Tôi chạy xe theo hướng tây dọc theo đường Main Road và cố xem cuốn sách hướng dẫn sử dụng khi đang lái. Tôi nhấn một vài nút trên bảng điều khiển, và nhìn này, tất cả các con số đều chuyển từ hệ mét sang một trăm phần trăm là của Mỹ. Đây là điều vui nhất mà bạn có thể có được khi ngồi lên ghế trước của xe.
Cảm thấy như thành thạo hơn về kỹ thuật, tôi kết nối với máy trả lời tự động bằng điện thoại di động. “Nói cho mà biết nhé, nếu những người hành hương kia mà thấy được chúng ta lúc này, phóng xe ào ào qua những trang trại và thôn làng cũ của họ —”
Chiếc máy nói, “Bạn có ba tin nhắn.”
Chắc phải có một cái của Beth. Tôi lắng nghe, nhưng tin nhắn đầu tiên là của Max, nhắc lại rằng tôi không còn tham gia vụ này nữa và bảo tôi gọi lại cho anh, điều mà tôi không định làm. Tin nhắn thứ hai là từ Dom Fanelli. Anh nói, “Này JC. Nhận được lời nhắn rồi. Nếu cần giúp thì cứ gọi nhé. Tôi đang có được mấy manh mối về mấy gã lấy cậu làm bia tập bắn nên không muốn bỏ giữa chừng trừ khi cậu thực sự cần tôi. Sao lại có nhiều người muốn giết người bạn tốt của tôi thế nhỉ? Này, tôi nói chuyện với Wolfe rồi, ông ấy không tin là không phải cậu trên ti vi đâu. Còn nói là có thông tin về chuyện đó. Ông ấy muốn cậu trả lời mấy câu hỏi. Lời khuyên của tôi là theo dõi các cuộc gọi của cậu. Lúc này cần như vậy. Đừng để phải gặp rắc rối nhé.”
“Cám ơn.”
Tin nhắn cuối cùng không phải là của Beth, chẳng phải ai khác mà là của sỹ quan chỉ huy của tôi, Andrew Wolfe. Ông không nói vẻn vẹn một câu, “Tôi muốn anh gọi lại cho tôi càng sớm càng tốt.” Điềm gở rồi.
Tôi không biết Nash và Wolfe có thực sự quen biết nhau hay không. Tuy nhiên, vấn đề chắc chắn là Nash đã nói với Wolfe rằng người trên ti vi chính là John Corey, và John Corey đang điều tra một vụ án mạng trong khi được cho là đi nghỉ dưỡng. Tất cả những điều này đều đúng, và tôi đoán Andrew Wolfe muốn tôi có một lời giải thích. Tôi có thể nói lí do tại sao tôi dính vào vụ này, nhưng rất khó cho tôi để giải thích với Wolfe tại sao ông ấy là đồ chết tiệt.
Suy đi tính lại, tốt nhất là không nên gọi cho ông ấy. Có lẽ tôi nên nói chuyện với luật sư của mình. Không có việc tốt nào lại không gặp rủi ro. Tôi đang cố để làm một công dân tốt, và người kéo tôi vào vụ này, anh bạn Max của tôi, sử dụng đầu óc của tôi, đẩy tôi vào chỗ hằm hè với mấy tay của cơ quan liên bang, sau đó lại lấy đi chiếc ô che của tôi. Mà thực ra, đã bao giờ anh cho tôi chiếc ô nào đâu. Còn Beth thì vẫn chưa gọi cho tôi.
Tôi tự nhắc nhở mình là một người hùng, dù tôi không biết làm thế nào mà việc bị bắn lại là hành động anh hùng. Khi tôi còn nhỏ, chỉ những người bắn vào kẻ xấu mới là người hùng. Thế mà giờ người bị mắc bệnh, người bị bắt làm con tin hay người bị bắn lại là người hùng. Nhưng nếu tôi có thể đánh đổi cái mác người hùng để khỏi phải gặp rắc rối thì tôi đồng ý cả hai tay. Vấn đề là những người hùng do giới truyền thông dựng lên chỉ tự sống được chín mươi ngày. Tôi bị bắn vào giữa tháng Tư. Có lẽ tôi nên gọi cho luật sư của tôi.
Lúc này tôi đang ở thôn Cutchogue, sắp đến khu buôn bán, nơi mà bạn sẽ vọt qua mất nếu không để ý. Cutchogue mang vẻ đẹp của thời xa xưa, tao nhã và trù phú, giống như hầu hết những thôn làng nơi đây, một phần vì nghề làm rượu vang. Có những biểu ngữ chăng ngang qua đường Main Road quảng cáo cho những sự kiện như lễ hội hải cảng phía đông thường niên, và một buổi hòa nhạc ở ngọn hải đăng Horton có nhóm Isotope biểu diễn. Đừng hỏi nhé.
Mùa hè đã chính thức qua đi, nhưng mùa thu vẫn còn đó với những người dân địa phương và số nhỏ du khách. Tôi lúc nào cũng nghi ngờ về một bữa tiệc lớn tổ chức vào tháng Mười một hàng năm chỉ dành cho người địa phương có tên là “Dân North Fork nói lời tống khứ với lễ hội du lịch chết tiệt.”
Tôi cho xe chạy rất chậm để tìm tòa nhà của hội Lịch sử Peconic mà tôi nhớ là ở đây đó gần đường Main Road. Phía nam của con đường là thảm cỏ xanh mang tên làng Cutchogue, nơi tự hào có ngôi nhà cổ nhất bang New York, theo trên bảng ghi là được dựng vào khoảng năm 1649. Chỗ này trông có vẻ là nơi cần đến, tôi rẽ xuống một con đường nhỏ cắt ngang qua bãi cỏ. Mấy căn nhà gỗ và ốp gỗ cũ nằm bên kia bãi và ơn trời, không có những chiếc bàn gông, cùm, ghế dìm hay những thứ trưng bày về thời kì nô lệ của nước Mỹ.
Cuối cùng, cách một quãng ngắn từ bãi cỏ, tôi trông thấy một ngôi nhà gỗ lớn màu trắng, đúng hơn là một biệt thự, với những chiếc cột lớn ở phía trước. Một tấm biển gỗ kiểu Chippendale trên ô cửa đề, “Hội Lịch sử Peconic.” Bên dưới dòng chữ đề “Bảo tàng” và “Cửa hàng Lưu niệm.” Chữ cửa hàng lại có hai chữ ‘p’ và một chữ ‘e’. Có lần tôi đã thắng trong trò chơi Scrabble với từ đó.
Trên hai sợi xích ngắn có một tấm bảng nữa ghi ngày và giờ mở cửa của bảo tàng và cửa hàng. Sau ngày lễ Lao động, nơi đây chỉ mở cửa vào các ngày cuối tuần và ngày nghỉ.
Trên tấm bảng có một số điện thoại và tôi bấm máy gọi vào số đó. Máy trả lời tự động với giọng nói của một phụ nữ như được ghi âm từ năm 1640 nói về giờ mở cửa và các sự kiện do hội tổ chức, vv...
Không thể để phải bỏ cuộc vì lịch làm việc của người khác, tôi trèo lên bậc thang tới hiên nhà và gõ cửa bằng chiếc khóa đồng cổ. Tôi dập mạnh cho kêu thật to, nhưng dường như không có ai quanh đây, và không có chiếc xe nào trên bãi đỗ bên sườn nhà.
Tôi trở lại xe và bấm số máy của người bạn mới, Margaret Wiley. Bà nghe máy và tôi nói, “Chào bà Wiley. Tôi là điều tra viên Corey.”
“Vâng.”
“Hôm qua bà có nói về việc đến thăm bảo tàng của hội và tôi nghĩ đến việc đó suốt cả ngày. Liệu hôm nay tôi có thể đến thăm và nói chuyện với một số người phụ trách ở đó được không - tên vị chủ tịch là gì nhỉ? Witherspoon?”
“Whitestone. Emma Whitestone.”
“Đúng rồi. Hôm nay có được không?”
“Tôi không biết...
“Sao tôi lại không gọi cho Emma Whitestone"-
“Tôi sẽ gọi cho bà ấy. Có thể bà ấy đồng ý gặp anh ở bảo tàng đấy.”
“Tuyệt quá. Tôi thực sự cảm kích-"
“Tôi liên lạc với anh thế nào nhỉ?”
“Tôi sẽ gọi lại cho bà khoảng mươi, mười lăm phút nữa. Tôi đang ở trong ô tô và tôi phải dừng lại để mua một món quà sinh nhật cho mẹ tôi. Này, tôi chắc là trong bảo tàng có cửa hàng lưu niệm chứ.”
“Chúng tôi có.”
“Tuyệt. À này, tôi đã nói chuyện với cậu Harry và chuyển lời hỏi thăm của bà đến cho ông ấy.”
“Cám ơn anh.”
“Ông ấy bảo cho gửi lời chào tới bà và sẽ gọi điện cho bà khi ra ngoài này.” Tôi không nhắc đến cái vật bất lực của cậu Harry.
“Vậy tốt quá.”
“Tuyệt. Được rồi, tôi thực sự cảm kích nếu Whitestone hay bất kì người quản lý nào khác của hội có thể gặp tôi sáng nay.”
