Đây là lần đầu tiên Evan Bell và Leonardo DiCaprio đỏ mặt tía tai với nhau, thế nhưng bầu không khí lại vô cùng căng thẳng, không có chút ý định xoa dịu nào.
"Sao nào, bị tôi chọc trúng chỗ đau rồi à? Không nói nên lời nữa sao? Thế nên mới định dùng đến bạo lực để giải quyết chắc?" Evan Bell vẫn không chịu buông tha, từng bước ép sát, "Nếu muốn đánh tôi, đánh đi! Làm vậy chỉ khiến cậu càng trở nên thảm hại hơn mà thôi. Mở miệng ra là Viện hàn lâm, là tượng vàng, tôi phỉ nhổ, cái bộ dạng này của cậu, tôi thấy..."
Những lời sau của Evan Bell còn chưa nói hết, đã bị một quyền giáng thẳng vào mặt đầy hung ác của Leonardo DiCaprio.
Evan Bell chỉ cảm thấy bản thân giống như bị một chiếc xe tải tông trực diện, toàn bộ thế giới quay cuồng đảo lộn, không biết có phải dư vị của rượu Tequila cuối cùng cũng ngấm lên hay không. Nhưng Evan Bell cũng chẳng phải dạng vừa, kinh nghiệm đánh nhau từ nhỏ đến lớn cho cậu biết, dù đầu óc có không tỉnh táo thì cũng không thể bó tay chịu trói, cậu trực tiếp dùng đầu húc mạnh về phía trước, đập thẳng vào lồng ngực Leonardo DiCaprio, khiến Leonardo DiCaprio đứng không vững, ngã ngửa về phía sau.
Evan Bell liền chồm lên, tay phải giáng một quyền cực mạnh xuống má Leonardo DiCaprio, hoàn toàn không hề khách khí chút nào. Sau đó cậu nhổ bọt sang bên cạnh, nói là bọt nước, nhưng thực chất chính là máu trong khoang miệng vừa bị ma sát tạo ra, "Đến ngày nào mà những lời cậu thốt ra đều là 'tác phẩm, tác phẩm', chứ không phải Viện hàn lâm hay tượng vàng nữa, thì cậu hãy quay lại suy nghĩ xem bản thân đã có thể nhận được sự công nhận thực sự hay chưa!"
Evan Bell không hề cất cao giọng gầm lên, mà mang theo nụ cười khinh miệt, châm chọc nói, sau đó còn dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ vào má Leonardo DiCaprio. Hành động coi thường mang tính khiêu khích này khiến hơi men dồn lên não Leonardo DiCaprio, cậu liền đá lật Evan Bell lại, sau đó xông lên tung thêm hai quyền. May là vẫn chưa hoàn toàn mất đi lý trí mà đánh nhau điên cuồng, nếu không thì e là đã nát mặt rồi.
Suy cho cùng thì tử lượng của Evan Bell vẫn kém, chỉ cảm thấy cơ thể mềm nhũn, phản ứng lại chậm chạp, tựa lưng ngồi bết xuống sàn nhà. Nhìn Leonardo DiCaprio cũng đang chật vật thảm hại không kém ở trước mặt, cậu không khỏi ngửa cổ cười lớn.
Hai người bạn thân nhìn nhau trong bộ dạng chật vật thế này, vừa giận mà lại vừa buồn cười. Leonardo DiCaprio nhìn nụ cười ngạo mạn của Evan Bell, chỉ cảm thấy một cục tức nghẹn lại ở lồng ngực, không tài nào trút ra được, cuối cùng cũng chỉ đành xìu như quả bóng xì hơi. Mọi khí thế đều biến mất, bất đắc dĩ cười rộ lên.
Thực ra Leonardo DiCaprio sao lại không hiểu ý của Evan Bell cơ chứ, trong đầu ngập tràn tất cả đều là bản thân tác phẩm, chứ không phải phòng vé hay giải thưởng đằng sau tác phẩm, đó mới là điều quan trọng nhất. Ngay từ ngày đầu tiên quen biết, Evan Bell đã nói như vậy, Leonardo DiCaprio cũng vô cùng đồng tình, anh vẫn luôn nghĩ rằng bản thân cũng suy nghĩ như thế. Nhưng cho đến tận hôm nay, sau khi bị Evan Bell vạch trần như vậy, Leonardo DiCaprio mới phát hiện ra, sâu thẳm trong nội tâm anh vẫn sẽ lấy giải thưởng — đặc biệt là Oscar làm đối tượng tham chiếu. Ví dụ như "Blood Diamond", chính là như thế. Cho nên, Evan Bell nói rất đúng, trong đầu anh toàn những thứ không hề quan trọng như tượng vàng Viện hàn lâm, chỉ đến khi anh cũng giống như Evan Bell, trong đầu toàn là bản thân tác phẩm, thì anh mới thực sự nhìn thấu được.
