồng Stafford chứ còn ai nữa.

Ông ngớ người không hiểu.

- Andy Stafford, tài xế riêng của ông chủ Crawford. Anh nghe chưa? Người ta giao cháu bé cho hắn và vợ hắn. Em tin chắc thế.

Quirke nhớ mái tóc bóng mượt nhìn từ phía sau của gã tài xế, nhớ cái đầu nhỏ và con mắt đen lồ lộ ở gương chiếu hậu trong xe. Bất giác ông với tay, xoay khung hình bạc vào tường như cũ.

***

Thêm nhiều trận mưa tuyết trên quãng đường đi từ Boston tưởng chừng dài vô hạn. Tài xế taxi người Mỹ gốc Mehico nhỏ thó, đầu chỉ nhỉnh hơn vô lăng một chút cứ rên rỉ luôn miệng. Dưới vòm trời dần tối đen, xe nhích từng chút trên những con đường nhỏ lộng gió ở ngoại ô Scituate. Ở hàng ghế sau, Quirke và Brenda Ruttledge ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người xoay mặt về một hướng. Bầu không khí căng thẳng, ngượng ngùng bao trùm. Không ai nói với ai câu nào. Brenda mặc áo khoác đen có mũ trùm trông như nữ tu. Gió thổi tuyết bay dạt trên vỉa hè. Giữa đường, vết xe qua lại đầy bùn loãng màu nâu. Trên đường Fulton, dãy gỗ như nép vào nhau dưới trời mưa tuyết lạnh căm. Quirke “moi” được địa chỉ (tuy không dễ dàng gì) từ Deirdre, cô hầu gái kín như bưng của bà Rose Crawford.

Người đàn bà mặt choắt mặc tạp dề nâu ra cửa nhìn họ từ đầu đến chân. Rõ là Quirke và Brenda làm thành một cặp lạ lùng: ông thì chống ba-toong, Brenda lại mặc áo choàng trông như nữ tu. Quirke tự giới thiệu họ từ nhà ông Crawford đến. Người phụ nữ hỏi:

- Ông ta chết rồi, phải không?

Trên mặt cô ta, ngay cạnh mũi có vết bầm mới tím đen. Cô ta nói nhà Stafford ở trên lầu nhưng hiện hắn không ở nhà.

- Theo tôi biết thì hắn đến Scituate.

Cô ta nói mập mờ, vẻ không thích tình cảnh này chút nào: tự dưng có hai người đến gõ cửa nhà hỏi về Stafford với vẻ mặt cho thấy họ biết “thóp” việc tay hắn nhúng chàm. Nghe Quirke hỏi bà Stafford có nhà chăng, cô ta nhún vai nhăn mặt tỏ ý chê bai:

- Chắc có đấy. Cô ấy gần như không ra khỏi nhà.

Dù sân ngập tuyết, người phụ nữ vẫn bám theo họ đi vòng ra hông nhà và khi đến chân cầu thang thì đứng khoanh tay dưới mái hiên, dán mắt theo từng bước chân họ lên cầu thang gỗ. Quirke gõ tấm kính trên cửa ra vào. Trong nhà không có tiếng trả lời. Người phụ nữ từ dưới nói với lên:

- Chắc cửa mở đấy.

Quirke vặn thử tay cầm. Cửa nhẹ nhàng hé mở. Ông và Brenda bước vào hành lang hẹp.

Họ thấy Claire Stafford ngồi tựa lưng trên ghế trước bàn ăn trong bếp. Cô đi chân đất, mặc áo hồng xuềnh xoàng, kiểu áo mặc trong nhà. Ngồi ngang trên ghế, cô không động đậy, một tay đặt trong lòng, tay kia trên mặt bàn formica. Mái tóc vàng nhạt ẩm ướt, rũ rượi hai bên khuôn mặt trắng bủng. Mắt cô đỏ hoe và cặp môi nhợt nhạt.

