Đảo Plum

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Beth để tôi đứng một mình để lấy lại tinh thần trong lúc này. Cuối cùng, nàng ra ngoài hiên sau và đưa cho tôi một cốc cà phê có pha thêm chút gì đó mùi như rượu mạnh.

Hai chúng tôi đứng yên lặng và nhìn ra vịnh. Mấy phút sau, nàng hỏi tôi, “Tất cả chuyện này là thế nào, John?”

Tôi biết mình nợ nàng một chút thông tin. “Vàng.” Tôi đáp.

“Vàng?”

“Đúng.”

“Và nó ở trên Đảo Plum”.

“Đúng... như anh đoán, Tobin bằng cách nào đó biết được điều này, và hiểu rằng hắn không bao giờ đến được một trong những nơi khó tiếp cận nhất này ở nước Mỹ, hắn bắt đầu tìm kiếm một đối tác có thể đi lại tự do trên đảo”.

Nàng suy nghĩ một lúc, rồi nói, “Tất nhiên... giờ đã có thể hiểu được tất cả... hội Lịch sử, chuyện đào khảo cổ, ngôi nhà bên bờ vịnh, chiếc tàu cao tốc... ban đầu chúng ta đều nghĩ đến giả thuyết về bệnh dịch rồi ma túy...”

“Đúng. Nhưng khi em đã hoàn toàn bác bỏ các khả năng đó, như anh đã làm vì anh biết vợ chồng Gordon không phải hạng người này, rồi em phải nghĩ lại toàn bộ vấn đề từ đầu.”

Nàng gật đầu và nhận xét, “Như tiến sĩ Zollner nói hôm trước, Khi công cụ duy nhất mà anh có là chiếc búa thì mọi vấn đề trông đều giống như cái đinh.”

Tôi gật đầu.

“Anh nói cho em biết tất cả đi.”

Tôi biết nàng đang muốn tôi thoát khỏi những ý nghĩ về vụ Emma bị giết, và nàng đã đúng rằng tôi phải xông vào vụ này và làm điều gì đó tích cực. Tôi nói, “Được... khi ở trên Đảo Plum, chuyện đào bới khảo cổ làm anh ngạc nhiên vì nó hoàn toàn không phải là sở thích của Tom và Judy, và họ biết anh sẽ nghĩ đến điều đó nên họ không bao giờ nhắc đến chuyện đó với anh. Anh tin rằng họ đã tính trước rằng một ngày nào đó - sau khi họ được cho là đã tìm ra kho báu trên mảnh đất riêng của họ - khi một số người có thể nhớ ra việc họ đào bới trên Đảo Plum và liên hệ hai sự việc với nhau. Vì thế, càng ít người biết càng tốt.”

Beth nhận xét, “Đó sẽ không phải là lần đầu tiên một thứ có giá trị được di dời và bất ngờ được tìm thấy ở một nơi thuận tiện hơn.”

“Đó là điểm mấu chốt của toàn bộ kế hoạch. Điểm X trên bản đồ của cướp biển phải được chuyển từ đất của Chú Sam sang đất của Tom và Judy.”

Nàng thoáng suy nghĩ và hỏi tôi, “Anh có nghĩ vợ chồng Gordon biết đích xác địa điểm của kho báu trên Đảo Plum hay không? Hay là họ đang cố tìm kiếm? Em nhớ là không nhìn thấy nhiều chỗ mới đào trên đảo.”

“Anh nghĩ thông tin của Tobin là có thể tin được, nhưng có thể không thật chính xác. Anh đã tìm hiểu được một vài điều về các bản đồ cướp biển từ Emma... và từ cuốn sách này...” Tôi chỉ cuốn sách để trên chiếc bàn nhỏ. “Và như anh biết, các kho báu này chỉ định chôn tạm thời, vì thế nhiều điểm mốc hoặc hướng dẫn hóa ra lại là những cái cây hoặc tảng đá đã biến mất từ lâu, có thể đã bị khai thác hoặc lăn xuống biển... đại loại là vậy.”

Beth hỏi tôi, “Sao anh lại quyết định hỏi Emma?”

“Anh chỉ muốn tìm hiểu về hội Lịch sử Peconic. Anh định chỉ ở đó khoảng một giờ và quả thật anh không quan tâm sẽ nói chuyện với ai... rồi, anh gặp cô ấy và trong lúc nói chuyện mới biết cô ấy là bạn gái cũ của Fredric Tobin.”

