Fredric Tobin có vẻ như không vội vã thông báo sự có mặt của hắn, và tôi chờ đợi, tai lắng nghe tiếng nước rơi. Một lúc sau, tôi gần nghĩ chỉ có một mình mình, nhưng tôi cảm thấy được sự có mặt của một người khác ở trong hầm. Sự có mặt của ác quỷ. Đúng thế.
Rất chậm rãi, tôi đưa tay trái lên thắt lưng và rút con dao găm ra.
Hắn biết, tất nhiên, rằng đó là tôi. Và tôi biết đó là hắn. Hắn đã dẫn tôi vào chỗ này, nơi hắn định làm nấm mồ cho tôi.
Hắn cũng biết rằng nếu hắn cử động hoặc gây ra tiếng động, hoặc bật đèn pin thì ngay lập tức tôi sẽ bắn ngay. Hắn hiểu rằng phát bắn đầu tiên của hắn trong bóng tối nên là phát bắn tốt nhất vì đó sẽ là phát bắn duy nhất của hắn. Vì thế cả hai đứng bất động, giống như mèo và chuột, mỗi người đều cố hiểu xem ai là mèo.
Cái tên khốn này cũng có thần kinh thép, tôi phải thừa nhận như vậy. Tôi sẵn sàng đứng đó cả một tuần nếu bắt buộc phải đứng, và hắn cũng thế. Tôi nghe tiếng mưa và gió bên ngoài, nhưng tránh nhìn lên cái lỗ trên trần để tránh bị mất khả năng nhìn trong bóng tối mà tôi đã quen dần được.
Tôi đứng đó trong căn phòng ẩm ướt giống như chiếc hang, hơi lạnh đang thấm qua đôi tất, thấm qua cánh tay, ngực và lưng ở trần. Tôi cảm thấy cơn ho kéo đến, nhưng đã ghìm lại được.
Khoảng năm phút trôi qua, có thể chưa đến, cũng có thể là hơn. Tobin hẳn giờ cũng đang tự hỏi phải chăng tôi đã lặng lẽ rút ra bên ngoài. Tôi đang đứng giữa hắn và lối vào của hầm ở phía sau. Tôi không nghĩ hắn có thể đi qua tôi nếu hắn mất cả trí khôn và muốn ra ngoài.
Cuối cùng, Tobin cũng chớp mắt, nói một theo cách bóng bẩy. Hắn ném vật gì đó như là mảnh bê tông vào bức tường phía xa. Âm thanh dội lại trong chiếc kho chứa khổng lồ. Nó làm tôi giật mình, nhưng chưa đủ để tôi nổ súng. Trò ngớ ngẩn lắm, Freddie.
Và cả hai lại cùng đứng trong bóng tối. Tôi cố nhìn qua màn đen dày đặc, cố nghe hơi thở của hắn, đánh hơi sự sợ hãi của hắn. Tôi nghĩ mình đã nhìn thấy tia sáng trên mắt hắn, hoặc của thép, phản chiếu vầng sáng mờ của chiếc lỗ trên trần nhà. Tia sáng ấy đang ở phía trái, nhưng tôi không thể cảm giác được khoảng cách trong bóng tối.
Tôi nhận ra rằng con dao của tôi cũng có thể phản chiếu ánh sáng, vì thế tôi chuyển nó sang sườn bên trái để tránh nguồn sáng mở trên đầu.
Tôi cố nhìn lại tia sáng kia lần nữa, nhưng nó đã biến mất. Nếu nhìn thấy nó lần nữa, tôi quyết sẽ lao đến và làm một loạt các động tác với dao - đâm, chém, gạt, sọc, cho tới khi tôi chạm vào xương thịt. Tôi chờ đợi.
Càng cố nhìn vào nơi lúc trước có tia sáng thì mắt tôi càng hoa lên. Tôi nhìn thấy những khoang sáng như lân tinh nhảy múa trước mắt, rồi chúng tụ lại thành hình những chiếc đầu lâu đang ngoác miệng. Chà. Thật đúng là trí tưởng tượng.
Thật khó để thở không thành tiếng, và nếu không có âm thanh của gió và nước ở bên trên thì Tobin đã nghe thấy tôi, và tôi cũng đã nghe thấy hắn. Thêm một cơn ho nữa kéo đến, nhưng tôi vẫn kìm được.
Cả hai chờ đợi. Tôi đoán hắn biết tôi chỉ có một mình. Tôi cũng đoán hắn biết tôi có ít nhất một khẩu súng ngắn. Tôi chắc rằng hắn cũng có súng ngắn, nhưng không phải khẩu .45 mà hắn đã dùng để giết Tom và Judy. Nếu mang súng dài, hắn đã bắn tôi ở bên ngoài từ khoảng cách an toàn khi nhận rằng John Corey đang bám theo hắn. Dù sao, ở đây súng dài cũng không tốt hơn gì súng ngắn. Cái tôi trừ ra là súng săn.
