Đảo Plum

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Tôi tìm được cửa hàng hoa Whitestone không mấy khó khăn. Tôi đã đi qua đây cả chục lần trong ba tháng vừa qua.

Tôi đỗ xe gần cửa hàng, ngắm lại tóc tai trong gương chiếu hậu rồi xuống xe và bước tới.

Đó là một chỗ thật đẹp, đầy những... hoa. Mùi hương thật quyến rũ. Một anh chàng trẻ tuổi đứng sau quầy hỏi, “Anh muốn mua gì không?”

“Tôi có hẹn với Emma Whitestone.”

“Anh tên là John phải không?”

“Chính tôi.”

“Chị ấy phải làm mấy việc - anh chờ chút.” Anh chàng gọi về phía sau, “Chị Janet. Có anh John đến gặp chị Emma đây này.”

Janet từ phía sau đi ra. Đó là một người phụ nữ chừng hơn bốn mươi tuổi, đi cùng với một người phụ nữ trẻ hơn, chừng ba mươi lăm và giới thiệu cô này tên là Ann. Janet nói với tôi, “Emma hỏi không biết chú có thể gặp cô ấy ở trụ sở của hội Lịch sử được không.”

“Không sao.”

Janet nói tiếp, “Emma bảo là cô ấy không làm sao mà liên lạc được với chú.”

“Ồ, cũng không sao. Tôi tìm chỗ ấy dễ thôi mà.”

Ann nói, “Cô ấy có thể đến muộn một chút vì phải đi giao hàng và làm mấy việc vặt.”

“Không sao đâu. Tôi sẽ chờ ở đó. Tôi sẽ chờ cả đêm nếu phải chờ.” Có cần thiết phải cả ba người ra nói với tôi như thế không nhỉ?

Anh chàng trẻ tuổi đua cho tôi một tấm danh thiếp và nói, “Có vấn đề gì thì anh cứ gọi cho em.”

“Đương nhiên rồi. Cám ơn tất cả mọi người.” Ra đến cửa, tôi quay đầu lại nói, “Emma có chỗ này thật tuyệt vời.”

Tất cả họ đều mỉm cười.

Tôi đi khỏi. Tôi đã qua được bài kiểm tra này khá dễ dàng.

Ngồi trên chiếc xe Jeep trên đường tới Cutchogue Green, tôi thực sự không thích mình có ý nghĩ rằng Emma Whitestone là kẻ đồng mưu với Tobin và ai mà biết còn chuyện gì nữa. Ý tôi là, tất cả nhân viên của nàng ở cửa hàng hoa Whitestone đều ra để xem người bạn mới của nàng ra sao.

Mặt khác, khi bạn đã lên giường với một người phụ nữ mà bạn vừa mới gặp, bạn phải đặt câu hỏi đó là vì cái mẽ bề ngoài của bạn hay cô ta có sắp đặt trước. Thế nhưng, chính tôi là người tìm đến nàng, chứ không phải điều ngược lại. Tôi biết được tên nàng ở đâu nhỉ? Margaret Wiley? Không, tôi đã tìm thấy tên nàng trước đó trong tập danh thiếp của vợ chồng Gordon trên Đảo Plum. Tất cả những con người này dường như đều có quan hệ đan xen với nhau. Có thể Margaret cũng dính vào chuyện này. Có thể tất cả người dân ở North Folk đều dính vào và tôi là kẻ duy nhất ngoài cuộc. Nó giống như một bộ phim kinh dị làm ta sởn tóc gáy trong đó toàn bộ dân trong làng đều là những bà mụ, những ông thầy phù thủy, rồi một du khách không hay biết gì xuất hiện, và chẳng mấy chốc, anh chàng trở thành bữa tối cho họ.

Tôi cho xe vào bãi đỗ nhỏ của khu trụ sở hội Lịch sử. Chiếc xe bán tải chở hoa không có ở đó, chỉ có một chiếc Ford mười năm tuổi trong bãi.

