Đảo Plum

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Donna nói, “Xin mời ngồi. Thư kí của tiến sĩ Zollner là June sẽ ra ngay."

Tất cả chúng tôi ngồi xuống, còn Donna vẫn đứng chờ June.

Một phút sau, một phụ nữ trung niên vẻ mặt cau có bước ra từ cửa bên. Donna nói, “June, đây là các vị khách của tiến sĩ Zollner.”

June chỉ khẽ gật rồi ngồi xuống trước bàn làm việc của mình.

Donna chúc chúng tôi một ngày tốt lành và đi ra. Tôi nhận ra là chúng tôi không lúc nào không có người ở cùng, dù chỉ là một giây. Tôi là người ủng hộ nhiệt thành chuyện canh gác an ninh chặt chẽ, trừ khi lại nhắm vào tôi.

Dù sao, tôi đã nhớ Donna mất rồi. Cô nàng thật sự tốt bụng. Không thiếu gì phụ nữ tốt ở đó, những khoảng thời gian giữa lần ly dị gần đây và thời gian phải nhập viện rồi hồi phục sức khỏe, tôi chưa từng có gì.

Tôi nhìn Beth Penrose chăm chú. Nàng nhìn tôi, gần như cười, rồi lại quay đi.

Tôi nhìn tiếp sang George Foster. Gã dường như lúc nào cũng điềm tĩnh. Tôi đoán phía sau đôi mắt đờ đẫn kia là một bộ óc không tồi. Tôi hy vọng thế.

Sylvester Maxwell đang gõ ngón tay lên thành ghế với vẻ sốt ruột. Tôi nghĩ anh nói chung là hài lòng với việc thuê tôi, nhưng có thể đang tự hỏi làm thế nào để kiểm soát được gã cố vấn độc lập lương một đô la mỗi tuần mà hầu như ai cũng bị gã làm khó chịu.

Phòng chờ cũng được sơn màu xám bồ câu với những đường viền màu xám pha tối và thảm màu xám. Bạn có thể bị mất cảm giác khi ở trong này.

Về phòng số 250, tôi biết chắc chắn là cả Stevens và cái bằng tốt nghiệp của gã đều không có trong đó. Có thể có hai chục con chó dại trong phòng 250 đang chờ làm thịt hai hòn đạn của tôi. Về phòng 225 thì tôi không chắc... Không có thứ gì trên đảo này là minh bạch, không một người nào là hoàn toàn trung thực.

Tôi nói với mụ thư ký, “Bà mợ tôi tên là June.”

Mụ ngước lên nhìn chằm chặp vào tôi.

Tôi tiếp tục, “Đó là một cái tên hay[1]. Nó làm tôi nhớ đến cuối mùa xuân, đầu mùa hè, vì lí do gì đó. Hạ chí, bà biết chứ?”

June vẫn nhìn tôi chằm chặp, cặp mắt hơi nheo lại. Sợ quá đi mất.

Tôi nói với June, “Gọi cho tiến sĩ Zollner qua máy nội bộ và bảo ông ấy có mười giây để ra tiếp chúng tôi, nếu không chúng tôi sẽ lấy lệnh bắt vì cản trở pháp luật. Chín giây.”

Mụ bấm nút gọi nội bộ và nói, “Tiến sĩ Zollner, đến đây đi. Ngay bây giờ.”

“Năm giây.”

Cánh cửa bên phải mở ra, một người đàn ông to béo để râu, mặc áo sơ mi trắng, thắt cà vạt xanh xuất hiện. Lão nói, “Vâng? Có chuyện gì vậy?”

June chỉ thẳng vào tôi nói, “Anh ta.”

Lão béo nhìn tôi, “Có gì không?”

Tôi đứng. Tất cả mọi người khác cũng đứng. Tôi nhận ra tiến sĩ Zollner từ những bức ảnh chụp với cấp trên ở hành lang. Tôi nói, “Chúng tôi đã vượt biển và đi nhiều dặm đường rồi, thưa tiến sĩ, và vượt qua nhiều trở ngại để tìm thấy ngài, để rồi ngài đáp lại bằng cách xóc chúng tôi.”

“Anh nói gì?”

June xen vào, “Có cần gọi bảo vệ không, tiến sĩ?”

