Từng cơn sóng lớn, cao lừng lững nối nhau chầm chậm đi ngang qua ngọn hải đăng xây trên phần đá cứng nhô ra biển, xô vào bờ hất bọt trắng xóa lên không trung. Bãi biển ở đây dốc đứng, kéo dài đến Provincetown. Phía trước là cả Đại Tây Dương rộng lớn. Quirke đứng cạnh Phoebe trên con đường dốc xây bằng bêtông vốn là chỗ hạ thủy tàu và nhìn ra phía chân trời. Cơn cuồng phong từ biển thổi vào phun những tia nước nhỏ li ti lên mặt họ, thổi tà áo khoác dính chặt vào chân họ. Phoebe nói câu gì đó nhưng Quirke không nghe thấy vì tiếng đá cuội va vào nhau giữa những đợt sóng át lời cô. Thấy ông khum tay che vành tai, cô ghé vào nói lớn:
- Cháu tưởng tượng nếu dang tay, cháu sẽ bay như chim!
Phoebe còn trẻ con quá. Chuyến đi nhọc nhằn từ Ailen hình như chẳng thấm tháp gì với cô. Lúc này, mắt cô sáng ngời, má đỏ như quả bồ quân. Chiếc xế hộp hiệu Buick bóng loáng to lù lù của ông Crawford đậu ven con đường cát phía sau họ, trông như con quái thú vừa trườn từ dưới biển lên. Andy Stafford trong áo bành tô của tài xế đứng dựa vào đuôi xe theo dõi từng động tĩnh của họ. Mái tóc đen vuốt dầu bóng chải ngược ra sau, ốp gọn dưới gáy. Cao ráo trong bộ quần áo xám như đồ lính và quấn xà cạp bóng lộn, trông hắn giống quân nhân trẻ đang hiên ngang nhìn toàn cảnh chiến trường.
Quirke và Phoebe quay lại, theo con đường mòn đi xuống chỗ mấy đụn cát nhỏ tránh gió. Mấy nhà nghỉ bằng gỗ xoay lưng lại với biển có sơn đã bong tróc và cửa sổ phủ đầy cát pha hơi muối. Quirke tì trên cây gậy chống rón rén bước trên nền đất gập ghềnh xen lẫn những bụi cỏ thô cứng chắc có thể quấn vào cổ chân rồi giật ông ngã nhào. Dù nặng nề bước rất vụng về và chậm chạp, ông vẫn chóng mặt quay cuồng, chỉ sợ gió xoáy cuốn ông lên cao rồi ném ông vào bầu trời giông bão. Quirke dừng lại móc hộp thuốc trong túi nhưng gió to đến độ hộp quẹt của ông không lên lửa. Họ đành đi tiếp.
- Hồi trước ta hay đến đây với Delia.
Quirke lập tức hối hận bởi đã khơi chuyện vì Phoebe đã chộp ngay lấy thông tin ấy. Cô bấu chặt cánh tay ông háo hức:
- Dì cháu thế nào hả dượng? Cháu muốn nghe sự thật. Giờ đến đây rồi, chỗ nào trong nhà ông ngoại, cháu cũng như thấy hình bóng dì.
- À, Delia sôi nổi lắm.
Nói thế đã đúng sự thật chưa nhỉ? Sinh thời, Delia giống ông cụ thân sinh ở chỗ không đắn đo trước bất cứ chuyện gì, và đương nhiên Quirke rất thích điều đó ở vợ mình. Tò mò, yêu thương nồng nàn và căm ghét hờn giận là hai mặt của đồng xu quý giá thỉnh thoảng cô bất ngờ trao vào tay ông. Phoebe nghiêm trang gật đầu như thể ông vừa thốt lên câu triết lý sâu xa. Kiểu hau háu hóng chuyện của Phoebe rất giống Delia trước kia. Phải chăng trong tiềm thức, con gái ông đã có chút ý niệm mơ hồ về tính cách của mẹ nó?