“Tôi sẽ làm những gì có thể. Có thể chính tôi phải đến.”
“Đừng, như thế vất vả cho bà quả. Và xin cám ơn bà đã giúp đỡ ngày hôm qua.”
“Không cần phải nhắc lại.”
Suýt nữa thì tôi không nhắc đến thật. “Mười lăm phút. Tôi sẽ gọi.”
“Cô bạn anh hôm nay có đi cùng không?”
“Đồng sự của tôi ấy à?”
“Ừ, cô gái trẻ ấy.”
“Cô ấy sắp đến rồi.”
“Cô ấy thú vị thật. Tôi rất thích nói chuyện với người như thế.”
“Chúng tôi sắp cưới nhau đấy.”
“Thật đen đủi.” Bà gác máy.
Ôi, giời ạ. Tôi nhấn ga cho xe chạy và cái giọng phụ nữ trong xe lại cất lên, “Nhả phanh tay.” Tôi làm theo và mày mò một lúc với chiếc bảng điện tử để xóa cài đặt này và chờ nghe nói, “Sao bạn lại muốn giết tôi? Bạn sẽ không giết tôi chứ? Tôi chỉ muốn giúp bạn thôi mà.”
Nếu đóng hết cửa và ấn tẹt ga thì sao? Tôi ném quyển sách hướng dẫn vào trong ngăn để đồ.
Tôi rẽ về phía nam sang con đường có cái tên rất thú vị là Đường Chồn hôi, sau đó quay trở lại đường cái cao tới Nassau Point.
Tôi chạy xe tới chỗ phố nhà Gordon và trông thấy chiếc Jeep màu trắng của Max đỗ bên ngoài hiện trường vụ án. Tôi chạy tọt vào đường xe của nhà Murphy, khuất hẳn tầm nhìn từ nhà Gordon.
Tôi đi thẳng ra phía sau nhà ông bà Murphy và nhìn thấy họ trong phòng xem ti vi, còn có tên là phòng Florida, tức phần cơi nới thêm từ nhà cũ. Ti vi trong phòng đang mở và tôi gõ lên cửa mành.
Edgar Murphy đứng dậy nhìn thấy tôi và ra mở cửa. “Lại quay lại à?”
“Vâng, thưa ông. Chỉ xin ông một phút thôi.”
Ông già dẫn tôi vào trong. Bà Murphy đứng dậy và chào tôi lạnh nhạt. Ti vi vẫn mở. Trong một thoáng, tôi như đang ở trong căn nhà của bố mẹ tôi ở Florida - cũng căn phòng như thế này, cũng chương trình ti vi kia, cũng những con người như ông bà này. Tôi nói với họ, “Xin hãy tả chiếc xe thể thao màu trắng mà ông bà nhìn thấy ở nhà bên cạnh hồi tháng Sáu.”
Cả hai người đều nói, nhưng khả năng miêu tả của họ quả thật hạn chế. Cuối cùng, tôi lấy cây bút trong túi ra, cầm một tờ báo và bảo họ tả hình thù của chiếc xe, nhưng họ nói không thể tả được. Tôi vẽ bề ngoài của một chiếc Porsche để họ xem. Đúng ra thì không được mớm cho nhân chứng kiểu thế này, nhưng đã sao. Cả hai người gật đầu. ông Murphy nói, “Đúng rồi, là nó đấy. Xe to và bầu. Giống như chiếc bồn tắm lật úp.” Bà Murphy cũng đồng ý.
Tôi lấy tờ quảng cáo vườn nho Tobin trong túi ra và gập lại chỉ để hở bức hình đen trắng của ông chủ Fredric Tobin. Tôi không muốn họ nhìn thấy cả tờ quảng cáo vì nếu làm thế, họ sẽ nói với mọi người rằng cảnh sát nghĩ Fredric Tobin đã giết vợ chồng Gordon.
Ông bà Murphy ngắm nhìn kĩ bức hình. Một lần nữa, đây lại là kiểu mớm cung cho nhân chứng vì chỉ để cho họ xem một bức hình duy nhất mà không trộn cùng với những tấm hình của người khác. Tôi không có đủ thời gian và sự kiên nhẫn để làm cho đúng thủ tục. Nhưng tôi cũng không nói rằng, “Có phải đây là người mà ông bà nhìn thấy trên chiếc xe thể thao không?”
Tuy nhiên, bà Murphy lại nói, “Đây là người tôi nhìn thấy trên chiếc xe thể thao.”
Ông Murphy cũng đồng ý. Ông ta hỏi tôi, “Đấy là nghi phạm à?”
“Không, thưa ông. Xin lỗi vì đã làm phiền ông bà một lần nữa.” Tôi hỏi, “Có còn ai khác muốn hỏi ông bà về vụ này không?”
“Không.”
“Xin ông bà nhớ cho, đừng nói chuyện với bất kì ai khác ngoài cảnh sát trưởng Maxwell và điều tra viên Penrose.”
“Bà Murphy hỏi, “Cô ấy đâu rồi?”
“Điều tra viên Penrose ấy hả? Cô ấy ở nhà vì ốm nghén.”
“Có bầu hả?” Agnes hỏi.
“Khoảng một tháng,” tôi đáp. “Được rồi-"
“Tôi đâu có thấy cô ấy đeo nhẫn cưới.” Agnes nhận xét.
“Bà biết các cô gái trẻ bây giờ thế nào mà.” Tôi lắc đầu buồn bã rồi nói, “Được rồi, một lần nữa xin cám ơn ông bà.” Tôi bước nhanh ra ngoài, lên xe và phóng đi.
Có vẻ như Fredric Tobin đã đến nhà Gordon ít nhất một lần. Nhưng gã dường như không nhớ lần đến thăm hồi tháng Sáu. Nhưng cũng có thể đó không phải là gã. Có thể đó là một người râu nâu khác với một chiếc Porsche.
Có lẽ tôi nên tìm hiểu tại sao Tobin nói dối.
Tôi thử lại chiếc máy trả lời tự động một lần nữa và có hai cuộc gọi mới. Cuộc gọi đầu là của Max. Anh nói, “John, cảnh sát trưởng Maxwell đây. Có lẽ chính tôi đã không rành mạch về địa vị của anh. Anh không còn làm việc cho thị trấn nữa. Được chứ? Tôi nhận được một cuộc gọi từ các luật sư của Tobin. Họ không được vui vẻ. Anh hiểu chứ? Không biết đích xác anh và ông Tobin nói chuyện gì với nhau, nhưng tôi nghĩ đó là cuộc nói chuyện chính thức cuối cùng của anh với ông ấy. Gọi cho tôi nhé.”
Vui thật. Tất cả những gì tôi làm là để giúp người khác, và giờ tôi đang bị tống khứ.
Cuộc gọi tiếp theo là của cô vợ cũ của tôi có cái tên rất hợp là Robin Paine, lại cũng là luật sư. Cô ta nói, “Chào John. Em Robin đây. Em muốn nhắc anh là thời hạn ly thân một năm của chúng ta kết thúc vào mùng một tháng Mười, khi đó sẽ chính thức ly hôn. Anh sẽ nhận được thông báo của tòa qua đường thư bưu điện. Không phải kí tên hay làm gì cả. Nó là mặc nhiên công nhận.” Cô nàng còn lấy giọng nhẹ nhàng mà nói, “Anh không ngoại tình được sau mùng một tháng Mười trừ khi anh cưới vợ khác. Nhưng anh cũng đừng có lấy vợ trước khi nhận được thông báo của tòa, nếu không là vi phạm luật hôn nhân đấy. Em nhìn thấy anh trên bản tin rồi. Nghe có vẻ là một vụ hấp dẫn đấy. Chúc khỏe.”
Đúng đấy. Xin nói thêm, Robin đã từng là trợ lý ủy viên công tố quận ở Manhattan, và vì thế mà chúng tôi gặp nhau. Cả hai chúng tôi cùng ở một phía. Thế rồi cô nàng đổi chỗ và kiếm được một việc làm lương cao với một luật sư bào chữa có tên tuổi, người thích phong cách của cô ta ở trước tòa. Có thể gã không chỉ thích phong cách, nhưng ngoài chuyện đó, cuộc hôn nhân của chúng tôi đã trở thành cuộc xung đột về lợi ích. Ý tôi là, tôi thì cố để tống những gã chó chết vào tù, còn người phụ nữ ở trên giường với tôi lại cố để giữ chúng lại. Giọt nước tràn ly là khi cô nàng nhận bào chữa cho một tên buôn ma túy cao cấp ngoài việc phạm tội ở Mỹ còn bị truy nã ở Colombia vì đã bắn một vị thẩm phán. Tôi biết ai đó sẽ phải làm việc này, và tiền rất nhiều, nhưng tôi cảm thấy cuộc hôn nhân bị đe dọa. Tôi nói với cô ta, “Hoặc là anh, hoặc là công việc của em.” Cô ta đáp lại, “Có lẽ anh nên thay đổi công việc của anh” và cô ta nghĩ thế thật - công ty của cô ta đang cần một thám tử tư và cô ta muốn tôi nhảy vào vị trí đó. Tôi tưởng tượng đến việc làm thám tử tư cho vợ và gã chủ đần độn của vợ. Có lẽ được uống cà phê trong các vụ án. Đúng. Ly hôn thôi.