Tiếng nổ bất ngờ của khẩu súng săn làm ù tai trong kho kín và tôi suýt nhảy dựng lên. Nhưng ngay khi tôi nhận ra rằng mình chưa trúng đạn, ngay khi nhận biết được hướng của phát bắn - cách khoảng ba mét ở bên phải - và trước khi Tobin có thể thụp xuống để chuẩn bị bắn thêm phát nữa, tôi nổ phát súng duy nhất về nơi tôi đã nhìn thấy chớp lửa đạn.
Tôi quẳng súng và lao đến, đâm chém loạn xạ vào khoảng không trước mặt, nhưng tôi không chạm được vào thứ gì và cũng không đạp phải một xác người nằm trên sàn. Sau vài giây, mũi dao chạm vào tường. Tôi dừng lại và đứng im.
Một giọng nói phát ra từ phía sau tôi, “Tao đoán là mày chỉ có một viên duy nhất.”
Tôi không đáp.
Giọng người kia nói tiếp, “Nói với tao đi chứ.”
Tôi từ từ quay lại phía giọng nói của Fredric Tobin.
Hắn nói, “Tao nghĩ là tao đã nghe thấy khẩu súng của mày chạm xuống sàn.”
Tôi nhận ra mỗi lần nói, hẳn lại dịch chuyển. Khôn ngoan thật.
Hắn nói, “Tao có thể nhìn thấy mày dưới ánh sáng từ chiếc lỗ phía trên.”
Tôi hiểu ra rằng việc tôi lao đến phía tiếng nổ đã khiến tôi ở gần hơn khoảng sáng mờ.
Một lần nữa, giọng nói lại di chuyển, “Nếu mày chùn, tao sẽ giết mày.”
Tôi không hiểu tại sao hắn không bắn nữa, nhưng tôi biết hắn có dự định gì đó. Lợi dụng điều này, tôi di chuyển xa khỏi bức tường và nói, “Đ. mẹ mày, Freddie.”
Đột nhiên, một luồng sáng chiếu đến từ phía sau. Tôi nhận ra hắn đã đi vòng ra sau, và tôi đứng ngay trước ánh đèn của hắn. Tobin nói, “Đứng im, không tao bắn. Đứng im!”
Vậy là tôi đứng đó, lưng quay về phía hắn, đèn pin của hắn chiếu lên người, một nòng súng không nhìn thấy đang chĩa vào mông. Tôi giữ con dao ở sát người để hắn không nhìn thấy, nhưng hắn lại bảo, “Giơ tay lên đầu.”
Tôi thả con dao vào trong cạp quần và giơ tay lên đầu, lưng vẫn quay lại phía hắn.
Hắn nói, “Tao muốn mày trả lời tao mấy câu hỏi.”
“Rồi mày sẽ để tao sống. Đúng không?”
Hắn cười to. “Không, Corey. Mày sẽ chết. Nhưng dù sao vẫn phải trả lời câu hỏi của tao.”
“Đồ chết tiệt.”
“Mày không thích thua, đúng không?”
“Không thích nếu đó là mạng sống của tao.”
Hắn lại cười to.
Tôi nói, “Mày cũng không thích thua. Mày bị lột sạch ở Foxwoods. Mày là loại cờ bạc vịt.”
“Câm mồm.”
“Tao sắp quay lại đây. Tao muốn nhìn mấy cái răng bịt và bộ tóc giả của mày.”
Khi quay người lại với hai tay vẫn ở trên đầu, tôi hơi thót bụng và lắc nhẹ để cho cả phần cán dao thụt vào trong chiếc quần bò chật. Đó không phải là nơi tôi muốn để, nhưng tránh được để hắn nhìn thấy.
Giờ tôi và hắn đứng mặt đối mặt, cách nhau khoảng ba mét. Ánh đèn của hắn chĩa vào thân người tôi chứ không phải là mặt, và tôi có thể nhận ra một khẩu súng ngắn tự động ở tay phải hắn chĩa theo ánh đèn. Tôi không nhìn thấy khẩu súng săn.
Chiếc đèn hắn cầm là loại đèn halogen với luồng sáng hẹp được dùng để đánh tín hiệu ở khoảng cách xa. Ánh sáng đèn không tỏa rộng, và căn phòng vẫn tối như trước, chỉ trừ tia sáng chiếu vào người tôi.
Tobin chiếu đèn từ đầu tới chân tôi và bảo, “Mất một ít quần áo, tao thấy rồi.”
“Đồ chết tiệt.”
Ánh đèn dừng lại trên chiếc bao súng đeo vai của tôi. Hắn hỏi, “Súng của mày đâu?”
