Đảo Plum

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Ai cũng cần có một chỗ để lui tới thường xuyên, ít nhất là với cánh mày râu. Khi ở thành phố, tôi thường đến câu lậc bộ Nghệ thuật Quốc gia và nhấm nháp rượu se-ri cùng những người có văn hóa và tao nhã. Cô vợ cũ của tôi cũng không thể nào tin được điều đó.

Còn ở đây, tôi thường tới một nhà hàng có tên là Olde Towne Taverne[1], dù tôi thường tránh những nơi có nhiều chữ “e” câm ở cuối như vậy. Tôi nghĩ chính phủ phải phân phối một nghìn chữ “e” câm cho cả New England và Long Island, và khi đã sử dụng hết thì không ai được dùng thêm nữa. Dù sao đi nữa, Olde Towne Taverne cũng nằm trong khu thương mại Mattituck dài chừng một con phố và thực sự rất đẹp. Quán OTT này khá tốt, làm theo kiểu phục vụ khách đi tàu sớm, mặc dù đó là một quán rượu và cách biển đến một dặm. Quán làm bằng gỗ màu rất sẫm, sàn lát ván gỗ sồi. Thứ mà tôi thích là những chiếc đèn lồng kính màu hổ phách tỏa thứ ánh sáng dịu dàng khắp xung quanh làm thay đổi tâm trạng con người.

Vì thế tối nay tôi cũng đang ở quán OTT, lúc đó đã gần 10 giờ. Đám đông tối thứ hai đang xem chương trình Trận đấu - đội Dallas gặp New York trên sân Medowlands. Đầu óc tôi nhảy nhót qua mọi thứ, trận đấu, vụ án mạng, đồ ăn, và cả cô hầu bàn có cái mông như để quảng cáo cho máy tập NordicTrack.

Tôi ăn vận lịch sự hơn hồi chiều, mặc đồ buổi tối với quần bò Levi’s, áo phông có cổ của hãng Ralph, giày Sperry xịn, đồ lót Hanes một trăm phần trăm cốt tông. Trông tôi giống như đi quảng cáo cho một hãng thời trang nào đó.

Tôi ngồi bên một chiếc bàn cao tới ngực ở gần quầy bar. Chỗ ngồi xem ti vi rất tốt và món ăn tôi thích ở trước mặt - thịt băm có lẫn phó mát, khoai tây chiên, cánh gà rán và một chai bia Budweiser, một sự hài hòa giữa những thứ màu nâu và màu vàng.

Điều tra viên Penrose của cảnh sát quận cứ như chui lên từ đằng sau tôi, và điều tiếp theo tôi biết là cô nàng đang ngồi trên chiếc ghế đối diện tôi, tay cầm cốc bia, đầu chắn cả màn hình tivi. Nàng nhìn chăm chú bữa tối của tôi, đôi lông mày nàng cong lên.

Nàng nhìn tôi rồi nói, “Max nghĩ tôi có thể tìm anh ở đây.”

“Cô có muốn một ít khoai tây chiên không?”

“Không, cám ơn.” Nàng do dự, rồi nói, “Tôi nghĩ chúng ta đã làm quen với nhau theo cách không được hay lắm.”

“Nói sai rồi. Tôi không để tâm chuyện bị người khác cầm súng của mình chĩa vào người đâu.”

“Này, tôi đã nói chuyện với Max, và tôi nghĩ rằng ... nếu cảnh sát thị trấn muốn anh làm cố vấn, điều đó không có vấn đề gì với tôi. Và nếu anh muốn chuyển cho tôi thứ gì đó mà anh nghĩ là có ích, xin cứ gọi cho tôi.” Nàng đưa cho tôi danh thiếp. Tôi đọc, “Điều tra viên Elizabeth Penrose.” Bên dưới là dòng chữ “Đội Điều tra án mạng”, sau đó là địa chỉ văn phòng, số fax, điện thoại, vv... Ở bên trái là con dấu của quận Suffolk với dòng chữ “Tự do và Độc lập” quanh một con bò trông gớm ghiếc. Tôi bình luận, “chân dung cô không được giống cho lắm.”

