Đảo Plum

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Tôi không đi thẳng ra ngoài để hít thở không khí mà vòng qua phía tây của ngôi nhà nơi Tom và Judy đặt phòng làm việc tại vị trí trước đây từng là phòng ngủ.

Một chuyên gia máy tính đang ngồi trước chiếc máy tính cá nhân, chỗ mà tôi định ngồi. Tôi tự giới thiệu trước, người kia tự giới thiệu lại là điều tra viên Mike Resnick, chuyên gia tội phạm tin học thuộc cảnh sát quận.

Máy in chạy o o và hàng chồng giấy nằm la liệt trên mặt bàn.

Tôi hỏi Mike, “Anh đã tìm thấy kẻ giết người chưa?” .

“Rồi, tôi đang chơi trò Jeopardy.”

Mike quả là người khôi hài. Tôi hỏi, “Chúng ta đã có được gì đến lúc này?”

“Ồ... hầu hết là... khoan đã, cái gì đây? Không có gì... chúng ta... cái gì nhỉ?”

“Tìm được gì rồi.” Tôi thích nói chuyện với tay nghiện máy tính. "Tìm được gì rồi. ”

“Ồ... chủ yếu là thư từ... thư từ cá nhân cho bạn bè và người thân, một số thư công việc... một số... cái gì đây? Không có gì...”

“Có thứ gì nói đến Đảo Plum không?”

“Không.”

“Có điều gì đáng chú ý hay đáng nghi không?”

“Không.”

“Tài liệu khoa học - ?”

“Không. Tôi sẽ dừng lại và báo cho bộ phận điều tra án mạng biết ngay khi tôi nghĩ là tìm được điều gì đó.”

Giọng Mike nghe hơi gắt, như thể anh ta đã làm việc này một vài giờ và lúc này đã quá giờ đi ngủ. Tôi hỏi, “Những thứ về tài chính thì sao? Đầu tư, sổ séc, ngân quỹ gia đình ?”

Mike rời mắt khỏi màn hình nhìn lên. “Có. Đó là thứ đầu tiên tôi tải xuống. Họ viết séc trên máy tính. Đây là bản in tất cả các hoạt động trên sổ séc của họ trong hai mươi lăm tháng qua, từ khi họ mở tài khoản.” Anh chỉ vào một xấp giấy tờ gần chiếc máy in.

Tôi cầm xấp giấy và nói, “Anh có phiền nếu tôi xem qua thứ này?”

“Không, nhưng đừng mang đi đâu xa. Tôi phải kẹp cùng báo cáo của tôi.”

“Tôi chỉ mang ra phòng khách thôi, ở đó đèn sáng hơn.”

“Được...” Mike quay lại với chiếc máy tính, thứ anh ta thấy thú vị hơn tôi. Tôi đi ra.

Ngoài phòng khách, cô chuyên gia vân tay ít lời vẫn đang phủi bụi và lấy vân tay. Cô nhìn tôi hỏi, “Anh không chạm vào đâu đấy chứ?”

“Không, thưa cô.”

Tôi bước đến mấy kệ sách để hai bên lò sưởi. Ở bên trái là tiểu thuyết hư cấu, chủ yếu là sách bìa mềm, một sự pha trộn hài hòa giữa những thứ bỏ đi và báu vật. Ở bên phải, tôi nhìn qua tiêu đề thì từ sách về kỹ thuật sinh học đến các loại linh tinh về sức khỏe và tập luyện thân thể. Ngoài ra còn có một ngăn gồm toàn sách địa phương xuất bản về đảo Long Island, động thực vật, lịch sử, vv...

Trên chiếc giá dưới cùng là một hàng sách về đi biển và hải đồ. Như tôi đã nói, đối với những người vùng Trung Tây xung quanh chỉ là đất liền, vợ chồng Gordon thực sự đã thích đi tàu biển. Mặt khác, tôi đã từng ra biển với họ một vài lần, thậm chí còn biết họ không phải là những thủy thủ giỏi. Họ không câu cá, bắt sò, bắt cua, thậm chí còn không bơi. Họ chỉ thích thỉnh thoảng tăng tốc. Điều này đưa tôi trở lại với ý nghĩ rằng vụ này có thể dính đến ma túy.

Với ý nghĩ đó trong đầu, tôi đặt tập giấy vừa in ra xuống và dùng khăn tay lót lấy một cuốn hải đồ to quá khổ từ trên giá và để dựa lên trên lò sưởi. Tôi lật qua các trang, ngón tay lót dưới chiếc khăn. Tôi cố tìm các tần số điện đài, số điện thoại di động hay bất cứ thứ gì khác mà một kẻ vận chuyển ma túy có thể ghi trong sách hải đồ của mình.

Mỗi trang của cuốn hải đồ thể hiện một khu vục rộng chừng bốn nhân bốn dặm. Đất liền vẽ trên hải đồ không có gì nổi bật, ngoại trừ các điểm mốc có thể thấy được từ dưới nước. Tuy nhiên, biển lại được đánh dấu với các vỉa đá ngầm, đá nổi, độ sâu, các ngọn hải đăng, xác tàu đắm, phao, tất cả mọi thứ hỗ trợ và báo nguy cho người đi biển.

