"Thiết kế Eleven" được thành lập vào tháng 9 năm 2001, tại Tuần lễ thời trang Paris tháng 2 năm 2003, thương hiệu thời trang nam "Eleven" chính thức ra mắt. Tính đến nay mới chỉ qua vỏn vẹn bốn năm, thương hiệu thời trang "Eleven" nghiễm nhiên đã trở thành thế lực đại diện cho thế hệ mới, bắt đầu tung ra những đợt tấn công mãnh liệt vào các thương hiệu thời trang lâu đời.
Đương nhiên, tất cả những điều này mới chỉ là đà phát triển, thương hiệu "Eleven" vẫn còn cách một thương hiệu xa xỉ thực sự một khoảng cách rất lớn. Chỉ lấy điểm yếu là thương hiệu "Eleven" hiện tại chỉ có mỗi dòng trang phục nam ra làm ví dụ, là có thể thấy được khoảng cách không nhỏ. Tuy nhiên, sự phát triển của thương hiệu "Eleven" tuy vũ bão nhưng nền móng vẫn luôn rất vững chắc, không hề vội vàng mở rộng, các chi nhánh ở các thành phố lớn cũng đều tiến hành một cách có trật tự. Thật khó mà tưởng tượng được, đây lại là một công ty mà độ tuổi trung bình của tầng lớp lãnh đạo còn chưa tròn hai tứ tuần, vừa có sự xông pha và táo bạo của người trẻ tuổi, đồng thời lại có sự từng trải và vững vàng của người trưởng thành.
Tháng sáu năm nay, thương hiệu thời trang nam "Eleven" đã tiến vào các trung tâm thương mại lớn ở các thành phố lớn, nhưng lại không vội vàng mở rộng luôn cả các cửa hàng flagship, chính là hy vọng có thể tích lũy đủ danh tiếng, rồi lại quan sát sức tiêu thụ của các thành phố lớn, cuối cùng mới quyết định chuyện khai trương cửa hàng flagship.
Mà hiện tại, năm 2005 cũng chỉ còn hai tháng nữa là qua đi, James Frank vừa mới bắt đầu tính toán năm sau nên cắm rễ cửa hàng flagship của thương hiệu "Eleven" ở mấy thành phố lớn, thì Evan Bell lại đưa ra đề xuất mở rộng chủng loại hàng hóa dưới thương hiệu "Eleven", nào là trang phục nữ, túi xách, nước hoa,... Điều này quả thực có chút mạo hiểm. Huống chi hiện tại Eleven Studio vẫn đang ở cửa ải thu mua Pixar, hoàn toàn không có tinh thần lực để tiếp tục khai phá lãnh thổ.
Phản ứng đầu tiên của Katherine Bell chính là: Đây là đang đùa sao? Nhưng nhìn nét mặt nghiêm túc trên khuôn mặt cậu con trai nhỏ, lại không giống như đang giả vờ, Katherine Bell khó hiểu hỏi: "Sao đột nhiên lại nhớ tới chuyện này thế?"
Evan Bell biết Katherine Bell đã nghĩ lệch đi rồi, cũng là bởi vì anh chưa nói rõ ràng, vừa nãy chỉ là một câu nói mơ hồ mà thôi. Không gian tưởng tượng tự nhiên quá lớn: "Con không có ý nói hiện tại, mà là nói tương lai, ví dụ như, đợi các cửa hàng flagship ở mấy thành phố lớn đều mở ra rồi, mẹ có ý định thử thách với trang phục nữ không? Hay là nói, đi thuê một số nhà thiết kế mới nổi, thành lập luôn cả bộ phận trang phục nữ? Con chỉ muốn hỏi, mẹ có ý định làm cho thương hiệu 'Eleven' lớn mạnh hơn không?"
Lúc này Katherine Bell mới bừng tỉnh đại ngộ, Eleven Studio hiện tại đang lớn mạnh lên từng bước một, và Thiết kế Eleven cũng vậy. Evan Bell đây là đang hỏi hướng phát triển trong tương lai của Thiết kế Eleven, là tiếp tục làm cho trang phục nam thành một đế quốc? Hay là phát triển toàn diện, lấn sân sang cả mảng trang phục nữ.
