Andy đã biết phải làm gì với cô gái khi hắn bước vào nhà xe và trông thấy cô ngồi ở ghế sau chiếc Buick. Cô gái mặc áo khoác to sụ, thất thần ngồi nhìn khoảng trống trước mặt. Thấy cô không nói không rằng, hắn chẳng buồn phí lời, chỉ cài vội áo ngồi sau tay lái và mở máy. Hắn không cần suy nghĩ, cứ lái xe đi lòng vòng. Hình như cô ta đang muốn thế. Hôm để ông hộ pháp trong làng, cô ta chẳng bảo, “Đưa tôi đi đâu cũng được” đó sao?! Tuyết bắt đầu rơi. Không hề gì, trái lại đường sẽ vắng dễ đi hơn. Xe trở lại bờ biển như hôm trước. Nghe hắn hỏi hôm nay có mang theo thuốc lá Anh quốc không, cô chỉ lắc đầu nhìn hắn qua gương chiếu hậu. Hắn thích nét mặt cô nàng kênh kiệu này: đằng sau vẻ hoảng loạn, thẫn thờ là một hỏa diệm sơn! Lũ con gái chỉ mang nét mặt ấy khi “khát tình” mà thôi. Còn nữa, chỉ cần nhìn mặt, hắn cũng biết đây sẽ là "lần đầu" của cô!
Andy biết một chỗ kín đáo. Xe chạy băng băng ra mũi biển. Xung quanh tịnh không một bóng người. Họ có ở đây cả ngày cũng chẳng thấy ai. Gió mạnh đến nỗi chiếc xe lắc nhẹ trên phuộc nhún. Tuyết nhanh chóng phủ thành đống trên cần gạt nước xung quanh rìa cửa kính. Lúc đầu, cô làm hắn hơi vất vả. Cô giả vờ không chịu hiểu vấn đề, vờ không biết hắn muốn gì. Thực ra, cô cũng muốn thứ hắn muốn, chỉ có điều không chịu thú nhận thôi. Dù lúc đầu không muốn nhưng cuối cùng Andy đành phải rút con dao gắn bằng nam châm bên dưới bảng điện. Thấy dao, cô la lớn nhưng hắn bắt phải im. Làm thế cũng hơi quá nhưng nhờ vậy hắn dễ dàng bắt cô tháo đôi ủng to sù sụ. Vì xe chật chội, cô phải giơ chân cởi đôi ủng cao đến gối. Thế là hắn thấy hết nịt bít tất, mảng đùi trắng ngần và quần lót viền ren.
Thật là thú vị. Cô gái cố chống cự càng làm hắn thích thú. Hắn cẩn thận bắt cô phải nửa nằm nửa ngồi trên áo khoác (thứ nhầy nhụa ấy dây ra ghế da thì nguy to). Tư thế ấy cũng buộc hắn phải đè chân bẻ tay cô một hồi mới bắt đầu “hành sự” được. Thấy cô kêu thét lên bên tai, hắn thương tình nhẹ nhàng hơn chút đỉnh. Nhìn qua cửa xe bám đầy tuyết, hắn thấy biển đang nổi sóng cồn. Hình như thủy triều đang lên. Một con sóng bạc đầu trào lên giữa hai nhánh đất trong khu vực cảng. Dù mới bắt đầu Andy không cầm được; hắn đè hẳn người lên bụng cô, rùng mình đê mê. Trong cơn cực khoái, hắn cắn vào cổ cô khiến cô hét toáng lên.
Xong chuyện rồi, Andy không biết xử trí với cô thế nào. Hắn không thể đưa cô về. Hắn định không bao giờ trở lại dinh thự Moss Manor nữa. “Cụ khốt” Crawford chết, hắn biết mình cũng hết thời. Mụ vợ đáng ghét nháy mắt thành bà quả phụ giàu có sẽ bán nhà ngay cho xem. Hắn thường theo dõi những lúc mụ tưởng không có ai nên trề môi khinh bỉ mọi góc nhà. Bán chác gom tiền xong, mụ sẽ chuyển đến nơi nào phù hợp với thói ăn chơi điệu đàng của mụ. Andy đã có những dự định từ trước, và lúc này trò đùa với cô gái đã giúp hắn đưa ra quyết định: giờ là lúc phải khẩn trương. Hắn đã trao đổi với một gã chuyên mua xe cũ. Tên này chuyển đến Roswell, New Mexico để làm ăn chung với một nhóm những tên bịp bợm. Gã đồng ý mua chiếc Buick, “luộc” lại rồi tìm người mua. Muốn vậy, hắn phải nhanh chân lên. Việc đầu tiên là tống khứ cô gái này. Lúc hắn lái xe đến Bắc Scituate, cô nằm co ro ở hàng ghế sau. Mưa tuyết giăng kín trời, đường phố vắng tanh vắng ngắt. Bình thường, thị trấn tồi tàn, hiu hắt này cũng không đông đúc gì cho cam. Đến góc đường đón Quirke bữa trước, Andy tắt máy, vòng ra sau mở cửa xe đuổi cô gái xuống. Trời quả lạnh thật nhưng cô có ủng, có áo khoác dày. Hắn nghĩ cô sẽ ổn: trong túi cô chắc chắn chẳng thiếu gì xu lẻ để gọi điện. Chui khỏi xe, chân tay cô mềm nhũn như người chết, mặt đầy nước mắt nước mũi còn mắt trân trân như bị thong manh. Lúc xe phóng đi, hắn còn liếc kính chiếu hậu nhìn lại lần cuối thấy cô đứng chơ vơ giữa ngã tư đường tuyết phủ trắng xóa.
***
Andy nhanh chóng hiểu hắn vừa chuốc họa vào thân. Có lẽ đây là tai họa lớn nhất của hắn: con dao! Đáng lẽ hắn không nên giơ dao ra. Tuy nhiên, hắn bất chấp. Hắn đang phấn khởi tột cùng vì vừa chứng tỏ được bản thân, cho thiên hạ thấy khả năng của hắn. Đũng quần của hắn vẫn còn ướt nhưng mồ hôi nách và trên lưng đã đông lại, nhơm nhớp như dầu... cù là. Giá mà Cora Bennett chứng kiến cảnh hắn cưỡng bức con bé trên chiếc Buick thì hay biết mấy. Giá hắn được nắm đầu cô ả đến mũi biển, bắt cô ả đứng nhìn trò chơi đầy nhục cảm khi nãy. Hắn tưởng tượng Cora, Claire, lão hộ pháp Quirke, mụ Rose Crawford, Joe Lanigan... Chừng ấy người vây quanh xe, gào thét bắt hắn dừng tay còn hắn chỉ cười vào mặt họ.
Đêm nọ, Cora Bennett đã cười nhạo hắn khi máu tháng của cô ta dính đầy người hắn. Từ bụng cô ả lăn xuống, thấy máu dính trên đùi mình, hắn buồn nôn ghê gớm. Cô ả cười ngặt nghẽo:
- Sao thế? Máu chứ có gì đâu mà sợ.
Hôm nay người hắn cũng dính máu con gái, nhưng không nhiều. Nếu Cora có chứng kiến, hắn sẽ bôi máu ấy lên mặt cô ả, rồi cười bảo: “Sao thế, Cora? Máu chứ có gì đâu mà sợ.” Thấy hắn cáu điên lên, cô ả vội xin lỗi nhưng miệng cứ như cười. Tắm táp xong, cô ả ngồi cạnh hắn đang nằm trên giường, xoa lưng hắn và xin lỗi lần nữa. Cô nói không phải mình cười hắn, chẳng qua là quá mừng sau hai tuần lo sốt vó vì chậm kinh, và vì chưa bao giờ chậm nên ả chỉ sợ Claire nói sai. Hồi này, Claire hay nói như người mộng du, kể toàn chuyện không đâu. Nghe đến đó, hắn ngồi phắt dậy, mọi đầu dây thần kinh bén nhạy hẳn. Hắn hỏi vì sao cô ả nói thế, hỏi Claire kể những gì. Cora lại cười toe toét, vuốt vuốt mái tóc rối bù của hắn:
- Biết rồi còn hỏi! Chuyện mình “bắn đạn xịt” ấy! Chính vì thế sẽ không có Andy con, Claire con nào cả. Nghĩa là mình sẽ không có con ruột!
Andy không tin vào tai mình. Lúc đầu hắn ngớ người, chẳng lẽ Claire đi rêu rao chính hắn vô sinh chứ không phải cô ta? Nhưng hôm đi lấy kết quả xét nghiệm của cả hai người từ chỗ bác sĩ về, vợ hắn bảo chính cô mới là “đạn thôi”, còn bảo trong người cô có trục trặc nên cố cách nào cũng không có con cơ mà. Đến lúc đó, Cora hối hận thực sự. Cô ta kể với hắn rằng Claire đã nói những điều trái ngược hoàn toàn. Một hôm, lúc hắn đi làm, cô ta lên lầu xem Claire có cần mua gì không. Claire đã cực kỳ xúc động. Cô vừa khóc vừa kể chuyện đứa bé và vụ tai nạn. Sau đó cô kể thật lời bác sĩ và việc đã nói dối chồng. Cora càng nói, chân Andy càng run lẩy bẩy giống những khi hắn tức giận hoặc sợ hãi. Hắn muốn biết tại sao Claire lại nhận là tại mình trong khi chính hắn mới là kẻ không thể, không thể...