Beth trầm ngâm suy nghĩ, đôi mắt nàng đăm chiêu nhìn ra vịnh. Một lúc sau nàng nói, “Vậy là, sau đó anh đến hỏi chuyện Fredric Tobin.”

“Không, anh gặp hắn trước khi gặp Emma.”

“Vậy điều gì khiến anh quyết định gặp hắn? Anh nghĩ có điểm gì chung giữa hắn với kẻ giết người?”

“Ban đầu thì không. Anh chỉ làm công việc điều tra đơn giản, nói chuyện với những người bạn của nạn nhân, chứ không phải là những người bị tình nghi. Anh đã gặp Tobin ở xưởng rượu của hắn hồi tháng Bảy cùng với vợ chồng Gordon.” Tôi kể cho nàng nghe chuyện đó và nói, “Lúc đầu anh không quan tâm tới hắn, và anh không hiểu tại sao vợ chồng Gordon lại chơi với hắn. Sau khi gặp hắn trong khoảng một tiếng hôm thứ tư, anh nghĩ hắn không có vấn đề gì, về mặt cá nhân, nhưng hắn không trả lời thật với những câu hỏi bình thường. Em hiểu chứ?”

Nàng gật đầu.

“Rồi sau khi nói chuyện với Emma, anh bắt đầu thấy được một số mối quan hệ.”

Nàng lại gật đầu và nhìn đăm đăm ra cơn mưa bên ngoài, vẻ như đang suy nghĩ. Cuối cùng, nàng nói, “Em bỏ cả hai ngày với các kết quả kỹ thuật hình sự, giám định pháp y, Đảo Plum, và tất cả những thứ như thế. Trong khi đó anh lại đi theo một hướng hoàn toán khác.”

“Một hướng rất mờ mịt, nhưng anh đâu có nhiều thứ khác để làm.”

“Anh vẫn khó chịu với cách anh bị đối xử à?”

“Đúng thế. Có thể đó là điều kích thích anh. Không sao vấn đề là, anh đang nói những điều này ra với em. Anh muốn Fredric Tobin bị bắt, kết tội và cho lên ghế điện.”

Nàng nhìn tôi và nói, “Có thể điều đó không xảy ra, và anh biết thế. Trừ khi chúng ta có được chứng cứ thật sự chắc chắn, nếu không thì gã này sẽ không bị kết tội gì hết. Em thậm chí còn không nghĩ là ủy viên công tố sẽ buộc tội hắn.”

Tôi biết điều đó. Và tôi cũng biết rằng khi vấn đề là một chiếc đinh thì tất cả những gì ta cần là một chiếc búa. Tôi có một chiếc búa.

Beth hỏi, “Anh còn có thêm điều gì có thể làm chứng cứ không?”

“Anh phát hiện ra một chiếc thuyền nhỏ đáy phẳng trong nhà để tàu của Tobin với một chiếc sào - thứ có thể dùng để chống qua vùng đầm lầy. Ngoài ra, còn một chiếc còi hơi”. Tôi kể lại việc tối đụng với Tobin trong nhà để tàu.

Nàng gật đầu và nói, “Anh ngồi đi”. Tôi ngồi vào chiếc ghế liễu gai, còn nàng ngồi lên chiếc ghế bập bênh. Nàng bảo, “Nói cho em biết đi.”

Một nửa giờ sau đó, tôi cho nàng biết mọi chuyện, kể cho nàng nghe tất cả những điều mà tôi đã làm kể từ lúc chúng tôi tạm biệt nhau tối hôm thứ ba, cho tới việc cô bạn gái của Tobin là Sondra Wells cùng người quản gia đi vắng vào buổi chiều hôm xảy ra vụ án mạng của vợ chồng Gordon, thế nhưng Tobin cố làm cho tôi tin là họ ở nhà.

Beth lắng nghe tôi nói, mắt nàng vẫn nhìn ra ngoài mưa. Gió đang mạnh dần lên, thỉnh thoảng lại gào rít từng cơn.

Khi tôi kể xong, Beth nói, “Vậy là, vợ chồng Gordon mua mảnh đất của bà Wiley không phải là để đánh lừa Tobin.”