Ngoài những xung đột nho nhỏ về nghề nghiệp này, chúng tôi thực sự đã từng yêu nhau. Dù sao, mùng một tháng Mười tới. Rồi cô ấy sẽ chính thức trở thành vợ cũ của tôi, và tôi sẽ mất đi cơ hội để ngoại tình hay làm kẻ đa thê. Cuộc sống đôi khi không được công bằng.
Đi qua con đường cao tới đường Main Road, hướng trở lại thôn Cutchogue, tôi gọi cho bà Margaret Wiley.
Bà nói, “Tôi đã nói chuyện được với cô Emma ở cửa hàng hoa, cô ấy đang trên đường đến trụ sở của hội Lịch sử Peconic.”
“Bà ấy thật tốt vì đã bỏ thời gian như thế.”
“Tôi nói với cô ấy là chuyện này liên quan đến vụ án mạng của vợ chồng Gordon.”
“Tôi không chắc là như vậy đâu, bà Wiley. Tôi chỉ tò mò về-"
"Anh có thể nói chuyện đó với cô ấy. Cô ấy đang chờ anh đấy.”
“Cám ơn bà.” Tôi nghĩ bà ta gác máy trước khi tôi nói câu này.
Tôi lái xe trở lại ngôi nhà của hội Lịch sử Peconic và đỗ xe trong bãi đỗ, bên cạnh một chiếc xe bán tải có dòng chữ, “Cửa hàng hoa Whitestone.”
Tôi đến chỗ cửa trước và thấy mảnh giấy vàng dán gần khóa cửa, ghi rằng, “Anh Corey, xin cứ vào.”
Và tôi đi vào.
Như tôi đã nói, ngôi nhà khá lớn, xây từ khoảng những năm 1850, kiểu thường thấy của những nhà buôn khá giả hoặc các thuyền trưởng. Sảnh chờ khá rộng, bên trái là một phòng khách, bên phải là phòng ăn. Trong nhà đầy những thứ đồ cổ, tất nhiên rồi, dưới con mắt của tôi thì hầu hết đều là những thứ vặt vãnh, nhưng có lẽ đáng giá cả đống tiền. Tôi không thấy hay nghe thấy tiếng ai trong nhà nên cứ đi hết phòng này đến phòng khác. Đây thực sự không giống với một bảo tàng theo nghĩa là nơi trưng bày, nó chỉ là một căn nhà cổ được trang trí lại. Tôi không thấy có thứ gì ghê sợ ở nơi này, trên tường không có những bức vẽ nhà thờ đang cháy, không có những ngọn nến đen, những ngôi sao năm cánh trên mũi kim hay những con mèo đen, trong bếp không có chiếc vạc của phù thủy sôi sùng sục.
Tôi cũng không rõ tại sao lại đến đây, nhưng có điều gì đó đưa tôi đến. Mặt khác, tôi nghĩ là mình đã quá tải vì những người già, và ý nghĩ phải nói chuyện với thêm một người nữa trên bảy mươi tuổi là quá sức chịu đựng của tôi. Lẽ ra tôi nên mở chai rượu của Tobin và tu ừng ực trước khi gặp Whitestone.
Lúc này tôi đã thấy cửa hàng lưu niệm - Gift Shoppe. Tôi nghĩ chỗ này đã từng là bếp ăn phục vụ người nghỉ hè. Trong cửa hàng không có đèn, nhưng ánh sáng mặt trời lọt vào qua cửa sổ.
Quà tặng gồm đủ các loại từ những cuốn sách phát hành ở địa phương tới những đồ thủ công mỹ nghệ, những vật dụng của người da đỏ, đăng ten ren bằng kim, thảo mộc khô, hoa ép, trà thảo mộc, nước hoa, nến (không có màu đen), tranh màu nước, gạch lát vẽ hình, những gói hạt giống, vân vân. Người ta làm gì với những thứ vớ vẩn này nhỉ?
Tôi lấy một tấm gỗ đã dầm mưa nắng nhiều, trên đó có vẽ hình một chiếc thuyền buồm cũ. Khi đang xem hình vẽ, tôi có cảm giác ai đó đang nhìn tôi.
Tôi quay về phía lối vào của căn phòng. Một người phụ nữ xinh đẹp khoảng ngoài ba mươi tuổi đang đứng đó và nhìn tôi chăm chú. Tôi nói, “Tôi đang tìm Emma Whitestone.”
“Anh hẳn là John Corey.”
“Tôi chứ còn ai. Cô có biết bà ấy đâu không?”
“Tôi là Emma Whitestone.”
Mắt tôi như hoa lên. “Ồ,” tôi nói. “Tôi cứ nghĩ phải là người nhiều tuổi hơn.”
“Tôi lại nghĩ anh phải là người trẻ hơn.”
“Ồ...”
“Margaret nói anh là một thanh niên trẻ. Nhưng anh cũng gần trung niên rồi, tôi nghĩ thế.”
“Ừ...”
Nàng bước đến gần và chìa tay ra. Nàng nói, “Tôi là chủ tịch hội Lịch sử Peconic. Tôi có thể giúp gì được anh.”
“Ồ... tôi không biết.”
“Tôi cũng vậy.”
Về bề ngoài: nàng cao - chỉ thấp hơn tôi vài ba phân - gầy nhưng cân đối, tóc nâu dài tới vai có gội nhưng không là hấp, trang điểm nhẹ, không đánh móng tay, không trang sức, không khuyên tai, không đeo nhẫn cưới hay đính hôn. Nàng cũng không mặc nhiều đồ. Nàng mặc chiếc váy mùa hè màu be dài tới gối với hai sợi dây nhỏ xíu quàng qua vai. Bên dưới váy là chiếc quần lót cũng nhỏ xíu. Tất nhiên nàng không mặc áo nịt ngực, nhưng tôi vẫn thấy đường hằn lên của đồ lót bên trong. Đã vậy, nàng còn đi chân trần. Tôi mường tượng ra Whitestone đang mặc đồ sáng nay. Nàng mặc vội đồ lót và váy, thoa son môi qua loa, chải đầu chiếu lệ, vậy thôi. Nàng có thể cởi hết bộ đồ đang mặc chỉ trong bốn giây. Có thế ít hơn nếu tôi giúp.
“Anh Corey? Anh đang nghĩ tôi có thể giúp gì được anh đấy à?”
“Đúng, tôi đang nghĩ. Một chút thôi.” Vóc dáng nàng không lớn, nhưng hợp với sự nhanh nhẹn và có lẽ cả sự dẻo dai. Nàng có đôi mắt xanh nâu rất đẹp. Khuôn mặt nàng vừa xinh xắn, vừa ngây thơ khi mới nhìn lần đầu. Nàng làm tôi nhớ lại những tấm ảnh về thanh niên của những năm 1960 dùng hoa biểu lộ lý tưởng của mình, nhưng có lẽ đó là vì nàng là người trồng hoa. Nhìn kỹ hơn lại thấy được nét khêu gợi ẩn sâu trên gương mặt nàng. Thật sự khêu gợi.
Tôi cũng phải nói thêm là nàng có nước da đẹp, thậm chí rám nắng, giống như màu cà phê sữa. Đây quả là người phụ nữ xinh đẹp và gợi cảm. Emma Whitestone.
“Có liên quan gì với vợ chồng Gordon không?”
“Có.” Tôi đặt miếng gỗ xuống và hỏi, “Cô có biết họ không?”
“Có. Chúng tôi thân thiện với nhau, nhưng không phải là bạn.” Nàng nói thêm, “Thật khủng khiếp.”
“Đúng vậy.”
“Anh đã có... manh mối gì chưa?”
“Chưa.”
“Tôi nghe trên đài sáng nay là họ có thể đã đánh cắp một thứ vác xin gì đó.”
“Có vẻ là như vậy.”
Nàng thoáng suy nghĩ rồi nói với tôi, “Anh quen biết họ à?”
“Đúng. Làm sao cô biết?”
“Tôi có nghe nhắc tên anh vài lần.”
“Thật à? Tôi hy vọng là nói tốt về tôi.”
“Rất tốt.” Nàng nói thêm, “Judy có chút phải lòng anh đấy.”
“Thật không?”
“Anh không biết à?”
“Có thể.” Tôi muốn đổi chủ đề, nên nói, “Cô có danh sách các thành viên ở đây không?”
“Có chứ. Văn phòng ở tầng trên. Tôi đang làm mấy thứ giấy tờ khi anh đến. Đi theo tôi.”
Tôi đi theo nàng. Người nàng tỏa mùi nước hoa oải hương. Khi đi qua phòng lớn, tôi nói, “Ngôi nhà đẹp đấy.”
Nàng liếc ra phía sau nhìn tôi và nói, “Tôi sẽ đưa anh đi thăm sau.”
“Tuyệt. Giá như tôi có mang máy ảnh.”
Chúng tôi lên chiếc cầu thang rộng lượn cong. Tôi đi sát theo nàng. Đồ lót nàng mặc quả rất nhỏ. Đôi bàn chân nàng cũng thật đẹp, nếu bạn quan tâm.
Trên tầng hai, nàng dẫn tôi vào một căn phòng mà nàng gọi là phòng khách riêng. Nàng mời tôi ngồi xuống chiếc ghé tựa gần lò sưởi và tôi làm theo.
