Đảo Plum

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Beth Penrose lấy giấy tờ trong chiếc cặp của nàng ra trải lên mặt bàn, và tôi nhìn thấy một túi bánh rán. Tôi đưa cho nàng tập giấy tờ tài chính và nàng đặt sang một bên. Tôi nói, “Xin lỗi vì đi hơi lâu. Anh phải bật máy trả lời tự động lên nghe. Anh nhận được tin nhắn của em rồi.”

Nàng đáp, “Đáng lẽ em nên gọi điện thoại từ trên xe.”

“Không sao. Em được mời mà.” Tôi chỉ đống giấy tờ trên bàn và hỏi, “Em có cái gì thế này?”

“Mấy tờ ghi chép. Báo cáo. Anh có muốn nghe không?”

“Tất nhiên.” Tôi rót cà phê cho cả hai rồi ngồi xuống.

Beth nói, “Anh có phát hiện được gì thêm từ tập giấy tờ tài chính này không?”

“Chỉ có một số chi tiêu cao hơn thường lệ cho điện thoại, thẻ Visa và Amex sau chuyến đi Anh của họ.”

Nàng hỏi tôi, “Anh có nghĩ chuyến đi Anh không chỉ vì công việc hay đi nghỉ không?”

“Có thể.”

“Anh có nghĩ họ đã gặp một điệp viên nước ngoài ở đó không?”

“Anh không nghĩ chúng ta sẽ biết được họ làm gì ở Anh.” Tôi khá chắc chắn, tất nhiên rồi, rằng họ dùng thời gian của tuần đó để lục tìm những thứ giấy tờ ba trăm năm tuổi, chắc chắn rằng họ đã ra vào cơ quan Tư liệu công cộng hoặc bảo tàng Anh quốc, hoặc cả hai, để săn tìm kho báu. Tuy nhiên, tôi chưa sẵn sàng chia sẻ ý nghĩ đó.

Beth ghi lại vào sổ tay của nàng. Có lẽ một nhân viên lưu trữ nào đó sau này sẽ quan tâm đến sổ tay của một điều tra viên án giết người cuối thế kỷ 20. Tôi thường giữ một cuốn sổ tay, những tôi không thể nào đọc được chữ của mình nên việc đó cũng gần như vô tác dụng.

Beth nói, “Em bắt đầu từ đầu nhé. Trước hết, ta vẫn chưa tìm được hai viên đạn ở ngoài vịnh. Đó là việc gần như vô vọng và họ đã bỏ cuộc.”

“Quyết định đúng đấy.”

“Tiếp theo là dấu vân tay. Hầu hết mọi dấu vân tay trong nhà là của vợ chồng Gordon. Cảnh sát tìm người phụ nữ chuyên dọn nhà vừa dọn dẹp sáng ngày hôm đó và cũng tìm thấy dấu vân tay của người ấy.”

“Thế còn dấu vân tay trên cuốn hải đồ?”

“Chỉ có vân tay của vợ chồng Gordon và của anh.” Nàng nói thêm, “Em đã kiểm tra từng trang của cuốn sách đó bằng kính lúp và đèn cực tím để tìm kiếm dấu vết, lỗ châm và viết mực bí mật hay bất cứ thứ gì. Không thấy gì hết.”

“Quả thực anh nghĩ là nó phải có điều gì đặc biệt.”

“Không may mắn được như vậy.” Nàng liếc nhìn sổ tay và nói, “Khám nghiệm tử thi cho thấy anh đoán đúng. Cả hai người chết là do tổn thương não trầm trọng do đạn bắn gây ra trên đầu của nạn nhân, hai viên đạn đều đi vào từ bán cầu não phía trước, vv... Thuốc súng cháy tìm thấy bám trên da, chứng tỏ bắn ở tầm gần, vì thế ta có thể loại trừ khả năng hung thủ dùng súng trường bắn từ xa. Bác sĩ pháp y không cam đoan, nhưng ông ấy nói hung thủ bắn từ khoảng cách chừng mét rưỡi đến ba mét và cỡ đạn thuộc loại to - có thể là bốn bốn hoặc bốn lăm.”

Tôi gật đầu. “Đó là điều mà chúng ta đã đoán được.”