“Không, không.” Ông ta nhìn các vị khách của mình và nói, “Mời vào, mời vào.”

Chúng tôi đi vào.

Căn phòng ở góc nhà của tiến sĩ Zollner khá lớn, nhưng đồ đạc, tường và thảm cũng giống tất cả các phòng khác. Trên tường phía sau bàn làm việc của lão là một dãy toàn đồ đóng khung rất ấn tượng. Trên các bức tường còn lại là những thứ trừu tượng dở ẹc, như những đồ linh tinh mà người ta thấy ở các bảo tàng tốt nhất.

Vẫn ở nguyên tư thế đứng, chúng tôi tự giới thiệu, lần này thì có thêm cả địa vị. Tôi ngờ ngợ - và một lần nữa lại phải đoán - rằng Zollner đã gặp Nash và Foster.

Tất cả chúng tôi bắt tay, Zollner mỉm cười nhẹ nhàng. Lão nói, “Chào mừng mọi người đã đến. Tôi tin là ông Stevens và cô Alba đã giúp đỡ được quý vị?”

Lão nói giọng hơi nặng, có lẽ là của người Đức, nếu cái tên cho thấy điều đó. Như tôi đã nói, lão to béo, tóc trắng, râu trắng kiểu Van Dyke[2], đeo cặp kính dày cộp. Thực ra, trông lão giống Burl Ives[3] thì đúng hơn.

Zollner mời chúng tôi - “Ngồi, ngồi” - và chúng tôi ngồi. Lão bắt đầu, “Tôi vẫn còn bị sốc về thảm kịch này. Tối qua tôi không thể nào ngủ được.”

Beth hỏi, “Ai đã gọi báo tin cho ngài, thưa tiến sĩ?”

“Là Stevens. Anh ấy nói là được cảnh sát báo.” Zollner tiếp tục, “Vợ chồng Gordon là những nhà khoa học xuất sắc và được đồng nghiệp rất trọng nể.” Lão nói thêm, “Tôi hy vọng các vị sẽ giải quyết vụ này thật nhanh chóng.”

Beth đáp, “Chúng tôi cũng mong vậy.”

Zollner tiếp tục, “Tôi xin lỗi vì đã để các vị đợi lâu. Tôi bận trả lời điện thoại suốt từ sáng.”

Nash nói, “Tôi nghĩ là ngài đã được nhắc không trả lời bất cứ cuộc phỏng vấn nào, thưa tiến sĩ.”

Zollner gật đầu, “Đúng, đúng. Tất nhiên. Tôi không cung cấp bất cứ thông tin nào, nhưng tôi có đọc một thông cáo. Là thông cáo từ Washington.”

Foster hỏi, “Ngài có thể đọc cho chúng tôi không?”

“Tất nhiên là được.” Lảo lật bới quanh chiếc bàn và tìm thấy một tờ giấy, chỉnh lại kính và đọc, “‘Bộ trưởng bộ Nông nghiệp lấy làm tiếc về cái chết thương tâm của hai tiến sĩ Thomas và Judith Gordon thuộc bộ Nông nghiệp. Chúng tôi không có phỏng đoán nào về nguyên nhân của vụ việc. Mọi câu hỏi liên quan đến quá trình điều tra nên được gửi đến cho cảnh sát địa phương để được trả lời xác đáng hơn.’”

Tiến sĩ Zollner kết thúc bài đọc chẳng có nghĩa lý gì cả.

Max nói với Zollner, “Đề nghị ngài gửi thông cáo này qua fax cho cảnh sát thị trấn Southold để chúng tôi đọc trước báo chí sau khi chuyển vụ này từ cảnh sát địa phương cho FBI.”

Foster nói, “FBI không tham gia vụ này, thưa cảnh sát trưởng.”

“Đúng. Tôi quên mất. Cả CIA cũng không.” Anh nhìn Beth. “Còn cảnh sát quận thì sao? Người của cô có tham gia không?”

Beth trả lời, “Tham gia và chịu trách nhiệm chính.” Nàng nói với tiến sĩ Zollner, “Ngài có thể cho chúng tôi biết về nhiệm vụ chính của ông bà Gordon không?”

