Tatius chết, và nhà ngươi, Romulus, trong khi ban hành những luật lệ như nhau cho cả hai bộ tộc La Mã và Sabin thì thần Mars, đặt cái mũ sắt sáng bóng sang một bên, lên tiếng về phía Jupiter: “Cha ơi, con thấy đã đến lúc cha ban một phần thưởng cho Romulus - như cha có hứa với con và đứa cháu nội xứng đáng của cha đó - bởi vì nước La Mã đã đứng vững trên những nền móng cứng cáp và không còn tùy thuộc vào tài năng của một cá nhân duy nhất; phần thưởng đó, là cha rút nó ra khỏi mặt đất và đưa nó lên thiên giới. Có lần, ngay giữa hội nghị của chư vị thần linh, - vì con luôn quý trọng những lời lẽ độ lượng của cha nên khắc sâu chúng vào tâm trí con, bây giờ con xin nhắc lại - cha nói với con: ‘Sẽ có một trong các đứa con trai của con mà con sẽ đưa nó lên trời xanh.’ Bây giờ hãy để cái ý nghĩa đầy đủ của lời cha được phê chuẩn!”
Vị chúa tể toàn năng Jupiter gật đầu chấp thuận; ngay sau đó những đám mây đen kéo đến che kín bầu trời, và sấm sét nổ ra liên tục làm mọi người trên mặt đất khiếp đảm. Mars biết đây là dấu hiệu chắc chắn là mình có thể đưa Romulus lên trời theo như lời hứa của Jupiter; rồi tựa người lên ngọn lao, không chút sợ hãi, ông nhảy tót lên cỗ xe kéo bởi những con ngựa chiến đang căng thẳng dưới cái ách lấm máu, và quật một roi lên người chúng nghe rõ to. Lượn xuống xuyên qua không gian, ông cho ngựa dừng trên đỉnh đồi Palatin nhiều cây cối. Ở đó, trong khi người con trai của bà Ilia đưa ra những bản án khoan dung cho các thần dân của mình thì ông bắt Romulus mang lên trời. Thân xác người phàm của người lập nên thành phố La Mã tan biến trong bầu không khí trong suốt, giống như viên đạn chì được bắn ra từ cái ná lớn thường tan chảy giữa các đám mây. Bây giờ, thay cho hình hài cũ, là một hình dạng rất đẹp, xứng đáng hơn để ngồi chung chỗ trên cao với các vị thần khác; Romulas giờ đây là thần Quirinus trên người khoác tấm áo choàng linh thiêng.