Biến Thể - Những Huyền Thoại Hy-La Chọn Lọc Và Kể Lại

Lượt đọc: 1264 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vợ chồng Céyx và Alcyone

❊ ❊ ❊

Trong lúc đó vua Céyx cảm thấy lo lắng và phiền muộn, không những về cái chuyện lạ lùng xảy đến em trai mình mà còn về các chuyện khác xảy ra từ khi số phận của em trai mình bị thay đổi. Bởi vậy, Céyx muốn nghe tận tai các sấm truyền linh thiêng nói gì, chúng là nơi nương tựa của loài người khi gặp những sự rắc rối khó giải, và ông sửa soạn một chuyến đi dài để gặp vị thần của thành Claros[1]. Lý do ông chọn Claros thay vì Delphes là tên cướp Phorbas[2] khét tiếng cùng đám lâu la Phlégyens[3] tùy tùng đã làm cho quãng đường đi đến Delphes mất hết an ninh. Nhưng trước khi ra đi, ông ấy đã nói cho Alcyone, người vợ chung thủy nhất của mình, biết mục đích của cuộc hành trình.

Ngay tức khắc, bà thấy lạnh ngắt thấu tận xương tủy, mặt mũi trở nên nhợt nhạt như gỗ hoàng dương, và đôi má đẫm lệ. Ba lần, bà cố gắng lên tiếng, và ba lần nước mắt tuôn chảy trên mặt khiến bà không nói được; rồi cuối cùng, giữa những tiếng nức nở, lời than phiền của bà cũng được thốt ra:

“Chồng yêu ơi, em đã phạm phải lỗi lầm gì khiến anh nghĩ đến chuyện ra đi? Đâu rồi sự chăm sóc anh dành cho em, nó từng là ưu tiên số một mà? Không lẽ anh có thể bỏ rơi Alcyone của mình mà không nghĩ gì đến nàng sao? Không lẽ bây giờ anh thấy vui thú đi xa và lâu vậy sao? Không lẽ bây giờ anh thấy yêu em hơn khi em ở xa anh? Nhưng, em chỉ đoán chừng thôi, anh sẽ đi đường bộ và em sẽ không lo ngại gì cho anh, dù chỉ buồn thôi; những điều lo lắng của em về chuyến đi đường bộ sẽ không có sự kinh khiếp nào xen vào. Nhưng biển, nói đúng hơn, bộ mặt lạnh lùng của biển khơi làm em sợ hãi; và chỉ mới đây thôi em thấy những tấm ván vỡ trên bờ biển, và em cũng thường đọc tên những người chết trên các ngôi mộ gió. Anh đừng để cho tâm trí mình tin tưởng một cách hão huyền vào chuyện anh có cha vợ là con trai của Hippotès[4] và ông ấy có thể giam cầm các luồng gió dữ dội sau song sắt hay làm cho sóng êm biển lặng khi muốn.

Bởi vì một khi gió đã sổ chuồng và ra tận ngoài biển khơi thì không ai còn có quyền năng kiểm soát chúng, và cả đất liền lẫn biển cả, bất kể nơi đâu, đành phó mặc dưới sự tung hoành của chúng. Thật vậy, chúng quấy nhiễu ngay cả những đám mây trên trời và tạo ra những tia chớp đỏ chói từ những sự va chạm mãnh liệt. Càng biết chúng chừng nào, và em quả thật biết rất rõ nữa đấy vì em khi còn bé thường thấy chúng trong nhà của cha em, em càng thấy chúng đáng sợ chừng nấy.

Nhưng, chồng yêu ơi, nếu không có lời khẩn cầu nào có thể làm anh đổi ý, nếu anh quyết chí ra đi thì hãy mang em theo cùng! Khi đó chúng ta chắc chắn sẽ ở bên nhau, dù cho bão tố dồi lên dập xuống, cùng nhau chịu đựng bất kể chuyện gì, cùng nhau vượt qua sóng to gió cả, và khi đó em sẽ không sợ bất cứ cái gì nữa ngoài cái em đang cảm thấy thôi.”

Những lời thắm thiết này, những giọt nước mắt này của người con gái thần Gió Éole, đã làm xúc động sâu sắc người chồng sinh ra từ một ngôi sao[5]. Bởi vì ngọn lửa tình yêu cũng ấm áp nồng nàn không kém trong lòng ông. Nhưng ông không muốn hoặc từ bỏ chuyến hải hành dự định, hoặc dẫn theo Alcyone để chia sẻ với mình những mối hiểm nguy. Lòng đầy thương yêu nhưng cũng thấy bứt rứt, ông cố an ủi nàng với nhiều lời lẽ dịu dàng nhưng thảy đều vô ích, nàng vẫn không muốn ông ra đi. Rồi ông nói thêm điều kiện này khiến nàng bớt lo lắng rất nhiều, và chỉ riêng nó mới làm cho người vợ yêu chồng đó gật đầu chấp thuận:

“Anh biết chứ, bất cứ sự biệt ly nào dường như cũng quá lâu đối với hai ta, nhưng anh thề với em trước ánh sáng của cha anh, nếu mà số mệnh cho phép, là anh sẽ về với em trước hai tuần trăng.”