Evan Bell xoa xoa khóe môi của mình, không khỏi cằn nhằn, "Đánh mạnh thế làm gì, có phải tôi cướp tượng vàng của cậu đâu."
Leonardo DiCaprio càng thêm hít không thông hơi, ho khan lên, ngắt quãng nói: "Evan Bell! Cậu ra tay cũng đâu có nhẹ nhàng gì, ngực tôi e là sắp bầm một mảng rồi đây." Thế nhưng nhìn Evan Bell đang nhăn nhó ở trước mặt, trên mặt vẫn còn hằn vết đấm của mình, Leonardo DiCaprio lại thật sự không nhịn được mà bật cười. Cử động khóe miệng này lại kéo theo một tiếng "hít hà", "Ai bảo cậu ăn nói độc ác như thế, chọc giận tôi, đáng đời."
Đôi mắt của Evan Bell bỗng chốc trợn tròn lên, "Tôi ăn nói độc ác á? Cậu ở cô nhi viện ra phẩy không? Vừa rồi tôi đều nói sự thật cả đấy, hoàn toàn không hề độc ác chút nào có hiểu không. Thực sự độc ác ấy hả, cậu nên đi giao lưu với phóng viên thì hơn."
Evan Bell chính là kẻ miệng lưỡi không chịu thua ai, một tràng lời nói lại khiến Leonardo DiCaprio bị nghẹn họng. Leonardo DiCaprio cũng biết công phu mồm mép của mình không thể nói lại Evan Bell, đành phải đầu hàng, "Vậy cậu nói xem, 'Blood Diamond' rốt cuộc có nhận hay không?"
“Nhận chứ, sao lại không nhận, kịch bản hay mà.” Evan Bell mang bộ dạng bất cần đời, chỉ là vết tích bị đánh trên mặt thì hoàn toàn không thể làm ra vẻ tiêu sái nổi, “Tôi chỉ nói là, lúc cậu nhận kịch bản, vốn dĩ không nên nghĩ đến mấy thứ vớ vẩn như phòng vé hay giải thưởng gì hết, cứ nhìn kịch bản nhìn nhân vật mà thôi, lời này đã nói với cậu... chắc là khoảng hai nghìn lần rồi nhỉ, đến tận bây giờ mà vẫn chưa hiểu. Người anh em, xem ra cậu nên đến bệnh viện khám lại đi rồi đấy.” Tiện thể, Evan Bell còn chỉ vào đầu mình, ám chỉ đầu óc Leonardo DiCaprio đã hỏng rồi.
Leonardo DiCaprio trợn trắng mắt, phớt lờ sự châm chọc của Evan Bell, “Tôi cũng biết phải làm thế nào chứ, nhưng mỗi lần nhận kịch bản mới, trong đầu luôn nghĩ, ‘Giá mà...’ Haiz, chính là không tài nào khống chế được bản thân. Đặc biệt là sau thất bại của ‘The Aviator’, lúc có cậu ở bên cạnh, sau khi được khuyên bảo thì cảm giác hình như không có gì lớn lao. Thế nhưng lúc quay về rồi, trong lòng lại thấy khó chịu. Lúc quay ‘The Departed’, trong đầu lúc nào cũng nghĩ, rốt cuộc là mình đã thua ở điểm nào...”
“Thua ở vận may chứ sao nữa. Màn thể hiện của Jamie xuất sắc như vậy, cậu thua không oan đâu.” Evan Bell trực tiếp cắt lời Leonardo DiCaprio, màn thể hiện của Jamie Foxx trong "Ray" quả thật vô cùng xuất sắc, giải Ảnh đế Oscar năm nay anh ta nhận được hoàn toàn xứng đáng. “Nếu tôi lúc nào cũng đi suy nghĩ tại sao, đi nghĩ về phòng vé, nghĩ về giải thưởng, ‘Mysterious Skin’ tuyệt đối sẽ không bao giờ quay ra được. Bản thân kịch bản, bản thân câu chuyện, từng con người trong câu chuyện mới là những thứ chúng ta cần phải cân nhắc. ‘Mysterious Skin’ giành được giải Sư Tử Bạc, đó là vận may của tôi; cũng giống như vậy, ‘Mysterious Skin’ không giành được giải đạo diễn xuất sắc nhất, tôi cũng cảm thấy cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên. Bởi vì ít nhất tôi đã cống hiến cho khán giả một câu chuyện tuyệt vời, khi khán giả xem xong ‘Mysterious Skin’ mà trầm mặc ba phút không nói nên lời, tôi liền cảm thấy vô cùng tận hưởng, đó chính là một loại hạnh phúc. Đơn giản vậy thôi.”
