Sáng hôm sau, lúc tôi đang mặc quần áo thì chuông cửa reo, và tôi đoán là Emma đang ở tầng dưới sẽ ra mở cửa.
Tôi mặc quần áo xong - quần sẫm, áo sơ mi kẻ sọc, áo khoác xanh, giầy mềm không tất: bộ đồ điển hình ở những vùng biển. Ở Manhattan, những người không đi tất thường cầm theo chiếc cốc bằng thiếc[1]; ở đây, thế lại là sang trọng.
Khoảng mười phút sau tôi xuống tầng dưới và thấy Emma Whitestone đang ngồi bên chiếc bàn và uống cà phê cùng với Beth Penrose. Ái chà chà.
Chính những lúc như thế này phải cần đến khả năng xử sự thật khôn khéo. Tôi nói với Beth, “Xin chào, điều tra viên Penrose.”
Beth đáp, “Xin chào.”
Tôi nói với Emma, “Đây là đồng sự của anh, Beth Penrose. Anh đoán là hai người đã gặp nhau rồi.”
Emma đáp, “Em cũng nghĩ thế. Chúng em đang uống cà phê.”
Tôi nói với Beth, giọng trách móc, “Anh cứ nghĩ là sẽ gặp em sau.”
Beth đáp, “Em có thay đổi trong kế hoạch. Em đã để lại tin nhắn trên máy của anh tối qua.”
“Anh không kiểm tra máy.”
Emma đứng dậy. “Em phải đi làm bây giờ.”
“Ồ... để anh chở em đi.” Tôi nói.
Beth cũng đứng dậy và nói với tôi, “Em cũng phải đi bây giờ. Em chỉ tạt qua lấy tập giấy tờ về chi tiêu tài chính. Nếu anh có ở đây thì cho em lấy luôn.”
Emma nói với cả tôi và Beth, “Cứ ngồi đi. Hai người hẳn là có việc phải làm.” Nàng đi ra cửa. “Em sẽ gọi cho Warren để đi nhờ xe. Cậu ấy sống ở gần đây. Em sẽ ngồi ở phòng khách.” Nàng không quay lại nhìn tôi lúc đi ra khỏi bếp.
Tôi nói với Beth, “Cô ấy là chủ tịch hội Lịch sử Peconic đấy.”
“Thật à? Hơi trẻ so với vị trí ấy nhỉ.”
Tôi tự rót cho mình một cốc cà phê.
Beth nói, “Em định sẽ thông báo cho anh, coi như câu chuyện làm quà.”
“Em không nợ anh quà cáp gì cả.”
“Ồ, anh đã giúp em rất nhiều mà.”
“Cám ơn em.”
Cả hai chúng tôi vẫn đứng, tôi thì uống cà phê, còn Beth lau chiếc cốc cà phê và thìa bằng giấy ăn, như thể nàng sắp ra về. Tôi nhận ra một chiếc cặp bên cạnh chiếc ghế của nàng. Tôi nói, “Ngồi đi.”
“Em phải đi.”
“Uống cùng anh một cốc cà phê nhé.”
“Được.” Nàng tự rót thêm một cốc và phê và ngồi xuống đối diện tôi. Nàng nói, “Sáng nay trông anh bảnh lắm.”
“Anh đang cố thay đổi hình ảnh của mình. Chẳng có ai nghĩ nghiêm túc về anh.” Nàng đang mặc một bộ đồ may riêng khác, bộ này màu xanh hải quân với chiếc áo blu trắng. Trông nàng thật ngon lành và tươi tắn, đôi mắt nàng rạng ngời. Tôi nói, “Trông em cũng rất ổn đấy.”
“Cám ơn anh. Em biết cách ăn mặc.”
“Đúng thế.” Hơi nghiêm túc một chút, nhưng đó là cách nghĩ của tôi. Tôi không thể hiểu nàng nghĩ thế nào về vị khách trong nhà của tôi, nếu quả thật nàng có nghĩ đến. Ngoài chút cảm xúc nhỏ nhoi với Beth, tôi tự nhắc mình rằng nàng đã tách tôi ra trong vụ án. Và giờ nàng lại quay trở lại.