“Đúng vậy. Kết quả khám nghiệm còn lại...” Nàng liếc nhìn bản báo cáo. “... Hóa nghiệm - không thấy có ma túy, dù hợp pháp hay không hợp pháp. Dạ dày hầu như không có gì, có lẽ họ ăn sáng nhẹ từ sớm. Không thấy dấu vết gì trên người, không vết tiêm, không mang bệnh có thể thấy được...” Nàng nói thêm khoảng một phút rồi ngước lên và bảo, “Nạn nhân nữ mang bầu chừng một tháng.”

Tôi gật đầu. Cách chúc mừng sự nổi tiếng và giàu có đột ngột mới kinh khủng làm sao.

Hai chúng tôi không ai nói gì trong khoảng một phút. Các kết quả giám định pháp y có điều gì đó làm người ta mất cân bằng. Một trong những nhiệm vụ không mấy dễ chịu mà một điều tra viên án mạng phải làm là có mặt khi giải phẫu tử thi. Điều này liên quan đến yêu cầu về chuỗi chứng cứ và để đảm bảo tính pháp lý, nhưng tôi không thích nhìn thi thể người bị phanh ra, nội tạng bị cắt bỏ và cân lên, đại loại là như thế. Tôi biết Beth cũng có mặt khi giải phẫu thi thể vợ chồng Gordon, và tôi không biết mình có thể chịu được cảnh nhìn thấy người quen của mình bị mổ ruột và óc phanh ra hay không.

Beth sắp xếp lại mấy tờ giấy và nói, “Màu đất đỏ tìm thấy trên giày của họ có thành phần chủ yếu là đất sét, sắt và cát. Quanh khu vực này rất nhiều loại đất đó, không đáng để so sánh xác định địa điểm cụ thể.”

Tôi gật đầu và hỏi, “Trên tay họ có dấu vết gì cho thấy họ làm việc bằng tay trước đó không?”

“Quả thực là có. Tom có một vết rộp ở cườm tay bên phải. Cả hai người cùng bốc đất bằng tay, đất vẫn còn bám ở tay và trong móng tay dù họ có cố rửa sạch bằng nước mặn. Quần áo của họ cũng có những vết bẩn của cùng một loại đất.”

Tôi lại gật đầu.

Beth hỏi tôi, “Anh nghĩ là họ đang làm gì lúc trước?”

“Đào.”

“Tìm cái gì?”

“Kho báu bị chôn.”

Nàng coi đó như một ví dụ nữa của thái độ hợm đời của tôi và không thèm để ý đến, mà tôi biết nàng sẽ làm vậy. Nàng nói tiếp một số điểm khác trong báo cáo của bên kỹ thuật hình sự, nhưng tôi không thấy điều gì quan trọng.

Beth tiếp tục, “Khám xét nhà ở của họ từ trên xuống dưới không thấy được nhiều lắm. Họ không lưu trữ nhiều vào máy tính, trừ thông tin về tài chính và thuế má.”

Tôi hỏi nàng, “Điểm khác nhau giữa một chiếc máy tính và một người phụ nữ là gì?”

“Anh nói đi.”

“Máy tính sẽ chấp nhận một chiếc đĩa mềm mười phân rưỡi.” Nàng nhắm mắt lại khoảng một giây, tay xoa thái dương, hít một hơi thở sâu rồi tiếp tục, “Họ có một tủ đựng giấy tờ, một số thư từ, giấy tờ về pháp lý, giấy tờ cá nhân, vv... Cảnh sát hiện đang đọc và phân tích. Có thể có thứ gì đó đáng chú ý, nhưng đến giờ thì chưa có gì.”

“Bất cứ thứ gì có liên quan hoặc chứng minh tội phạm thì đã bị lấy mất rồi.” Nàng gật đầu và tiếp tục, “Vợ chồng Gordon dùng quần áo đắt tiền, ngay cả quần áo bình thường, không có phim khiêu dâm, không dụng cụ kích dục, có một tủ rượu vang mười bảy chai, bốn tập album ảnh - có mấy tấm có hình anh đấy - không có băng cát xét, một cuốn lưu danh thiếp và cảnh sát đang so sánh với cuốn ở phòng làm việc của họ, không có thứ gì đặc biệt trong tủ thuốc, không có gì trong túi quần áo mùa hè hay quần áo mùa đông cất trong tủ, không có chìa khóa lạ, dường như bị mất một chiếc - chìa khóa nhà ông bà Murphy, nếu anh tin điều ông Murphy nói về việc đưa chìa khóa cho vợ chồng Gordon...” Nàng giở một trang và đọc tiếp. Đây là những thứ thường khiến tôi chú ý, nhưng đến lúc này vẫn chưa thấy điều gì đặc biệt.