Tôi lật qua từng trang để tìm những dấu “X”, điểm hẹn, các tọa độ theo ô kẻ, hoặc những cái tên như Juan và Pedro hay bất cứ thứ gì, nhưng các hải đồ dường như sạch nguyên ngoại trừ một đường vẽ bằng bút đánh dấu màu vàng nối từ bãi đỗ của nhà Gordon đến bãi đỗ của Đảo Plum. Đây là chu trình họ theo để đi làm, vượt qua giữa bờ phía nam của North Folk và Đảo Trú ẩn, giữ đường đi trong vùng nước sâu và an toàn của eo biển. Đây chưa phải manh mối để tìm ra điều gì đó.

Tôi nhận ra trên hình vẽ Đảo Plum được in màu đỏ là dòng chữ, “Khu vục cấm - Cơ quan Chính phủ - Không cho phép người ngoài.”

Khi tôi sắp gấp cuốn sách lớn lại thì nhìn thấy cái gì đó suýt bị chiếc khăn tay che mất - ở gần cuối của trang sách, ở vùng biển phía nam của Đảo Plum, viết bằng bút chì “44106818”. Theo sau là một dấu chấm hỏi, tương tự như dấu hỏi vừa xuất hiện trong đầu - 44106818? Hãy đặt hai dấu hỏi chấm và một dấu chấm than.

Vậy phải chăng đây là một tọa độ theo tiêu chuẩn gồm tám chữ số? Hay tần số radio? Một trò đùa để ngụy trang? Ma túy? Vi trùng? Là cái gì?

Có một điều quan trọng trong điều tra các vụ án mạng khi ta bắt đầu ghép nhiều manh mối hơn số mà ta biết phải xử lý như thế nào. Manh mối giống như các thành phần trong một công thức nấu ăn mà không có hướng dẫn. Nếu ta kết hợp chúng với nhau đúng cách, ta sẽ có bữa tối. Còn nếu không biết phải làm gì với chúng, ta sẽ còn ở lâu trong bếp, lúng túng và đói bụng.

Tôi cầm cuốn hải đồ với chiếc khăn tay để lót và mang đến chỗ cô chuyên gia vân tay. Tôi hỏi, “Cô có thể xem xét thật tỉ mỉ cuốn sách này cho tôi được không?” Tôi cười hiền.

Cô nhìn tôi hơi khó chịu rồi cầm cuốn sách với bàn tay đi găng và kiểm tra. “Giấy bản đồ này khó làm đấy... nhưng cái bìa bóng lại giữ dấu vân tay tốt... tôi sẽ làm những gì có thể.” Cô nói thêm, “Bạc nitơrát hoặc ninhydrin. Cái này phải làm trong phòng thí nghiệm.”

“Cám ơn cô, người phụ nữ đầy năng lực chuyên môn.”

Cô nàng nở một nụ cười và hỏi, “Ai có nhiều dấu vân tay nhất? FBI, CIA hay MEP?”

“MEP là cái gì? Ý cô là Cơ quan bảo vệ môi trường?”

“Không. Là Mông Elizabeth Penrose.” Cô cười to. “Cả cơ quan đều biết. Anh chưa nghe thấy bao giờ à?”

“Tôi nghĩ là chưa.”

Cô chìa tay ra. “Tôi là Sally Hines.”

“Tôi là John Corey.” Tôi bắt tay cô nàng và nhận xét, “Tôi thích cảm giác của cao su chạm vào da. Còn cô?”

“Không bình luận.” Cô dừng lại, rồi hỏi, “Anh có phải là người của Sở Cảnh sát New York làm việc với đội điều tra án mạng của quận trong vụ này không?”

“Đúng.”

“Vậy quên chuyện đùa về Penrose đi nhé.”

“Chắc chắn rồi.” Tôi hỏi, “Đã thấy được gì chưa, Sally?”

“Ngôi nhà mới được quét dọn nên bề mặt mọi thứ còn sạch. Tôi không nghiên cứu sâu các dấu vết, nhưng tôi thấy hầu hết là của hai nhóm, có lẽ là của Ông và Bà. Có một vài nhóm khác, và nếu anh muốn biết nhận xét của tôi, thưa điều tra viên, hung thủ dùng găng tay. Đây không phải là một tên nghiện để nguyên cả năm đầu ngón tay lên tủ rượu.

Tôi gật đầu rồi nói, “Cố gắng làm điều tốt nhất có thể với cuốn sách này.”

“Tôi làm việc chỉ có hoàn hảo thôi. Còn anh?” Cô lấy một chiếc túi nhựa trong bộ đồ nghề và nhét cuốn sách vào trong. Cô nói, “Tôi cần bộ mẫu vân tay của anh.”

“Lấy trên mông Elizabeth Penrose sau.”