“Được... Họ chủ yếu là... nghiên cứu gen. Thay đổi gen của các loại virut làm cho chúng không còn khả năng gây bệnh, nhưng có thể kích thích hệ thống miễn dịch của cơ thể.”

“Một loại vác xin?” Beth hỏi.

“Đúng, một kiểu vác xin mới. An toàn hơn rất nhiều so với sử dụng các loại virut đã bị làm yếu.”

“Và trong công việc, họ được tiếp cận với tất cả các loại virut và vi trùng?”

“Đúng, tất nhiên rồi. Hầu hết các loại virut.”

Beth tiếp tục với những câu hỏi thường thấy trong các vụ điều tra án mạng về bạn bè, kẻ thù, nợ nần, những mối đe dọa, các mối quan hệ với đồng nghiệp, các cuộc nói chuyện với nạn nhân trước đây, thái độ xử sự của nạn nhân trong một tuần trước khi bị hại, vân vân và vân vân. Những câu hỏi hay trong điều tra án mạng, nhưng có lẽ không hoàn toàn phù hợp. Tuy nhiên, đó là những câu hỏi phải hỏi, không chỉ một lần mà sẽ còn lặp lại với hầu hết những người mà vợ chồng Gordon quen biết, rồi lặp lại với chính những người đã được hỏi để xem có sự thiếu thống nhất nào trong lời khai của họ hay không. Nếu giả định đã có một vụ đánh cắp những con virut chết người thì điều mà chúng tôi cần trong vụ này là một điểm đột phá lớn, là lá bài “Tiến lên”, một thứ để vượt lên những thủ tục rườm rà trước khi thế giới này diệt vong.

Tôi nhìn vào những thứ loằng ngoằng trên tường và nhận ra đó không phải là các bức tranh, mà là những bức ảnh màu... Tôi có cảm giác đó là các loại bệnh - vi trùng và vi sinh vật lây nhiễm vào máu và tế bào được chụp qua kính hiển vi. Bí hiểm. Nhưng thực ra, chúng không đến nỗi kinh khủng như thế.

Zollner thấy tôi đang chăm chú nhìn, lão bỏ dở trả lời một câu hỏi nào đó quay sang nói với tôi, “Ngay cả những vi sinh vật gây bệnh trông cũng rất đẹp.”

“Vâng, đẹp thật.” Tôi đồng ý. “Tôi có một bộ quần áo in hình đó. Những hình thù nguệch ngoạc xanh đỏ.”

“Thế à? Đó là filo-virut - thực ra là Ebola. Tất nhiên là nhuộm màu rồi. Các sinh vật nhỏ bé đó có thể giết chết anh trong bốn mươi tám giờ. Vô phương cứu chữa.”

“Và chúng có trong tòa nhà này.”

“Có lẽ thế.”

“Cảnh sát không thích từ đó, thưa tiến sĩ. Có hay không?”

“Có. Nhưng được lưu giữ an toàn - bị đông lạnh và có khóa.” Lão nói thêm, “Và chúng tôi chỉ nghiên cứu Ebola nhiễm ở khỉ, không có loại Ebola nhiễm ở người.”

“Ngài đã làm thống kê chi tiết về các loại vi sinh vật ở đây chưa?”

“Có. Nhưng xin nói thật là không có cách nào để chúng tôi có thể kiểm soát được tất cả các mẫu xét nghiệm. Vì thế các vị mới nghĩ đến chuyện có ai đó nhân ra những loại vi sinh vật nhất định tại một nơi không được phép. Vâng, vâng. Tôi biết các vị đang nghĩ đến điều gì. Các vị tin rằng hai vợ chồng Gordon đã lấy đi một số vi sinh vật ngoại lai rất nguy hiểm và bán chúng cho... cứ cho là một thế lực nước ngoài nào đó. Nhưng tôi đảm bảo với các vị, họ sẽ không làm như vậy.”

“Tại sao không?”

“Vì điều đó kinh khủng đến mức không ai dám nghĩ tới.”

“Nghe chắc chắn nhỉ.” Tôi nói. “Này, chúng ta về được rồi.”

Tiến sĩ Zollner nhìn tôi. Có lẽ lão không quen với kiểu khôi hài của tôi. Lão có ánh mắt rất giống với Burl Ives. Tôi phải xin ảnh và chữ kí của lão mới được.