“Đúng vậy. Chính Tobin bảo vợ chồng Gordon mua mảnh đất, dựa trên câu chuyện truyền thuyết về những mỏm đá của thuyền trưởng Kidd. Cũng có một nơi gọi là những cái cây của thuyền trưởng Kidd, nhưng chỗ đó giờ đã thành công viên công cộng. Còn về mỏm đá hay vách đứng, vị trí của nó không được nhắc cụ thể trong các cuốn sách lịch sử như những cái cây, vì thế Tobin biết rằng bất cứ vách đứng sát biển nào trong vùng đều được. Nhưng hắn không muốn người khác bàn tán về chuyện hắn mua đất vô tác dụng trên những vách đứng sát biển vì điều này có thể dẫn đến những chuyện ngồi lê đôi mách và đoán già đoán non. Do đó hắn để vợ chồng Gordon mua mảnh đất bằng tiền riêng của họ, không có nhiều lắm, nhưng họ may mắn với mảnh đất của bà Wiley đó - hoặc có thể Tobin biết điều này. Kế hoạch tiếp theo là chờ đợi một thời gian trước khi chôn kho báu, rồi làm như phát hiện ra nó.”

“Thật không thể tin được.”

“Đúng vậy. Và vì hầu như không thể làm giả thời gian của một chiếc hố nằm ngang, nên họ định gắn chiếc hòm đựng kho báu vào sườn của vách đứng trên đỉnh gò mà anh và em đã tìm thấy, sau đó họ sẽ nói chiếc hòm lộ ra do mưa xói vào đất. Rồi khi họ cạy nó ra từ đất và cát bằng cuốc và xẻng thì hiện trường hầu như đã bị phá hủy, bản thân chiếc hòm cũng bị vỡ thành nhiều mảnh, do vậy việc phát hiện ra chiếc hòm sẽ làm cho hiện trường không thể nghiên cứu được”.

Nàng lại thốt lên, “Thật không thể tin được”.

“Đây là ba người rất thông minh, Beth ạ, và họ không có ý định làm hỏng chuyện. Họ sắp vở được mười hay hai mươi triệu đô la trị giá của kho báu từ tay Chú Sam, và điều đầu tiên mà Chú Sam nghe thấy là khi báo chí đưa tin. Cơ quan Thuế vụ Nội địa sẽ vào cuộc, và họ đã chuẩn bị cho việc này.” Tôi giải thích cho nàng về luật đối với kho báu tìm được, thuế thu nhập, vv...

Nàng suy nghĩ một lát rồi hỏi tôi, “Nhưng làm sao Tobin có được tiền sau khi vợ chồng Gordon thông báo việc họ phát hiện ra?”

“Đầu tiên, ba người này tạo hình ảnh rằng họ là bạn của nhau trong gần hai năm qua. Vợ chồng Gordon đã có sở thích với rượu vang, điều mà anh không nghĩ là thật, nhưng đó là một cách hiệu quả để làm cho người khác thấy vợ chồng Gordon và Fredric Tobin bên cạnh nhau như những người bạn ở những chỗ công cộng.” Tôi giải thích những điều mà tôi tìm hiểu được từ Emma về bản chất của mối quan hệ này. Tôi nói, “Tuy nhiên, điều đó lại trái với những gì mà Tobin nói với anh về mối quan hệ này. Vì thế anh thấy được sự thiếu thống nhất đáng phải lưu tâm.”

Nàng gật đầu. “Làm bạn với nhau không phải là lí do để chia sẻ hàng triệu đô la giá trị của kho báu tìm được”.

“Đúng thế. Vậy nên họ dựng lên toàn bộ câu chuyện đi cùng với việc phát hiện ra kho báu. Anh đoán thế này... Đầu tiên, họ giả vờ là đã hình thành mối quan tâm chung đến lịch sử địa phương, và cuối cùng mối quan tâm đó dẫn họ tới những thông tin về kho báu của cướp biển, ở điểm này, theo những điều mà họ nói ra với báo chí, họ đã lập một thỏa thuận với nhau là sẽ cùng tìm kiếm và chia chác bất cứ thứ gì họ tìm được.”