Nàng chìn chằm chằm vào tôi, quai hàm nàng như nghiến lại, hai lỗ mũi mở to khi nàng hít một hơi dài. Nàng giữ được bình tĩnh, một điều đáng khâm phục. Có thể tôi là người khó chịu.

Tôi nhoài người qua bàn cho tới khi mũi hai người cách nhau bằng một trái bóng đá. Mùi của nàng dễ chịu, giống mùi xà bông và sạch sẽ. Tôi nói, “Nghe đây, Elizabeth, bỏ mấy chuyện tào lao đi. Cô biết rằng tôi quen vợ chồng Gordon, trước đây tôi đã tới nhà họ, đã đi ra ngoài trên con tàu của họ, có thể tôi đã gặp bạn bè, đồng nghiệp của họ, có thế họ đã tiết lộ cho tôi đôi chút về công việc của họ vì tôi là cảnh sát, có thể tôi biết nhiều hơn cô và Max cộng lại, và có thể cô đúng về điều đó. Vì thế, cô nhận ra là đã làm phật ý tôi, còn Max khó chịu với cô, rồi cô tới đây để xin lỗi, và cô cho phép tôi được gọi cho cô, nói với cô những điều tôi biết. Chà, một cơ hội tuyệt vời cho tôi đây. Tuy nhiên, nếu tôi không gọi cho cô trong một hai ngày tới, cô sẽ gọi tôi tới văn phòng của cô để thẩm vấn. Vậy khỏi cần giả đò để tôi làm cố vấn, là cộng sự của cô, là bạn cô, hay một người cung cấp tin tự nguyện. Xin cho biết địa điểm và thời gian cô cần lấy lời khai của tôi.” Tôi ngồi trở lại và để ý đến món khoai tây.

Penrose yên lặng một lúc, rồi nói, “Ngày mai, tại văn phòng của tôi.” Nàng vỗ nhẹ vào tấm danh thiếp, “Chín giờ sáng. Đừng đến muộn.” Nàng đứng dậy, đặt cốc bia xuống và rời khỏi quán.

Đội New York có bóng ở vị trí số ba và số sáu, nhưng cái gã tiền vệ ngu ngốc kia lại ném trái bóng lên năm chục thước. Gặp ngọn gió chết tiệt, trái bóng cứ lơ lửng ở đó như một quả khí cầu Chúc mừng năm mới, ba cầu thủ nhận bóng và ba tay bên đội Dallas đứng phía dưới giơ tay lên nhảy múa như thể họ đang cầu mưa hay thứ gì đó.

“Xin lỗi.”

“Ngồi xuống đi.”

Nàng ngồi, nhưng đã quá muộn, tôi đã bỏ mất pha đánh chặn. Đám đông trên sân vận động và trong quán OTT đang sắp phát điên, mấy tay ở quầy bar hô lên, “Chạy qua hàng rào!” mặc dù không có lá cờ vàng nào ở đó nhưng anh chàng của đội Dallas vẫn chạy về phía vòng năm mươi. Tôi xem lại pha quay chậm. Không chạy qua hàng rào. Đôi khi tôi ao ước có thể quay chậm lại những quãng đời mình giống thế này. Như cuộc hôn nhân của tôi, đó là một chuỗi những quyết định sai lầm.

Nàng nói, “Tôi sẽ trở lại hiện trường ngay bây giờ. Có người từ bộ Nông nghiệp tới gặp tôi lúc mười một giờ. Ông ta đến từ Manhattan. Anh có muốn đến đó không?”

“Cô không có một cộng sự nào để gây khó chịu à?”

“Anh ta đang đi nghỉ. Thôi nào, điều tra viên, bắt đầu lại từ đầu nhé.” Nàng đưa tay ra.