- Thưa chị Stafford. (Brenda gọi nhỏ. Claire vẫn như không nghe thấy gì). Tôi là Ruttledge, y tá riêng của ngài Crawford. Ông ấy là sếp của anh Andy. Ông ấy chết rồi. Ngài Crawford mất rồi, chị hay tin chưa?

Claire động đậy như thể nghe tiếng nói vọng từ rất xa. Đoạn cô chớp mắt quay đầu nhìn họ, nét mặt không hề ngạc nhiên hay dò hỏi. Đến bên cạnh bàn đối diện chủ nhà, Quirke vịn tay vào thành ghế đứng cho vững.

- Xin phép chị, tôi ngồi được không ạ?

Claire chỉ hơi ngúc ngắc đầu. Lôi ghế ngồi xong, ông ra hiệu Brenda đến cùng ngồi bên bàn. Brenda ngỏ lời:

- Chúng tôi muốn hỏi về cháu bé. Cháu gặp chuyện gì, chị có thể có chúng tôi biết chăng?

Cặp mắt thẫn thờ, nhạt màu của Claire thoáng ánh lên tia phản đối, chối từ. Cô nhíu mày:

- Anh ấy không cố tình. Tôi biết mà. Do lỡ tay thôi.

Quirke và Brenda nhìn nhau. Ông hỏi:

- Chuyện thế nào hả chị? Chị kể cho chúng tôi nghe nhé?

Brenda nắm bàn tay Claire trên bàn. Thiếu phụ hết nhìn cô lại nhìn hai bàn tay. Từ đó trở đi, Claire chỉ nói với mình Brenda:

- Andy muốn bé nín khóc. Mỗi khi bé khóc, anh ấy không vui. Anh ấy lắc bé thật mạnh. Chỉ lắc thôi. (Cô nhíu mày hoang mang, ngờ vực). Đầu bé nặng lắm. Hôm ấy, bé còn nóng đầu nữa.

Claire ngửa bàn tay trong lòng và khum lại khi nhớ đầu đứa trẻ:

- Đầu nặng ghê lắm.

Brenda hỏi:

- Sau đó anh chị làm gì? Anh Andy có làm gì không?

- Anh ấy gọi điện đến cô nhi viện St Mary’s. Sau đó anh ấy đi khỏi nhà rất lâu. Tôi không biết Andy đi đâu... Rồi cha Harkins đến. Tôi kể mọi chuyện cho cha. Mãi sau, Andy mới về.

Quirke gặng hỏi:

- Thế cha Harkins có gọi cảnh sát không?

Rời mắt khỏi Brenda, Claire ngây ngô nhìn Quirke:

- Không đâu! (Cô lại quay sang Brenda tìm sự đồng cảm và bao dung). Chỉ là tai nạn, cha gọi cảnh sát làm gì.

Quirke hỏi tiếp:

- Giờ cháu bé đâu?

- Cha Harkins mang đi rồi. Tôi không muốn gặp nó nữa. (Cô lại chăm chú nhìn Brenda). Nếu thế tôi có phải người xấu không?

Brenda dịu dàng:

- Tất nhiên là không rồi.

Claire nhìn xuống lòng bàn tay khum khum:

- Tôi cảm tưởng vẫn đang ôm đầu con trong tay. Mãi đến giờ vẫn thế.

Sự vắng lặng của căn phòng nặng nề thêm. Quirke cảm giác có thứ gì đó đang lặng thầm len lỏi vào nhà. Tự nhiên ông thấy mệt. Cơn mệt mỏi này rất lạ. Giống lữ khách rã rời sau chặng đường dài vô tận bỗng được nghỉ. Tuy nhiên, chặng dừng chân không làm ông thoải mái. Ngược lại, nó khiến xương cốt đau nhức, tim đập thình thịch và đầu óc mụ mị. Quirke biết đâu đó trên quãng đường xa diệu vợi, ông đã vô tình lạc lối.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.