Dù từng ra tay giúp đỡ để bảo vệ thành Troie nhưng nữ thần Aurore[1] không muốn mất thời giờ than khóc cho sự thất thủ và tan nát của Troie và Hécube. Một sự lo âu gần gũi hơn, một nỗi đau mất mát riêng tư dằn vặt nàng mãi không thôi. Nàng, người mẹ của ánh sáng, đã thấy tận mắt đứa con trai mình, Memnon[2], bỏ mạng dưới ngọn lao của Achille trên chiến trường Troie. Nàng thấy, và ngay lúc ấy những sắc màu tươi sáng thường khiến bầu trời ban mai đỏ hồng bỗng trở nên u ám và giăng đầy mây. Rồi khi tử thi của con trai được đặt trên giàn hỏa thiêu thì nàng không thể nhìn tiếp cảnh tượng này được nữa; cứ để tóc tai rối bời và bất chấp địa vị của mình, nàng quỳ sụp xuống dưới chân của Jupiter đầy quyền năng và vừa khóc, vừa nói:
“Dù tôi thuộc đẳng cấp thấp kém nhất trong tất cả các nữ thần trong cõi trời - bởi vì những đền thờ dành cho tôi thì cực kỳ hiếm hoi trên khắp thế giới - tôi vẫn đến đây với tư cách nữ thần. Tôi không yêu cầu ngài ban cho tôi miếu đền, hay những ngày lễ thiêng, hay bàn thờ nghi ngút khói hương hay lửa hiến tế. Tuy vậy, nếu ngài xem xét những công việc gì tôi làm cho ngài, dù chỉ là đàn bà, khi vào mỗi rạng đông ánh sáng của tôi giữ cho đêm không đi quá giới hạn của nó thì ngài sẽ nghĩ tôi nên được hưởng một vài phần thưởng. Nhưng Aurore này không bận tâm về chuyện phần thưởng cũng chẳng có mục đích đòi hỏi những vinh dự mà tôi xứng đáng nhận. Tôi đến vì tôi đã mất đứa con trai Memnon yêu dấu, nó đã chiến đấu dũng cảm, dù cuối cùng vô ích, cho bác Priam của nó, rồi ngã xuống khi tuổi đời còn trẻ dưới bàn tay thiện chiến của Achille - vì ngài muốn thế. Hỡi nhà vua của chư thần, tôi khẩn cầu ngài ban cho nó một ít vinh dự như là sự an ủi cho cái chết của nó và xoa dịu trái tim thương đau của mẹ nó.”
❀ ❀ ❀
[1] Aurore: tức Rạng đông.
[2] Memnon: con trai của Tithonos (em trai của Priam) và nữ thần Aurore; vua xứ Éthiopie, nổi tiếng rất đẹp trai và có nước da ngăm đen; tham dự Chiến tranh thành Troie bên phía bác ruột mình, vua Priam, và bị Achille giết trong một trận đánh tay đôi.