Cô nàng cười, nói, “Đặt tay anh lên chiếc bàn uống cà phê bằng kính này cho tôi.”

Tôi làm theo cô yêu cầu và hỏi, “Cô đã lấy vân tay của hai gã đi cùng với Maxwell chưa?”

“Tôi được bảo là việc đó sẽ tính sau.”

“Này, Sally, nhiều người giống như mấy gã trong bếp kia sẽ chìa những tấm thẻ hạng nhất cho cô xem. Cô chỉ nên báo cáo với đội điều tra án mạng của quận, tốt nhất là với riêng Penrose.”

“Tôi nghe anh.” Cô nhìn quanh rồi hỏi tôi, “Này, vậy chuyện vi trùng thì sao?”

“Vụ này chẳng liên quan gì đến vi trùng. Ngẫu nhiên nạn nhân lại làm việc trên Đảo Plum, nhưng đó chỉ là sự trùng hợp.”

“Ừ, đúng.”

Tôi lấy lại xấp giấy in từ máy tính và bước về phía chiếc cửa trượt bằng kính.

Sally nói với theo, “Tôi không thích cách xử lý hiện trường vụ này.”

Tôi không đáp.

Tôi bước ra phía vịnh, nơi có chiếc ghế dài xinh xắn đặt quay ra biển. Tôi quẳng đống giấy vừa xoáy được lên ghế và nhìn ra vịnh.

Gió thổi mát đủ để lũ muỗi bạt đi không quấy rầy tôi. Những con sóng nhỏ cưỡi trên mặt vịnh xô vào chiếc tàu của nhà Gordon dưới bãi đậu. Những đám mây trắng trôi bồng bềnh qua mặt trăng to và sáng. Không khí mang mùi của đất liền hơn là mùi của biển khi làn gió nhẹ chuyển hướng thổi đến từ phương bắc.

Ở nơi nào đó, bằng cách nào đó, có lẽ là ngấm dần, tôi đã bắt đầu cảm nhận được sức mạnh mãnh liệt của đất và biển xung quanh mình. Tôi cho rằng nếu bạn trải qua tất cả các kỳ nghỉ hè hai tuần ở đây khi tôi còn nhỏ và những ngày nghỉ cuối tuần của mùa thu, bạn sẽ không ngạc nhiên nếu thấy có điều gì đó đã ngấm vào bộ óc thành thị của tôi.

Cũng có những lúc tôi muốn rời xa thành phổ, và tôi nghĩ đến một nơi như ở đây. Tôi nghĩ mình nên ra ngoài này vào mùa đông và ở một vài tháng trong căn nhà lớn lộng gió của cậu Harry để xem tôi có thành người nghiện rượu hoặc ẩn sĩ hay không. Chết tiệt, nếu vẫn có người bị bòm ở quanh đây, rồi Hội đồng Thị trấn Southold nhận tôi làm cố vấn điều tra án mạng với mức lương một trăm đô la mỗi ngày và tất cả những con sò mà tôi có thể ăn.

Tôi vẫn phân vân về việc trở lại với nghề. Tôi đã sẵn sàng để thử nghiệm một thứ gì mới mẻ, nhưng tôi muốn đó là quyết định của chính tôi chứ không phải của bác sỹ. Nhưng nếu mấy gã lang băm đó nói tôi không làm việc được nữa thì tôi không thể tìm được hai gã đã bắn tôi. Đó là một công việc nghiêm túc còn dang dở. Tôi không mang trong mình dòng máu Italia, nhưng anh chàng cộng sự của tôi, Dominic Fanelli, là người đảo Sicil đã dạy tôi toàn bộ lịch sử và nghi thức của sự trả thù. Anh bắt tôi xem phim Bố Già ba lần. Tôi nghĩ là tôi đã hiểu. Hai gã Latinh đó phải chết. Dominic đang cố tìm ra chúng và sẽ gọi cho tôi khi tìm được.

Nhắc đến chuyện thương tật, tôi cảm thấy hơi mệt mỏi và ngồi xuống ghế. Tôi không còn giống siêu nhân như trước khi bị bắn.

Tôi ngả người ra sau và nhìn bầu trời đêm hồi lâu. Trên vạt cỏ nhỏ ở bên trái cầu tàu của nhà Gordon là một cột cờ cao màu trắng với một thanh gỗ buộc chéo, gọi là thanh chống, từ đó căng hai sợi dây, gọi là dây néo. Xem tôi học lỏm từ của ngành hàng hải nhanh chưa. Vợ chồng Gordon đã tìm được một bộ cờ hiệu và cờ đuôi nheo trong một chiếc tủ có khóa ở gara, thỉnh thoảng họ treo cờ hiệu trên dây néo cho vui - chẳng hạn như cờ báo “Chuẩn bị lên tàu” hoặc “Thuyền trưởng đang lên bờ”.

Tôi đã nhận ra từ lúc trước ở trên đỉnh của chiếc cột, vợ chồng Gordon đã treo chiếc cờ Nguy hiểm, và tôi nghĩ thật mỉa mai khi lá cờ cuối cùng họ treo là cờ đầu lâu xương chéo.