Nàng tiếp tục, “Tìm thấy văn tự mua đất của bà Wiley. Tất cả đều theo thứ tự. Ngoài ra, không tìm thấy bằng chứng nào của một chiếc két sắt. Hay các tài khoản ngân hàng khác. Tìm thấy hai sổ bảo hiểm nhân thọ với mức 250 nghìn đô la, trong sổ của mỗi người đều ghi tên người kia là người được hưởng, những người được hưởng kế tiếp là cha mẹ và anh chị em ruột. Bảo hiểm nhân thọ chính phủ của họ cũng thế. Cũng có cả di chúc, rất đơn giản, của người này ghi tên người kia, cha mẹ và anh chị em ruột, vv...”

Tôi gật đầu, “Làm việc rất chi tiết.”

“Đúng vậy. Thêm nữa... không có gì đặc biệt trên tường... ảnh gia đình, tranh chép, bằng cấp.”

“Thế còn luật sư?”

“Ở trên tường ư?”

“Không, Beth - luật sư... ai là luật sư của họ?”

Beth tủm tỉm nói, “Anh không thích khi người khác chọc anh đúng không? Nhưng anh-”

“Nói tiếp đi. Về luật sư ấy.”

Nàng nhún vai và nói, “Vâng, tìm thấy tên của một luật sư ở Bloomington, bang Indiana, cảnh sát sẽ liên hệ với ông này.” Nàng nói thêm, “Em đã nói chuyện với bố mẹ của cả hai người qua điện thoại... đây là phân việc mà em không thích.”

“Anh cũng thế.”

“Em thuyết phục họ không cần đến đây. Em giải thích là ngay sau khi giải phẫu xong, cảnh sát sẽ chuyển xác của họ đến bất cứ khu mai táng nào mà họ gia đình mong muốn. Em sẽ để Max nói với họ là cảnh sát có thể cần phải giữ lại rất nhiều vật dụng cá nhân cho tới khi mà chúng ta hy vọng có thể gói lại, tới tòa án và làm những chuyện khác.” Nàng nói thêm, “Thật là sốc khi có một vụ giết người... chết đã là tệ lắm rồi. Bị giết còn... ai cũng cảm thấy khủng khiếp.”

“Anh biết.”

Nàng kéo một xấp giấy tờ khác về phía nàng và nói, “Em đã hỏi bên cơ quan Chống ma túy, bảo vệ bờ biển, thậm chí cả hải quan về con tàu Spirochete. Điều thú vị là tất cả đều biết con tàu này - họ để ý đến những chiếc Formula. Nhưng theo mọi người cho biết thì vợ chồng Gordon không có chỗ nào đáng nghi. Họ nhớ là chưa bao giờ nhìn thấy chiếc Spirochete ngoài khơi Đại Tây Dương, và không có ai nghi ngờ họ hoạt động buôn lậu, vận chuyển ma túy hay làm gì đó phi pháp.”

Tôi gật đầu. “Được rồi.” Không đúng lắm, nhưng giờ chưa phải lúc nói ra.

Beth tiếp tục, “về thông tin của anh, chiếc Formula 303 SR-1 có độ sâu dưới mặt nước là tám mươi hai phân và có thể vào được vùng nước khá nông. Chiếc tàu mang theo ba trăm ba mươi lít xăng và động cơ bảy nghìn phân khối, tương đương 350 mã lực. Tàu có thể đạt tốc độ bảy mươi lăm dặm một giờ. Tàu mới thì giá chín mươi nghìn đô la, nhưng chiếc này đã cũ và vợ chồng Gordon mua nó với giá bảy mươi lăm nghìn.” Nàng ngước lên và nói, “Đây là loại tàu xịn nhất, cao hơn nhiều so với mức mà khả năng tài chính của vợ chồng Gordon có thể mua và bảo dưỡng, và quá mức cần thiết để cho họ đi làm - giống như mua một chiếc Ferrari làm xe taxi.”

Tôi nói, “Em đã phải bận rộn rồi.”

“Vâng. Thế anh nghĩ là em làm gì mấy ngày qua?”