Tôi không biết có nên nói với nàng rằng tôi đã khám phá được những điều quan trọng mà không có sự hiện diện của nàng hay không, rằng tôi tin rằng mình đã tìm được động cơ của vụ giết người, và rằng phải chú ý tới Fredric. Nhưng dại gì mà tôi phải chìa cổ ra nhỉ? Tôi có thể sai. Mà kỳ thực, sau một đêm thức dậy, tôi lại ít chắc chắn hơn rằng Fredric Tobin chính là kẻ đã giết Tom và Judy Gordon. Rất có thể gã biết nhiều hơn những điều gã nói ra, nhưng dường như có khả năng nhiều hơn là một người nào khác, chẳng hạn như Paul Stevens, đã bóp cò.
Tôi quyết định thử xem nàng có thứ gì mà tôi có thể cần, nàng muốn thứ gì mà tôi có thể có. Nó giống như một trận đấu quyền anh. Hiệp một - Tôi nói, “Max đã kết thúc công việc của anh với thị trấn Southold.”
“Em biết.”
“Thế nên anh không nghĩ là anh sẽ được chia sẻ bất cứ thông tin nào của cảnh sát.”
“Có thật là anh nghĩ thế không? Hay là anh đang phật ý.”
“Cả hai, mỗi thứ một chút.”
Nàng mân mê chiếc thìa cà phê một lát rồi nói, “Em thực sự tôn trọng quan điểm và kiến thức chuyên môn của anh.”
“Cám ơn em.”
Nàng nhìn quanh bếp. “Đây là một kiểu nhà.”
“Người đàn bà tô vẽ to lớn.”
“Nhà này là của cậu anh à?”
“Ừ. Ông ấy sống ở Phố Wall. Trên ấy thì thiếu gì tiền. Anh được nhắc đến trong di chúc của ông ấy đấy. Ông ấy nghiện thuốc lá nặng.”
“Anh có một nơi để dưỡng thương thế này là tốt lắm.”
“Đáng lẽ anh nên đến Caribbean.”
Nàng mỉm cười, “Đến đó thì anh không được nhiều chuyện vui thế này đâu.” Nàng hỏi, “Tiện thể em hỏi, anh cảm thấy thế nào rồi?”
“Ồ, tốt thôi. Anh thấy khỏe cho đến khi tự vắt kiệt sức mình.”
“Đừng gắng sức quá.”
“Anh sẽ tránh.”
“Thế mấy ngày qua anh làm gì? Anh có theo đuổi điều gì không?”
“Một chút thôi. Nhưng như anh đã nói, Max đã cắt đường của anh, còn sếp anh đã thấy anh trên ti vi vào đêm xảy ra án mạng. Còn nữa, anh nghĩ anh bạn Nash của em đã nói xấu anh với cấp trên của anh. Rất nhỏ mọn.”
“Anh đã chọc anh ấy mà, John. Em chắc là anh ấy hơi khó chịu với anh.”
“Có thể. Cha ấy có lẽ muốn cắt mọi quan hệ xã hội của anh.”
“Ồ, em không biết chuyện ấy đâu nhé.”
Tôi thì biết. Tôi nói, “Quan trọng hơn là anh có lẽ sẽ phải giải thích với các sếp to ở Sở cảnh sát.”
“Thế thì tệ quá. Em có thể giúp gì thì cứ nói với em.”
“Cám ơn. Tất cả sẽ ổn thôi. Gây khó dễ cho một cảnh sát đã bị bắn là hình ảnh không tốt đẹp gì trước công chúng.”
“Anh muốn thế nào với công việc? Tiếp tục hay là thôi?”
“Tiếp tục.”
“Anh chắc không?”
“Chắc. Anh muốn trở lại. Anh đã sẵn sàng.”
“Tốt. Trông anh cũng sẵn sàng rồi.
“Cám ơn em.” Tôi hỏi nàng, “Vậy, ai đã giết Tom và Judy Gordon?”
Nàng gượng cười. “Em tưởng anh sẽ nói điều đó với em.”
Nàng nghịch nghịch chiếc thìa một lát rồi nhìn tôi và hỏi, “Khi em gặp anh lần đầu, em không thích anh. Anh biết tại sao chứ?”
“Để anh xem nào... kiêu ngạo, hợm đời, trông lại quá ngon.”
Tôi ngạc nhiên là nàng lại gật đầu. “Đúng thế. Giờ em nhận ra anh còn có những điểm khác.”