- Cháu cứ tưởng trong hai chị em, mẹ sôi nổi hơn.
- Tính cách con người đa dạng lắm.
Quirke thấy mình giống lão già vỡ mộng sinh lẩm cẩm, ngồi tẩn mẩn nhớ chuyện dĩ vãng. Thực tình, ông phát chán con người mình, nhưng vì không thể là người khác nên đành cam chịu. Ông vô cớ khó chịu nói nhanh:
- Ý ta là trong mỗi người chúng ta đều có một con người khác. Mal, Sarah và ta... (Ông quyết định không nói tiếp). Này Phoebe, ta quay lại thôi. Gió lồng lộng làm ta đau đầu quá.
Quirke không chỉ khổ sở vì gió. Bây giờ, mỗi khi nghe Phoebe nhắc đến Delia, ông thấy mình giống gã đàn ông ngoại tình nghe vợ nhắc đến tên bạn gái đồng thời cũng là nhân tình bí mật của gã. Vẫn biết nói với con gái về cha mẹ ruột của nó là rất cần thiết nhưng ông không biết phải nói thế nào. Chuyện này quá lớn không thể diễn tả bằng lời; dòng chảy cuộc sống bình thường không đủ sức mang nổi. Ông tự biết quan hệ giữa họ từ trước đến giờ không đứng đắn: nào dễ dãi, tự do, nào thói quen đùa giỡn không định kiến, chê bai. Thật ngớ ngẩn vì suốt hai mươi năm định hình nên tính cách Phoebe, ông là người ngoài cuộc giờ tự nhiên “nhảy vào” đòi nhận vị trí cha ruột! Dù hôm nay đi bên cô, được cô níu chặt cánh tay mình, Quirke vẫn tin rằng ông cảm thấy rõ ràng sự mất mát lớn lao của Phoebe. Từ nhỏ đến giờ, trong lòng cô luôn có khoảng trống lớn cần bù đắp. Từ hôm lên núi với Sarah, nghe sự thật do chính bà nói ra, trong ông dần hình thành cảm giác giống nước lớn dâng cao sau con đập. Nếu ông mở cửa đập, nước lũ sẽ ào tới cuốn trôi cuộc đời ông, nhấn chùn sự thanh thản của ông. Thế nên ông tập tễnh đi tiếp, mỉm cười ngô nghê nghe con gái líu lo hỏi về người đàn bà nó không biết chính là mẹ ruột của mình. Ông nghiêm khắc tự rủa bản thân rằng sẽ có ngày ông phải trả giá cho sự sao lãng bổn phận làm cha, cho sự hèn nhát và biếng lười, lần lữa của ngày hôm nay. Bởi ông là kẻ nhát gan. Ông biết mình sẽ kiếm mọi cớ có thể để không phải mạo hiểm mất đi cuộc sống dễ chịu: không phải làm bố ai cả.
Andy Stafford vừa vào xe, định châm thuốc hút. Hắn nhanh tay cất thuốc đi ngay vì thấy họ đã quay lại. Quirke lắc lư bên chiếc gậy chống, trông như búp bê đồ chơi bằng máy khổng lồ. Thoáng nhìn gương chiếu hậu, Andy giật mình vì thấy khuôn mặt láo liên, gian xảo hơn hẳn ngày thường của mình. Hắn mê mẩn ngắm Phoebe đang đến gần: gió biển thổi mạnh khiến áo khoác áp chặt vào người cô. Lúc cô vừa vào xe, Andy định giở tấm chăn nhỏ đắp ngang đầu gối cho Phoebe nhưng cô không thèm nhìn hắn, chỉ cầm chăn vứt qua vai xuống hàng ghế sau. Giờ trên đường xe len lỏi qua những đụn cát, hắn chỉ việc dỏng tai hứng hết cuộc nói chuyện của hai người họ.
- Hồi ấy sao bốn người quen nhau được?