Evan Bell liếc nhìn Leonardo DiCaprio đang cười khổ ở trước mặt, nói tiếp, “Cậu đây là tâm bệnh, đừng có sốt sắng nhất thời, từ từ rồi tính. Lần tới lúc nhận kịch bản, nếu không phiền, tôi xem giúp cho. Cậu đừng có quan tâm đến đạo diễn hay nhà sản xuất gì sất, cứ xem kịch bản, chỉ nhìn vào kịch bản và nhân vật thôi, đây coi như là bước đầu tiên đi.” Ước chừng trong giới giải trí, diễn viên tùy hứng, mặc kệ đời như Evan Bell, cũng chỉ có một người này, không tìm đâu ra người thứ hai. Nhìn lại mấy diễn viên trong Eleven Studios mà xem, Ryan Gosling, Joseph Gordon-Levitt đều có cái đức hạnh y hệt Evan Bell, bây giờ xem ra Leonardo DiCaprio cũng chuẩn bị gia nhập hàng ngũ này rồi.
Leonardo DiCaprio trầm mặc một lúc, không trả lời, phải một lát sau mới cất lời, “Lần tới phim do cậu làm đạo diễn khi nào thì khai máy, kịch bản cho tôi xem ké được không?”
“Muốn diễn tác phẩm của tôi á? Tác phẩm của tôi sự cạnh tranh khốc liệt lắm đấy, không biết cậu có được chọn hay không nữa.” Câu nói dạo đầu này của Evan Bell khiến Leonardo DiCaprio lại đá cho Evan Bell một cú. Evan Bell cười ha hả, “Gần đây thì tôi không biết. Bản dựng của ‘Perfume’ tôi còn chưa bắt đầu, trong thời gian ngắn chắc là chưa có dự định gì đâu, cứ chờ xem, nếu có kịch bản phù hợp, đến lúc đó lại tìm cậu sau.”
Evan Bell khều khều chân Leonardo DiCaprio, “Ra quầy bar lấy hai cái ly đi, uống thêm ly nữa nhé?” Trải qua trận vừa uống rượu vừa đánh nhau lại vừa trút giận này, sự uất ức trong lòng quả nhiên đã được xoa dịu đi không ít. Đời người mà, đau buồn cũng là một ngày, vui vẻ cũng là một ngày, vậy tại sao không chọn cách khiến bản thân trở nên hạnh phúc cơ chứ?
“Sao lại là tôi?” Mặc dù Leonardo DiCaprio nói vậy nhưng vẫn chủ động đứng dậy, sau đó vừa ôm ngực vừa nhăn mặt đầy đau đớn.
Evan Bell trực tiếp coi như không thấy, thong thả huýt sáo, hoàn toàn là cái bộ dạng khiến người ta ngứa đòn. Đợi Leonardo DiCaprio rời đi rồi, Evan Bell mới lồm cồm bò dậy, ngã oạch xuống sô pha, trên người chỗ nào cũng đau nhức. Không biết có phải do sau khi uống rượu cơ bắp dễ bị ê ẩm, độ nhạy cảm với cơn đau cao hơn hay không, trận đánh nhau vừa rồi chẳng cảm thấy vết thương đâu, chỉ có toàn thân là mỏi nhừ không chịu nổi.
Leonardo DiCaprio ra ngoài chớp mắt một cái đã tay không quay trở lại, đi theo sau anh còn có một nhân viên phục vụ. Vừa rồi lúc Leonardo DiCaprio và Evan Bell đánh nhau, đã làm lật chiếc bàn tròn duy nhất ở đây, chai rượu lăn lóc trên sàn nhà, ly thì vỡ nát, nhân viên phục vụ bước vào dọn dẹp qua loa rồi lui ra ngoài.
“Mấy ngày nay giới truyền thông vẫn luôn bàn tán về vụ kiện của cậu rốt cuộc là thế nào vậy?” Leonardo DiCaprio cũng ngồi lại xuống ghế sô pha, lại bắt đầu trò chuyện phiếm cùng Evan Bell. Hai kẻ này, cứ như thể trận đánh nhau vừa rồi hoàn toàn chưa từng xảy ra vậy.
Evan Bell lại cảm thấy hơi buồn ngủ, cậu cũng biết, chắc là cồn bắt đầu ngấm lên não rồi, tử lượng của vốn dĩ đã không tốt, vừa rồi phát điên trút giận một trận, bây giờ bắt đầu thấy buồn ngủ rồi, “Hà, chứ còn gì nữa ngoài chuyện xào nấu tin tức. Chắc là mấy ngày nay lại bắt đầu thêu dệt chuyện hai chúng ta bất hòa rồi đây.” Hai người ẩu đả trong quán bar, ở đây lại có từng ấy đôi mắt nhìn vào, sớm muộn gì cũng sẽ bị truyền ra ngoài.
Leonardo DiCaprio lại bật cười, “Truyền thông thích nói gì mặc kệ bọn họ.”
Hai người đang trò chuyện, nhân viên phục vụ bưng hai chiếc ly hoàn toàn mới cùng một chai vang đỏ bước vào, đi theo sau còn có một vị khách không mời mà đến, “Hey, Evan, nghe nói cậu ở đây, qua chào hỏi một tiếng.”