“Không, chẳng có gì nữa đâu.”
“Có thật mà.”
“Có lẽ anh đang cố tìm lại đứa trẻ trong anh.”
“Ồ, anh làm điều đó tốt rồi. Anh nên tìm lại nửa người lớn bị kìm nén của mình.”
“Không có cách nào để nói chuyện với một người hùng đã bị thương.”
Nàng nói tiếp, “Nhìn chung, em thấy anh chung thủy với bạn bè và hết lòng vì công việc.”
“Cám ơn em. Ta nói chuyện về vụ án đi. Em muốn anh nói về những gì anh đã làm phải không?”
Nàng gật đầu. “Nếu cho rằng anh đã làm bất cứ điều gì.” Nàng nói, giọng hơi pha chút chế nhạo, “Anh có vẻ bận rộn với những việc khác nhỉ.”
“Liên quan đến công việc cả. Cô ấy là chủ tịch của-”
Emma ló đầu vào trong bếp. “Được rồi, hình như em nghe thấy tiếng còi xe bên ngoài. Rất vui được gặp chị, Beth. Em nói chuyện với anh sau nhé, John.” Nàng đi ra, tôi nghe thấy tiếng mở cửa rồi đóng lại.
Beth nói, “Cô ấy được đấy.” Nàng nói thêm, “Hành lý rất nhẹ.”
Tôi không bình luận gì.
Beth nói, “Anh có tập giấy tờ tài chính kia cho em không?”
“Có.” Tôi đứng dậy. “Ở bên phòng khách. Anh sẽ quay lại ngay.”
Tôi đi vào sảnh lớn giữa nhà, nhưng không vào phòng khách mà ra cửa trước.
Emma đang ngồi trên một chiếc ghế bằng liễu gai chờ người đến đón. Chiếc Ford màu đen của Beth đỗ ở vòng cua. Emma nói, “Em cứ tưởng là nghe thấy tiếng còi. Em chờ ở đây được rồi.”
Tôi nói, “Anh xin lỗi. Anh không thể chở em đi làm được.”
“Không sao đâu. Warren sống gần ở đây mà. Cậu ấy đang đến rồi.”
“Tốt. Anh gặp em sau được không?”
“Tối thứ sáu em đi chơi với các cô bạn gái.”
“Họ làm gì?”
“Y như con trai làm thôi.”
“Thế các cô ấy đi đâu?”
“Thường là Hamptons. Tất cả chúng em đều muốn tìm chồng và tình nhân giàu có.”
“Cùng một lúc à?”
“Loại nào có trước cũng được. Chúng em có thỏa thuận.”
“Được rồi. Anh sẽ qua chỗ cửa hàng sau.” Tôi hỏi, “Cái chậu sứ của em đâu rồi?”
“Ở trong phòng ngủ.”
“Anh sẽ đem đến cho em sau nhé.”
Một chiếc xe chạy vào đường trong khuôn viên nhà. Emma đứng dậy và nói, “Cô đồng sự của anh có vẻ ngạc nhiên khi thấy em.”
“Ồ, chắc cô ấy nghĩ anh sẽ ra mở cửa.”
“Chị ấy có vẻ không chỉ là ngạc nhiên đâu. Chị ấy hơi ... lạnh nhạt. Thờ ơ. Không vui.”
Tôi nhún vai.
“Anh bảo là anh chưa gặp ai khác ngoài này.”
“Đúng thế. Anh mới gặp cô ấy lần đầu hôm thứ hai.”
“Thì anh mới gặp em hôm thứ tư đấy thôi.”
“Đúng, nhưng”
“Warren đến đây rồi. Em phải đi.” Nàng đang định bước xuống bậc thì quay lại hôn lên má tôi rồi đi thật nhanh ra xe.
Tôi giơ tay vẫy Warren.
Ôi, xong. Tôi quay vào trong nhà và đi tới phòng khách. Tôi nhấn nút bật máy trả lời tự động. Tin nhắn đầu tiên là lúc bảy giờ tối qua của Beth. Nàng nói, “Em có hẹn gặp Max lúc 10 giờ sáng mai, em muốn ghé qua chỗ anh khoảng 8 giờ 30. Nếu có vấn đề gì thì gọi cho em tối nay luôn nhé.” Nàng cho tôi số máy nhà riêng và nói, “Hoặc gọi cho em vào buổi sáng, nếu không thì gọi vào số máy trong xe.” Nàng cho tôi số máy trong xe của nàng và bảo, “Em sẽ mang bánh rán đến nếu anh pha cà phê.”