Đặt tay lên đầu gậy, Quirke nhìn qua cửa sổ ngắm cảnh bờ biển lùi xa dần:
- Ông ngoại con dàn xếp cho Mal và ta làm việc ở bệnh viện. Tuy trên giấy tờ chỉ là một năm thực tập, nhưng thực tế ông tính cho cả hai ở đó luôn. Nhưng vì nhiều lí do, điều đó không xảy ra.
- Có phải vì dì Delia không ạ?
Ông nhún vai:
- Đáng lẽ ta có thể ở lại. Ngày ấy, người ta đã trả lương rất hậu rồi. Nhưng sau đó...
Quirke bỏ lửng câu nói. Chuyện của ông rất thật mà nghe như dối trá. Thốt nhiên, bí mật ông che giấu làm ô uế mọi thứ.
- Bà ngoại con chữa bệnh ở chính bệnh viện ấy. Sarah đến thăm mà không biết mẹ đang hấp hối. Ta nhận trách nhiệm báo tin xấu. Từ đó, bốn chúng ta thân nhau.
Quirke im lặng. Phải chăng ông đang cố dùng câu chuyện vu vơ này làm động lực giúp ông nói trôi chảy câu chuyện khó nói kia? Tuy nhiên, Phoebe không còn nghe chuyện. Cô đang thẫn thờ nhìn cảnh ngoài cửa xe.
Chiếc xế hộp ra đến đường chính, đang chạy về vùng Bắc Scituate. Quirke nhìn kỹ gáy và mái tóc bóng mượt của Andy Stafford, bụng thầm nghĩ: ngành nghiên cứu tướng mạo nhầm to khi đưa ra phác thảo con người điển hình của tầng lớp nghèo hèn, hạ lưu, thấp cổ bé họng. Tiếng Phoebe làm ông giật nảy mình. Cô thở dài, cố làm ra vẻ thờ ơ:
- Bà Rose muốn cháu ở lại.
- Ở đây ư?
Cô tinh nghịch liếc ông. Hai bàn tay chồng lên nhau đặt trên đầu gậy, trông ông giống hệt ông Garret Griffin:
- Vâng. Ở đây. Ở Mỹ. Ở Boston.
- Hừm.
- Sao dượng lại “hừm”?
Quay lại cái gáy bất động của gã tài xế, ông thắc mắc: xe lắc lư nhưng sao đầu hắn thẳng đơ thế nhỉ? Ông hạ thấp giọng nhưng nói rành rọt từng từ:
- Theo ta, đó không phải ý hay.
- Sao lại không hay?
Quirke ngẫm nghĩ. Biết nói gì đây? Suy cho cùng, Phoebe ở lại Mỹ thì có sao? Tại sao con bé không được làm những gì nó muốn? Ông là ai mà có quyền khuyên con bé nên thế này, không nên thế khác?
- Thế mọi người ở nhà thì sao? Còn Conor Carrington nữa.
Phoebe nhăn nhó quay qua cửa sổ ngắm nhà thờ có chóp nhọn sờn trắng họ thấy đêm qua. Hôm nay, trông nó bình thường, có phần hơi bẽn lẽn như thể kiến trúc cao vút kia là trò chơi khăm khiến nó phải xấu hổ giữa thanh thiên bạch nhật.
Phoebe nói nhỏ:
- Giờ ở đây, cháu thấy nhà mình xa xôi hẳn. Cháu không có ý nói về khoảng cách địa lý.
- Phải, quá xa xôi cách trở. Vấn đề chính đấy. (Ông dừng lại lúng túng tìm lời). Ta đã hứa với mẹ... hứa với Sarah sẽ chăm sóc con. Theo ta biết thì bà ấy không muốn con ở đây. Nói thẳng ra là mẹ con sẽ không cho phép đâu.
- Thế ư? Sao dượng biết mẹ cháu không cho?
Cô quay sang nguýt ông sắc lẻm. Trong giây lát, Quirke thầm đoán Phoebe ở tuổi trung niên: một phiên bản của Delia tuy có phần ít độc đoán hơn và khắc nghiệt hơn.