Tôi để chiếc chậu sứ lại đằng ghế sau vì nghĩ rằng đây chưa phải lúc thích hợp để tặng nàng. Có lẽ sau bữa tối thì hơn.

Tôi đến cửa trước và thấy một mảnh giấy vàng dán bên trên, ghi một chữ đơn giản, “Mời vào.”

Tôi vào. Bên trong căn phòng giải lao lớn, tôi gọi, “Emma!” Không có tiếng trả lời. Tôi bước qua từng căn phòng của tòa nhà lớn và gọi, “Emma!” vẫn không có tiếng đáp lại. Thật không thể hiểu được là nàng đã mở cửa và đi khỏi căn nhà đầy những đồ cổ này.

Tôi đến chân cầu thang và gọi thêm lần nữa, nhưng vẫn chỉ có sự im lặng đáp lại. Hay là nàng đang trong nhà vệ sinh, thế thì tôi không nên gọi nàng nữa. Nếu nàng chờ thêm một chút thì nàng đã có thể sử dụng món quà mà tôi tặng nàng để làm việc đó.

Tôi trèo lên cầu thang phát ra tiếng kẽo kẹt. Tôi không nói là giá như tôi đã mang súng, nhưng đúng là tôi ước đã mang súng.

Tôi trèo lên đến đỉnh cầu thang và lắng nghe. Không có tiếng động nào trừ tiếng kẽo kẹt cựa mình của căn nhà cũ. Tôi quyết định vào phòng khách, nơi nằm ở đoạn giữa của hành lang dài.

Tôi cố bước thật nhẹ nhàng để không gây ra tiếng động trên sàn gỗ, nhưng mỗi bước đi đều làm nó cọt kẹt rên rỉ.

Tôi tới cánh cửa dẫn vào phòng khách. Cửa đóng. Tôi đẩy vào. Những chiếc bản lề khốn nạn kêu réo lên. Chết tiệt.

Tôi bước vào bên trong, và từ phía sau cánh cửa đã mở một nửa có tiếng kêu thét lên. Tôi quay phắt lại, Emma lao nhanh vào với thanh kiếm trên tay chĩa vào bụng tôi. Nàng quát lên, “Chết này, đồ cướp biển xấu xa.”

Tim tôi như nhảy khỏi lồng ngực, thiếu chút nữa thì tè ra quần. Tôi mỉm cười. “Vui đấy.”

“Em làm anh sợ phải không?”

Nàng đội chiếc mũ xanh ba cạnh, trong tay cầm thanh kiếm ngắn bằng nhựa mềm.

“Làm anh ngạc nhiên.”

“Trông anh không phải chỉ ngạc nhiên thôi đâu.”

Tôi lúc này đã hoàn hồn và nhận ra hôm nay nàng mặc chiếc quần màu sẫm, áo blu xanh và đi dép.

Nàng bảo, “Em lấy thanh kiếm và chiếc mũ ở trong cửa hàng lưu niệm. Trong đó có đủ bộ sưu tập đồ chơi cho trẻ con.” Nàng đến bên chiếc ghế bành cạnh lò sưởi và giơ lên một chiếc mũ cướp biển màu đen có hình đầu lâu xương chéo, một thanh kiếm nhựa hình cong, một miếng che mắt kiểu dành cho người chột, và thứ gì đó trông như là tấm da. Nàng đưa cho tôi chiếc mũ cùng tấm che mắt và nài nỉ tôi đội thử trong lúc nàng xỏ thanh kiếm vào dây lưng quần của tôi. Nàng đưa tôi xem tấm da màu vàng trên đó có một tấm bản đồ có dòng chữ, “Bản đồ cướp biển.” Trên bản đồ vẽ một hòn đảo bình thường với cây dừa, một hình la bàn, kí hiệu chỉ hướng gió thổi từ phía tây, một đường biển vẽ bằng nét chấm, một chiếc thuyền ba buồm cùng một con rắn biển - đủ mọi thứ, kể cả một dấu X lớn màu đen đánh dấu nơi chôn chiếc hòm đựng vàng.