Nàng nói, “Tôi mời anh một cốc trà thảo mộc được chứ?”
“Hôm nay tôi uống nhiều rồi, cám ơn cô.”
Nàng ngồi trên chiếc ghế gỗ bập bênh đối diện với tôi, cặp chân dài vắt chéo. Nàng hỏi, “Chính xác là anh cần gì, anh Corey?”
“John. Xin gọi tôi là John.”
“John. Xin gọi tôi là Emma.”
“Được, Emma,” tôi bắt đầu, “trước hết tôi muốn hỏi cô vài câu hỏi về hội Lịch sử Peconic. Đây là hội gì vậy.”
“Đây là hội về lịch sử. Ở North Fork có một số hội lịch sử, hầu hết đều có trụ sở trong các tòa nhà quan trọng về lịch sử. Đây là hội lớn nhất và được đặt tên là Peconic, tên gọi vùng này theo cách của người da đỏ. Chúng tôi có khoảng năm trăm thành viên. Một số người rất nổi bật, một số là nông dân bình thường. Mục đích của chúng tôi là bảo tồn, ghi chép và để lại cho các thế hệ sau di sản của chúng tôi.”
“Và khám phá thêm về di sản đó.”
“Vâng.”
“Qua hoạt động khảo cổ.”
“Vâng. Và cả nghiên cứu. Chúng tôi có một số tư liệu rất thú vị ở đây.”
“Tôi có thể xem chúng sau được không?”
“Anh có thể xem bất kì thứ gì anh muốn.” Nàng mỉm cười.
Ôi, trái tim của tôi. Là câu đùa hay thật đây không biết. Tôi mỉm cười với nàng. Nàng lại cười.
Trở lại với công việc, tôi hỏi nàng, “Vợ chồng Gordon có phải là thành viên tích cực không?”
“Có."
“Họ nhập hội khi nào?”
“Khoảng một năm rưỡi trước. Họ chuyển đến đây từ Washington DC. Họ là người Trung Tây, nhưng lại làm việc cho chính phủ ở Washington. Tôi đoán là anh đã biết việc này.”
“Họ có bao giờ nói chuyện với cô về công việc không?”
“Không.”
“Cô đã bao giờ tới nhà họ chưa?”
“Một lần.”
“Cô có hay nói chuyện với họ không?”
“Thỉnh thoảng. Mọi người trong hội Lịch sử Peconic đều dễ gần. Đó là một trong những lí do mà họ thích đến với chúng tôi.”
Tôi hỏi, hơi có chút thẳng thắn, “Tom có thích cô không?”
Thay vì cảm thấy bị lăng mạ hoặc sốc, nàng đáp, “Có thể.”
“Nhưng cô không có quan hệ tình dục với anh ấy?”
“Không. Anh ấy chưa bao giờ hỏi.”
Tôi hắng giọng. “Tôi hiểu-"
“Này, anh Corey John. Anh đang làm mất thời gian của anh và của tôi với những câu hỏi như vậy đấy. Tôi không biết tại sao vợ chồng Gordon bị giết và ai giết họ, nhưng nó không liên quan gì tới tôi hay với một cặp ba trong đó có tôi.”
“Tôi không nói là nó có liên quan. Tôi chỉ tìm hiểu bất cứ mối quan hệ nam nữ nào là một phần trong cuộc điều tra.”
“Ồ, tôi không ngủ với anh ấy. Tôi nghĩ anh ấy là người chung thủy. Cô ấy cũng chung thủy, theo như tôi biết. Ở đây khó có chuyện tình cảm nào mà mọi người không biết.”
“Đó có thể là cách hiểu của cô.”
Nàng nhìn tôi một thoáng rồi hỏi, “Anh và Judy có quan hệ tình cảm à?”
“Không, chúng tôi không có, cô Whitestone ạ. Đây không phải là chương trình nhiều kỳ buổi chiều. Đây là việc điều tra một vụ án mạng, và tôi sẽ hỏi các câu hỏi.”
“Đừng nổi nóng thế.”
Tôi hít một hơi thở sâu và nói, “Tôi xin lỗi.”
“Tôi muốn anh tìm được kẻ giết người. Anh cứ hỏi đi.”
“Đúng. Được rồi... tôi hỏi cô điều này... ý nghĩ đầu tiên của cô là gì khi nghe tin họ bị giết?”
“Tôi không biết. Hình như tôi nghĩ là nó liên quan đến công việc của họ.”
“Được. Thế bây giờ cô nghĩ gì?”
“Tôi không có ý kiến gì.”
“Tôi thấy điều này khó mà tin được.”
“Vậy ta trở lại với việc đó.”
“Được.” Tôi vẫn không rõ tôi muốn đi đến đâu trong cuộc phỏng vấn này hay cụ thể là tôi tìm kiếm điều gì. Nhưng tôi có hình ảnh này trong đầu, giống như một chiếc bản đồ, trên đó là Đảo Plum, Nassau Point, mảnh đất ở Long Island Sound, những vườn nho của Tobin và hội Lịch sử Peconic. Nếu nối các điểm này với nhau bằng một đường thẳng sẽ có được một hình năm cạnh chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng nếu nối các điểm này với nhau một cách siêu hình, có thể kết quả lại cho thấy điều gì đó. Ý tôi là, đâu là phần chung của năm điểm này? Có thể không có, nhưng chúng dường như có liên hệ với nhau, dường như có điều gì đó chung. Là cái gì?
Tôi nghĩ về thứ đã tạo ra tiếng ping trong đầu tôi lúc ở trên Đảo Plum. Lịch sử. Khảo cổ. Là nó. Nhưng nó là cái gì?
Tôi hỏi Whitestone, “Cô có biết ai làm việc trên Đảo Plum không?”
Nàng thoáng nghĩ rồi trả lời, “Không hẳn. Một vài khách hàng của tôi làm việc ở đó. Ngoài Tom và Judy, tôi không quen bất cứ nhà khoa học nào ở đó và không ai trong số họ là thành viên của hội lịch sử.” Nàng nói thêm, “Họ là một nhóm gắn bó với nhau. Họ chỉ chơi với nhau.”
“Cô có biết gì về dự định khai quật khảo cổ trên Đảo Plum không?”
“Chỉ biết là Tom Gordon đã hứa với hội lịch sử tìm cơ hội để đào bới trên Đảo Plum.”
“Cô không quan tâm đến khảo cổ sao?”
“Không quan tâm lắm. Tôi thích công việc về tư liệu. Tôi có bằng cấp về khoa học lưu trữ. Đại học Columbia.”
“Thật hả? Tôi dạy ở trường John Jay.” Trường tôi dạy cách trường Columbia khoảng năm chục dãy nhà về phía nam. Cuối cùng, chúng tôi cũng có được điểm chung.
“Anh dạy môn gì?” Nàng hỏi.
“Khoa học hình sự và nghệ thuật làm gốm.”
Nàng mỉm cười. Hai ngón chân cái của nàng ngọ nguậy. Nàng đổi tư thế vắt chéo chân. Màu be. Đồ lót của nàng màu be giống như chiếc váy. Tôi lên đến điểm gần như phải vắt chéo chân để Whitestone khỏi thấy cái kia của tôi cựa quậy thức giấc. Nhớ giữ pháo ở trong kho.
Tôi nói, “Khoa học lưu trữ. Thú vị đấy.”
“Có thể là vậy. Tôi làm việc ở trường đại học Stony Brook một thời gian, sau đó kiếm được một công việc ở ngoài này trong thư viện Cutchogue. Thành lập từ năm 1841 nhưng đến giờ họ vẫn trả lương như ban đầu. Tôi lớn lên ở đây, nhưng khó mà kiếm đủ sống ở nơi này trừ khi kinh doanh thứ gì đó. Tôi có một cửa hàng hoa.”
“Tôi đã thấy chiếc xe bán tải ngoài kia rồi.”
“Đúng đấy. Anh là điều tra viên mà.” Nàng hỏi, “Thế anh làm gì ở ngoài này?”
“Phục hồi sức khỏe.”
“Ồ, đúng. Giờ tôi nhớ rồi. Trông anh khá rồi.”
Nàng cũng thế, nhưng tôi không được phép tán tỉnh nhân chứng, nên tôi không nói ra. Nàng có giọng nói rất hay, mềm mại và lẫn tiếng thở, điều khiến tôi thấy nàng gợi tình.
Tôi hỏi nàng, “Cô có biết Fredric Tobin không?”
“Ai mà không biết ông ấy.”
“Ông ấy là thành viên của hội Lịch sử Peconic.”
“Ông ấy là nhà tài trợ lớn nhất. Ông ấy ủng hộ rượu vang và tiền bạc.”
“Cô có sành về rượu vang không?”
“Không. Anh sành à?”
“Vâng. Tôi có thể bịt mắt mà phân biệt được rượu vang Merlot và bia Budweiser.”
Nàng mỉm cười.
Tôi nói, “Tôi cá là nhiều người ước giá như họ bước vào nghề rượu vang từ nhiều năm trước.”
“Tôi không biết. Nghề đó thú vị, nhưng không nhiều lợi lộc đến thế đâu.”
“Với Fredric Tobin thì có,” Tôi nói.