Tôi nhắc nàng, “Lần trước cầm tay cô, tôi bị mất súng và cả sỹ diện đàn ông.”

Nàng cười, “Thôi nào, bắt tay.”

Tôi bắt tay nàng. Da nàng ấm. Trái tim tôi như bén lửa. Hay món khoai tây rán đang chạy ngược lên trên. Khó mà nói khi đã ngoài bốn mươi tuổi.

Tôi nắm tay nàng một lát rồi nhìn vào khuôn mặt tuyệt vời của nàng. Bốn mắt nhìn nhau, một ý nghĩ không đàng hoàng cùng chạy qua trong đầu hai chúng tôi. Nàng thôi nhìn trước. Đó là điều phải làm, nếu không sẽ thành dở hơi.

Cô hầu bàn xinh xắn bước tới, tôi gọi hai bia. Cô hỏi tôi, “Ông có cần bát ớt đã gọi nữa hay thôi ạ?”

“Cần hơn bao giờ hết.”

Cô dọn một số bát đĩa rồi đi lấy bia và ớt. Tôi yêu đất nước này.

Điều tra viên Penrose bình luận, “Anh chắc phải có dạ dày bằng thép.”

“Nói thật là toàn bộ dạ dày tôi đã bị lấy ra sau khi tôi bị bắn. Thực quản được nối trực tiếp với ruột.”

“Ý anh là miệng anh được nối thẳng tới hậu môn?”

Tôi nhướng mày.

Nàng nói, “Tôi xin lỗi vì sự thô lỗ. Chúng ta sẽ bắt đầu lại chứ.”

“Chẳng ích gì. Quay người lại mà xem trận đấu.”

Nàng quay người lại, chúng tôi xem trận đấu và uống bia. Đến giờ nghỉ giữa hiệp với tỉ số hòa 7-7, nàng nhìn đồng hồ rồi nói, “Tôi phải đi gặp người của bộ Nông nghiệp.”

Nếu các bạn đang băn khoăn về cái thứ bộ Nông nghiệp này, tôi xin nói thêm, Đảo Plum về danh nghĩa là một cơ sở của bộ Nông nghiệp, nghiên cứu về bệnh động vật, bệnh than và tất cả những thứ đó. Nhưng có tin đồn rằng nơi này không chỉ có vậy. Tôi nói, “Đừng để người của bộ Nông nghiệp phải chờ.”

“Anh có muốn đi cùng không?”

Tôi suy nghĩ về lời mời này. Nếu đi cùng, tôi sẽ tham gia sâu hơn vào vụ án, dù nó là cái gì đi nữa. Một mặt, tôi thích khám phá các vụ giết người, và tôi quý vợ chồng Gordon. Trong vòng mười năm trong nghề điều tra án mạng, tôi đã tống cổ hai mươi sáu kẻ giết người vào tù, trong đó hai gã mới nhất đủ tiêu chuẩn để được ưu tiên theo luật tử hình mới, những quy định đã đưa đến một góc độ khác cho các vụ án mạng hiện nay. Nhưng đây lại là một vụ rất khác, và tôi thì ở xa đất của mình. Còn nữa, người của bộ Nông nghiệp, giống như hầu hết các công chức chính phủ, không bị tóm đi làm việc ban đêm, thế nên cái gã kia có lẽ là CIA hoặc FBI, Tình báo Bộ Quốc phòng hay cơ quan nào đó kiểu như vậy. Điều này không quan trọng gì. Sẽ có thêm những người như thế đến trong đêm nay hoặc ngày mai. Không, tôi không cần vụ này với một đô la mỗi tuần hay một nghìn đô la mỗi ngày, hay bất cứ cái giá nào.

“Này? Xin chào?”

Tôi nhìn nàng. Làm sao có thể nói không với một người phụ nữ đáng điểm 10? Tôi nói, “Tôi sẽ gặp cô ở đó.”

“Tốt. Tôi nợ anh thế nào vì chỗ bia nhỉ?”

