Và bây giờ tôi đã hoàn thành một tác phẩm mà sự giận dữ của Jupiter, lửa đỏ và gươm sắc, và những cái răng thích gặm nhấm của thời gian, sẽ không bao giờ có thể hủy hoại. Hãy để cái ngày đó, nó chỉ có quyền hạn trên cái thân thể phải chịu cái chết này thôi, khi nó muốn, đến và chấm dứt cái dòng thời gian bất định của đời tôi. Thế nhưng, trong cái phần tốt đẹp hơn của con người mình[1], tôi là bất tử và sẽ được mang đi xa tận bên kia các vì sao, và tôi sẽ có một cái tên sống mãi với người đời. Bất cứ nơi nào mà quyền lực của La Mã mở rộng đến trên thế giới bị chinh phục, những đôi môi của con người sẽ đọc tôi, và nếu đôi khi những linh cảm của các nhà thơ nói lên được sự thật nào đó thì, xuyên qua các thời đại, tôi sẽ sống với danh tiếng của mình - vivam - tôi sẽ sống.
❀ ❀ ❀
[1] Tâm hồn là cái phần tốt đẹp, cao thượng nhất của con người nhà thơ. Theo chú thích của bản dịch tiếng Pháp, trang 592.