Như có tảng đá nặng đè lên lồng ngực, Quirke phân vân: “Con bé cáu giận ư?” và thôi không nói nữa. Cho đến tận lúc này, ông mới hiểu rõ cái đầu láng mượt của Andy trông giống cái gì: thiết bị nghe trộm bóng lộn hình bóng đèn tròn. Ông hạ thấp giọng hết mức:
- Có nhiều chuyện con không hiểu đâu.
Phoebe vẫn nhìn ông chằm chằm bằng ánh mắt kiêu kỳ của tiểu thư mới lớn. Cô nhạo báng:
- Chuyện gì mới được?
- Chuyện về mẹ con. Về cả bố và mẹ của con. (Ông ngoảnh mặt đi). Và cả ta nữa.
Cô bất ngờ dịu giọng và cười khẽ:
- À, té ra là thế! Thế cháu phải biết điều gì về dượng?
***
Khi xe vào làng, Quirke bảo tài xế dừng xe. Muốn ra khỏi xe, ông phải đu người lên cây gậy chống. Ông bảo muốn tìm một quán rượu, nơi ông từng ghé trong lần đầu tiên đến vùng này. Nghe Phoebe bảo sẽ đi theo, Quirke khó chịu ngúc ngoắc cây gậy trả lời không được, rằng cô nên về nhà và một tiếng sau kêu xe đến đón ông. Nói xong, ông sập mạnh cánh cửa. Phoebe dõi nhìn Quirke tay cầm mũ đi tập tễnh. Gió mạnh thổi áo choàng phồng to và khiến mái tóc rối bù. Andy Stafford không nói không rằng. Hắn vẫn để động cơ chạy không tải. Bầu không khí im lặng trong xe như lớn dần lên, đồng thời một thứ gì đó vô hình cũng cứ lớn dần lên, vươn chùm xúc tu ra tứ phía.
Phoebe quả quyết:
- Đưa tôi tới chỗ nào đi chứ. Chỗ nào cũng được.
Andy vừa chạm tay vào cần số, Phoebe đã thấy ngay sự thành thạo của tay tài xế. Chiếc xe rời vỉa hè, lướt nhẹ như mèo ra giữa lòng đường. Dù ngoảnh mặt nhìn ngoài cửa sổ, Phoebe vẫn biết Andy đang nhìn mình qua gương chiếu hậu. Cô cố tình không nhìn thẳng mắt hắn. Chiếc xe chạy rất êm trên con đường chính vắng vẻ xuyên qua ngôi làng chìm trong tuyết. Phoebe đọc dãy biển hiệu: nào quán ăn Joe’s, tiệm sửa xe Ed’s, cửa hàng dụng cụ thể thao Larry’s... Và đoán hình như đàn ông hoàn toàn làm chủ nơi này. Lát sau, xe họ trở về với con đường chạy sát bờ biển. Tuy ở vị trí này, Phoebe vẫn chỉ thấy đại dương tít phía xa. Mặt nước xanh đen trải rộng đến tận chân trời. Cô gái không thích biển bởi sự đơn điệu và đủ thứ mùi khó chịu từ đó bốc lên. Từ đây, họ có thể thấy trên khu vực duyên hải uốn lượn sát biển có nhiều đường mòn không theo chuẩn mực nào rẽ xuống tận bãi cát. Thốt nhiên, toàn thân Phoebe mệt mỏi rã rời, đầu gật gật liên tục và hai mí mắt nặng trịch như hai miếng chì đeo hai bên mắt. Cô bắt mình ngẩng phắt đầu, chớp mắt cho đỡ buồn ngủ. Gã tài xế lại ngắm cô qua gương. Cô có nên bảo hắn quay lại tập trung nhìn đường không nhỉ? Cặp mắt nâu nhỏ và sáng như mắt sóc quá gần nhau trông vô hồn và không hợp với các đường nét trên khuôn mặt. Phoebe nhoài người lên định soi gương nhưng vội lùi lại, giật mình vì thấy hai khuôn mặt cùng xuất hiện trong gương chiếu hậu, và tất nhiên suy nghĩ mỗi người một khác.