Katherine Bell lắc đầu: "Hiện tại ở mảng thiết kế trang phục nam, mẹ vẫn đang không ngừng học hỏi, trang phục nữ lại là một lĩnh vực hoàn toàn mới mẻ khác. Mẹ không định vội vàng như vậy. Đợi khi mẹ chuẩn bị sẵn sàng rồi hãy nói sau." Khác với cái tên không làm việc đàng hoàng là Evan Bell, kỳ thực Katherine Bell và Teddy Bell đều cực kỳ tập trung vào lĩnh vực của chính mình.
Evan Bell cũng không nói tiếp nữa, chỉ gật đầu, bày tỏ không có ý kiến gì với quyết định của Katherine Bell: "Bây giờ là thế này, mẹ có ý định thiết kế một loại nước hoa cho bộ phim 'Nước hoa' mà con vừa mới hoàn thành không? Đợi năm sau khi phim 'Nước hoa' công chiếu, chúng ta sẽ tung nước hoa ra cùng lúc."
Kỳ thực phương án này, Evan Bell đã ấp ủ từ rất lâu. Ban đầu, chỉ vì bộ phim "Nước hoa", Evan Bell liền nghĩ, bản thân từ trước đến nay vẫn luôn rất có hứng thú với loại nước hoa được miêu tả trong phim, tò mò không biết loại nước hoa mê hoặc đó rốt cuộc có mùi vị gì. Nếu trong hiện thực mà cũng có thể có nước hoa tương ứng xuất hiện cùng lúc——đương nhiên không thể kỳ diệu như trong phim——coi nó như sản phẩm ăn theo của bộ phim để tung ra cùng nhau, thì đó cũng sẽ là một chuyện rất thú vị.
Nghĩ đến sản phẩm ăn theo, Evan Bell liền không khỏi bắt đầu tư duy lan man. Thời gian gần đây Eleven Studio vẫn luôn vận hành chuyện thu mua Pixar, đối với những công ty điện ảnh lớn như Disney cũng đã có thêm nhiều hiểu biết hơn, ngành điện ảnh kiếm tiền nhất trước tiên chính là phát hành, sau đó mới là sản phẩm ăn theo. Cái gọi là sản phẩm ăn theo bao gồm mô hình nhân vật điện ảnh, truyện tranh, dụng cụ sinh hoạt v.v., cái này cũng có đạo lý giống như sản phẩm ăn theo của "American Idol".
Tuy nhiên trước đó, cái xưởng nhỏ Eleven Studio này ngay cả kênh phát hành còn chẳng có, tự nhiên lại càng không dính dáng gì đến sản phẩm ăn theo. Hồi đó sản phẩm ăn theo của "American Idol" đều giao cho đài truyền hình Fox vận hành, Evan Bell chỉ việc chờ chia hoa hồng. Nhưng bây giờ, đã muốn làm cho Eleven Studio lớn mạnh, vậy tại sao lại không thử tự mình làm vận hành sản phẩm ăn theo chứ.
Đương nhiên, đối với điểm này Evan Bell ngược lại cảm thấy không phải là quy định cứng nhắc, kỳ thực nói cho đúng thì sản phẩm ăn theo chính là vắt kiệt giá trị thặng dư của tác phẩm điện ảnh, vắt kiệt ví tiền của người hâm mộ, sau đó nhanh chóng hoàn thành việc tích lũy tư bản. Evan Bell không mấy hứng thú với điều này lắm, dù sao thì sự theo đuổi tiền bạc của anh vốn dĩ cũng không phải là đặc biệt mãnh liệt.