Beth lại gật đầu. Tôi có thể thấy nàng hầu như bị thuyết phục với sự hình dung của tôi về những điều xảy ra trước vụ án mạng. Tôi nói thêm, “Vợ chồng Gordon và Tobin sẽ nói rằng cả ba người đã miệt mài nghiên cứu các tư liệu cũ trong nhiều hội lịch sử ở đây, mà điều này là có thật, và họ cũng làm như vậy cả ở Anh, vv... Họ tin rằng kho báu ở trên mảnh đất của bà Margaret Wiley, và dù họ tỏ ý hối tiếc rằng đã kéo bà già ra khỏi mảnh đất đó, tất cả đều công bằng trong việc săn tìm kho báu. Họ sẽ tặng cho bà Wiley một món đồ trang sức hay thứ gì đó. Họ sẽ bảo rằng họ phải chấp nhận rủi ro với hai mươi lăm nghìn đô la vì không thể chắc chắn một trăm phần trăm là kho báu có ở đó.”

Tôi ngồi trở lại xuống ghế và lắng nghe tiếng gió gào, tiếng mưa rơi. Tâm trạng tôi chưa bao giờ tồi tệ như lúc này, và tôi ngạc nhiên thấy mình nhớ Emma Whitestone đến nhường nào. Nàng ào qua cuộc đời tôi như một cơn gió bất ngờ, rồi nàng ra đi đến một thế giới khác, có lẽ ở một nơi nào đó giữa những vì sao trên trời.

Tôi hít một hơi thở sâu rồi nói, “Anh đoán vợ chồng Gordon và Tobin đã chuẩn bị một số tài liệu giả để giải thích cho việc họ tìm ra vị trí kho báu từ những tư liệu cũ. Anh không biết họ có gì trong đầu về điều này - một bản viết giả trên tấm da, bản sao của một tài liệu gốc nào đó được cho là đã mất, hoặc đơn giản họ chỉ cần nói, ‘Chúng tôi tìm được như thế nào không phải là việc của các người. Chúng tôi vẫn đang tìm thêm các kho báu khác.’ Chính quyền không quan tâm họ tìm ra bằng cách nào, chỉ cần biết họ tìm thấy ở đâu và trị giá của nó là bao nhiêu.” Tôi nhìn nàng. “Em thấy có hợp lý không?”

Nàng suy nghĩ rồi trả lời, “Nó hợp lý theo cách lí giải của anh... nhưng em vẫn nghĩ sẽ có người liên hệ việc đó với Đảo Plum.”

“Điều đó là có thể. Nhưng nghi ngờ về nơi tìm ra kho báu và chứng minh nó lại là hai chuyện khác nhau.”

“Vâng, nhưng đó là mối liên hệ rất mờ trong một kế hoạch mà nếu khác đi thì rất tốt.”

“Đúng vậy. Vì thế để anh đưa ra một giả thuyết khác phù hợp với những gì xảy ra trên thực tế - Tobin không có ý định chia chác bất cứ thứ gì với vợ chồng Gordon. Hắn làm cho vợ chồng họ tin vào tất cả những điều anh vừa nói, hắn bảo họ mua mảnh đất, và ba người sẽ dựng lên toàn bộ câu chuyện về việc họ tìm thấy kho báu như thế nào và tại sao họ lại chia phần với nhau. Trên thực tế, cả Tobin cũng lo ngại có người liên hệ chuyện đó với Đảo Plum. Vợ chồng Gordon là giải pháp cho việc tìm vị trí kho báu và đưa nó ra khỏi đảo. Rồi vợ chồng Gordon trở thành một gánh nợ, một sợi dây liên hệ mỏng, một manh mối rõ ràng về vị trí thật sự của kho báu.”

Beth im lặng, người đung đưa trên ghế. Nàng gật đầu và nói, “Ba người có thể giữ được một bí mật, nếu hai trong số họ đã chết.”

“Chính xác.”

Tôi nói tiếp, “Vợ chồng Gordon rất thông minh, nhưng họ hơi ngây thơ, và họ chưa bao giờ gặp phải người nào thủ đoạn và lừa lọc như Fredric Tobin. Họ không bao giờ nghi ngờ vì họ đã làm hết tất cả mọi việc, mua mảnh đất, vv... Thực tế, Tobin có ý định ngay từ đầu là sẽ giết họ. Khả năng nhiều nhất là hắn tính toán sẽ chôn lại kho báu trên đất của hắn gần Founders Landing, một địa điểm lịch sử, và phát hiện ra kho báu ở đó - hoặc hắn sẽ giấu kín kho báu, hoặc ở đây hoặc ở nước ngoài, và chiếm phần không chỉ của vợ chồng Gordon mà cả phần của Chú Sam.”

“Vâng. Em nghĩ đó là một khả năng lớn, vì giờ chúng ta đã biết hắn có khả năng của một kẻ giết người lạnh lùng.”