Và khi thấy niềm hy vọng của nàng đã sống lại với lời hứa trở về này, ông tức khắc ra lệnh cho thuyền rời bến với đầy đủ thủy thủ và vật dụng. Nhưng khi thấy cảnh này, và như thể được báo trước về những chuyện sẽ phải xảy đến, Alcyone bắt đầu run rẩy lần nữa; nước mắt lại tuôn trào, nàng ôm hôn người chồng trong tận cùng nỗi đau, và cuối cùng nói lên lời từ biệt buồn bã rồi ngất xỉu hoàn toàn.

Trong khi Céyx còn do dự chưa biết có nên trì hoãn sự xuất phát thì bọn thanh niên trên thuyền, chia thành hai hàng, đã kéo mạnh mái chèo về phía những bộ ngực vạm vỡ và rẽ nước với những nhịp chèo đều đặn. Alcyone ngước đôi mắt đẫm lệ và thấy người chồng đứng ở chỗ đuôi thuyền uốn cong lên cao đang vẫy tay chào nàng và nàng cũng đưa tay lên vẫy chào lại. Khi ông rời xa đất liền hơn nữa, khi mắt không còn nhìn thấy rõ khuôn mặt ông, nàng vẫn dõi theo, khi còn có thể, con thuyền đang nhanh chóng ra khơi. Và ngay cả khi cái khoảng cách trở nên quá lớn để có thể thấy nó, nàng vẫn nhìn đăm đăm những cánh buồm ở đầu các cột buồm đang lướt đi. Rồi khi những cánh buồm đó biến mất, và lòng thì trĩu nặng muộn phiền, nàng quay về chiếc giường lẻ loi và gieo mình xuống đó. Căn phòng và chiếc giường khiến nàng bật khóc trở lại, vì chúng gợi lên cái phần riêng tư của nàng nay đã xa xôi.

Họ đã rời xa bến cảng, và ngọn gió nhẹ làm cho những sợi dây thừng chão kêu lách cách. Thấy vậy viên thuyền trưởng cho đám thủy thủ gác lại mái chèo, đặt những trục căng buồm lên đỉnh cột và cho giăng hết buồm ra để đón nhận các luồng gió đang nổi lên. Bây giờ con thuyền đang lướt đi trên biển, có lẽ được khoảng nửa đường giữa hai bến cảng rất xa nhau, và khi đêm xuống thì mặt nước bỗng nổi bọt trắng xóa với những con sóng càng lúc càng hung bạo và gió thổi càng lúc càng dữ dội. “Hạ trục căng buồm xuống ngay,” viên thuyền trưởng hét lên, “và cuốn chặt buồm lại!” Ông ta ra lệnh nhưng luồng gió mạnh thổi vào mặt ông cũng thổi bay những cái lệnh đó, và tiếng nói ông đã không thể nghe được trên mặt biển náo động. Tuy vậy, có vài thủy thủ tự động vội vã cất xếp các mái chèo vào bên trong, vài tên khác thì tìm cách bịt kín các lỗ chèo bên hông thuyền, còn vài người khác nữa thì lo cuộn các cánh buồm lại. Ở đây là một người tát nước từ khoang thuyền ra ngoài, trả nước biển về lại với nước biển; người khác thì vội vàng giữ chặt các trụ quấn dây thừng chão.

Trong khi các hoạt động này diễn ra trong sự lộn xộn thì cơn bão biển càng lúc càng dữ dội hơn, các luồng gió điên cuồng tấn công từ mọi hướng, đẩy những con sóng giận dữ lên cao. Chính viên thuyền trưởng cũng thấy kinh hãi, thú nhận là không biết con thuyền làm sao chống chọi cũng như không biết ra lệnh cái gì hay ngăn cản cái gì, vì sức nặng của sự hủy diệt cận kề thì quá lớn, và mạnh hơn rất nhiều tất cả những tài nghệ đi biển của ông ta. Mọi thứ giờ đều rơi vào sự náo động lộn xộn - tiếng người la hét, tiếng dây thừng lách cách, tiếng gầm của những đợt sóng xô đến, và tiếng sấm rền vang. Sóng nổi cao như núi và dường như đụng đến trời và nước bắn tung tóe dường như rưới luôn lên cả những đám mây thấp. Và nước khi thì chuyển sang màu vàng hung với cát bị quét tung lên từ dưới đáy biển, khi thì có màu đen hơn cả nước của con sông địa ngục Styx. Vào những lúc khác thì các ngọn sóng trải rộng ra, thấy trắng với lớp bọt hòa lẫn với tiếng gió rít.