Tôi lờ câu hỏi đi và nói, “Anh nghĩ chúng ta có thể loại trừ khả năng họ vận chuyển ma túy và những thứ như thế. Về chuyện vợ chồng Gordon mua một chiếc tàu cao tốc, có lẽ họ không cần dùng đến tốc độ lớn trong việc đi lại hàng ngày, mà chỉ cần trong trường hợp khẩn cấp.”

“Trong trường hợp nào.”

“Trường hợp họ bị rượt đuổi.”

“Ai sẽ đuổi họ? Và tại sao?”

“Anh không biết.” Tôi lấy một chiếc bánh rán và cắn một miếng. “Ngon đấy. Em làm à?”

“Vâng. Em còn làm cả bánh rán phết kem, bánh éclair, bánh rán nhân thạch.”

“Ấn tượng đấy, nhưng cái túi lại ghi hiệu bánh Nicole.”

“Anh đúng là dân điều tra.”

“Vâng, thưa quý cô. Em còn có thông tin gì nữa không?”

Nàng bới trong đống giấy tờ và nói, “Em đã lấy lệnh của ủy viên Công tố yêu cầu cung cấp danh sách cuộc gọi của vợ chồng Gordon trong hai năm vừa rồi.”

Tôi ngồi thẳng dậy. “Rồi sao?”

“Vâng, như anh sẽ đoán, nhiều cuộc gọi về nhà cho bố mẹ, bạn bè, người thân, vv... - Tom gọi về Indiana, Judy gọi về Illinois. Nhiều cuộc gọi tới Đảo Plum, cho nhân viên điện nước, nhà hàng, vv... Một vài cuộc gọi tới hội Lịch sử Peconic, cho bà Margaret Wiley, hai cuộc gọi tới nhà của Maxwell, một tới nhà riêng của Paul Stevens ở Connecticut, và mười cuộc gọi cho anh trong mười hai tuần vừa qua.”

“Có lẽ đúng như thế.”

“Đúng là thế. Ngoài ra, còn hai, ba cuộc gọi mỗi tháng tới xưởng rượu Tobin ở Peconic cũng như cho Fredric Tobin ở Southold và Fredric Tobin ở Peconic.”

Tôi nói, “Ông ta có một ngôi nhà nằm sát mặt nước ở Southold và có chỗ ở riêng ở xưởng rượu tại Peconic.”

Nàng nhìn tôi, “Sao anh biết những việc đó?”

“Vì Emma - chủ tịch hội Lịch sử Peconic, người vừa mới ra khỏi đây - là bạn thân của Fredric Tobin. Anh còn được mời tới dự tiệc tại dinh thự bên bờ biển của ông ấy tối mai. Anh nghĩ em nên tới đó.”

“Tại sao?”

“Đó là cơ hội tốt để nói chuyện với một số người địa phương. Max có lẽ cũng tới.”

Nàng gật đầu. “Được rồi.”

“Em đang nói về các cuộc điện thoại.”

Nàng nhìn xuống xấp giấy in ra từ máy tính và nói, “Tháng Năm năm ngoái, có bốn cuộc gọi từ London, Anh, tính tiền vào thẻ tín dụng điện thoại của họ... một tới Indiana, một tới Illinois, một tới số máy chung của Đảo Plum, và một cuộc dài bốn mươi hai phút cho Fredric Tobin ở Southold.”

“Đáng phải để tâm đấy.”

“Fredric Tobin làm sao?”

“Anh không chắc.”

“Vậy nói cho em biết phần mà anh chắc chắn đi.”

“Anh nghĩ em đang đọc báo cáo, anh không muốn ngắt lời.”

“Không, bây giờ tới lượt anh đấy, John.”

“Anh không chơi trò đó, Beth. Em cứ đọc hết đi đã, như thể em đang trình bày trong một căn phòng toàn các sếp. Sau đó thì anh sẽ nói cho em biết anh đã phát hiện được gì.”

Nàng thoáng suy nghĩ, rõ ràng là không muốn bị John Corey lừa. Nàng hỏi tôi, “Anh có thứ gì thật không đấy?”

“Anh có. Thật sự có. Tiếp tục đi.”

“Được rồi... em nói đến đâu rồi nhỉ?”

“Danh sách các cuộc gọi.”