“Để tôi trả.”

“Cám ơn. Gặp anh sau nhé.” Nàng bước ra phía cửa. Với trận đấu đang nghỉ giữa hiệp, năm chục gã đàn ông trong cái quán OTT này cuối cùng cũng nhận ra có một cô nàng xinh đẹp không thể tin được ở đây. Một vài tiếng huýt sáo và lời mời mọc nàng ở lại.

Tôi ngó qua một chút chương trình giữa hai hiệp đấu. Tôi ước gì họ đã cắt béng cái dạ dày tôi đi vì lúc này nó đang bơm axit vào những vết viêm loét. Món ớt được mang đến, nhưng tôi khó mà ăn hết bát. Tôi uống hai viên Zantac, rồi một viên Maalox, mặc dù bác sỹ chuyên khoa dạ dày nói không nên uống chung.

Thực sự là sức khỏe một thời tráng kiện của tôi đã xuống dốc rõ kể từ vụ hôm 12 tháng Tư. Thói quen ăn uống, ngủ của tôi chưa bao giờ tốt. Chuyện ly hôn và công việc cũng tác động không nhỏ. Tôi đã bắt đầu cảm thấy mình ở tuổi tứ tuần, bắt đầu cảm thấy sự kết thúc của mình. Đôi khi trong giấc ngủ, tôi nhớ lại mình nằm trong rãnh nước, người đầy máu và nghĩ, “Mình đang xoay tròn quanh chiếc cống, mình đang tụt xuống cống.”

Rồi dần dần, tôi bắt đầu cảm thấy những thứ như cô hầu bàn với bộ mông NordicTrack, và khi Elizabeth Penrose bước vào quầy bar, thằng nhỏ của tôi ngóc dậy và căng lên. Đúng là tôi đang hồi phục, và chắc chắn là tôi còn ở hình dạng tốt hơn vợ chồng Gordon.

Tôi thoáng nghĩ về Tom và Judy. Tom là anh chàng tiến sỹ không ngại giết tế bào thần kinh của mình bằng bia và rượu vang, và tôi nhớ khi anh nướng thịt bò trên lò. Anh là người thực tế, đến từ bang Indiana hay Illinois hay một nơi nào đó nói nhiều giọng mũi. Anh ít nói về công việc của mình và thường pha trò với mối nguy hiểm, như tuần trước khi một cơn bão nhiệt đới đang hướng đến khu vực này, anh bảo, “Nếu nó vào Đảo Plum, anh có thể gọi nó là cơn bão Bệnh Than, và chúng ta có thể hôn mông mình tạm biệt.” Ha, ha, ha!

Giống như chồng, Judy cũng là một tiến sỹ. Cô người vùng Trung Tây, không kiêu căng, bản chất tốt, mạnh mẽ, hài hước và đẹp. John Corey hay bất cứ người đàn ông nào gặp cô cũng đều có cảm tình.

Judy và Tom dường như đã gắn bó với cái tỉnh gần biển này trong hai năm kể từ khi họ đến đây. Họ có vẻ cũng thích đi tàu và tham gia vào hội Lịch sử Peconic. Ngoài ra, họ còn bị mê hoặc bởi những xưởng sản xuất rượu vang và trở thành những người sành sỏi về loại rượu này của Long Island. Họ đã trở thành bạn với một số nhà sản xuất rượu vang, trong đó có Fredric Tobin, người đã tổ chức các buổi dạ tiệc hậu hĩ tại lâu đài của mình. Tôi đã tham dự một buổi như vậy với tư cách là khách của vợ chồng Gordon.

Là một cặp vợ chồng, Tom và Judy có vẻ hạnh phúc, đằm thắm, chu đáo, biết sẻ chia và hội tụ của tất cả những gì tốt đẹp của thập kỷ 1990. Tôi thực sự chưa bao giờ nhận ra điều gì không phù hợp giữa hai người. Nhưng điều đó không có nghĩa họ là những con người hoàn hảo, một cặp vợ chồng hoàn hảo.