Tôi cũng nhận ra trên mỗi sợi dây néo có một lá cờ hiệu. Tôi chỉ có thể thấy mờ mờ trong đêm tối, nhưng điều đó không quan trọng vì tôi không hiểu gì về các tín hiệu hàng hải.

Penrose ngồi xuống cuối ghế bên trái. Nàng đã mặc lại chiếc áo khoác, một điều đáng thất vọng. Tay nàng ôm quanh người như thể đang lạnh. Phụ nữ lúc nào chẳng lạnh. Nàng không nói gì mà đã bỏ giầy, cọ bàn chân xuống nền cỏ và ngọ nguậy hai ngón chân cái. Đôi giầy nàng đi cũng không mấy thoải mái gì với chúng.

Sau mấy phút yên lặng làm thân - hay có thể là đứng yên trong giá lạnh - tôi phá băng và nói, “Có thể cô nói đúng. Thủ phạm tới bằng tàu.”

“Anh có mang súng không.”

“Không.”

“Tốt. Tôi sắp cho cái thứ óc chết tiệt của anh bay khỏi đầu.”

“Này, Beth - ”

“Gọi tôi là điều tra viên Penrose.”

“Đừng căng thẳng thế.”

“Sao anh lại khó chịu với Ted Nash như thế?”

“ Anh ta là ai chứ?”

“Anh thừa biết đó là ai. Anh có vấn đề gì?”

“Vấn đề của đàn ông.”

“Anh tự biến mình thành gã ngốc, mọi người đều nghĩ anh là một kẻ ngu ngốc hợm hĩnh và hoàn toàn vô dụng. anh đã đánh mất sự tôn trọng của tôi.”

“Vậy tôi cho rằng tình dục không được bàn đến.”

“Tình dục? Tôi còn không muốn thở chung không khí với anh.”

“Nó làm đau đấy, Beth.”

“Đừng gọi tôi là Beth.”

“Ted Nash gọi cô - ”

“Này Corey, tôi được giao vụ này vì đã quỳ xuống và cầu xin đội trưởng đội điều tra án mạng cho làm. Đây là vụ giết người thực sự đầu tiên mà tôi điều tra. Trước đây tất cả những việc tôi làm đều là vớ vẩn - những gã nghiện làm thịt nhau, những ông bố và bà mẹ giải quyết mâu thuẫn gia đình bằng dao kéo, những thứ vớ vẩn như thế. Và cũng không có nhiều. Tỉ lệ án giết người ở quận này thấp.”

“Tôi rất tiếc khi biết chuyện này.”

“Vâng. Anh làm chuyện này thường xuyên nên anh phát ngán, anh giễu cợt và tinh tướng.”

“Ồ, tôi không - ”

“Nếu anh đến đây để làm tôi xấu hổ thì xin anh đi cho.” Nàng đứng lên.

Tôi cũng đứng dậy. “Thôi nào. Tôi đến đây để giúp.”

“Vậy hãy giúp đi.”

“OK. Nghe đây. Mấy lời khuyên của tôi. Đừng nói quá nhiều với Foster và anh bạn thân Ted của cô.”

“Tôi biết điều đó. Xin bỏ chữ “bạn thân Ted” vớ vẩn đó đi.”

“Này... tôi có thể gọi cô là Beth không?”

“Không.”

“Nghe này, điều tra viên Penrose, tôi biết cô nghĩ là tôi bị cô hấp dẫn và có lẽ cô nghĩ tôi đang đến với cô... và cô nghĩ điều đó có thể khó xử...”

Nàng quay mặt đi và nhìn ra phía vịnh.

Tôi tiếp tục, “... điều này thật sự rất khó nói, nhưng ... cô không phải lo về điều đó... về tôi...”

Nàng quay lại và nhìn tôi.

Tôi gần như che mặt bằng bàn tay phải và xoa lên trán. Tôi tiếp tục với khả năng tốt nhất có thể. “Cô biết đấy... một trong những viên đạn bắn vào tôi... Chúa ơi, nói thế nào nhỉ...? Nó làm tôi bị thương ở chỗ đáng buồn cười, được chưa? Giờ cô biết rồi nhé. Vì thế chúng ta có thể như... những người bạn, cộng sự... anh trai với em gái... ý tôi là như chị em gái với nhau...” Tôi liếc sang và thấy nàng lại nhìn chăm chú ra biển.

Cuối cùng, nàng nói. “Tôi nghĩ anh đã nói rằng anh bị bắn vào dạ dày.”

“Đúng, cả chỗ đó nữa.”

“Max nói anh bị một vết thương nghiêm trọng ở phổi.”

“Cũng đúng.”

“Có tổn thương não không?”

“Có thể.”

“Và anh muốn tôi tin rằng anh đã bị mất khả năng đàn ông bởi một viên đạn khác.”

“Đó là điều không gã đàn ông nào nói dối bao giờ.”