“Tao không biết. Thử tìm xem.”
“Câm mồm.”
“Thế thì đừng hỏi tao nữa.”
“Đừng có làm tao cáu, Corey, không tao cho một viên vào háng bây giờ.”
Chúng ta có ai lại muốn thằng nhỏ Willie “kẻ Chinh phục” bị bắn bao giờ, nhưng tôi không biết làm thế nào để không khiến Tobin cáu. Tôi hỏi hắn, “Khẩu súng săn của mày đâu?”
Hắn bảo, “Tao kéo búa đập rồi quăng sang bên kia phòng. May sao súng nổ và tao không dính đạn. Nhưng mày lại bị lừa. Mày ngu lắm.”
“Khoan đã - mày mất mười phút đứng trong bóng tối để tay lên mông mới nghĩ ra được cách ấy. Ai mới là đồ ngu?”
“Tao bắt đầu chán cái kiểu mỉa mai của mày rồi đấy.”
“Thế thì bắn đi. Mày giết hai người nhân viên cứu hỏa trong lúc họ ngủ có khó khăn gì đâu.”
Hắn không đáp.
“Tao đứng chưa đủ gần à? Thế lúc bắn Tom và Judy thì mày đứng cách bao xa? Đủ gần để thuốc súng dính vào người họ. Hay mày thích đập vỡ đầu tao như đã làm với ông bà Murphy và Emma?”
“Tao thích như thế hơn. Có lẽ tao sẽ làm mày bị thương trước, rồi sẽ đập vỡ đầu mày ra bằng khẩu súng săn.”
“Làm đi. Làm tao bị thương đi. Mày sẽ ăn đạn, đồ ngu ạ. Rồi tao sẽ chộp mày như diều hâu chộp gà con. Làm đi.”
Hắn không làm, cũng không đáp lời. Hẳn là hắn còn những điều gì đó muốn tìm hiểu. Cuối cùng, hắn hỏi, “Còn ai khác biết về tao? Về tất cả chuyện này?”
“Tất cả mọi người.”
“Tao nghĩ mày nói dối. Cô bạn của mày đâu?”
“Ngay đằng sau mày ấy?”
“Nếu mày thích làm trò với tao, Corey, mày sẽ chết sớm hơn nhiều và đau đớn hơn nhiều.”
“Mày sẽ bị quay trên ghế điện. Thịt của mày sẽ cháy, tóc mày tóe lửa, bộ răng giả của mày sẽ thành màu đỏ, râu mày sẽ bóc khói, con ngươi sẽ chảy nhão ra trong mắt. Khi chết, mày xuống địa ngục và sẽ bị thiêu thêm lần nữa.”
Tobin không nói gì.
Cả hai đứng đó, tôi thì tay giơ trên đầu, hắn thì tay trái cầm đèn pin, tay phải cầm súng. Hiển nhiên là hắn đang lợi thế. Tôi không nhìn thấy mặt hắn, nhưng tôi tưởng tượng ra nó trông phải rất độc ác và khó coi. Cuối cùng, Tobin nói, “Mày đã phát hiện ra phần về kho báu, đúng không?”
“Tại sao mày giết Emma?”
“Trả lời câu hỏi của tao đi.”
“Mày trả lời trước.”
Hắn nghĩ khoảng mấy giây rồi nói, “Cô ta biết quá nhiều và đã nói ra quá nhiều. Nhưng cái chính, đó là cách tao cho mày biết tao đã cục kỳ khó chịu đến nhường nào vì sự mỉa mai và thích xen vào chuyện người khác của mày.”
“Mày là thằng đê tiện vô nhân tính.”
“Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng tao lịch lãm. Emma cũng thế. Cả vợ chồng Gordon cũng thế. Giờ trả lời câu hỏi của tao. Mày có biết về kho báu không?”
“Có. Kho báu của thuyền trưởng Kidd. Chôn ở đây, trên Đảo Plum này. Sẽ được mang đến một nơi khác và để phát hiện ra ở đó. Margaret Wiley, hội Lịch sử Peconic, đại loại thế. Mày không thông minh như mày nghĩ đâu.”
“Cả mày cũng thế. Mày gặp may thôi.” Hắn nói thêm, “Nhưng vận may của mày hết rồi.”
“Có thể. Nhưng tao vẫn còn tóc và nguyên bộ răng thật.”
“Đúng là mày đang làm tao khó chịu đấy.”
“Tao còn cao hơn mày, và Emma bảo chuối của tao to hơn của mày.”
Tobin quyết định không phản ứng gì trước những câu châm chọc của tôi. Rõ ràng hắn muốn nói chuyện trước khi cho tôi ăn đạn.
Tôi nói, “Mày có tuổi thơ không hạnh phúc, đúng không? Một người mẹ bạo ngược và một người cha lạnh nhạt? