Bạc Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

Quirke muốn lên dãy núi ấy. Ngày nào đi bộ, ông cũng ao ước nhìn nó. Từ cây cầu trên đường Leeson, Quirke tưởng chỉ với tay là đến đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa, giống trong mơ hơn là thực. Sarah chủ động đề nghị lái xe đưa ông lên núi. Một chiều nọ, bà đứng dựa chiếc Jaguar sang trọng nội thất da của Mal đợi ông trước cửa nhà. Với Quirke, mùi khó chịu trong xe giống hệt mùi ông chủ bác sĩ của nó. Sarah căng thẳng lái xe. Bà dán lưng vào ghế, hai cánh tay duỗi thẳng, hai bàn tay nắm chặt, để sát nhau phía trên vô lăng. Mỗi khi rẽ trái, bà nghiêng người khiến mấy sợi tóc vuốt keo cứng như tóc bóng đèn chạm vào má ông. Nhìn Sarah im lặng, ông biết bà đang suy nghĩ rất lung. Chính ông cũng bất an trong dạ. Lúc gọi điện, bà bảo có chuyện muốn nói với ông. Phải chăng Sarah định kể hết mọi điều bà biết về Mal? Đến thời điểm này, Quirke chắc chắn bà phải biết, không ít thì nhiều, về đức lang quân nhà mình. Hoặc giả Mal quá căng thẳng nên đem hết chuyện kể cho vợ. Dù thế nào, Quirke vẫn không muốn nghe mọi chuyện từ miệng Sarah. Ông cũng không muốn phải tỏ ra thông cảm, rồi thì cầm tay, nhìn vào mắt nhau mà rằng ông luôn quan tâm đến bà. Qua rồi những mong muốn ấy. Giờ không còn nắm tay, không còn nhìn nhau đắm đuối... Ông đã bỏ qua “cái đích Sarah”, đến một nơi tối tăm hơn, đến cánh cửa tự ông khám phá.

***

Xe họ đi qua Enniskerry và Glencree. Nhiều đầm lầy giữa vùng đồi cao ẩn mình trong tuyết, tuy nhiên đã có vài con cừu non mới đẻ mò ra ngoài kiếm ăn trên sườn đồi. Chúng giống cục bông trắng có đốm đen gắn thêm đuôi ngắn ngủn động đậy liên hồi. Dù cửa kính xe đóng kín, tiếng kêu thống thiết của chúng vẫn lọt vào nghe văng vẳng. Khi dọn những con đường lên núi, người ta vẫn để sót nhiều mảng băng tròn đen đen. Đến khúc cua trên đoạn đường dốc đứng, đuôi chiếc xe to tướng lắc sang hai bên, bướng bỉnh không chịu chạy thẳng, mãi đến khi qua hẳn đầu cầu bên kia mới thôi. Khi xe chạy qua bức tường chắn ngay đầu cầu, Quirke kinh hoàng ngoái đầu nhìn lại thấy chắn bùn của xe cách đầu tường chỉ khoảng vài centimet. Đưa xe vào sát lề đường, Sarah tắt máy, mắt nhắm nghiền gục đầu vào khoảng trống giữa hai bàn tay nắm vô lăng. Bà lẩm bẩm:

- Xe có đụng vào đâu không anh?

- Không. Nếu có, mình phải biết chứ.

Sarah cười như mếu:

- Ơn trời! Mal quý chiếc xe này lắm.

Bà tắt máy. Họ im lặng nghe tiếng động cơ nguội dần phát ra âm thanh tích tích. Dần dà, họ nghe được cả tiếng gió rít khe khẽ. Bên ngoài gió mạnh làm lay động hàng rào đan bằng dây thép gai cạnh đường. Ngẩng đầu rời vô lăng, Sarah tựa hẳn vào lưng ghế, mắt nhắm nghiền. Mặt bà xanh xao, như thể máu trong người bị rút cạn. Cú thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc trên cầu không phải nguyên nhân duy nhất khiến Sarah tái xanh, mất hết sinh khí. Quirke thấy bứt rứt, không yên. Chân ông bắt đầu đau, phần vì xe kín thiếu dưỡng khí, phần vì lò sưởi tắt nên cái lạnh dần thấm vào trong, phần vì ông ngồi trong tư thế gò bó suốt quãng đường từ thành phố lên tận đây. Nghe Quirke gợi ý nên ra ngoài đi dạo một chút, Sarah bảo đồng ý, chỉ sợ ông không đi được. Quirke khó chịu nói không thành vấn đề và lập tức đẩy cửa xe, vừa rên vừa rủa thò chân ra ngoài.

Họ dừng ngay mép đường cong trên sườn núi. Bên cạnh họ là ngọn đồi thấp, phủ đầy tuyết, nổi bật trên nền trời màu đá xám. Mấy chùm len bẩn bị mắc trên hàng rào kẽm gai bay phất phơ. Trên mặt tuyết trắng, đây đó nhú lên vài bụi kim tước và thạch nam. Họ lần theo con đường dốc lên đồi. Quirke chống gậy dò dẫm bước trên mặt đường đá trám băng trơn. Sarah khoác chặt tay ông đi bên cạnh. Cái lạnh khiến mũi họ đau rát, môi và mí mắt cứng đờ. Đi được nửa đường, Sarah bảo họ nên quay về xe, rằng họ thật ngớ ngẩn khi kéo nhau leo lên đây trong lúc chân ông thì đau, còn bà đi giày chỉ vừa khít chân. Nhưng Quirke kiên quyết đi tiếp và kéo Sarah theo cùng.

Nghe ông hỏi thăm Phoebe, bà thông báo:

- Tuần sau con bé đi Boston. Em đặt vé rồi. Phoebe sẽ bay đến New York sau đó đi tàu hỏa đến Boston.

Sarah cắm cúi bước đi và cố giữ giọng bình thản. Quirke bảo:

- Em sẽ nhớ con cho xem.

- Tất nhiên, em nhớ nó lắm. Nhưng em biết chuyến đi này giúp con bé bình tâm trở lại. Nó cần đi xa ít lâu. Vụ Conor Carrington làm nó tức điên. Em chỉ sợ nó làm chuyện dại dột. Ý em là (bà nói nhanh) rất có thể con bé sẽ mắc sai lầm nghiêm trọng. Con gái bị cấm cản chuyện yêu đương vẫn hay dại khờ thế.

- Cấm cản ư?

- Anh hiểu mà, Quirke! Con bé sẽ lập tức tin tưởng bất cứ ai ngấp nghé. Nếu thế coi như hỏng một đời.

Bà im lặng khoác tay ông đi thêm một quãng. Đôi găng tay bằng lụa đen cùng đôi giày kiểu dáng thanh lịch rõ ràng không hợp với quang cảnh hoang vu này. Bất ngờ, bà nói nhanh:

- Quirke, em ước gì anh thu xếp đưa Phoebe đi Mỹ được.

Sarah liếc ông, cười gượng rồi vội quay đi.

Ông quay sang hỏi:

- Đi Boston ư?

Bà gật đầu, mím chặt môi và cân nhắc từng lời:

- Em chỉ muốn ở Mỹ có người chăm lo cho Phoebe.

- Thì đã có ông ngoại chăm sóc nó rồi. Thanh niên nào dám bén mảng đến gần cháu ngoại ông cụ Josh!

- Ý em là Phoebe nên ở với người đáng tin. Em không muốn con trở thành... thành một trong số họ.

- Em nói họ là ai thế?

- Là những người giống bố em ấy. (Bà cười cay đắng). Người ta gọi đó “bè lũ” Crawford.

- Nếu vậy, em đừng để con đi.

Bà ôm chặt cánh tay ông:

- Em không đủ sức. Một mình em không thể chống lại tất cả bọn họ. Có cố cũng chỉ như trứng chọi đá mà thôi.

Quirke gật đầu, hỏi sang chuyện khác:

- Thế còn Mal thì sao?

Sarah lạnh tanh:

- Anh muốn biết chuyện gì về Mal?

- Chồng em có muốn Phoebe đi không?

- Ai mà biết Mal muốn gì! Chúng em không đem những chuyện như thế này ra bàn. Từ nay về sau, em sẽ không bàn bạc bất cứ chuyện gì với Mal nữa.

Quirke sững lại khiến Sarah phải dừng theo:

- Sarah, em sao thế? Anh đoán không sai, nhất định phải có chuyện gì rồi. Dạo này em khác lắm. Có phải tại Mal không?

Đến đây, bà căng thẳng đối đáp:

- Lại là Mal. Anh muốn biết chuyện gì nữa?

Họ im lặng đi tiếp. Quirke biết dưới chân ông có băng trơn. Bề mặt trơn láng của nó có thể quật ngã người ta bất cứ lúc nào. Ông mà trượt chân ngã xuống thì nguy vì ông sẽ không đủ sức đứng dậy. Sarah sẽ phải bỏ ông lại, chạy đi gọi người đến giúp. Trong lúc đó, rất có thể ông sẽ chết. Quirke nhẩn nha suy ngẫm tình huống ấy với sự thanh thản lạ thường.

Hai người đã lên tới đỉnh đồi. Đáy thung lũng trải dài trước mắt họ chùn trong sương. Quirke và Sarah ngây nhìn quang cảnh hùng vĩ nhuốm màu xám nhạt như thể nó là nguyên nhân của nỗi buồn phiền.

- Vậy anh đi Mỹ nhé?

Trước khi ông kịp trả lời, Sarah bất thần run rẩy. Bà gần như đu người lên cánh tay nãy giờ vẫn khoác tay ông khiến đầu gối ông muốn khuỵu xuống. Bà sợ hãi và đau khổ kêu lên:

- Lạy Chúa tôi!

Hai mi mắt Sarah nhắm nghiền như cánh bướm rung rung.

- Sarah, có chuyện gì thế em?

Bà nghẹn ngào, cố trấn tĩnh bằng hơi thở sâu run rẩy:

- Xin lỗi, hình như em...

Tì vào cây gậy kẹp giữa khuỷu tay và sườn phải, Quirke ôm lấy hai bàn tay lạnh cóng của Sarah. Bà lắc đầu cười gượng:

- Không có gì đâu, Quirke. Em không sao đâu mà. Thật đấy.

Không đi theo lối mòn, Quirke dẫn bà đi tiếp. Băng tuyết lạo xạo dưới gót giày của họ. Họ nhắm tới tảng đá to và tròn hiên ngang đứng một mình trên sườn đồi đầy đá sỏi. Phủi tuyết trên mặt đá, ông khăng khăng đòi bà phải ngồi nghỉ. Dần dà, chút sắc hồng trở lại trên hai má Sarah. Bà lại nói mình không sao, rằng bà chỉ hơi chóng mặt. Má Sarah giật nhẹ biến nụ cười yếu ớt thành cái nhếch môi mai mỉa:

- Bà Maggie chất phác hay bảo em bị “lên cơn”.

Quirke châm thuốc, cố tỏ ra không lo lắng. Ở độ cao này không khí loãng hơn nên khói thuốc ông hít vào giống vô số lưỡi dao nhọn nhét vào hai lá phổi. Một con quạ to có cái mỏ sắc đậu lên hàng rào gần chỗ họ và ngoạc mồm kêu to như chế giễu.

Sarah nhìn hai bàn tay chắp vào nhau để trong lòng:

- Quirke này, em có chuyện muốn nói. Nó liên quan đến Phoebe. Nhưng em không biết phải bắt đầu thế nào.

Mải suy nghĩ, bà lơ đãng giơ hai bàn tay lồng vào nhau lên lắc nhẹ, giống người chơi xúc xắc tuyệt vọng cầu may vì tự biết thể nào mình cũng sẽ thua:

- Em không phải mẹ đẻ và Mal cũng không phải cha ruột của nó.

Quirke đứng như trời trồng, như thể ông và hòn đá bà đang ngồi kia cùng một loại. Sarah lắc đầu như người trong cơn bàng hoàng:

- Phoebe là con anh. Delia và anh mới là cha mẹ ruột của nó. Lúc Delia chết trong khi sinh, anh tưởng con anh cũng chết. Nhưng nó còn sống. Đêm ấy, cha của Mal gọi điện cho vợ chồng em đang ở Boston báo tin Delia qua đời. Em không tin vào tai mình. Ông gợi ý em và Mal nên nuôi Phoebe. Tất nhiên, chỉ thời gian đầu. Khi nào anh bình tâm trở lại thì thôi. Một bà sơ từ Dublin ẵm Phoebe đến Mỹ trao cho em.

Sarah thở dài nhìn quanh như tìm lối thoát thân, chẳng hạn một lỗ nẻ trên mặt tuyết.

- Đáng lẽ em không nên làm thế. Lúc ấy, em tưởng thượng sách chỉ có cách ấy. Anh uống rượu suốt vì Delia, vì con bé không như anh kỳ vọng. Nhưng sau khi mất, Delia còn để lại Phoebe.

Quirke lặng lẽ xoay lưng, đu lên chiếc gậy đi thêm vài bước. Tránh mắt Sarah, ồng nhìn xuống thung lũng phía dưới. Con quạ đứng yên chỗ cũ, xếp cánh và kêu lên buồn thảm như vừa phản kháng, vừa nài xin. Sarah lại thở dài, nói với cái lưng rộng hơi gù của Quirke:

- Em muốn giành lấy thứ mang hình bóng anh trong đó. Một thứ thuộc về anh. Em thật đáng trách.

Bà cười nhẹ như ngỡ ngàng vì chính lời nói của mình:

- Suốt bao năm qua... (Sarah ghì sát hai nắm tay bên mình và đứng lên). Quirke, em xin lỗi.

Bà gọi lớn tên ông như thể ông đang đứng cách đó cả dãy núi nên không nghe thấy. Ông không quay lại, chỉ đứng cúi đầu, quay lưng lại với bà.

- Em rất tiếc.

Lần này, Sarah ngậm ngùi tiếc cho chính mình.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.