“Nếu cái lò đã tắt, sao vẫn còn lửa trong mắt?”

“Chỉ là hồi ức, Beth - Tôi gọi cô là Beth được không? Hồi ức sống về cái thời tôi có thể nhảy qua chiếc xe của mình.”

Nàng đặt tay lên mặt, tôi không biết nàng đang cười hay khóc.

Tôi nói, “Xin đừng nói với ai.”

Cuối cùng, nàng điềm tĩnh trở lại và đáp, “Tôi sẽ cố không để nó trên giấy tờ.”

“Cám ơn.” Tôi để một vài giây trôi qua, rồi hỏi nàng, “Cô có sống gần đây không?”

“Không. Tôi sống ở phía tây Suffolk.”

“Đi xa đấy. Cô sẽ lái xe về nhà hay ở lại gần đây?”

“Tất cả chúng tôi đều ở nhà nghỉ Soundview ngoài Greenport.”

“ “Chúng tôi” là ai?”

“Tôi, George, Ted, một số người của DEA, một số người đã có mặt ở đây từ trước... người của bộ Nông nghiệp. Tất cả chúng tôi đều phải làm việc cả ngày lẫn đêm, hai mươi bốn giờ trong ngày, bảy ngày mỗi tuần. Trông phải đàng hoàng trước báo chí và công chúng... phòng trường hợp có tin đồn xấu làm chấn động người xem. Anh biết đấy, trường hợp người ta lo lắng về bệnh dịch.”

“Ý cô là sự hỗn loạn khắp nơi về một thứ bệnh nguy hiểm.”

“Bất cứ điều gì.”

“Này, tôi có một nơi rất tốt ở gần đây và cô cứ việc đến đó ở.”

“Dù sao cũng cám ơn.”

“Đó là một biệt thự ấn tượng kiểu thời Victoria nằm sát biển.”

“Không tác dụng gì.”

“Cô sẽ được thoải mái hơn. Tôi đã nói với cô, tôi an toàn mà. Chết tiệt, nhân viên sở cảnh sát New York còn nói tôi được phép vào phòng vệ sinh nữ trong trụ sở cơ quan.”

“Thôi đi.”

“Nói nghiêm túc, Beth, tôi có một tập giấy tờ in từ máy tính theo dõi vấn đề tài chính của họ trong vòng hai năm. Chúng ta có thể nghiên cứu tối nay.”

“Ai cho phép anh lấy nó?”

“Cô cho phép. Đúng không?”

Nàng ngập ngừng rồi gật đầu nói, “Tôi muốn lấy lại vào sáng mai.”

“Được. Tôi sẽ thức cả đêm với cái này. Giúp tôi nhé.”

Nàng dường như cân nhắc rồi nói, “Cho tôi số điện thoại và địa chỉ của anh.”

Tôi lục khắp các túi tìm giấy bút, nhưng nàng đã lấy cuốn sổ nhỏ ra và nói, “Đọc đi.”

Tôi cho nàng thông tin, còn chỉ cả đường.

Nàng nói, “Nếu đến, tôi sẽ gọi trước.”

“Được.”

Tôi ngồi trở lại xuống ghế, nàng ngồi ở đầu kia, xấp giấy tờ ở giữa. Chúng tôi im lặng, kiểu như đang lấy lại tinh thần, có lẽ thế.

Cuối cùng, Beth lên tiếng, “Tôi hy vọng anh thông minh hơn vẻ bề ngoài và cách ăn nói của anh.”

“Để tôi giải thích thế này - điều khôn ngoan nhất mà cảnh sát trưởng Maxwell đã làm trong sự nghiệp là đến kéo tôi vào vụ này.”

“Và khiêm tốn.”

“Không có lý do gì phải khiêm tốn. Tôi là một trong những người giỏi nhất. Nói thật, kênh truyền hình CBS đang làm một chương trình có tên là Hồ sơ Corey.”

“Anh không đùa chứ?”

“Tôi có thể để cô cùng tham gia.”

“Cám ơn. Nếu tôi có thể đáp lại lòng tốt của anh, xin cứ cho tôi biết.”

“Được thấy cô trong chương trình Hồ sơ Corey đã là đủ rồi.”

“Chắc chắn rồi. Nghe này... Tôi có thể gọi anh là John?”

“Xin cứ gọi như thế.”

“John, điều gì đang xảy ra ở đây? Ý tôi là với vụ này. Anh biết điều gì đó mà không nói ra.”

“Tình trạng hiện nay của cô là gì?”

“Xin lỗi?”

“Đã đính hôn, ly hôn, ly thân hay có quan hệ với ai đó?”

“Ly hôn. Anh biết hoặc nghi ngờ điều gì về vụ này mà anh chưa đề cập tới?”

“Không bạn trai?”

“Không bạn trai, không con cái, mười một người ngưỡng mộ, năm đã có gia đình, ba người gia trưởng, hai người có khả năng đi xa thêm, và một gã đần độn.”

“Tôi quá tọc mạch à?”