Huống chi, Evan Bell cũng biết, hệ thống sản phẩm ăn theo này vô cùngBàng đại và phức tạp, không phải cứ muốn bắt đầu là có thể bắt đầu, lại càng không phải cứ muốn mở rộng là có thể mở rộng. Kiếp trước, Evan Bell nhớ Lionsgate sau khi đạt được thành công lớn về mặt doanh thu phòng vé, từng thử lấn sân sang lĩnh vực sản phẩm ăn theo, nhưng vô cùng khó khăn, tuyệt đối có thể nói là muôn vàn trắc trở. Ít nhất là trước khi anh trọng sinh, Lionsgate vẫn luôn chưa thể thiết lập hoàn toàn thị trường sản phẩm ăn theo, huống chi là đạt được lợi nhuận lớn.
Điểm thực sự khó khăn khi tung ra sản phẩm ăn theo không nằm ở bản thân sản phẩm ăn theo, mà nằm ở giá trị thặng dư của tác phẩm. Hiện tại những tác phẩm sở hữu giá trị thặng dư sản phẩm ăn theo nhiều nhất không gì bằng phim hoạt hình, phim cải biên từ truyện tranh —— đặc biệt là phim về anh hùng, điều này cũng khiến cho Disney sở hữu năng lực mà các công ty khác không thể địch lại ở mảng sản phẩm ăn theo. Mà các công ty điện ảnh tuyến hai đều không có nền tảng sâu dày về phim hoạt hình và phim cải biên truyện tranh, tự nhiên sẽ là muôn vàn trắc trở.
Eleven Studio là một xưởng nhỏ khởi nghiệp bằng cá tính, cho dù quy mô có lớn hơn, Evan Bell cũng không có ý định vì để kiếm tiền mà lấn sân diện rộng sang phim siêu anh hùng, bởi vì điều này sẽ làm cho Eleven Studio đánh mất đi sắc thái vốn có của mình, cho nên ý tưởng mở rộng nghiệp vụ sản phẩm ăn theo, bản thân Evan Bell vốn dĩ không hề mặn mà cho lắm.
Evan Bell chỉ cảm thấy rằng, nếu có thể kết hợp với phim ảnh để tung ra một số sản phẩm ăn theo mang đặc sắc, thỏa mãn tâm nguyện của người hâm mộ, thì đó là một chuyện rất tuyệt vời. Tỷ như lọ nước hoa trong "Nước hoa", tỷ như chiếc xe buýt màu vàng đáng yêu trong "Little Miss Sunshine" hay chiếc kính của Olive, tung ra những sản phẩm ăn theo mang ý nghĩa tượng trưng như thế này, hẳn là sẽ là một chuyện vô cùng thú vị.
Nghe thấy đề xuất này của Evan Bell, Katherine Bell không khỏi cũng cảm thấy rất thú vị: "Đây quả thực là một ý hay," Thiết kế một lọ nước hoa được phối hợp công chiếu cùng phim ảnh, nói cho đúng thì không hẳn là sản phẩm ăn theo, cũng không phải thủ đoạn tuyên truyền, mà giống như một hoạt động đặc biệt hơn, một loại hoạt động thú vị được phát triển ra sau khi phim điện ảnh được chiếu, "Vậy ý của con là, chúng ta phải điều chế ra một lọ nước hoa vô cùng đặc biệt, chưa chắc trong cuộc sống hàng ngày sẽ có nhiều người thích, nhưng những người thích bộ phim 'Nước hoa', có lẽ sẽ thích việc sưu tầm một lọ nước hoa loại này bên cạnh việc sưu tầm đĩa DVD."
"Đúng vậy, đại khái chính là ý này." Evan Bell bật cười, "Trong phim, lọ nước hoa đó là mùi hương có thể khiến cho toàn thế giới phải quy phục, chúng ta tự nhiên không thể điều chế ra được, con chỉ muốn tung ra một loại nước hoa mang sự quyến rũ, gợi cảm đậm đặc, tràn đầy mị lực, giống như có thể khơi dậy ham muốn nguyên thủy nhất của con người vậy. Loại nước hoa này ở đời sống chắc chắn không thể quảng bá diện rộng, nhưng con lại cảm thấy có thể ngoại suy từ trong phim ảnh ra, đó sẽ là một chuyện kỳ diệu biết bao." Phải thừa nhận rằng, Evan Bell chính là một tên có tư tưởng kỳ quái, người ta sản xuất sản phẩm ăn theo điện ảnh là để kiếm tiền, anh thì vẫn cứ nghĩ đến mấy thứ kỳ lạ quái đản.