Emma nói, “Đây là một trong những thứ bán chạy nhất cho trẻ con.” Nàng nói thêm, “Mọi người đều bị hấp dẫn bởi kho báu của cướp biển.”

“Thật không?”

“Anh thì không à?”

“Nó thú vị đấy.” Tôi hỏi nàng, “Fredric có quan tâm đến kho báu của cướp biển không?”

“Có thể.”

Tôi hỏi, “Chẳng phải em có nói với anh là em đã dạy ông ấy đọc văn tự tiếng Anh cổ sao?”

“Vâng, nhưng em không biết cụ thể ông ấy thích đọc thứ gì.” Chúng tôi nhìn nhau một lát, rồi nàng hỏi, “Có chuyện gì thế, John?”

“Anh không biết chắc.”

“Sao anh lại hỏi em về Fredric?”

“Anh ghen.”

Nàng không đáp mà hỏi lại tôi, “Sao anh lại muốn gặp em ở đây?”

“Ơ... liệu anh có thể tin em sẽ không nói với ai về chuyện này được không?”

“Về chuyện gì?”

“Cướp biển.”

“Cướp biển làm sao?”

Đó là cách lảng tránh khi cho một nhân chứng biết ta muốn gì và tại sao ta muốn điều đó. Tôi chuyển chủ đề và nói, “Anh đã gặp mấy người nhân viên của em. Janet, Ann và...”

“Warren.”

“Đúng rồi. Anh đã qua được bài kiểm tra.”

Nàng mỉm cười và nắm lấy cánh tay tôi. “Anh nhìn anh trong gương đi.”

Nàng dẫn tôi vào sảnh lớn, rồi tới căn phòng ngủ kiểu thế kỉ 18. Tôi nhìn mình trong chiếc gương trên tường với chiếc mũ cướp biển, miếng vải đen che một bên mắt và thanh kiếm bên mình. “Trông anh ngố lắm.”

“Anh quả là ngố thật.”

“Cám ơn em.”

Nàng nói, “Em cá là anh chưa bao giờ làm chuyện ấy trên một chiếc giường bằng lông vũ.”

“Chưa, anh chưa bao giờ.”

“Anh phải để nguyên cả mũ và miếng vải che mắt.”

“Đây là ý tưởng kì quặc của anh hay của em?”

Nàng bật cười, rồi trước khi tôi biết điều đó, nàng bắt đầu cởi quần áo và quẳng luôn trên sàn nhà. Nàng vẫn để nguyên chiếc mũ ba góc trên đầu, một tay giữ mũ và sà lên giường, quăng mình trên chiếc đệm lông, một thứ đồ cổ đắt tiền và chưa bao giờ có ai làm tình trên đó.

Tôi bắt chước nàng chơi trò đó, để nguyên chiếc mũ và miếng che mắt khi cởi đồ.

Như tôi đã nói, nàng dáng cao với đôi chân dài, còn chiếc giường cổ lại ngắn, và thế là đầu nàng cùng chiếc mũ gối hẳn lên thành giường, chân chạm thành dưới. Cảnh đó trông rất buồn cười và tôi không nhịn được.

“Anh cười cái gì?”

“Cười em. Em lớn hơn chiếc giường.”

“Để xem anh lớn đến chừng nào.”

Nhưng dù sao, nếu bạn chưa bao giờ làm chuyện ấy trên một chiếc giường lông vũ, bạn không phải luyến tiếc nhiều đâu. Giờ tôi hiểu tại sao không có ai mỉm cười trong những bức chân dung cô treo trên tường.

i các bản ghi nhớ , đồ thị, bảng biểu... được viết tay hoặc đánh máy, quy định là phải gửi fax tất cả những thứ đó tới phòng làm việc riêng bên ngoài. Chỗ nào cũng có máy fax, các anh chị có thể thấy, và mỗi văn phòng ở khu hành chính ngoài
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.