Andy gợi chuyện:
- Cô thích Boston không?
Phoebe quyết định tỏ vẻ lạnh lùng, xa cách:
- Tôi chưa có dịp đi vãn cảnh.
Bất ngờ, cô buột miệng nói thêm:
- Hay hôm nào anh đưa tôi đi. (Cô im bặt, ngồi thẳng lên và đằng hắng). Ý tôi là hôm nào tiện, anh đưa dượng Quirke và tôi đi xem một vòng. (Phoebe tự nhủ: im đi, đồ ngớ ngẩn!). Và nếu ông ngoại tôi cho phép, tất nhiên.
Rõ ràng, Andy rất buồn cười. Hắn nhận lời ngay:
- Được. Rất sẵn lòng. (Andy im lặng, tính chuyện mon men lấn tới). Ngài Crawford ít khi cần đến xe. Ông ấy đang đau bệnh mà. Còn bà Crawford thì, cô biết đấy... (Hắn cười khẩy. Phoebe đoán “cô biết đấy” có nghĩa “tốt nhất cô đừng hỏi”). Cô nên đến New York chơi. Nói đến thành thị, không đâu bằng nơi đó.
Phoebe hỏi tên hắn:
- Gì cơ? Họ Stafford à? Vậy anh gốc người Ailen nhỉ?
Andy nhún vai:
- Hình như thế.
Hắn không ác cảm gì với nguồn gốc Ailen của cô. Hơn nữa, cô không hề giống những người Mỹ gốc Ailen hắn quen.
Phoebe hỏi quê quán Andy:
- Ý tôi là anh sinh ra ở đâu?
- À, ở miền Tây.
Andy cố tình nói giọng khàn khàn mơ màng, hy vọng gợi cô nhớ đến cây xồ thơm, những món tráng miệng ngọt ngon và hình ảnh gã cao bồi một mình một ngựa nhìn qua đỉnh đồi thấp nhắm tới dãy núi lởm chởm phía chân trời.
Xe họ quay vào làng. Phoebe hơi lo lắng, không biết hắn định đưa cô đi đâu. Khổ nỗi chính cô bảo hắn “đi đâu cũng được”! Dù thích ánh mắt đang nhìn mình trong gương, song Phoebe không thích đi lòng vòng trên những con đường nhỏ trông không giống đường về nhà.
Động cơ xe êm đến nỗi hắn có thể nghe tiếng vải nylon sột soạt khi Phoebe vắt hai chân lên nhau.
- Anh thường chạy xe chậm thế này ư? Ở đây, luật chỉ cho phép tốc độ này thôi à?
- Với ngài Crawford, thế này là vừa. Nhưng nói tôi luôn chạy chậm thì không phải.
- Chắc thế rồi.
Phoebe lấy bao thuốc điếu dẹt và châm một điếu. Khói len lỏi qua vai Andy. Hắn hít hà mùi thuốc lạ nhạt thếch như đốt giấy và hỏi đó có phải thuốc Ailen không.
- Không. Thuốc của Anh quốc.