Cuối cùng, Zollner nhoài người qua bàn về phía tôi và nói, “Điều tra viên Corey, nếu anh có chìa khóa để mở cánh cổng đi xuống địa ngục, anh có mở ra không? Nếu mở thì chắc anh phải là một người chạy cực nhanh.”

Tôi thoáng suy nghĩ rồi trả lời, “Nếu mở cửa địa ngục mà khủng khiếp như vậy thì tại sao ông lại cần khóa và chìa khóa?”

Lão gật đầu đáp, “Tôi cho là để bảo vệ chúng ta khỏi những kẻ điên rồ.” Lão nói thêm, “Tất nhiên, vợ chồng Gordon không hề điên.”

Không ai đáp lời. Tất cả chúng tôi đều đã nghĩ đến điều này, hoặc nói ra hoặc để trong đầu, cả chục lần từ tối qua.

Cuối cùng, Zollner lên tiếng, “Tôi có một giả thuyết khác để chia sẻ với các vị và tôi tin rằng sẽ chứng tỏ là đúng trong ngày hôm nay. Đây là giả thuyết của tôi - niềm tin của tôi. Vợ chồng Gordon tuy là những con người tuyệt vời nhưng lại vô tư và rất hám tiền. Họ đã đánh cắp một trong các loại vác xin mới mà họ đang nghiên cứu. Tôi tin rằng họ đã tiến thêm trong việc nghiên cứu ra một loại vác xin xa hơn mức mà họ cho chúng tôi biết. Đáng tiếc đây là điều đôi khi xảy ra trong khoa học. Họ có thể đã có những ghi chép riêng, thậm chí những chuỗi gen riêng - đây là các đĩa trong suốt nơi những biến đổi gen đưa vào các virut gây bệnh diễn ra... một thứ tương tự như các mã vạch.” Lão giải thích.

Không ai nói một lời nào. Lão tiếp tục, “Vì vậy, hãy nghĩ đến tình huống vợ chồng Gordon có thể đã tìm ra một loại vác xin mới tuyệt vời cho một loại virut gây bệnh khủng khiếp cho động vật, người, hoặc cả hai, và giữ bí mật về phát hiện này. Trong nhiều tháng liền, họ kết hợp các ghi chép, các chuỗi gen và thứ vác xin này ở một nơi bí mật trong phòng thí nghiệm, hoặc trong một tòa nhà bỏ hoang trên đảo. Tất nhiên, mục đích của họ là để bán, có lẽ là cho một công ty dược nước ngoài. Có thể họ định sẽ thôi việc ở đây rồi vào làm cho một công ty tư nhân và giả vờ như đã phát hiện ra loại vác xin này ở đó. Sau đó họ kiếm được một phần hoa hồng hậu hĩnh tới hàng triệu đô la, cộng với tiền bản quyền sáng chế có thể tới hàng chục triệu đô la, tùy thuộc vào loại vác xin.”

Không ai nói gì. Tôi liếc nhìn Beth. Thực ra nàng đã đoán điều này khi chúng tôi đứng ở mỏm đá lúc trước.

Zollner tiếp tục, “Điều này hợp lý. Không ư? Những người làm việc với sự sống và cái chết thì thích bán sự sống hơn. Nếu không vì lý do gì khác là nó an toàn hơn và được lợi nhiều hơn. Cái chết thì rẻ lắm. Tôi có thể giết một người chỉ với một làn hơi mang bệnh than. Sự sống thì khó bảo vệ và giữ gìn hơn nhiều. Vì thế, nếu cái chết của vợ chồng Gordon có chút gì đó liên quan đến công việc của họ ở đây thì nó liên quan như tôi nói. Tại sao các vị lại nghĩ đến các loại virut và vi trùng gây bệnh? Tại sao đầu óc các vị lại suy nghĩ theo cách đó? Như chúng ta thường nói, nếu công cụ duy nhất của các vị là một chiếc búa thì mọi vấn đề đều giống như cái đinh. Sao? Nhưng tôi không đổ lỗi cho các vị. Chúng ta đều nghĩ đến cái xấu nhất. Và đây lại là công việc của các vị.”

Một lần nữa, không ai nói gì.