Tôi lục lọi trong trí nhớ xem có thứ gì đó như một sai sót chết người, những thứ đôi khi khiến người ta bị giết. Ma túy? Có lẽ không. Không chung thủy? Cũng có thể, nhưng ít khả năng. Tiền? Họ không có nhiều để bị lấy cắp. Vì thế chỉ còn lại một là thứ công việc kia.

Tôi nghĩ về điều đó. Nhìn bề ngoài, có vẻ như vợ chồng Gordon đang bán những con siêu vi trùng và có điều gì đó xảy ra không như ý muốn, và họ bị khử. Theo dòng suy nghĩ đó, tôi nhớ lại có lần Tom tâm sự với tôi rằng nỗi lo sợ lớn nhất của anh, ngoài việc bị nhiễm bệnh, là một ngày nào đó anh và Judy bị bắt cóc khỏi tàu, một chiếc tàu ngầm của Iran hay nước nào đó xuất hiện và mang họ đi, và sẽ không còn ai nhìn thấy hay nghe thấy họ một lần nào nữa. Điều này có vẻ hơi cường điệu đối với tôi, nhưng tôi nhớ đã từng nghĩ rằng vợ chồng Gordon phải có nhiều thứ trong đầu mà một số người muốn có. Vì vậy có thể vụ giết người ban đầu là một vụ bắt cóc nhưng không thành. Tôi suy nghĩ về điều này. Nếu vụ giết người liên quan đến nghề nghiệp, phải chăng vợ chồng Gordon là những nạn nhân vô tội, hay họ là những kẻ phản bội dám bán sự chết chóc vì hám của? Họ bị giết bởi một thế lực nước ngoài hay do một ai đó gần nhà giết?

Tôi nghiền ngẫm về điều này bằng khả năng tốt nhất có thể trong cái quán OTT ồn ào với những câu chuyện tào lao trong giờ nghỉ giữa hiệp, với men bia trong đầu, với axit trong dạ dày. Tôi gọi thêm một cốc bia và uống thêm một viên Maalox. Bác sỹ dạ dày chưa bao giờ nói tại sao tôi lại không được uống lẫn.

Tôi cố gắng nghĩ về những điều không thể tưởng tượng được, về anh chàng Tom điển trai, hạnh phúc và Judy xinh đẹp, hoạt bát đang bán thứ bệnh tật kinh khủng cho những kẻ điên rồ. Tôi nghĩ về những hồ chứa nước mang đầy mầm bệnh tật, hay có thể là những chiếc bình phun trên máy bay reo rắc cho khắp New York hoặc Washington, nghĩ về hàng triệu người ốm, thoi thóp và chết...

Tôi không thể tưởng tượng vợ chồng Gordon lại có thể làm điều đó. Mặt khác, mỗi người đều có một cái giá. Trước đây tôi tự hỏi làm sao họ có đủ tiền để thuê căn nhà sát biển và mua con tàu đắt tiền đó. Giờ có thể tôi đã biết, và cả lý do tại sao họ lại cần một con tàu cao tốc và một căn nhà với cầu tàu riêng. Tất cả đều có lý do, và bản năng mách bảo tôi không được tin vào những gì rõ ràng.

Tôi boa hậu hĩnh cho cô nàng NordicTrack và quay trở lại hiện trường vụ án.

❀ ❀ ❀

[1] Nghĩa là Quán Rượu Phố Cũ, tên tiếng Anh thường chỉ là Old Town Tavern, không có chữ E ở cuối - ND.

i các bản ghi nhớ , đồ thị, bảng biểu... được viết tay hoặc đánh máy, quy định là phải gửi fax tất cả những thứ đó tới phòng làm việc riêng bên ngoài. Chỗ nào cũng có máy fax, các anh chị có thể thấy, và mỗi văn phòng ở khu hành chính ngoài
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.