Giọng nàng rất thân thiết. Lẽ ra nàng nên gọi cho tôi từ xe của nàng sáng nay. Nhưng không sao. Kinh nghiệm nhiều năm của tôi cho thấy, cứ khi nào bỏ qua một tin nhắn thì thể nào cũng có chuyện gì đó hay ho.
Tin nhắn tiếp theo là của Dom Fanelli gọi lúc 8 giờ tối. Dom nói, “Này, cậu có nhà không? Có ở đó thì nhấc máy đi. Thôi được... Nghe này, hôm nay tôi có hai vị khách đến thăm là người của lực lượng đặc nhiệm chống khủng bố. Một gã FBI tên là Whittaker Whitebread gì đó, ăn mặc bảnh chọe, đi cùng với một tay cũng là cảnh sát, tay này ta đã gặp vài lần, đồng nghiệp cả. Cậu hiểu tôi nói gì chứ. Họ muốn biết là tôi có nghe ngóng được gì về cậu không. Họ muốn gặp cậu thứ ba này khi cậu đến gặp bác sĩ, và tôi phải đưa cậu đến gặp họ. Tôi nghĩ là FBI không tin vào tuyên bố trước báo chí của họ về vác xin Ebola. Có lẽ tôi đã ngửi thấy mùi chuyện che đậy. Này, tụi mình sắp bị lậu hết cả và phải nhìn thằng bé ỉu xìu à? Mà này, cả bọn đang định kéo nhau xuống San Gennaro tối mai đấy. Đến đây đi. Quầy bar ở nhà hàng Taormina, sáu giờ chiều. Kenny, Tom, Frank và tôi. Có thể có mấy em đấy. Tụi mình sắp ghẻ lở, ghẻ lở, ghẻ lở. Bellissimo nhé. Tuyệt đấy. Đến đi nếu khấu xúc xích tẩm hạt tiêu của cậu thấy cô đơn. Chào.”
Hay đấy. Ý tôi là về lực lượng đặc nhiệm chống khủng bố. Nghe nó không giống như thể họ lo lắng về một phương thuốc màu nhiệm cho bệnh Ebola bị tuồn ra chợ đen. Rõ ràng Washington vẫn đang loạn cả lên. Tôi nên bảo họ không phải lo - đấy là chuyện kho báu của cướp biển, các ông ạ. Các bạn biết đấy, thuyền trưởng Kidd, tiền vàng Tây Ban Nha, là thứ chết tiệt gì cũng được. Nhưng cứ để cho họ truy tìm khủng bố. Biết đâu họ lại chẳng tìm được một gã. Đó cũng là bài tập huấn luyện rất tốt.
Bữa đại tiệc San Gennaro. Tôi thèm rỏ rãi nghĩ đến món calamari chiên và món calzone của Ý. Khỉ thật, nhiều khi tôi cảm giác như người sống lưu vong ở đây. Đôi khi tôi lại thích nó - thiên nhiên, tĩnh lặng, không xe cộ ồn ào, những con chim ưng biển...
Tôi có thể hình dung được ở quán Taormina sáu giờ chiều nay, dù tôi không muốn đến gần đám lửa như vậy. Tôi cần thêm một thời gian, và tôi có thời gian từ nay đến thứ ba trước khi họ túm được tôi - đầu tiên là mấy ông bác sĩ, rồi đến Wolfe, sau đó là mấy tay chống khủng bố. Tôi tự hỏi không biết Whittaker Whitebread và George Foster có liên hệ gì với nhau hay không. Hay chỉ là một người?
Tôi lấy tập giấy tờ về tài chính ra. Trên bàn còn có chiếc túi đựng hòn gạch có vẽ hình chim ưng mà tôi mua ở chỗ vườn nho Tobin. Tôi cầm lên, rồi lại nghĩ, “không”, rồi lại “có”, rồi lại “không” một lần nữa, sau đó là “có lẽ để lúc khác.” Tôi đặt xuống và quay lại phòng bếp.
❀ ❀ ❀
[1] Chỉ người ăn xin.