Zollner nhìn lần lượt từng người rồi tiếp tục, “Nếu vợ chồng Gordon làm điều này thì đó là việc làm trái đạo đức và trái pháp luật. Và bất kể ai làm trung gian cho họ thì đó đều là kẻ vô đạo đức và tham lam, và hắn có lẽ là kẻ giết người.”

Có lẽ tiến sĩ Zollner sáng suốt đã nghĩ kĩ về điều này.

Lão tiếp tục, “Đây sẽ không phải là lần đầu tiên các nhà khoa học làm việc cho chính phủ hoặc công ty có âm mưu đánh cắp chính phát minh của mình và trở thành triệu phú. Thật là khó chịu khi các bậc thiên tài nhìn thấy người khác kiếm hàng triệu đô la từ chính kết quả nghiên cứu của mình. Lợi nhuận là rất lớn. Chẳng hạn nếu loại vác xin này có thể sử dụng cho một loại bệnh đang lan rộng như AIDS, thì con số đó là hàng trăm triệu đô la, thậm chí là hàng tỉ đô la cho người phát minh.”

Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau. Hàng tỉ đấy.

“Đấy, là như thế. Vợ chồng Gordon muốn giàu có, nhưng hơn thế, họ muốn nổi tiếng. Họ muốn được công nhận, họ muốn thứ vác xin đó mang tên mình, giống như vác xin bại liệt Salk. Ở đây sẽ không có chuyện đó. Những gì chúng tôi làm ở đây sẽ không công bố rộng, chỉ trừ trong giới khoa học. Vợ chồng Gordon là những người hơi lòe loẹt đối với các nhà khoa học. Họ còn trẻ và họ muốn có vật chất. Họ muốn Giấc mơ Mỹ, và họ chắc rằng mình đã đạt được. Mà các vị biết đấy, họ đã đạt được thật sự. Họ là những người xuất sắc, làm việc miệt mài, nhưng được trả lương quá thấp. Vì thế họ tìm cách xoay sở. Tôi chỉ băn khoăn không biết họ đã phát hiện ra cái gì, và tôi lo là chúng tôi sẽ không lấy lại được thứ đó. Tôi cũng băn khoăn là ai đã giết họ, mặc dù tôi biết chắc về nguyên nhân. Vậy các vị nghĩ gì? Có? Không?”

Ted Nash lên tiếng trước, “Tôi nghĩ đúng là như thế, thưa tiến sĩ. Ngài nói đúng.”

George Foster gật đầu. “Chúng tôi đã nghĩ đúng, nhưng sai về virut. Là vác xin. Tất nhiên rồi.”

Max cũng gật đầu nói, “Nghe hoàn toàn hợp lý. Tôi nhẹ cả người. Phù.”

Beth nói, “Tôi vẫn phải tìm ra kẻ giết người. Nhưng tôi nghĩ chúng ta có thể thôi tìm kiếm những kẻ khủng bố và bắt đầu tìm những hạng người khác.”

Tôi nhìn Zollner trong giây lát, và lão cũng nhìn lại tôi. Cặp kính của lão dày cộp, nhưng người ngoài vẫn có thể thấy đôi mắt xanh chớp chớp. Có lẽ không giống Burl Ives, mà giống đại tá Sanders[4]. Đúng rồi. Sao hợp thế không biết. Người đứng đầu phòng thí nghiệm nghiên cứu bệnh động vật lớn nhất thế giới trông giống Đại tá Sanders.

Lão nói với tôi, “Điều tra viên Corey? Anh có ý nghĩ ngược lại chăng?”

“Ồ, không. Tôi giống mọi người. Tôi có quen biết vợ chồng Gordon, và có lẽ ngài cũng thế, thưa tiến sĩ. Ngài hoàn toàn đúng.” Tôi nhìn các đồng nghiệp và nói, “Tôi không thể tin được là chúng ta lại chưa hề nghĩ đến điều này. Không phải cái chết mà là sự sống. Không phải bệnh tật mà là thuốc chữa.”

“Vác xin.” Zollner nói. “Thuốc phòng bệnh, không phải thuốc chữa. Vác xin kiếm được nhiều tiền hơn. Nếu đó là một loại vác xin cúm chẳng hạn, thì sẽ có hàng trăm triệu liều được sử dụng mỗi năm chỉ riêng ở Mỹ. Vợ chồng Gordon đang thực hiện công trình nghiên cứu xuất sắc với các loại vác xin từ virut.”