“Đúng.”

“Nếu tôi có một cộng sự là nam và tôi hỏi anh ta những câu hỏi này thì sẽ là hoàn toàn bình thường.”

“Nhưng... chúng ta không phải cộng sự.”

“Cô muốn theo cả hai cách. Rất điển hình.”

“Này... nói về anh đi. Ngắn gọn thôi.”

“Được. Ly hôn, không có con, hàng tá người ngưỡng mộ, nhưng không có ai đặc biệt.” Tôi nói thêm, “Không mắc bệnh hoa liễu.”

“Và không có bộ phận bị hoa liễu.”

“Đúng.”

“Được rồi, John, vụ này thế nào?”

Tôi ngồi lại lên ghế và đáp, “Beth... điều đang xảy ra đối với vụ này là những thứ rõ ràng lại đang dẫn đến những điều khó có khả năng xảy ra, và mọi người đang cố làm cho điều khó xảy ra khớp với những thứ rõ ràng. Nhưng nó không phải như vậy, thưa cộng sự.”

Nàng gật đầu rồi nói, “Ý anh là vụ này không liên quan gì đến cái mà chúng ta nghĩ là phải có liên quan.”

“Tôi bắt đầu nghĩ có điều gì đó khác đang diễn ra ở đây.”

“Tại sao anh lại nghĩ như vậy.”

“Ờ... một số chứng cứ có vẻ không phù hợp.”

“Có thể sẽ phù hợp trong một vài ngày nữa, khi có tất cả các báo cáo từ phòng thí nghiệm và đã lấy lời khai từ tất cả mọi người. Chúng ta vẫn còn chưa nói chuyện với người của Đảo Plum.”

Tôi đứng dậy nói, “Chúng ta xuống cầu tàu nhé.”

Nàng xỏ giầy và chúng tôi đi về phía bãi đỗ tàu. Tôi nói, “Cách đây vài trăm thước dọc xuống theo bờ biển, Albert Einstein đã đấu tranh với vấn đề đạo đức của bom nguyên tử và quyết định đó là sự thử nghiệm. Người tốt thì không có sự lựa chọn nào vì những kẻ xấu đã quyết định rằng đó là thử nghiệm không cần phải băn khoăn với những vấn đề đạo đức.” Tôi nói thêm, “Tôi biết vợ chồng Gordon.”

Nàng thoáng suy nghĩ rồi nói, “Ý anh là anh không nghĩ vợ chồng Gordon có khả năng - khả năng về đạo đức - bán những thứ vi sinh vật chết người.”

“Đúng, tôi không nghĩ như vậy. Giống như các nhà khoa học về hạt nhân, họ đánh giá cao sức mạnh của vị thần trong chiếc bình. Tôi không biết chính xác họ làm gì ở Đảo Plum, và có thể chúng ta sẽ không bao giờ biết, nhưng tôi nghĩ tôi hiểu đủ về họ để nói rằng họ không bán vị thần ở trong bình.”

Nàng không đáp.

Tôi nói tiếp, “Tôi nhớ Tom có một lần nói với tôi rằng Judy đang có một ngày tồi tệ vì con bê mà cô ấy gắn bó đã bị cho nhiễm bệnh có chủ ý và sắp chết. Đó không phải là hạng người muốn nhìn thấy trẻ em chết vì bệnh tật. Khi cô hỏi các nhân viên trên Đảo Plum, cô sẽ tự nhận ra điều này.”

“Đôi khi người ta còn có mặt trái.”

“Tôi chưa bao giờ thấy một biểu hiện nào trong nhân cách của vợ chồng Gordon có thể gợi lên chuyện họ sẽ bán một thứ gây bệnh chết người.”

“Đôi khi người ta hợp lý hóa hành vi của mình. Những người Mỹ đã bán bí mật bom nguyên tử cho người Nga thì sao? Họ là những người nói rằng mình làm vậy là vì niềm tin, rằng để không bên nào có được tất cả sức mạnh.”

Tôi liếc nhìn nàng và nàng cũng nhìn tôi khi hai người đang bước đi. Tôi mừng vì phát hiện ra Beth Penrose có khả năng suy nghĩ sâu hơn, và tôi biết nàng cũng nhẹ nhõm khi thấy tôi không phải là kẻ đần độn như nàng từng nghi ngờ.

Tôi nói, “Nói về các nhà khoa học hạt nhân, đó lại là một thời điểm khác và một bí mật khác. Ý tôi là, nếu không có gì khác, tại sao vợ chồng Gordon có thể bán thứ vi khuẩn và virut có thể giết chết họ và gia đình mình ở Indiana hay chỗ nào đó, và giết hết tất cả mọi người trên đường đi.”