Sau một hồi phân vân, Phoebe quyết định không mời hắn. Điệu đàng cầm hộp thuốc bạc, ngón tay cô lơ đãng nghịch nắp hộp, hết mở ra lại đóng vào. Thình lình, tác động tai hại của chuyến bay dài chụp xuống người cô. Với Phoebe bây giờ, mọi thứ đều có nhịp điệu riêng rất chính xác, đều đặn nhưng độc lập, không hòa lẫn với nhau. Chúng tạo nên mớ âm thanh hỗn độn và phức tạp, khiến cô hình dung nắm dây thép co giãn, vặn vẹo trong cột dầu nhớt đặc ai đó đang rót xuống. Cơn buồn ngủ cũng giống dầu bôi trơn lan trong tâm trí cô làm tốc độ xử lý thông tin của não bộ chậm lại. Cô nhắm mắt, thả lỏng cơ thể tuân theo chuyển động lắc lư của xe. Andy Stafford vụng trộm tăng tốc. (Phải chăng hắn sợ Phoebe sẽ mách rằng hắn không tuân thủ tốc độ do ông Crawford quy định?). Phoebe cảm tưởng bánh xe vun vút dưới chân là một phần của cơ thể mình nên mở choàng mắt, nhìn ra ngoài đường. Động cơ vù vù, vun vút đẩy xe đang chạy rất nhanh, như mãnh hổ vọt lên trước. Andy căng thẳng nhìn phía trước. Lúc trước, Phoebe đã để ý đến đôi găng tay da nhiều lỗ phía sau xe. Đôi găng tố cáo hắn thuộc loại người gì nhưng Phoebe thấy xấu hổ vì ý nghĩ thiếu thiện chí ấy. Xe lao như bay giữa đoạn đường hẹp. Cỏ đầm lầy mọc hai bên đường uể oải rạp xuống trước cả khi xe trờ tới bởi lực gió tạo nên từ chiếc xế hộp đi trước mũi xe khoảng hai bước chân. Phoebe dụi thuốc, chống hai bàn tay sang hai ghế giữ thăng bằng. Lớp da thuộc bọc mặt ghế có nhiều lỗ nhỏ li ti và ấm sực dưới lòng bàn tay cô. Xa xa phía trước có thanh chắn tàu bằng gỗ dựng đứng cạnh một tấm bảng trắng có sơn chữ X. Tiếng còi tàu nhỏ xíu vọng đến tay Phoebe. Loáng cái, đoàn hỏa xa có đầu tàu giống hình viên đạn khổng lồ đã xuất hiện ở khúc cua gần con đường nhỏ. Phoebe giống người ngồi trước màn bạc theo dõi cảnh trong phim: tấm bảng điện tử có chữ X chậm rãi chuyển sang hình đoàn tàu và xe lửa. Cây cột gỗ dần hạ xuống. Cô giật mình hét lên:
- Dừng xe!
Với Andy, tiếng Phoebe nghe giống tiếng kêu hân hoan hơn là tiếng thét kinh hoàng. Andy không thèm nghe. Ngồi trên chiếc xe phóng như bay, hắn cảm tưởng cả miền quê yên tĩnh đang bị hút vào chiếc phễu khổng lồ. Phoebe bụng bảo dạ thể nào xe cũng tông thẳng vào thanh chắn - cô đã có thể nghe thấy tiếng va chạm mạnh của sắt thép với thanh gỗ và tiếng kính vỡ loảng xoảng. Liếc nhìn, cô thấy nhân viên hỏa xa đứng trước cửa lều gỗ há miệng như đang kêu to, chiếc mũ của anh ta lật ra sau gáy, một góc yếm của chiếc quần bảo hộ mất khuy trễ xuống. Có chiếc ôtô nhỏ màu đen, mui xe khum khum như con bọ xuất hiện gần giao lộ. Thấy chiếc Buick, nó hoảng hốt lạng sát mép đường như thể sắp chui vào đám lau sậy chạy trốn. Sau khi xe chồm qua đường ray, Phoebe ngoái đầu nhìn lại thấy thanh chắn gỗ đã nằm ngang. Chỉ nháy mắt sau, đoàn tàu ầm ầm lao tới, tiếng còi tàu rúc lên như trách móc trước khi theo tàu đi xa dần và tắt hẳn. Xe họ đi ngang qua chiếc ôtô đen. Tài xế xe đó cũng nhấn còi cảnh cáo trò chạy xe ẩu chết người. Phoebe thốt nhiên cười nấc lên, hai tay vặn vẹo đặt trong lòng.
Xe đi tiếp đến khúc cua thì dừng lại, giống máy bay vừa đậu xuống đường băng. Phoebe vụt đưa ba ngón tay lên che miệng. Sao tự dưng cô lại cười nhỉ? Cô hét lên:
- Anh làm gì thế? Suýt nữa thì chết cả hai.