Con thuyền của thành Trachine[6], chính nó cũng bị đưa đẩy vào vòng tay ghì chặt của số mệnh. Khi thì bị hất tung lên cao nó có vẻ nhìn xuống, như thể từ trên một đỉnh núi, những thung lũng sâu hun hút và hố thẳm của Achéron[7]; khi thì bị nhấn chìm giữa hai làn sóng quằn quại, nó có vẻ ngước nhìn lên vòm trời như thể từ dưới đáy địa ngục. Và hai bên thân thuyền thường vang lên tiếng uỳnh uỵch do sóng đập vào dồn dập và nặng nề như khi một phiến gỗ to nặng hay máy bắn đá đánh vào một thành lũy sắp tan hoang. Và giống như những con sư tử man dã lấy thêm sức mạnh mới ngay trong đà lao tới tấn công thường nhảy bổ lên, đưa cả ngực đương đầu với những cánh tay và ngọn lao sẵn sàng của người đi săn, những ngọn sóng được đẩy lên cao và ra phía trước bởi các luồng gió cuồng điên thì đập mạnh vào thân và chồm lên phía trên con thuyền mỏng manh. Và bây giờ các cái chốt gỗ trên thân thuyền bị bung ra, và vì mất đi lớp trát bằng sáp, các kẽ nứt toác hiện ra và để chảy vào trong luồng nước chết người.

Và nhìn này, mưa trút xuống thành từng mảng từ những đám mây vỡ tung, như thể cả bầu trời đang đổ sụp xuống biển và biển căng phồng đang nhảy dựng lên trời cao. Các cánh buồm đều đẫm nước mưa, nước biển hòa lẫn với nước từ trời rơi xuống. Không có một vì sao nào tỏa sáng trên bầu trời, và đêm đen thì mù mịt với bóng tối của chính mình và của cơn bão. Tuy vậy vẫn có những ánh chớp lóe lên xé rách màn đêm, và các ngọn sóng bỗng lấp lánh sắc đỏ dưới ánh sáng vụt hiện của tia sét. Giờ thì nước biển tràn ào ạt vào khoang thuyền trống rỗng; và như một người lính, hăng hái hơn các đồng đội của mình, sau nhiều lần tìm cách leo lên tường lũy của một thành phố bị vây hãm rồi cuối cùng thành công, và vì sự kích động của lòng ham muốn vinh quang, anh ta nhảy lên và đứng được trên thành, một người giữa ngàn người; thế là, khi những con sóng đã đập mạnh chín lần vào cái thân khá cao của con thuyền, con sóng thứ mười, còn mạnh và cao hơn, đâm sầm tới và không ngừng tấn công con thuyền đã bị bầm dập tơi tả cho tới khi nó nhảy tràn qua được mạn thuyền. Thế là một phần của biển vẫn còn tìm cách xâm chiếm con thuyền, một phần khác thì đã ở trong lòng của nó. Mọi người đều thấy rối loạn và kinh hãi, giống như một thành phố bị rối loạn khi một đội quân từ bên ngoài tìm cách phá hoại những bức tường bảo vệ và một đội quân khác chiếm giữ chúng ở bên trong.

Tài nghệ đi biển của họ giờ đây đành bất lực, và lòng can đảm lúc này thì vô ích. Họ thấy từng cái chết riêng rẽ chạy nhào đến phía họ và ập lên người họ theo từng đợt sóng tiến vào. Người này không thể cầm nổi nước mắt, người khác thì sững sờ không nói được một lời; lại còn người khác nữa thì la lớn thèm có sự may mắn của những người được chôn cất tử tế trên đất liền; và có người thì đưa hai cánh tay bất lực lên phía trời cao mù mịt cầu nguyện các đấng thần linh cứu giúp, người thì nghĩ đến cha và anh em trai của mình, người thì nghĩ đến mái ấm và con cái và tất cả những gì anh ta đã để lại đằng sau.

Nhưng Alcyone mới làm Céyx xúc động nhiều; trên môi của ông chỉ có Alcyone mà thôi, không gì khác; và dù nhớ nàng rất nhiều, ông vẫn thấy vui mừng là nàng không ở bên ông, lúc này. Ông muốn nhìn lại một lần nữa bến bờ của quê hương biết bao, và quay ánh mắt cuối cùng đăm đăm về phía ngôi nhà của mình. Nhưng nó ở phương nào thì ông không biết. Vì sóng to gió dữ cuồn cuộn tứ bề, vì bóng tối đến từ những đám mây đen như than che kín cả bầu trời và làm cho màn đêm tăm tối dày lên gấp đôi.