“Fredric tiêu pha nhiều hơn tiền kiếm được.”
Tôi nhỏm dậy. “Sao cô lại nói thế?”
“Bởi vì ông ấy thế.”
“Cô biết rõ ông ấy sao? Với tư cách cá nhân?”
Nàng hỏi tôi, “Anh quen ông ấy với tư cách cá nhân à?”
Tôi thực sự không thích bị lục vấn, nhưng tôi đang ở thế chênh vênh. Tôi đáp, “Tôi đến dự tiệc nếm rượu vang một lần. Hồi tháng Bảy. Cô có ở đó không?”
“Tôi có đến.”
“Tôi đi cùng vợ chồng Gordon.”
“Đúng rồi. Tôi nghĩ là đã nhìn thấy anh hôm đó.”
“Tôi không thấy cô. Nếu có thì tôi đã nhớ.”
Nàng mỉm cười.
Tôi hỏi lại, “Cô biết ông ấy rõ không.”
“Thực ra, trước đây chúng tôi có quan hệ.”
“Về chuyện gì?”
“Chúng tôi là bồ của nhau, anh Corey ạ.”
Điều này thật thất vọng. Tuy nhiên, tôi đang phải làm việc nên hỏi tiếp, “Là khi nào?”
“Chuyện bắt đầu... ồ, khoảng hai năm trước đây, và kéo dài - mà chuyện này có liên quan gì sao?”
“Cô có thể từ chối trả lời bất cứ câu hỏi nào.”
“Tôi biết điều đó.”
Tôi hỏi nàng, “Có chuyện gì xảy ra trong quan hệ à?”
“Chẳng có gì cả. Fredric chỉ sưu tập phụ nữ. Quan hệ của chúng tôi kéo dài chín tháng. Không phải là kỉ lục của cả hai người, nhưng cũng không tệ. Chúng tôi đã cùng nhau đi Bordeaux, Loire, Paris. Những ngày nghỉ cuối tuần ở Manhattan. Mọi thứ đều tốt đẹp. Ông ấy là người hào phóng.”
Tôi suy nghĩ về điều này. Tôi đã có chút tình cảm với Emma Whitestone, và tôi hơi khó chịu vì Fredric đã cho tôi đo ván. Tôi nói, “Tôi muốn hỏi cô một câu hơi riêng tư, và cô không bắt buộc phải trả lời. Được chứ?”
“Được.”
“Cô vẫn...? Ý tôi là-"
“Fredric với tôi vẫn là bạn. Giờ ông ấy có tình nhân sống cùng trong nhà. Sandra Wells. Toàn giả dối, kể cả cái tên.”
“Đúng. Cô nói là ông ấy tiêu pha nhiều hơn khả năng kiếm tiền.”
“Vâng. Ông ấy nợ ngân hàng và các nhà đầu tư tư nhân một gia sản nhỏ. Ông ấy tiêu quá nhiều. Điều đáng buồn là ông ấy rất thành công, và ông ấy có thể sống thoải mái với lợi nhuận thu được nếu không vì Foxwoods.”
“Foxwoods?”
“Vâng, anh biết mà. Sòng bạc ở Connecticut.”
“Ồ, đúng. Ông ấy đánh bạc?”
“Chứ sao. Tôi đã có lần đi cùng. Ông ấy mất năm nghìn đô la trong một ngày cuối tuần. Xúc xắc đỏ đen và đánh bài.”
“Chúa ơi. Hy vọng là ông ấy đã mua vé phà khứ hồi.”
Nàng bật cười.
Foxwoods. Bạn đi phà từ Orient Point mang theo cả xe ô tô tới New London, hoặc đi bằng tàu cao tốc Foxwoods và bắt xe buýt tới Foxwoods, đốt tiền ở đó và trở lại Orient và tối chủ nhật. Một cách đổi món thú vị thoát khỏi cuộc sống hàng ngày ở North Fork. Và nếu bạn không máu mê quá thì sẽ có một khoảng thời gian vui vẻ, kiếm được hay mất đi vài trăm đô, bạn ăn tối, xem một chương trình nào đó và ngủ trong một căn phòng tươm tất. Một cuộc hẹn cuối tuần đầy thi vị. Tuy nhiên, rất nhiều người dân địa phương không thích sống gần nơi tội lỗi. Nhiều bà vợ không thích chồng đi qua đêm với sổ tiền dành dụm được. Nhưng giống như mọi thứ khác, vấn đề là mức độ thế nào.
Vậy là Fredric Tobin, một ông chủ trồng nho lạnh lùng và thích trưng diện, một người dường như luôn biết tự chủ, lại là một tay cờ bạc. Nhưng nếu ta nghĩ về chuyện này sẽ thấy, có còn trò cờ bạc nào lớn hơn chuyện trồng nho không? Thực tế thì trồng nho ở đây vẫn chỉ là thử nghiệm, và cho đến lúc này đã khá thành công. Không bệnh tật, không có những đợt sương muối hay nắng nóng. Nhưng một ngày nào đó, cơn bão Annabelly hay Zeke thổi bay cả tỉ trái nho xuống biển Long Island Sound, biến nó thành như chiếc thùng pha bột hoa quả lớn nhất từ trước đến giờ.
Và rồi còn Tom và Judy, những người chơi đỏ đen với những loại vi sinh vật nhỏ bé gây bệnh. Rồi họ đánh bạc với một thứ khác và thua cuộc. Fredric đánh bạc với cây nho và chiến thắng, rồi chơi với những lá bài và cũng thua cuộc.
Tôi nói với Whitestone, “Cô có biết đã bao giờ vợ chồng Gordon đi cùng ông Tobin đến Foxwoods hay không?”
“Tôi không nghĩ thế. Nhưng tôi không biết. Đã một năm kể từ khi Fredric và tôi chia tay.”
“Đúng. Nhưng hai người vẫn là bạn, vẫn nói chuyện với nhau.”
“Tôi đoán rằng chúng tôi vẫn là bạn. Ông ấy không thích khi những tình nhân cũ nổi giận với mình. Ông ấy muốn tất cả đều là bạn. Chuyện này trong các bữa tiệc thì thú vị lắm. Ông ấy thích ở trong một căn phòng với cả chục người phụ nữ mà ông đã từng làm tình.”
Ai mà không thích cơ chứ? Tôi hỏi nàng, “Và cô không nghĩ ràng ông Tobin và Judy Gordon có quan hệ với nhau?”
“Tôi không biết chắc chắn. Tôi không nghĩ vậy. Ông ấy không phải là hạng đi ghẹo vợ người khác.”
“Tử tế thật.”
“Không, ông ấy nhát gan lắm. Ông ấy sợ các ông chồng và bạn trai. Chắc phải có lần nhớ đời nào đó.” Nàng dường như cười thầm qua tiếng thở. Nàng nói thêm, “Dù thế nào đi nữa, ông ấy cũng muốn Tom Gordon là bạn hơn là có Judy làm tình nhân.”
“Sao lại thế?”
“Tôi không biết. Tôi không bao giờ hiểu được sự gắn bó của Fredric với Tom Gordon.”
“Tôi lại nghĩ ngược lại.”
“Đó là điều mà mọi người đều nghĩ. Chính Fredric là người tìm đến Tom.”
“Tại sao?”
“Tôi không biết. Ban đầu tôi nghĩ đó là cái cớ để tiếp cận với Judy, nhưng sau đó tôi biết là Tobin không làm chuyện đó với các bà vợ. Rồi tôi đoán việc này là vì sự hấp dẫn của vợ chồng Gordon và công việc của họ. Fredric là người thích sưu tập bạn bè. Ông ấy thích tự cho mình là người có vai vế xã hội hàng đầu ở North Fork. Có thể là thế. Ông ấy không phải là người giàu nhất, nhưng xưởng rượu vang mang lại cho ông ấy địa vị nhất định. Anh hiểu chứ?”
Tôi gật đầu. Có khi ta đào bới hàng tuần liền mà chẳng thấy được thứ gì. Có khi thì lại đụng phải vàng. Nhưng có khi đó chỉ là thứ giống vàng. Ý tôi là, chuyện này rất thú vị, nhưng liệu nó có liên quan đến vụ giết người kia hay không? Hay phải chăng đây chỉ là sự phóng đại? Hay một sự trả thù của Whitestone? Đây không phải lần đầu tiên một cô tình nhân cũ khiến tôi phải lần mò sai hướng để gây ra rắc rối cho người kia. Vì vậy tôi hỏi thẳng nàng, “Cô có nghĩ là Tobin đã giết vợ chồng Gordon không?”
Nàng nhìn tôi như thể tôi là người mất trí, rồi nói, “Fredric? Ông ấy không có khả năng làm bất cứ chuyện bạo lực nào.”
“Làm sao cô biết được?”
Nàng mỉm cười đáp, “Chúa biết, tôi đã cho ông ấy đủ cớ để nện tôi một trận.” Nàng nói thêm, “Ông ấy không có khả năng về thể chất, ông ấy luôn kiểm soát được cảm xúc. Mà tại sao ông ấy lại muốn giết vợ chồng Gordon cơ chứ?”
“Tôi không biết. Tôi thậm chí còn không biết tại sao họ bị giết. Cô có biết không?”
Nàng ngừng một giây không đáp rồi nói, “Có thể là ma túy.”
“Tại sao cô nghĩ vậy?”
“Ồ... Fredric lo lắng về họ. Họ dùng cô-ca-in.”
“Ông ấy nói với cô à?”
“Vâng.”
Đáng chú ý đấy. Nhất là vì Fredric không hề nhắc đến chuyện này với tôi, và vì không mảy may sự thật nào trong đó. Tôi biết người nghiện ma túy trông bề ngoài thế nào, cư xử ra sao, và vợ chồng Gordon không phải là người nghiện. Vậy tại sao Tobin lại gán chuyện này cho họ? Tôi hỏi nàng, “Ông ấy nói với cô bao giờ?”
“Cách đây không lâu. Khoảng một vài tháng trước. Ông ấy nói họ tìm đến ông và muốn biết ông có thích dùng một chút hàng tốt không. Họ bán để lấy tiền phục vụ cho thói quen của mình.”
“Cô tin điều đó?”
Nàng nhún vai, “Có thể.”
“Được rồi... trở lại quan hệ của ông Tobin với vợ chồng Gordon. Cô nghĩ ông ấy là người tìm đến họ và xây dựng quan hệ.”
“Có vẻ như vậy. Tôi biết trong thời gian chín tháng chúng tôi có quan hệ, ông ấy nói chuyện điện thoại với họ rất nhiều, và hiếm khi tổ chức tiệc tùng mà lại thiếu họ.”
Tôi suy nghĩ về điều này. Rõ ràng nó không ăn nhập gì với những điều Tobin nói với tôi. Tôi hỏi Whitestone, “Vậy vợ chồng Gordon có điểm gì hấp dẫn Tobin?”
“Tôi không biết. Dù tôi biết rõ rằng ông ấy muốn làm cho mọi người nghĩ theo cách kia. Điều đáng buồn cười là vợ chồng Gordon có vẻ cũng thích thế, như thể họ được vinh hạnh ở cạnh Fredric. Nhưng có mấy lần khi chỉ có bốn người chúng tôi, họ tự coi mình ngang hàng với ông ấy. Anh hiểu chứ?”
“Hiểu. Nhưng tại sao họ lại đóng kịch?”
Một lần nữa, nàng lại nhún vai. “Ai mà biết được?” Nàng nhìn tôi giây lát rồi nói, “Gần như thể họ đang tống tiền Fredric. Cứ như họ biết chuyện gì đó về ông ấy. Trước mặt mọi người, ông ấy là nhân vật quan trọng. Khi không có ai, Tom và Judy rất thoải mái với ông ấy.”
Tống tiền. Tôi để hơn nửa phút nghĩ đến điều này.
Emma Whitestone nói, “Tôi chỉ đoán tôi. Phỏng đoán. Tôi không oán giận điều gì cả. Tôi có một thời gian hạnh phúc với Fredric, tôi đã thích ông ấy, nhưng tôi không cảm thấy tổn thương khi ông ấy cắt đứt quan hệ.”
“Được rồi.” Tôi nhìn nàng, ánh mắt hai người gặp nhau. Tôi hỏi nàng, “Cô đã nói chuyện với Fredric lần nào kể từ khi xảy ra vụ án mạng chưa?”
“Có, sáng hôm qua. Ông ấy gọi.”
“Ông ấy nói sao?”
“Chẳng có gì ngoài những điều mọi người khác đều nói. Giống nhau cả.”
Chúng tôi đi sâu thêm một số chi tiết về cuộc nói chuyện qua điện thoại, và thực sự nó không có gì đặc biệt và chỉ là ước lệ.
Tôi hỏi nàng, “Hôm nay ông ấy đã gọi cho cô chưa?”
“Chưa.”
“Tôi đến gặp ông ấy sáng nay.”
“Thật à?” Tại sao?”
“Tôi không biết.”
“Và anh cũng không biết tại sao anh đến đây.”
“Đúng.” Tôi không muốn giải thích rằng tôi chưa tìm được ai có thể làm nhân chứng trong vụ này trừ những người của Đảo Plum và ông bà Murphy, rằng tôi đang trong thời gian nghỉ việc và phải phỏng vấn những người mà cảnh sát quận không nghĩ là sẽ phỏng vấn. Không hẳn là tôi đang dọn đáy thùng, nhưng giống như chỉ quanh quẩn bên ngoài đám đông. Tôi hỏi nàng, “Cô có biết người bạn nào của vợ chồng Gordon không?”
“Tôi thực sự không có nhiều điểm chung với họ trừ khi chúng tôi ở bên cạnh Fredric. Và sau đó là bạn bè của ông ấy.”
“Cảnh sát trưởng Maxwell chẳng phải là bạn của họ sao?”
“Tôi nghĩ vậy. Tôi chưa bao giờ hiểu về mối quan hệ đó nhiều hơn về quan hệ của họ với Fredric.”
“Có vẻ như tôi khó mà tìm được bạn bè của vợ chồng Gordon.”
“Theo như tôi hiểu thì tất cả bạn bè của họ đều là người của Đảo Plum. Điều đó không có gì lạ. Tôi đã nói với anh - họ là một nhóm người có quan hệ gắn bó.” Nàng nói thêm, “Anh nên tìm hiểu ở đó hơn là ở quanh đây.”
“Có lẽ vậy.”
Nàng hỏi tôi, “Anh nghĩ thế nào về Fredric?”
“Một người thú vị. Tôi thích được ở cạnh ông ấy.” Điều này là thật. Nhưng giờ tôi biết gã đã xơi Whitestone ở đây, tôi tin hơn bao giờ hết rằng không có sự công bằng về tình dục trên thế giới này. Tôi nói thêm, “Mắt tròn nhỏ và sáng.”
“Giảo hoạt nữa.”
“Đúng vậy.” Tôi nói với nàng, “Cô có thể giúp tôi một việc được không?”
“Anh cứ nói đi.”
“Cô sẽ không nói với ông ấy về cuộc nói chuyện của chúng ta chứ?”
“Tôi sẽ không nói chi tiết. Nhưng tôi sẽ nói với ông ấy là chúng ta có nói chuyện với nhau.” Nàng thêm, “Tôi không có thói quen nói dối. Nhưng tôi có thể giữ kín mọi chuyện.”
“Tôi chỉ mong có vậy thôi.”
Ở Manhattan không có nhiều mối quan hệ đan xen như ở đây. Tôi phải nhớ điều này, và tôi phải đối phó với nó, tôi phải thay đổi lối làm việc cho phù hợp. Nhưng tôi là người sáng dạ và tôi có thể làm được điều đó. Nhân chuyện này, tôi hỏi Emma Whitestone, “Tôi đoán là cô có quen cảnh sát trưởng Maxwell.”
“Ai mà không biết.”
“Cô đã bao giờ hò hẹn với anh ấy chưa?”
“Không. Nhưng anh ấy đã có lần mời.”
“Cô không thích cảnh sát thì phải?”
Nàng bật cười. Nàng lại ngọ nguậy hai ngón chân cái và đổi chân vắt chéo. Chúa ơi.
Chúng tôi nói chuyện tiếp khoảng mười lăm phút. Emma Whitestone rất nhiều chuyện, rất nhiều hiểu biết sâu sắc về người khác, mặc dù hầu hết đều chẳng liên quan gì đến vụ án. Vấn đề là tôi vẫn không biết tôi đang làm gì ở đây, nhưng tôi thích ở đây. Nhưng tôi cũng phải nói ràng tôi là một người đàng hoàng. Tán tỉnh một nữ cảnh sát thì không sao vì cùng là đồng nghiệp, cô nàng có thể bảo ta biến đi. Nhưng với người dân thường, nhất là với người có thể mò đến trước sở cảnh sát thì phải coi chừng. Ta không muốn làm mất giá trị của bản thân và của nhân chứng. Tuy nhiên, tôi vẫn thích.
Không, tôi không phải người dễ thay lòng đổi dạ. Tôi vẫn yêu Beth. Tôi hỏi Whitestone, “Cho tôi gọi nhờ điện thoại được không?”
“Được chứ. Ngay trong kia kìa.”
Tôi đi vào căn phòng kế ngay bên cạnh, giống như thể đi từ cuối thế kỉ mười chín sang thế kỉ hai mươi. Đây là phòng làm việc của hội lịch sử với những tiện nghi văn phòng hiện đại, tủ hồ sơ, máy phô tô, vv... Tôi dùng một máy điện thoại và gọi vào máy trả lời tự động của tôi. Có một tin nhắn. Một giọng đàn ông nói, “Điều tra viên Corey, tôi là điều tra viên Collins của cảnh sát quận Suffolk. Cô Penrose nhờ tôi gọi cho anh. Cô ấy đang có cuộc họp dài. Cô ấy bảo không thể gặp anh chiều nay. Cô ấy sẽ gọi cho anh tối nay hoặc ngày mai.” Hết tin nhắn. Tôi gác máy và nhìn quanh căn phòng. Bên dưới một trong những chiếc bàn là một bộ vớ da, chắc là của Whitestone.
Tôi trở lại thư phòng, nhưng không ngồi xuống.
Emma Whitestone nhìn tôi hỏi, “Có gì không ổn sao?”
“Không. Chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?”
“Tôi không biết.”
Tôi nhìn đồng hồ trên tay rồi hỏi nàng, “Chúng ta có thể kết thúc câu chuyện trong bữa ăn trưa được không?”
“Tất nhiên là được.” Nàng đứng dậy. “Trước tiên tôi sẽ đưa anh đi thăm ngôi nhà một vòng.”
Và nàng đưa tôi đi từ phòng này qua phòng khác. Hầu hết các phòng ở tầng trên dùng làm văn phòng, kho, phòng trưng bày và lưu trữ tư liệu, nhưng ngoài ra còn có hai phòng ngủ trang trí kiểu cổ. Một chiếc theo Emma cho biết là từ giữa thế kỉ mười tám, chiếc kia cùng thời với ngôi nhà vào khoảng giữa thế kỉ mười chín. Nàng nói, “Ngôi nhà do một nhà buôn đường biển xây dựng, ông ấy dựng cơ ngơi ở Nam Mỹ.”
“Cocaine?”
“Không, ngớ ngẩn. Đá quý bán từ Brazil. Thuyền, trưởng Samuel Farnsworth.”
Tôi tỳ xuống chiếc giường có đệm. “Cô nghỉ ở đây à?”
Nàng mỉm cười. “Thỉnh thoảng. Đó là đệm lông vũ.”
“Lông chim ưng phải không?”
“Có thể. Trước đây người ta dùng lông đó khắp mọi nơi.”
“Chúng đang thịnh hành trở lại.”
“Mọi thứ đều đang thịnh hành lại. Lũ hươu chết tiệt phá mất những cây đỗ quyên của tôi.” Nàng dẫn tôi ra khỏi phòng ngủ và nói, “Anh có muốn xem các tư liệu không?”
“Có.”
Nàng dẫn tôi vào một nơi trước đây có lẽ là phòng ngủ, một phòng khá rộng, bên trong là các tủ hồ sơ, giá và một chiếc bàn dài bằng gỗ sồi. Nàng nói, “Chúng tôi có các cuốn sách và tài liệu gốc vào khoảng giữa thế kỉ mười bảy. Chứng thư, thư từ, di chúc, quyết định pháp lý, bài thuyết giảng, mệnh lệnh quân đội, bảng kê khai hàng hóa trên tàu, nhật ký hàng hải. Một số rất thú vị đấy.”
“Sao cô lại thích việc này?”
“Có lễ phần nào là do tôi lớn lên ở đây. Gia đình tôi có gốc gác từ những người đầu tiên đến đây định cư.”
“Tôi hy vọng là cô không có họ hàng với bà Margaret Wiley.”
Nàng cười. “Chúng tôi có quan hệ họ hàng. Anh thích bà ấy chứ?”
“Không bình luận.”
Nàng tiếp tục, “Làm tư liệu cũng có phần giống với công việc điều tra. Anh biết đấy - những điều huyền bí, những câu hỏi phải trả lời, những vấn đề phải làm rõ. Anh có nghĩ thế không?”
“Có đấy, giờ cô nhắc tới.” Tôi nói thêm, “Nói thật với cô, khi còn nhỏ, tôi muốn trở thành một nhà khảo cổ. Có lần tôi đã tìm được một viên đạn súng hỏa mai. Ở đâu đó ngoài này, tôi không nhớ cụ thể.” Tôi nói thêm. “Giờ tôi đã có tuổi và yếu, có lẽ tôi nên kiếm một công việc về tư liệu.”
“Ồ, anh chưa già đến thế đâu. Nhưng có thể anh sẽ thích công việc này. Tôi có thể dạy anh đọc các tư liệu ở đây.”
“Không phải bằng tiếng Anh sao?”
“Là tiếng Anh, nhưng tiếng Anh của thế kỉ mười bảy và mười tám có thể khó đọc. Chính tả thì kinh khủng, bản viết nhiều khi rất khó giải nghĩa. Đây, anh xem thử cái này.” Nàng đưa cho tôi một tập tài liệu đục lỗ buộc dây ở trên bàn. Bên trong là các bìa nhựa cứng, trong nữa là những mảnh da cũ. Nàng lật giở tới một trang và bảo, “Anh đọc đi.”
Tôi cúi xuống trang sách và nhìn những dòng chữ đã mờ. Tôi đọc, “Martha thân yêu, em đừng tin vào những lời đồn đại về anh và cô Farnsworth. Anh là người chung thủy. Còn em thì sao? Chồng yêu của em, George.”
Nàng bật cười, “Không phải thế.”
“Trông nó có vẻ là như thế.”
“Đây, tôi sẽ đọc.” Nàng kéo tập tài liệu về phía nàng và nói, “Đây là một bức thứ của một người tên là Phillip Shelley gửi thống đốc của hoàng gia, Huân tước Bellomont, ngày 3 tháng 8 năm 1698.” Nàng đọc bức thư mà lúc trước tôi không thể giải nghĩa được. Bức thư đầy những chữ như “các huân tước của tôi”, “không” và “tên đầy tớ hèn mọn của người.” Người viết phàn nàn về chuyện không công bằng trong một vụ tranh chấp đất đai. Ý tôi là, những người này đã vượt qua đại dương tới một lục địa mới và vẫn có những lời kêu ca như ở Southwold với một chữ “w.”
Tôi nói với Whitestone, “Rất ấn tượng.”
“Không có gì đâu. Anh có thể học chỉ trong vài tháng. Tôi đã dạy cho Fredric trong hai tháng, nhưng ông ấy không để tâm điều gì được lâu.”
“Thật chứ.”
“Ngôn ngữ không khó như bản viết và chính tả đâu.”
“Đúng.” Tôi hỏi nàng, “Cô có thể cho tôi danh sách các thành viên được không?”
“Được chứ.” Chúng tôi vào trong văn phòng, nàng đưa cho tôi một cuốn danh bạ bìa giấy và xỏ chân vào dép.
Tôi hỏi nàng, “Làm sao cô được nhận công việc này?”
Nàng nhún vai. “Tôi không biết... Đó là một điều rất khó chịu. Thêm một ý tưởng ngớ ngẩn khác của Fredric để có được địa vị xã hội. Tôi là nhân viên tư liệu ở đây, công việc mà tôi không nề hà gì cả. Thế rồi ông ấy đề cử tôi làm chủ tịch, và bất cứ điều gì Fredric muốn thì ông ấy đều đạt được. Ngoài ra, tôi vẫn làm nhân viên tư liệu. Chủ cửa hàng hoa, chủ tịch và là nhân viên tư liệu của hội Lịch sử Peconic.”
“Cô có đói không?”
“Có. Để tôi gọi về cửa hàng.” Nàng gọi điện, còn tôi tha thẩn quanh căn phòng. Tôi nghe nàng nói, rất nhỏ, “Chiều nay có thể tôi không về.”
Không, cô Whitestone, cô có thể không về nếu tôi nói gì đó chứ.
Nàng gác máy và chúng tôi đi xuống tầng dưới. Nàng nói, “Chúng tôi tổ chức các bữa tiệc nhỏ ở đây. Dịp Giáng sinh thì rất tốt.”
“Cô nói tới làm tôi nhớ - cô có đến buổi dạ tiệc tối thứ bảy của ông Tobin không?”
“Có thể. Còn anh?”
“Chắc là tôi sẽ đến. Vì công việc.”
Nàng hỏi, “Sao anh không bắt ông ấy trước mặt mọi người và còng tay giải đi?”
“Nghe vui đấy, chỉ là tôi không nghĩ ông ấy đã làm điều gì sai.”
“Tôi dám chắc là ông ấy đã làm điều gì đó sai trái.” Nàng dẫn tôi ra cửa trước và chúng tôi đi ra ngoài. Nhiệt độ bên ngoài ấm hơn. Nàng đóng cửa và bóc bỏ tờ giấy vàng dán ở cửa. Tôi nói, “Tôi sẽ lái xe.”
Tôi khởi động xe bằng nút bấm từ xa. Nàng nói, “Đó là tính năng hay đấy.”
Tôi nói, “Kích nổ được bom xe từ xa thì tốt.”
Nàng bật cười. Tôi có nói đùa đâu.
Chúng tôi lên chiếc xe thể thao. Tôi cho xe chạy lùi và cố tình để hé cửa. Cái giọng phụ nữ kia lại cất lên, “Cửa bên lái chưa đóng kín.”
Emma nói, “Đó là tính năng ngớ ngẩn.”
“Tôi biết. Nghe giống như cô vợ cũ của tôi. Tôi đang cố để cắt đi. Cái giọng nói, không phải cô vợ cũ của tôi.”
Emma bấm bấm mấy chiếc nút máy tính và hỏi tôi, “Anh ly hôn được bao lâu rồi?”
“Thực ra là phải đến mùng một tháng Mười mới chính thức. Lúc này, tôi phải cố tránh ngoại tình hoặc hai vợ.”
“Điều đó thì dễ thôi.”
Tôi không biết phải hiểu câu này như thế nào. Tôi lùi ra khỏi bãi đỗ và nói, “Cô muốn đi đâu? Tùy cô chọn.”
“Sao chúng ta không tiếp tục tâm trạng này và tới một khách sạn nào đó liên quan đến lịch sử nhỉ? Khách sạn General Wayne được không? Anh có biết chỗ ấy không?”
“Tôi nghĩ là có. Có phải đấy là chỗ của John Wayne không?”
“Không, ngốc ạ. Đó là Anthony Wayne khùng. Ông ấy ngủ ở đó.”
“Có phải nó là thứ làm ông ấy khùng không? Cái đệm ấy?”
“Không... anh có biết gì về lịch sử không đấy?”
“Hoàn toàn không hiểu gì.”
“Anthony Wayne khùng là một viên tướng thời chiến tranh cách mạng. Ông ấy là người lãnh đạo của quân tình nguyện Pennsylvania.”
“Đúng. Đĩa đơn thành công của họ là ‘Trái tim anh đang bốc lửa và em đang ngồi trên đùi anh’.”
Emma Whitestone im lặng một lúc và tôi chắc nàng đang nghĩ xem nàng đã quyết định đúng hay sai. Cuối cùng, nàng nói, “Đó là ở Great Hog Neck.[1] Tôi sẽ chỉ đường cho anh.”
“Được.” Và chúng tôi lên đường tới chỗ có tên là Nhà nghỉ General Wayne ở một nơi được gọi là Great Hog Neck. Ý tôi là, tôi có thể quen với nơi này được không? Tôi có nhớ Manhattan không? Khó mà nói được. Nếu tôi có nhiều tiền, tôi có thể làm cả hai việc. Nhưng tôi không có nhiều tiền. Điều này làm tôi nghĩ đến Fredric, hóa ra gã cũng không phải hạng lắm tiền nhiều của. Tôi phát ghen với gã. Tưởng chừng hắn ở trên đỉnh cao - những vườn nho, gái đẹp và đô la - nhưng hóa ra gã cũng túng tiền. Tệ hơn nữa, gã đang mang nợ. Với một người như Fredric Tobin, để mất hết những điều đó cũng ngang bằng với cái chết. Rất có thể gã phải chết. Nhưng gã vẫn sống. Tom và Judy lại chết. Liên quan ư? Có thể. Chuyện này càng ngày càng thú vị.
Nhưng thời gian với tôi không còn nhiều. Tôi có thể đóng vai cảnh sát trong bốn mươi tám giờ nữa trước khi bị cảnh sát Southold, cảnh sát New York và cảnh sát quận Suffolk bắt chấm dứt.
Whitestone vẫn chỉ đường trong lúc tôi trầm ngâm suy nghĩ. Cuối cùng, nàng hỏi tôi, “Phải chăng là họ nói thật với chúng ta về chuyện vác xin?”
“Tôi nghĩ vậy. Họ nói thật.”
“Không liên quan gì đến chiến tranh vi trùng chứ?”
“Không.”
“Hay ma túy?”
“Theo tôi biết thì không?”
“Trộm cướp?”
“Có vẻ là như vậy, nhưng tôi nghĩ nó liên quan đến thứ vác xin bị đánh cắp.” Ai bảo tôi không biết chơi đồng đội chứ? Tôi cũng có thể nói ra điều vớ vẩn ấy giống như những người khác. Tôi hỏi Whitestone, “Cô có giả thuyết khác à?”
“Không, tôi không có. Tôi chỉ có cảm giác là họ bị giết vì một lí do nào đó mà chúng ta vẫn chưa hiểu được.”
Đây chính xác là điều mà tôi nghĩ. Một phụ nữ thông minh đấy.
Tôi hỏi nàng, “Cô đã bao giờ kết hôn chưa?”
“Có. Tôi lấy chồng rất sớm, từ hồi năm thứ hai đại học. Sống với nhau được bảy năm.” Nàng nói thêm, “Và tôi ly hôn cũng được bảy năm rồi. Anh cộng xem.”
“Cô hai mươi lăm tuổi.”
“Làm sao anh lại có số hai mươi lăm?”
“Bốn mươi hai?”
Nàng nói, “Rẽ phải. Bên phải là bên phía tôi ấy.”
“Cám ơn.”
Cảm giác thật dễ chịu khi lái xe như thế này. Không lâu sau chúng tôi đến Great Hog Neck. Nơi đây cũng là một bán đảo nhô ra vịnh, nằm ở khoảng giữa đông và bắc của Nassau Point, đôi khi được gọi là Little Hog Neck.
Tôi đã nhận ra rằng quanh đây người ta đặt tên cho địa danh lấy từ ba nguồn chính - Người Mỹ bản địa, người Anh di cư đến, và các nhà kinh doanh bất động sản. Các nhà kinh doanh này có những tấm bản đồ với tên địa danh hay mà họ đặt ra để thay thế những cái tên ghê người như Great Hog Neck.
Chúng tôi đi qua một trạm quan sát nhỏ là viện Custer mà bà Wiley đã nhắc đến, tôi được nghe giới thiệu qua về nó và bảo tàng Người Da đỏ ở Mỹ nằm đối diện với trạm quan sát.
Tôi hỏi Emma, “Vợ chồng Gordon có quan tâm đến thiên văn học không?”
“Theo tôi biết thì không.”
“Cô biết họ mua một mẫu đất của bà Wiley chứ.”
“Có.” Nàng ngập ngừng rồi nói, “Không phải là một vụ mua bán hời.”
“Tại sao họ lại muốn có được mảnh đất đó?”
“Tôi không biết... tôi chưa bao giờ hiểu tại sao?”
“Fredric có biết chuyện vợ chồng Gordon mua mảnh đất đó không?”
“Có.” Nàng đổi chủ đề sang những gì ngay trước mắt và nói, “Đằng kia là ngôi nhà ban đầu của dòng họ Whitestone. Từ năm 1685.”
“Bây giờ vẫn là của dòng họ à?”
“Không, nhưng tôi sẽ mua lại.” Nàng nói thêm, “Fredric có trách nhiệm giúp tôi, nhưng... Đó là khi tôi nhận ra ông ấy không giàu có như người ta tưởng.”
Tôi không bình luận gì.
Giống như Nassau Point, nhà cửa ở Hog Neck hầu hết là những căn nhà nhỏ và nhà nghỉ cuối tuần, nhiều căn được ốp gỗ màu xám trông như nhà cổ. Có những cánh đồng mà Emma nói trước đây là đồng cỏ chung kể từ thời thuộc địa. Đây đó còn có những cánh rừng. Tôi hỏi, “Người da đỏ có thân thiện không?”
“Không có người da đỏ.”
“Họ đi hết rồi sao?”
“Đi hết rồi.”
“Trừ những người ở Connecticut mở tổ hợp sòng bạc lớn nhất giữa vùng này với Las Vegas.”
Nàng nói, “Tôi có một chút dòng máu của người da đỏ.”
“Thật không?”
“Thật. Nhiều dòng họ cũ mang dòng máu của người da đỏ, nhưng họ không quảng bá điều đó. Một số người đến gặp tôi thật sự muốn xóa tên những người thân của họ trong tài liệu gia phả.”
“Thật không thể tin được.” Tôi biết có một câu chính xác về chính trị để nói, nhưng mỗi lần cố để nói cho thật đúng thì tôi lại quên mất. Ý tôi là nó thay đổi, có lẽ hàng tuần. Tôi chọn cách an toàn nhất, “Phân biệt chủng tộc.”
“Vì lí do chủng tộc, nhưng không hẳn là phân biệt chủng tộc. Dù sao, tôi không quan tâm đến việc có ai đó biết tôi mang dòng máu của người da đỏ. Cụ ngoại bên họ mẹ của tôi là một người Corchaug.”
“Ồ, cô có nước da rất đẹp.”
“Cám ơn.”
Chúng tôi tới gần căn nhà gỗ lớn tọa lạc trên một mảnh đất rộng vài mẫu có cây cối bao quanh. Tôi thật sự nhớ là đã đến chỗ này một hoặc hai lần khi còn nhỏ. Tôi có những kí ức tuổi thơ về những nơi tôi đã đến, những cảnh mùa hè tĩnh lặng, giống như những thước phim nhìn qua ống ngắm. Tôi nói với Whitestone, “Hình như tôi đã ăn ở đây một lần cùng gia đình hồi còn nhỏ.”
“Có thể lắm. Nó có hai trăm năm tuổi đấy. Anh bao nhiêu tuổi rồi?”
Tôi lờ đi và hỏi, “Đồ ăn ở đây thế nào?”
“Tùy.” Nàng nói thêm, “Cảnh đẹp, cách xa đường cái. Sẽ không ai thấy chúng ta, không ai ngồi lê đôi mách buôn chuyện về chúng ta.”
“Nghĩ hay đấy.” Tôi chạy xe vào con đường sỏi dẫn vào bên trong, đỗ lại và mở cửa trong lúc máy xe vẫn nổ. Một tiếng chuông nhỏ vang lên và màn hình trên xe hiển thị cửa xe để hé. Tôi nói, “Này, cô tắt giọng nói trên xe đi rồi.”
“Chúng ta không muốn giọng nói của cô vợ cũ của anh làm anh khó chịu mà.”
Chúng tôi ra khỏi xe và bước về phía khách sạn. Nàng nắm cánh tay tôi, làm tôi ngạc nhiên. Nàng hỏi, “Khi nào anh nghỉ làm việc đấy?”
“Bây giờ.”
❀ ❀ ❀
[1] Tên địa danh, nghĩa là cổ Lợn To.