Beth Penrose trầm ngâm suy nghĩ điều đó một lát rồi đáp, “Có thể họ được trả mười triệu đô la, tiền gửi trong ngân hàng Thụy Sỹ, và họ có một lâu đài trên một ngọn núi chứa đầy sâm panh và đồ hộp, và họ mời bạn bè, người thân tới thăm. Tôi không biết, John ạ. Tại sao người ta làm những chuyện điên rồ? Họ có lý do biện hộ, họ tự thuyết phục mình làm chuyện đó. Họ tức giận về điều gì hoặc với ai đó. Mười triệu đô la. Hai mươi triệu. Hai trăm triệu đô la. Mỗi người đều có một cái giá.”

Chúng tôi bước ra cầu tàu. Một viên cảnh sát Southold mặc quân phục đang ngồi trên một chiếc ghế. Penrose nói với anh ta, “Nghỉ một lát đi.”

Anh ta đứng dậy đi về phía ngôi nhà.

Những đợt sóng nối đuôi nhau xô vào tàu của vợ chồng Gordon, con tàu dập dềnh va vào khung chắn bằng cao su trên những chiếc cọc. Thủy triều đã rút, tôi nhận ra con tàu giờ đã được buộc vào mấy chiếc ròng rọc cho sợi dây được lỏng ra. Con tàu giờ đã hạ xuống thấp hơn cầu tàu gần mét rưỡi. Tôi nhận ra dòng chữ trên vỏ tàu “Formula 303” mà theo Tom có nghĩa là dài ba mươi fit và ba in-xơ.

Tôi nói với Beth, “Tôi tìm thấy một cuốn sách trên giá sách của nhà Gordon - hải đồ định hướng - với một con số có tám chữ số viết bằng bút chì trong một trang của cuốn sách. Tôi đã nhờ Sally Hines lấy dấu vân tay trên cuốn sách và sẽ báo cáo lại với cô. Cô nên lấy cuốn sách và cất ở một nơi an toàn. Chúng ta nên cùng xem lại. Có thể có những dấu hiệu khác trong cuốn sách.”

Nàng nhìn chằm chằm vào tôi trong vài giây rồi hỏi, “Được, anh nghĩ vụ này thế nào?”

“Nếu cô quay bánh xe đạo đức xuống một nửa vòng, cô sẽ đi từ chỗ bán bệnh tật lấy tiền đến chỗ bán ma túy lấy tiền.”

“Ma túy.”

“Đúng. Sự nửa vời về đạo đức ở một số người, số tiền lớn trong đầu tất cả mọi người. Cô thấy thế nào? Ma túy ấy.”

Nàng nhìn vào con tàu động cơ lớn và gật đầu rồi nói, “Có lẽ chúng ta đã đâm hoảng với sự liên quan tới Đảo Plum.”

“Có lẽ vậy.”

“Chúng ta nên nói chuyện với Max và những người kia về việc này.”

“Không nên.”

“Tại sao không?”

“Vì chúng ta mới chỉ suy đoán. Cứ để họ theo đuổi giả thuyết về bệnh tật. Nếu đó là giả thuyết đúng, tốt nhất là giữ kín chuyện.”

“Được, nhưng đó không phải là lí do để không nói với Max và những người kia.”

“Hãy tin tôi.”

“Không. Anh phải có lý do thuyết phục tôi.”

“Chính tôi cũng không có lý do thuyết phục. Chúng ta có hai khả năng lớn nhất ở đây - vi trùng lấy tiền và ma túy lấy tiền. Hãy để xem Max, Foster và Nash có kết luận nào của riêng họ không, và họ có chia sẻ với chúng ta không.”

“Được... Tôi sẽ theo cách của anh.”

Tôi đi về phía con tàu. “Cô nghĩ con tàu này để làm gì?”

Nàng nhún vai. “Tôi không chắc... chiếc Formula là loại đắt tiền... anh tính cứ ba nghìn đô la cho mỗi ba mươi phân, vị chi cho chiếc tàu còn mới này là khoảng 100.000 đô la.”

“Còn tiền thuê ngôi nhà này? Khoảng hai nghìn?”

“Tôi đoán khoảng thế, cộng với đồ dùng sinh hoạt.” Nàng nói thêm, “Chúng ta sẽ tìm ra tất cả những thứ này.”

“Còn chuyện đi làm bằng tàu? Mất khoảng hai giờ cho một chiều đi hoặc về, và một khoản tài sản nhỏ dùng cho nhiên liệu. Đúng không?”

“Đúng.”

“Mất khoảng ba mươi phút lái xe từ đây tới bến phà ở Orient Point. Đi phà mất khoảng bao lâu nhỉ? Có thể là hai mươi phút, những lời chúc tụng của Chú Sam. Tổng cộng mất khoảng một tiếng, so với gần hai tiếng đi bằng tàu cao tốc. Nhưng vợ chồng Gordon vẫn đi tàu riêng từ đây tới Đảo Plum, và tôi biết có những hôm họ không thể đi tàu về nhà vì thời tiết trở nên xấu đi trong ngày. Họ sẽ phải đi bằng phà về Orient và đi nhờ xe ai đó về nhà. Việc này trước đây không có ý nghĩa gì với tôi, nhưng tôi thừa nhận là chưa bao giờ nghĩ nhiều về điều đó. Đáng ra tôi nên nghĩ từ trước. Giờ có lẽ nó lại quan trọng.”