“Vâng. Đây là danh sách cuộc gọi trong hai mươi lăm tháng, khoảng chừng một nghìn cuộc và em đang cho phân tích bằng máy tính. Em đã tìm ra một điểm đáng chú ý - khi vợ chồng Gordon tới đây vào tháng Tám năm kia, ban đầu họ thuê nhà ở Orient, gần bến phà, sau đó chỉ bốn tháng, họ lại chuyển về căn nhà ở Nassau Point.”

Tôi hỏi, “Ngôi nhà họ thuê ở Orient có gần mặt nước không?”

“Không.”

“Đó là câu trả lời. Trong bốn tháng tới đây, họ quyết định cần một ngôi nhà ở gần nước, một chiếc cầu tàu và một con tàu. Tại sao?”

“Đó là điều mà chúng ta đang cố tìm hiểu.”

“Đúng.” Tôi đã biết rồi. Nó chắc chắn phải có liên quan tới việc vợ chồng Gordon bằng cách nào đó phát hiện ra rằng có một thứ ở Đảo Plum phải được tìm ra và đào lên. Vậy, trở lại với hai năm trước, giai đoạn ban đầu trong âm mưu - kiếm một ngôi nhà ở gần nước, rồi một chiếc tàu - đã được thực hiện. Tôi nói với Beth, “Tiếp tục đi.”

“Vâng... Đảo Plum. Mấy người trên đó đang làm trò. Em phải găng với họ.”

“Tốt cho em đấy.”

“Em đã cho chuyển toàn bộ vật dụng trong văn phòng của vợ chồng Gordon bằng phà tới Orient Point, rồi bốc lên xe cảnh sát và đưa tới phòng thí nghiệm của quận Suffolk.”

“Những người đóng thuế cho quận sẽ vui lắm khi nghe tin đó.”

“Ngoài ra, em cũng đã cho tìm dấu vân tay trong văn phòng của họ rồi niêm phong và khóa lại.”

“Chúa ơi. Em cẩn thận quá.”

“Đây là vụ giết hai mạng người mà, John. Ở thành phố các anh giải quyết thế nào những vụ như thế?”

“Bọn anh gọi cho sở Vệ sinh. Em nói tiếp đi.”

Nàng hít một hơi thở sâu rồi nói, “Được ... em cũng đã có danh sách tất cả những người làm việc trên Đảo Plum, năm điều tra viên được cử tới để phỏng vấn họ.”

Tôi gật đầu. “Tốt. Anh muốn phỏng vấn riêng Donna Alba.”

“Em biết thế nào anh cũng thích. Nếu tìm thấy cô ta ở đâu thì cho bọn em biết với nhé.”

“Biến rồi à?”

“Đi nghỉ.” Beth nói thêm, “Đó là tại sao em bảo họ đang làm trò.”

“Đúng thế. Họ vẫn đang giấu diếm. Không thể nào bỏ được. Nó ngấm vào máu rồi.” Tôi nói, “Thế hai anh bạn thân của em đâu, Nash và Foster ấy?”

“Họ không phải là bạn thân của em, và em cũng không biết. Quanh quẩn đâu đây, nhưng không thấy mặt. Họ đi khỏi nhà nghỉ Soundview rồi.”

“Anh biết. Được rồi, tiếp đi.”

“Em đã lấy được lệnh của tòa án kiểm tra tất cả các loại vũ khí của chính phủ cấp trên Đảo Plum, trong đó có các khẩu tự động 45, một vài khẩu côn, hơn chục khẩu M-16, hai khẩu cạc bin từ thời Thế Chiến thứ hai.”

“Lạy Chúa tôi. Họ định đánh chiếm chúng ta hay sao?”

Nàng nhún vai. “Đó phần nhiều là súng của quân đội để lại, em đoán thế. Nhưng họ lại tru tréo lên về việc phải bỏ vũ khí. Em đang cho bắn thử để kiểm tra từng khẩu và sẽ có báo cáo từng trường hợp phòng khi tìm thấy được vỏ đạn.”

“Suy nghĩ hay đấy.” Tôi hỏi, “Khi nào thì em trả lại súng cho Đảo Plum.”

“Có lẽ thứ hai hoặc thứ ba.”

Tôi nói, “Anh nhìn thấy người của Thuỷ quân lục chiến ở bến phà. Anh đoán là sau khi em thu súng của lực lượng an ninh của anh chàng Steven tội nghiệp, họ cảm thấy cần phải được bảo vệ.”