“Dù thế nào, hắn cũng là thủ phạm em cần tìm.”

Beth ngồi trầm ngâm, tay chống cằm, chân móc vào thanh ngang phía trước của chiếc ghế bập bênh. Cuối cùng nàng hỏi tôi, “Anh làm sao quen được vợ chồng Gordon? Ý em là, làm sao những con người với tính toán như vậy lại dành thời gian để... Anh có nghe em nói không đấy?”

Tôi gượng cười đáp, “Em đánh giá thấp anh rồi. Nhưng đó là một câu hỏi hay”. Tôi ngẫm nghĩ về câu hỏi này, không phải là lần đầu, rồi đáp, “Có thể đơn giản là họ thực sự thích anh. Nhưng, cũng có thể họ đã ngửi thấy mùi chuột và tìm cách thân quen với một người chuyên bắt chuột. Họ còn quen với cả Max, vì thế em nên hỏi anh ấy xem họ quen nhau như thế nào.”

Nàng gật đầu, rồi hỏi tôi, “Vậy anh gặp họ như thế nào? Lẽ ra em phải hỏi anh câu này từ hôm thứ hai ở hiện trường vụ án.”

“Đúng thế.” Tôi đáp. “Anh gặp họ ở quầy bar của nhà hàng Claudio. Em biết nhà hàng ấy chứ?”

“Ai cũng biết cả.”

“Hôm đó anh định tán tỉnh Judy ở quay bar”.

“Sự khởi đầu đầy triển vọng cho quan hệ bạn bè”.

“Đúng. Khi đó anh nghĩ cuộc gặp là tình cờ do may mắn, và có thể là thế thật. Mặt khác, vợ chồng Gordon đã quen biết Max, Max cũng quen biết anh, và có thể đã nhắc đến chuyện tay cảnh sát bị bắn trên ti vi là bạn của Max và đang nghỉ dưỡng thương ở Mattituck. Anh chỉ có - và đến giờ vẫn chỉ có hai chỗ hay lui tới là nhà hàng Olde Towne Taveme và Claudio. Vì thế, có khả năng... nhưng cũng có thể là không... khó mà biết được. Không phải vấn đề quan trọng, trừ việc đó là điểm cần quan tâm.” Tôi nói thêm, “Đôi khi mọi việc diễn ra hoàn toàn là ngẫu nhiên.”

“Đúng thế. Nhưng trong nghề này, chúng ta phải tìm hiểu động cơ và những tính toán. Bất cứ điều gì không tính đến đều là do tình cờ.” Nàng nhìn tôi và hỏi:

“Anh cảm thấy thế nào, John?”

“Ổn thôi.”

“Anh nói thật đi.”

“Hơi trùng một chút. Thời tiết này không tốt lắm.”

“Anh cảm thấy đau à?”

Tôi không đáp.

Nàng cho tôi biết, “Em đã nói chuyện một lúc với người đồng sự của anh qua điện thoại.”

“Dom ư? Cậu ta có bao giờ nói với anh đâu. Có thì cậu ta đã nói.”

“Anh ấy không nói đấy.”

“Thế em nói gì với cậu ấy.”

“Nói về anh.”

“Nói về anh thế nào?”

“Những người bạn của anh lo lắng cho anh.”

“Họ nên lo cho thân họ nếu nói về anh sau lưng anh.”

“Sao anh không bỏ cái giọng ương bướng ấy đi nhỉ?”

“Chuyển chủ đề khác đi.”

“Được thôi.” Nàng đứng dậy bước qua chỗ tay vịn và nhìn ra ngoài vịnh. Mặt biển bắt đầu cuộn lên những cơn sóng bạc đầu. Nàng nói, “Cơn bão đang đến gần. Có thể không tràn qua đây.” Nàng quay sang tôi và hỏi, “Vậy giờ kho báu đang ở đâu?”

“Đó là câu hỏi rất hay.” Tôi cũng đứng lên và nhìn ra mặt biển đang cuộn sóng. Không thấy bóng dáng con tàu nào ngoài vịnh, đương nhiên rồi, và những mảnh vụn bắt đầu bay ngang qua bãi cỏ. Mỗi khi gió ngớt đi từng đợt, tôi lại nghe thấy tiếng nước xô vào bờ đá.

Beth hỏi tôi, “Còn chứng cứ xác thực của anh đâu?”