Katherine Bell qua lời nói thế này của Evan Bell, sự tích cực cũng bị khơi dậy theo, ngược lại tạm thời gác lại sự lo lắng cho sức khỏe của Evan Bell sang một bên, chuyển sự chú ý lên nước hoa: "Nhưng tại sao con không tự làm? Hoặc là con cũng tham gia vào công việc điều chế đi. Dù sao thì hai mẹ con chúng ta đều mù tịt về nước hoa, đoán chừng vẫn phải từ từ nghiên cứu."
Evan Bell biết, thế này coi như là đồng ý rồi, anh cũng không khỏi bật cười: "Con chắc chắn sẽ tham gia chứ, chỉ là cảm thấy cái này nên đặt dưới Thiết kế Eleven để làm, treo dưới thương hiệu thời trang 'Eleven', do mẹ phụ trách, do Thiết kế Eleven phát hành." Nước hoa cũng coi như là một thành viên trong hàng xa xỉ phẩm, có thể quy vào loại hình mỹ phẩm, nhưng cũng có thể quy vào loại hình phối đồ quần áo, "Đương nhiên, nếu mẹ muốn điều chế một lọ nước hoa, phát hành cùng với dòng trang phục nam năm sau, con cảm thấy đó cũng là một ý hay."
“Con tưởng nước hoa là nước cạo râu chắc, cứ điều chế là ra cả một series.” Katherine Bell bị cái giọng điệu tùy ý này của Evan Bell chọc cười, nước hoa từ trước đến nay luôn chú trọng chất lượng chứ không chú trọng số lượng, nhìn "Chanel No.5" nổi tiếng nhất của Chanel bán suốt tám mươi năm, vẫn cứ trường thịnh không suy, lâu dài đứng vững ở vị trí quán quân bảng xếp hạng doanh thu nước hoa, chính là cái đạo lý này. "Vậy con định phối chế kiểu nam hay kiểu nữ đây?"
Evan Bell bĩu môi: "Tùy thôi. Lọ nước hoa trong phim tuy rằng sau đó được rắc lên người nam chính, nhưng loại sức hút đó lại có hiệu dụng với tất cả mọi người. Con cảm thấy trọng điểm không nằm ở kiểu nam hay kiểu nữ, mà nằm ở cái mùi hương tràn ngập sức quyến rũ đó."
Katherine Bell cũng gật đầu, nếu thực sự muốn điều chế nước hoa, cũng bắt buộc phải từ từ nghiên cứu mới được, không vội trong chốc lát. "Chuyện này mẹ biết rồi, con đừng nghĩ ngợi nữa. Ngủ cho ngon đi."
Katherine Bell giúp Evan Bell kéo chăn lại, Evan Bell lại mang một khuôn mặt khổ sở: "Con hôm nay đã ngủ hơn nửa ngày rồi, ngủ đủ rồi, con đọc sách một lát không được sao?"
Katherine Bell nhìn cái vẻ mặt khổ sở đó của con trai, không nhịn được mỉm cười: "Nửa tiếng. Lát nữa mẹ bảo Teddy qua tắt đèn cho con." Lời của Katherine Bell còn chưa dứt, liền nhìn thấy trên mặt Evan Bell nở nụ cười đắc ý, không còn cái phong thái ngày thường nữa, ngược lại thật sự giống như một đứa trẻ nhỏ vậy. Đương nhiên, trong mắt của Katherine Bell, Evan Bell vĩnh viễn vẫn là một đứa trẻ mãi không lớn, vĩnh viễn.
Bạo phát cầu phiếu tháng, cầu đặt mua! Lát nữa vẫn còn một chương nữa.