Andy không buồn quay đầu lại, chỉ khoái trá ngả ngớn sau vô lăng, dựa đầu lên lưng ghế, mũ lưỡi trai sụp xuống mắt. Phoebe ráng ngồi thẳng lưng trừng mắt nhìn hắn. Thực ra, cô chẳng nhìn thấy gì nhiều vì thân hình ườn ra của hắn bị lưng ghế che gần hết.
- Anh dừng xe làm gì?
- Nghỉ xả hơi.
Giọng mãn nguyện và thích thú của hắn từ trong mũ lưỡi trai vọng ra. Phoebe chưa nghĩ thêm được gì để nói. Andy với tay chỉnh gương chiếu thẳng vào Phoebe. Hình như hai mắt hắn sát lại gần nhau hơn! Hắn cất giọng lè nhè, uốn éo:
- Tôi thử hút thuốc lá Anh được không?
Phoebe ngần ngừ, nửa muốn từ chối nửa định đồng ý. Cảm giác chóng mặt vẫn chưa buông tha cô. Bật mạnh nắp, cô chìa hộp sát nệm ghế trước. Chậm chạp với tay ra sau lấy thuốc, Andy cố tình lướt đầu ngón tay trên tay Phoebe. Phoebe có thể châm điếu nữa cho mình (giờ cô đã hiểu sao người ta thích hút thuốc đến thế), nhưng cô lờ mờ nhận thấy không nên xiêu lòng trước bất kỳ cử chỉ thân mật nào. Đóng mạnh nắp hộp, cô bỏ vào ví rồi lấy ra thỏi son và hộp phấn nén. Nhờ mảnh gương trong hộp phấn, cô thấy hai má mình ửng hồng và ánh mắt long lanh, náo nức. Cuối cùng, cơn buồn ngủ cũng phải lui.
Rủi thay, cất phấn son xong, cô chẳng biết làm gì tiếp, đành ngồi xếp tay trong lòng cố giữ vẻ ngoài thật đoan trang. Vật vô hình giữa họ giờ đã thành thứ bậc rạch ròi.
Andy Stafford cáu kỉnh đổi tư thế, hạ cửa kính xuống một chút và quăng điếu thuốc còn ba phần tư ra ngoài:
- Khét như đốt thịt sống vậy.
Nói đoạn, hắn lại ngả ngớn như cũ, hai tay khoanh trước ngực và mũ che kín mắt. Phoebe cao giọng:
- Anh định ở đây đến bao giờ?
Hắn chờ giây lát trước khi lè nhè bảo:
- Hay cô lên ghế trước, ngồi cạnh tôi?
Phoebe như bị tạt nước lạnh. Gom hết nỗ lực tỏ ra hách dịch, cô ra lệnh:
- Anh đưa tôi về ngay.
Dứt lời, Phoebe thấy mình thật ngớ ngẩn, ai lại sẵng giọng với cái mũ úp trên mặt người ta! Andy cười khùng khục:
- Về nhà ư? Đường xa lắm. Dù xe chạy nhanh cũng không ăn thua.
Phoebe cáu kỉnh:
- Anh nghe tôi nói rồi đấy. Nổ máy ngay đi và nhớ đừng chạy như phát cuồng nữa.