Mắt vẫn nhìn ra ngoài trời, tôi đáp, “Câu trả lời cho cả hai câu hỏi có thể ở nhà riêng, phòng làm việc hoặc chỗ ở của Tobin.”

Nàng thoáng suy nghĩ rồi nói, “Em sẽ trình tất cả những gì em biết cho trợ lí công tố viên và đề nghị văn phòng công tố viên cho lệnh khám.”

“Ý tưởng hay đấy. Nếu em mà xin được lệnh khám mà không cần nguyên do thì em thông minh hơn anh nhiều đấy.” Tôi nói thêm, “Các thẩm phán sẽ do dự với việc ra lệnh khám nhà và nơi làm việc của một công dân nổi bật lại chưa bao giờ có rắc rối với pháp luật. Điều đó thì em biết rồi.” Tôi nhìn gương mặt nàng trong lúc nàng suy nghĩ. Tôi nói. “Đó là điều tuyệt vời của nước Mỹ. Cảnh sát và chính quyền không thể động đên lông chân một người nào mà không tuân theo quy trình thủ tục. Và nếu đó là người giàu thì các quy trình kia còn chặt chẽ hơn so với một người bình thường.”

Nàng không đáp mà hỏi lại tôi, “Anh nghĩ chúng ta... em nên làm gì tiếp theo?”

“Bất cứ điều gì em muốn. Anh không còn dính dáng gì nữa.” Những cuộn nước dập dềnh ngoài khơi đã trở thành những đợt sóng bạc đầu, một điều bất thường ở quãng này trong vịnh. Tôi nhớ những điều Emma nói về ngắm nhìn mặt nước khi một cơn bão đang đến gần.

Beth bảo tôi, “Em biết em có thể ... em nghĩ em có thể tóm gã này nếu đúng hắn là thủ phạm.”

“Tốt.”

“Anh có chắc là hắn không?”

“Anh chắc chắn.”

“Còn Paul Stevens?”

Tôi đáp, “Hắn vẫn còn là ẩn số. Hắn có thể là đồng lõa của Tobin trong vụ giết người, hoặc là kẻ tống tiền Tobin, hoặc là một con chó rừng đang chờ để vồ lấy kho báu, cũng có thể hắn chỉ là một kẻ lúc nào trông cũng đáng nghi và làm điều gì đó mờ ám.”

“Chúng ta nên nói chuyện với hắn.”

“Anh nói chuyện rồi.”

Nàng nhướn mày hỏi, “Bao giờ?”

Tôi kể lại chuyến thăm không báo trước của tôi tới nhà Stevens ở Connecticut, chỉ không nhắc tới chuyện tôi tẩn hắn một trận. Tôi kết luận, “ít nhất là hắn có tội nói dối và âm mưu cùng với Nash và Foster.”

Nàng trầm ngâm rồi nói thêm vào, “Hoặc có thể hắn liên quan nhiều hơn.” Nàng nói, “À... có thể chúng ta sẽ tìm được những điểm quan trọng qua khám nghiệm hiện trường ở hai vụ án mạng mới. Đó sẽ là bằng chứng xác đáng.”

“Đúng vậy. Trong khi đó, Tobin sẽ biết điều gì đang diễn ra với hắn, hắn lại có một nửa số quan chức địa phương trong tay, và biết đâu hắn có bạn bè trong đám cảnh sát thị trấn Southold.

“Chúng ta sẽ không để Max tham gia.”

“Hãy làm những gì em phải làm. Chớ nên đánh động Tobin vì nếu hắn nghi ngờ thì mọi tang chứng trong tay hắn sẽ biến mất ngay.”

“Chẳng hạn như kho báu?”

“Đúng. Hoặc vũ khí hắn đã sử dụng. Nếu là anh đã giết hai mạng người bằng một khẩu súng có đăng kí và bất ngờ cảnh sát ập vào văn phòng của anh, anh sẽ quẳng béng ra giữa biển và bảo là mất rồi hoặc là bị lấy cắp.” Tôi nói thêm, “Em nên thông báo rằng đã tìm ra một trong các viên đạn. Điều đó sẽ đánh động hắn nếu hắn vẫn giữ khẩu súng. Sau đó em cho người theo dõi để xem hắn có tìm cách vứt khẩu súng đi hay vẫn chưa vứt”.