Cora cười cầu hòa vì trong bụng hiểu rõ tai họa mình vừa gây ra:
- Thôi mà mình. Chỉ là lời nói dối vô hại. Mình không cáu đấy chứ?
Lúc ấy, hắn đã tát Cora. Hắn biết không nên làm thế nhưng chính là do cô ta, ai bảo cô ta nói chuyện đó với hắn. Cú vả khá mạnh, khớp tay hắn giáng xuống sống mũi Cora. Máu lại chảy. Cora không nói gì, chỉ ngồi ôm mặt, hứng máu mũi tuôn không ngừng. Ánh mắt cô ta lạnh lùng như kim châm. Hắn biết đương nhiên chuyện giữa họ chấm dứt. Rất có thể khi hết đau, Cora lại thèm muốn hắn. Nhưng sự thực, hắn đã ngán cô ả đến tận cổ: ngán bụng nhẽo nhèo, bộ ngực phẳng lỳ và cặp mông bắt đầu nhăn nhúm. Hắn thấy cô ta mới là kẻ đáng cười chê.
Trên đường về nhà, Andy quyết định đưa Claire đi cùng. Quyết định ấy khiến hắn vừa ngạc nhiên vừa tự đắc. Hắn cũng biết yêu vô điều kiện như ai, ngay cả chuyện cô nói xấu hắn với Cora Bennett, hắn cũng không chấp. Hắn đậu xe cách nhà vài căn; không phải hắn ngại hàng xóm thấy chiếc xe đẹp, người ta đã thấy hắn lái chiếc Buick về nhà nhiều lần rồi, hắn chỉ ngại Cora chạy ra quấy rầy. Hắn lủi qua vườn, trèo ba bậc cầu thang một lúc. May quá, tuyết xốp trải trên bậc thang gỗ khiến không ai nghe thấy tiếng chân của hắn.
Claire ăn mặc lôi thôi ngồi ủ rũ trên sofa xem chương trình đố vui ngớ ngẩn trên tivi. Andy nghĩ bụng ai mà thèm biết tên thủ phủ bang Dakota chứ. Lúc đi ngang qua chỗ vợ ngồi, Andy lắc mạnh vai bảo cô đi thu dọn quần áo. Tất nhiên, Claire vẫn ngồi bất động, báo hại hắn phải quay lại dứ nắm đấm vào mũi, quát cho một trận. Lúc đang trong phòng ngủ dúi mấy bộ đồ vào túi du lịch cũ thừa hưởng từ ông bố, Andy linh cảm vợ đứng sau mình. Lâu nay, giác quan thứ sáu của hắn rất bén nhạy, có thể cảm nhận sự có mặt của cô mà không cần nhìn, như thể vợ hắn đã thành ma. Quay lại, hắn thấy vợ héo hon ủ dột đứng tựa cửa trong chiếc váy xuềnh xoàng cài kín cổ. Hai tay cô khoanh trước ngực chặt đến nỗi như thể đó là cách duy nhất đỡ cho người đứng thẳng. Cô thông báo:
- Hôm nay có người đến nhà mình.
- Vậy sao? Họ là ai thế?
Không ngờ hắn có lắm quần jean, áo sơmi thế. Toàn đồ tầm tầm thôi.
- Họ hỏi chuyện con mình.
Andy dừng phắt lại. Từ từ quay đầu, hắn hỏi:
- Cái gì?
Hắn móc tay vào khóa thắt lưng hình đầu trâu có sừng nhọn. Claire bắt đầu kể bằng giọng lào thào như hụt hơi. Hóa ra lão hộ pháp với con nhỏ y tá đó đến nhà hắn. Họ hỏi về bé Christine, vụ tai nạn và những gì xảy ra sau đó. Có lúc đang nói Claire lại ngừng lời, mải nhặt sơ vải trên áo, làm như cô chỉ nói chuyện thời tiết vu vơ. Thấy thế, hắn phải giục cô kể tiếp. Trời ạ, vợ hắn sao biến thành thứ ma ám thế này! Hắn chỉ chực rút dây lưng quật cho một trận nhưng lại thôi vì thấy cô quá lạ lùng, đầu óc để tận đâu đâu.
Hắn lồng lộn trong phòng. Vợ chồng hắn phải đi ngay đêm nay. Không, ngay bây giờ mới kịp. Như thể chịu ảnh hưởng ngoại cảm từ suy nghĩ quyết liệt của chồng, đến phút ấy Claire mới chú ý đến chiếc túi du lịch trên giường, ngăn kéo mở toang và cửa tủ âm tường chưa đóng.