“Đúng. Vác xin.” Tôi hỏi Zollner, “Và ngài nói là họ phải có kế hoạch cho việc này được một thời gian rồi đúng không?”

“Ồ, đúng. Ngay khi họ nhận ra đã sắp tìm được một thứ gì đó, họ bắt đầu có những ghi chép giả, kết quả thử nghiệm giả, đồng thời giữ lại những ghi chép xác thực. Điều này trong khoa học giống như một nhân viên kế toán có hai loại sổ sách khác nhau.”

“Và sẽ không ai biết điều gì đã diễn ra? Không kiểm tra, không kiểm soát?”

“Tất nhiên phải có. Nhưng vợ chồng Gordon là cộng sự của nhau và họ có vị trí rất cao. Hơn nữa, lĩnh vực chuyên môn của họ là điều khiển gen virut lại rất xa lạ và người khác không dễ gì kiểm tra. Cuối cùng, khi có ý định thì sẽ có một bộ óc vĩ đại thực hiện và sẽ có cách làm.”

Tôi gật đầu, “Thật không thể tưởng tượng được. Nhưng làm thế nào mà họ có thể mang những thứ đó ra? Ý tôi là một chiếc đĩa chứa mẫu to chừng nào?”

“Đĩa nuôi cấy gen.”

“Đúng. Nó to chừng nào?”

“Ờ... rộng khoảng bốn lăm phân, dài bảy lăm phân.”

“Làm sao mà ngài mang nó ra khỏi khu vực kiểm soát sinh học được?”

“Tôi không biết.”

“Còn các ghi chép của họ?”

“Fax. Tôi sẽ cho các vị xem sau.”

“Còn vác xin?”

“Thứ đó dễ hơn nhiều. Hậu môn và âm đạo.”

“Tôi không muốn thô tục, thưa tiến sĩ, nhưng tôi không nghĩ là họ có thể giấu một chiếc đĩa bảy mươi lăm phân vào mông và không gây chú ý.”

Zollner hắng giọng đáp, “Anh thực ra không cần đến các đĩa gen nếu có thể sao chép hoặc chụp ảnh chúng với bằng một trong những chiếc máy ảnh theo dõi nhỏ bé này.”

“Thật không thể tin được.” Tôi nghĩ đến chiếc máy fax trong phòng của vợ chồng Gordon.

“Đúng. Bây giờ ta cùng đi để có thể tìm điều gì đã xảy ra và xảy ra như thế nào không.” Lão đứng lên. “Nếu có ai không muốn vào khu vực kiểm soát sinh học thì có thể ngồi ở hành lang hoặc trong phòng ăn.” Lão nhìn quanh, nhưng không ai nói gì. Lão mỉm cười, có lẽ giống Burl Ives hơn là đại tá Sanders. Lão nói, “Mọi người đều có gan cả. Vậy xin đi theo tôi.”

Chúng tôi đứng dậy, tôi nói, “Luôn ở cùng nhau đấy.”

Tiến sĩ Zollner nhìn tôi cười và nói, “Khi anh đã ở trong khu kiểm soát sinh học, anh bạn ạ, anh tự nhiên sẽ muốn ở càng gần tôi càng tốt.”

Đáng lẽ tôi nên đến vùng Caribbean để dưỡng thương mới phải.

❀ ❀ ❀

[1] June tiếng Anh nghĩa là tháng Sáu - ND

[2] Họa sĩ người Bỉ, sống ở Anh (1599-1641) -ND.

[3] Diễn viên người Mỹ (1909-1995) từng đoạt giải Oscar-ND.

[4] Biệt danh của Harland David Sanders (1890-1980), người sáng lập ra các nhà hàng Gà Quay Kentucky (KFC).

i các bản ghi nhớ , đồ thị, bảng biểu... được viết tay hoặc đánh máy, quy định là phải gửi fax tất cả những thứ đó tới phòng làm việc riêng bên ngoài. Chỗ nào cũng có máy fax, các anh chị có thể thấy, và mỗi văn phòng ở khu hành chính ngoài
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Nelson Demille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.