“Không phải chuyện của em.”

Tôi nói, “Mà này, anh chắc là họ không đưa cho em toàn bộ kho súng.”

“Nếu họ làm vậy, em sẽ xin lệnh bắt Steven.”

Sẽ không có thẩm phán nào ra cái lệnh đó, nhưng việc này không quan trọng nên tôi bảo, “Em nói tiếp đi.”

“Vâng, nói thêm về Đảo Plum. Em bất ngờ đến gặp tiến sĩ Chen tại nhà ở Stony Brook. Em có ấn tượng rất rõ là chị này đã được nói phải làm gì trước khi chúng ta đến gặp trong phòng thí nghiệm, vì chị ta không ứng khẩu được khi nói chuyện với em ở nhà riêng.” Beth nói thêm, “Em thấy tiến sĩ Chen nói những câu như vâng, có thể, có lẽ, khả năng là, vợ chồng Gordon đánh cắp một loại virut hay vi trùng nguy hiểm nào đó.”

Tôi gật đầu. Đây là một việc làm rất hay trong nghề cảnh sát, hay nhất trong những việc phải làm theo thủ tục. Một phần có liên quan, một phần thì không. Như tôi được biết, chỉ có ba người dùng đến những từ “kho báu của cướp biển” khi nói về vụ này - tôi, Emma và tên hung thủ.

Beth nói, “Em phỏng vấn lại Kenneth Gibbs, cũng ở nhà riêng. Gã này sống ở Yaphank, cách văn phòng của em không xa. Gã hơi có chút đáng khinh, nhưng ngoài việc đó ra em không nghĩ gã biết nhiều hơn những điều mà gã đã nói với chúng ta.” Nàng nói thêm, “Paul Stevens lại là một câu chuyện khác...”

“Cha ấy là thế thật. Em nói chuyện với hắn chưa?”

“Em đã cố... nhưng hắn lẩn như chạch.” Nàng nói thêm, “Em nghĩ là hắn biết điều gì đó, John. Là phụ trách an ninh của Đảo Plum, không có mấy thứ qua được mắt hắn.”

“Có lẽ thế.”

Nàng nhìn tôi hỏi, “Anh có nghĩ hắn là nghi phạm không?”

“Hắn làm anh nghi ngờ, thế nên hắn là nghi phạm.”

Nàng thoáng suy nghĩ rồi nói, “Điều này không được khoa học cho lắm, nhưng trông hắn y như một kẻ giết người.”

“Đúng thế. Anh còn có hẳn một bài học gọi là, ‘những người có bề ngoài và hành động giống những kẻ giết người.”

Nàng không biết có phải tôi đang lừa nàng hay không, nhưng đúng là tôi nói thật. Nàng bảo, “Em đang kiểm tra gốc gác của hắn, nhưng những người biết nhiều thông tin nhất là FBI thì lại chậm như rùa bò.”

“Thật ra thì họ cũng đã làm điều mà em yêu cầu, nhưng họ sẽ không chia sẻ bất cứ điều gì với em đâu.”

Nàng gật đầu và bật ra một câu bất ngờ, “Án chết tiệt.”

“Đó là điều anh đã nói với em rồi.” Tôi hỏi nàng, “Thế Stevens sống ở đâu?”

“Connecticut. New London. Có phà của chính phủ từ New London tới Đảo Plum.”

“Em cho anh địa chỉ và số điện thoại của hắn đi.”

Nàng tìm thấy trong sổ tay và định ghi ra, nhưng tôi bảo, “Anh có khả năng nhớ hình ảnh rất tốt. Em chỉ cần nói thôi.”

Nàng nhìn tôi, vẻ mặt lại hơi có chút hồ nghi. Sao không có ai nghĩ nghiêm túc về tôi nhỉ? Nhưng dù thế nào, nàng vẫn đọc cho tôi địa chỉ và số điện thoại của Paul Stevens và tôi nhớ như in trong đầu. Tôi đứng dậy và nói, “Ta đi dạo một chút nhé.”

i các bản ghi nhớ , đồ thị, bảng biểu... được viết tay hoặc đánh máy, quy định là phải gửi fax tất cả những thứ đó tới phòng làm việc riêng bên ngoài. Chỗ nào cũng có máy fax, các anh chị có thể thấy, và mỗi văn phòng ở khu hành chính ngoài
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.