- Anh định bỏ em đấy ư?
Cô nói đều đều như thể hắn là người dưng.
Andy dừng trước mặt vợ, đứng chống nạnh nói thật chậm để cô hiểu:
- Không. Anh không bỏ cưng. Cưng đi với anh. Ta sẽ về miền Tây. Dakes ở Roswell. Anh ấy sẽ giúp vợ chồng mình. Chẳng hạn giúp anh tìm việc làm. (Hắn ghé sát vợ, vuốt má cô nói dịu dàng). Mình sẽ làm lại từ đầu. Em sẽ lại nhận con nuôi, một đứa giống bé Christine. Em thích thế mà, đúng không?
Hắn ngạc nhiên với chính mình vì giờ hắn không khó chịu với chuyện vợ đem kết quả xét nghiệm kể với Cora, chuyện cô nói với gã hộ pháp người Ailen về tai nạn của Christine. Hắn không bận tâm nữa. Quirke, Rose Crawford, mấy vị nữ tu và linh mục ở St Mary’s... tất cả đã thành dĩ vãng. Tuy nhiên, hắn biết họ sẽ “sờ gáy” hắn nay mai. Thế nên hắn phải đem Claire đi trốn. Má Claire lạnh ngắt, như thể dưới da không còn máu chảy. Trời tối dần. Tuyết rơi đầy trên lối đi, phủ trắng cây óc chó ngoài cửa sổ cố vươn cành trơ trụi lên trời. Chỉ đến phút định sẽ ra đi, không bao giờ quay lại nơi này, hắn bỗng dịu dàng với vợ hơn bao giờ.
***
Hắn phóng xe như bay. Dưới lớp tuyết mới là mặt đường phủ băng trơn trượt. Mỗi lần thấy xe cảnh sát chạy vào thành phố, hắn chỉ sợ xe vòng lại, hụ còi đuổi theo. Lúc này, chắc Phoebe đã về đến nhà. Hắn biết đời nào cô nói tốt cho hắn. Nhưng hắn không thèm chấp. Hai ngày nữa, vợ chồng hắn sẽ đến New Mexico. Will Dakes sẽ thay biển số xe, chỉnh sửa thêm vài thứ. Bán xe xong, hắn và Claire sẽ có tiền đi Texas hay lên phía bắc, đến Colorado, Utah, Wyoming. Cả thế giới rộng lớn đón chào họ. Hòa mình vào thiên nhiên, vợ hắn sẽ quên đứa nhỏ, quên quá khứ để làm lại từ đầu. Họ sẽ có cuộc sống mới, chuyện cũ quên hết cho rảnh nợ. Trong màn tuyết trắng xóa trước mặt, hắn thấy đèn đỏ chỗ đường sắt và đường bộ giao nhau. Bóng đèn đỏ kè nhắc hắn nhớ phút cuối nhìn lại, hắn thấy Phoebe đứng cạnh đèn giao thông. Hắn cười mãn nguyện, nhớ lúc cô gái giãy giụa dưới bụng hắn. Phải, tất cả giờ mới bắt đầu. Hắn sẽ tận hưởng cuộc đời theo sở nguyện: rong ruổi nay đây mai đó, lái xe vun vút ngoài thiên nhiên phóng khoáng, xung quanh là bình nguyên bao la trải rộng tận chân trời. Thanh chắn tàu đang hạ xuống từ từ nhưng vẫn kịp cho hắn phóng xe qua trước khi tàu đến. Phía bên kia rào chắn là vùng đất mới, một thế giới mới và vợ chồng hắn sẽ là cư dân mới ở đó. Hắn liếc trộm Claire ngồi bên cạnh. Cũng như hắn, nét mặt Claire hiển hiện rõ niềm phấn khích tột cùng, nỗi chờ mong cháy bỏng: cô mở to mắt, nhao người về phía trước nghển cổ nhìn cho rõ. Đúng lúc bánh xe chạm đường sắt, thình lình... Vợ hắn làm gì thế này? Cô với tay giật mạnh vô lăng khiến hắn không kịp ghì lại. Chiếc xe cồng kềnh quay vòng trên mặt băng trơn và đường ray bóng loáng trước khi dừng hẳn. Động cơ ngừng chạy, mọi thứ đứng im phăng phắc, chỉ có đoàn tàu ầm ầm lao tới, đèn pha sáng quắc rọi thẳng vào mặt họ. Đến phút cuối, xe bị húc bay bổng lên nền trời đen kịt. Lửa bùng cháy, tiếng kim loại va chạm, tiếng động cơ rú rít còn vang xa, xa mãi.