Andy từ từ ngồi thẳng lên và khởi động xe. Mỗi lần tới giao lộ, hắn lại rẽ về hướng bờ biển. Lúc này, họ không nói chuyện nhưng Phoebe biết Andy cực kỳ tự mãn. Hình như lúc nãy, Andy có bảo cô lên ghế trên ngồi cạnh hắn? Dù bắt mình phải cư xử đoan chính, Phoebe vẫn mang một cảm giác khác vừa miễn cưỡng vừa nóng bỏng khiến cô khó chịu nhưng thích thú. Hai má cô nóng bừng như thể vừa hứng cái tát yêu khá mạnh. Khi về đến cổng, Andy nhanh nhẹn nhảy ra ngoài mở cửa xe cho Phoebe trước khi cô kịp chạm tới cánh cửa. Ánh mắt hắn nhìn cô như chế giễu, thân thiết và dò hỏi. Cô hiểu hắn ngầm hỏi cô có định mách Quirke, bà Rose và ông chủ biết chuyện lúc nãy chăng. Không, cô sẽ không kể với ai chuyện chỉ hai người biết. Với khuôn mặt nóng bừng và đỏ ửng, cô đi ngang qua hắn, cố giả vờ thản nhiên bảo hắn quay vào làng đón ngài Quirke.
***
Ông hộ pháp chờ hắn ngay ngã tư. Trông ông giống hệt con quạ già khổng lồ lắc lư trong cơn giông tố. Ông đứng chống gậy, hai tà áo khoác đen bay phần phật quanh chân, chiếc mũ nỉ sụp xuống mặt. Andy chui ra và mở cửa trước, hy vọng Quirke sẽ ngồi ngay cạnh hắn. Rủi thay, ông tự tay mở cửa sau chui vào ngồi sau lưng hắn. Không hiểu sao Andy mến mộ, thậm chí kính nể Quirke. Chắc tại ông to cao, giống bố hắn. Xe vừa lăn bánh, Andy đã thao thao kể cho ông nghe kế hoạch mở dịch vụ cho thuê xe limo. Càng nói, hắn càng thấy khả thi. Bức tranh về cơ sở dịch vụ Stafford càng rõ nét như thể nó đang hoạt động trôi chảy. Dù Quirke không nói không rằng nhưng Andy hài lòng vì hắn thích tự lên dây cót tinh thần như thế.
Xe sắp rẽ vào dinh thự Moss Manor, Andy đang nói tới đoạn mua xe Porsche và món lời sáu tháng đầu tiên của cơ sở Stafford thì Quirke cắt ngang, bảo ông muốn đến Brookline.
- Đến St Mary’s, tên một cô nhi viện.
Andy lặng người, quay đầu xe. Hắn nôn nao, khoái trá. Hắn những tưởng mình sẽ không bao giờ bén mảng đến đó. Vậy mà giờ có người muốn hắn đưa đến tận cửa. Nhưng tại sao chứ? Phải chăng ông ta là thành viên nhóm hiệp sĩ gì đó tận bên Ailen đến kiểm tra cơ sở vật chất, đánh giá chất lượng chăm sóc trẻ nhỏ và chấm điểm hạnh kiểm đội ngũ nữ tu? Nhưng hình như ông ta đi mà không hỏi ý ông chủ Crawford! Andy bắt đầu yên tâm. Nhất định ông Quirke này thích chọc gậy bánh xe! Thế cũng hay. Hắn thích ý tưởng Quirke “quậy tưng” cơ sở của “cụ khốt” Crawford hợp tác với mụ Stephanus đáng ghét (tên nghe ngứa tai quá chừng!) và lão linh mục Harkins lắm lời. Nếu không phải chính tay mình hại chết con ranh khóc nhai nhải, hắn sẽ thoải mái rỉ tai Quirke vài câu chuyện làm quà. Nhưng nhỡ Quirke biết chuyện đứa bé chết? Chắc không đâu! Làm sao ông ấy biết khi Stephanus và lão linh mục im như thóc? Còn nữa, chắc gì cụ Crawford biết chuyện. Nếu biết, ông già lẩm cẩm ấy cũng quên từ lâu vì toàn bang này có nhiều cơ sở tôn giáo trùng tên St Mary’s lắm. Chẳng ai còn nhớ bé Christine và rất có thể không ai còn nhắc nhỏm đến tên ấy. Tuy nhiên, Andy vẫn tiếc cơ hội bóc trần chuyện ở St Mary’s với Quirke. Hắn sẽ rất hả hê nếu tự ông đã biết hết mọi chuyện.