Một luồng gió xoáy mạnh đánh gãy cột buồm; và cái bánh lái cũng bị vỡ ra. Như một kẻ chiến thắng vui thú nhìn các chiến lợi phẩm của mình, một làn sóng cuối cùng vươn lên rất cao và nhìn xuống những làn sóng khác, và như thể người ta nhổ hai ngọn núi Athos và Pinde[8] ra khỏi mặt đất và ném chúng xuống biển khơi, nó đâm đầu đổ nhào xuống với tất cả sức nặng không gì chống được và nhận chìm con thuyền xuống đáy biển sâu; phần lớn thủy thủ đoàn chịu chung số phận với nó, bị cuốn theo luồng nước dữ và không bao giờ thấy lại ánh sáng ban ngày. Nhưng vài người khác thì bám được vào những mảnh vỡ trôi nổi.

Và Céyx, khi đó vẫn còn sống, dùng bàn tay trước đây thường cầm vương trượng giữ chặt một tấm ván của con thuyền bị đắm, cầu xin cha mình, Lucifer, và cha vợ mình, Éole, cứu vớt, nhưng than ôi, chỉ là vô ích. Rồi chỉ có tên người vợ yêu quý, Alcyone, là ở trên môi ông nhiều nhất. Ông nhớ nhiều đến nàng, ông thầm thì gọi tên nàng hết lần này tới lần khác, ông cầu nguyện sao cho các con sóng mang thi thể ông về cho nàng thấy được và chính hai bàn tay yêu quý của nàng sẽ chôn cất ông. Trong khi còn có thể trôi nổi được trên mặt nước, và cứ mỗi lần mà các con sóng cho mở miệng được, ông gọi tên nàng, Alcyone yêu dấu của ông, giờ đây đã nghìn trùng xa cách, và cứ thầm thì như thế ngay cả khi nước tràn vào miệng. Ôi, nhìn kìa, bên trên những làn sóng bao quanh ông, một con sóng tối tăm mang hình cánh cung vụt nổi lên rồi đổ sụp xuống ngay lên đầu của Céyx và nhận chìm ông luôn.

Vào rạng đông hôm đó Lucifer bỗng trở nên mờ nhạt, không thể nhận ra, và vì không thể rời bỏ vị trí của mình trong bầu trời, ông ta đành giấu mặt sau những đám mây dày đặc.

Người con gái của thần Gió Éole, trong khi đó, vẫn đếm từng đêm xa chồng vì không biết gì về cái tai họa lớn đó. Khi thì nàng đan cho thật nhanh những tấm áo Céyx sẽ mặc, khi thì những chiếc áo mà chính nàng sẽ mặc khi ông quay về; và nàng cứ hình dung cho mình một ngày về nhà hạnh phúc mà giờ đây đã là bất khả. Một cách cung kính, nàng thắp hương khấn nguyện trước mọi đấng thần linh nhưng nơi nàng cúng vái nhiều nhất là ở đền thờ Junon, cầu mong cho một người đã không còn trên thế gian, giữ niềm hy vọng là người chồng của mình vẫn bình an vô sự, là ông sẽ trở về một lần nữa, là ông yêu nàng hơn tất cả những người đàn bà khác. Ôi, cái ước nguyện cuối cùng này là cái duy nhất mà nàng có thể được thỏa mãn.

❀ ❀ ❀

[1] Vị thần của thành Claros: tức Apollon. Claros là một thành phố ở Lydie (thuộc vùng Tiểu Á), nơi có đền thờ Apollon nổi tiếng. Đáng lẽ Céyx đi Delphes, nơi có sấm truyền của Apollon được xem là linh thiêng nhất nhưng Claros thì tiện đường cho ông hơn.

[2] Phorbas: tên tướng cướp cầm đầu bọn Phlégyens, từng cướp bóc ở Delphes.

[3] Phlégyens: những người thuộc một bộ tộc ở vùng Thessalie (Hy Lạp) chuyên nghề cướp phá.

[4] Con trai của Hippotès là Éole; và Éole, thần Gió, là cha của Alcyone, vợ vua Céyx.

[5] Céyx là con trai của Lucifer, ngôi sao Mai.

[6] Con thuyền của thành Trachine: tức thuyền của Céyx, vua thành Trachine.

[7] Achéron: con sông chính dưới cõi âm; ở đây dùng chỉ cõi âm.

[8] Athos là một ngọn núi ở vùng Macédoine, còn Pinde là núi ở vùng Thessalie.

Người dịch: Quế Sơn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.