Nàng gật đầu và nhìn tôi. Nàng nói, “Em muốn anh làm vụ này với em. Anh đồng ý không?”

Tôi nắm cánh tay nàng và kéo vào trong bếp. Tôi nhấc máy điện thoại lên và bảo, “Em gọi vào văn phòng của hắn đi, xem hắn có ở đó không?”

Nàng gọi tổng đài, xin số của xưởng rượu vang Tobin rồi quay số. “Xin cho gặp ông Tobin.” Trong lúc chờ, nàng nhìn tôi và hỏi, “Em nên nói gì với hắn?”

“Cám ơn vì một bữa tiệc tuyệt vời.”

Beth nói vào máy, “Vâng, tôi là điều tra viên Penrose của cảnh sát quận Suffolk. Tôi muốn nói chuyện với ông Tobin.”

Nàng lắng nghe bên kia trả lời rồi nói, “Xin cứ nói là tôi gọi đến cám ơn ông ấy vì bữa tiệc tuyệt vời”. Nàng nghe tiếp, rồi hỏi, “Có cách nào để liên lạc với ông ấy không?” Nàng liếc nhìn tôi, rồi nói vào máy, “Vâng. Được rồi, đó là một ý hay.” Nàng gác máy và nói với tôi, “Hắn không có ở đó, không biết bao giờ về, cô ta cũng không biết hắn đang ở đâu. Họ còn sắp đóng cửa xưởng rượu vì thời tiết xấu.”

“Được rồi. Gọi về nhà hắn.”

Nàng lấy cuốn sổ tay của nàng từ trong túi ra, tìm được số của nhà Tobin và bấm máy. Nàng hỏi tôi, “Lại gọi đến nhà hắn để cám ơn về bữa tiệc hả anh?”

“Em đánh mất sợi dây chuyền vàng của bà em trên bãi cỏ nhà hắn.”

“Được.” Nàng nói vào máy, “Ông Tobin có nhà không?” Nàng nghe bên kia nói, rồi trả lời, “Thế cô Wells có nhà không?” Nàng nghe trả lời rồi bảo, “Cám ơn. Tôi sẽ gọi lại... không, không cần nhắn... không, đừng sợ. Chị nên tới nơi trú ẩn khẩn cấp... Vâng, rồi gọi cảnh sát hoặc cứu hỏa, họ sẽ đến đưa chị đi. Được chứ? Làm ngay đi.” Beth gác máy. “Cô giữ nhà. Một người Đông Âu. Không thích bão.”

“Anh cũng không thích thú gì bão lốc. Tobin ở đâu?”

“Hắn đi vắng mà không nói là đi đâu. Cô Wells đã đi Manhattan cho tới khi bão tan.” Beth nhìn tôi. “Hắn ở đâu?”

“Anh không biết. Nhưng chúng ta biết hắn không có ở đâu.”

Nàng bảo, “Mà này, anh cũng không nên ở đây. Tất cả mọi người sinh sống ở sát biển đều được khuyên nên sơ tán.”

“Các chuyên gia thời tiết là những người dọa nạt chuyên nghiệp.”

Vừa nói xong thì đèn điện nhập nhòe.

Beth bảo, “Đôi khi họ nói đúng.”

“Đằng nào thì anh cũng phải quay về Manhattan hôm nay. Ngày mai anh có hẹn với những người sẽ quyết định số phận của mình.”

“Thế thì anh nên đi ngay lúc này. Thời tiết càng lúc càng xấu đấy.”

Trong lúc tôi suy nghĩ xem nên chọn cách nào, một chiếc ghế bị gió thổi bay khỏi hiên, đèn điện lại nhập nhòe. Tôi nhớ ra là phải gọi cho Jack Rosen của tờ Daily News, nhưng tôi đã lỡ mất thời hạn để anh chàng gửi bài cho báo. Dù sao, tôi cũng không nghĩ là người hùng bị thương lại về nhà hôm nay hay ngày mai. Tôi nói với Beth, “Đi nhé.”

“Đi đâu?”

“Tìm Fredric Tobin - để cám ơn hắn về một buổi tối tuyệt vời.”

i các bản ghi nhớ , đồ thị, bảng biểu... được viết tay hoặc đánh máy, quy định là phải gửi fax tất cả những thứ đó tới phòng làm việc riêng bên ngoài. Chỗ nào cũng có máy fax, các anh chị có thể thấy, và mỗi văn phòng ở khu hành chính ngoài
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.