Tôi nhảy xuống tàu và đáp mạnh lên sàn. Tôi giơ tay lên. Nàng nhảy xuống và tóm lấy tay tôi. Chẳng hiểu sao mà chúng tôi lại thấy mình ở trên sàn, tôi nằm ngửa, còn Penrose nằm trên người tôi. Chúng tôi giữ nguyên như thế khoảng một giây dài hơn cần thiết rồi đứng dậy. Chúng tôi nhìn nhau cười ngượng nghịu, giống như những người xa lạ khác giới khi vô tình va vào nhau.

Nàng hỏi tôi, “Anh không sao chứ?”

“Không sao...” Kỳ thực, gió đã bị ép bật ra khỏi lá phổi ốm yếu của tôi, và tôi đoán là nàng có thể nhận ra.

Tôi hít thở trở lại và đi ra phần đuôi tàu, nơi chiếc Formula có một chiếc ghế băng dài để ngồi. Tôi chỉ xuống boong chỗ gần chiếc ghế và nói với nàng, “Đây là chỗ để chiếc thùng. Đó là chiếc thùng lớn, dài khoảng mét hai, rộng chín mươi phân, cao chín mươi phân. Thể tích bên trong khoảng tám tấc, có phủ lớp nhôm bảo vệ. Mấy lần ngồi trên chiếc ghế này, tôi gác chân lên thùng uống bia.”

“Sao nữa?”

“Và sau giờ làm việc, vào những ngày định trước, vợ chồng Gordon rời Đảo Plum theo thời gian đã sắp xếp và mở tốc lực chạy ra biển. Ở đó, trên Đại Tây Dương, họ đến điểm hẹn với một con tàu lớn, có thể là tàu chở hàng của Nam Mỹ, có thể là một chiếc thủy phi cơ hay gì đó. Họ chất lên tàu khoảng một trăm kí lô chất trắng và quay lại vào đất liền. Nếu họ bị DEA hoặc lực lượng bảo vệ bờ biển phát hiện ra vị trí, trông họ lại giống như ông bà trong sạch chạy ra biển chơi một vòng. Thậm chí nếu bị chặn, họ chìa thẻ nhân viên Đảo Plum và huyên thuyên đủ điều. Thực tế, họ có thể chạy vượt bất cứ thứ gì trên mặt nước. Phải dùng máy bay mới đuổi được thứ này. Hơn nữa, có bao nhiêu tàu thuyền bị chặn lại để kiểm tra? Có hàng nghìn chiếc tàu giải trí và ngư dân thương mại ở đó. Trừ khi lực lượng bảo vệ bờ biển hoặc hải quan có cách làm nghiêm túc, hoặc có ai đó làm điều gì khác thường, còn thì họ không lên tàu để kiểm tra. Đúng không?”

“Thường là như vậy. Hải quan có toàn quyền để làm điều đó và thỉnh thoảng họ có làm.” Nàng nói thêm, “Tôi sẽ xem có báo cáo nào với DEA, bảo vệ bờ biển hoặc hải quan liên quan đến con tàu Spirochete.”

“Tốt.” Tôi thoáng suy nghĩ rồi nói, “Được rồi nhé, sau khi vợ chồng Gordon lấy hàng, họ cập vào một điểm hẹn trước với một chiếc tàu nhỏ và chuyển chiếc thùng đá cho các nhà phân phối dược phẩm địa phương, những người kia chuyển lại cho họ một chiếc thùng khác với một bó tiền trong đó. Nhà phân phối sau đó chạy xe đến Manhattan, và kết thúc một vụ nhập khẩu miễn thuế. Diễn ra hàng ngày. Câu hỏi đặt ra là, vợ chồng Gordon có tham gia hay không, và nếu có thì phải chăng đó là lí do khiến họ bị giết? Tôi hy vọng như vậy. Vì khả năng kia làm tôi sợ, mà tôi thì không dễ bị làm cho sợ.”

Nàng suy nghĩ điều tôi nói và nhìn ra xung quanh con tàu. Nàng nói, “ thể hợp lý. Nhưng cũng có thể chỉ là tưởng tưởng.”

Tôi không đáp.

Nàng nói tiếp, “Nếu có thể xác định đây là chuyện ma túy, chúng ta có thể nghỉ ngơi yên tâm hơn. Cho tới lúc đó, chúng ta vẫn phải tiếp tục với giả thuyết vụ này liên quan đến bệnh tật, vì nếu đúng như vậy chúng ta không kiểm soát được, có thể tất cả chúng ta sẽ chết.”

i các bản ghi nhớ , đồ thị, bảng biểu... được viết tay hoặc đánh máy, quy định là phải gửi fax tất cả những thứ đó tới phòng làm việc riêng bên ngoài. Chỗ nào cũng có máy fax, các anh chị có thể thấy, và mỗi văn phòng ở khu hành chính ngoài
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.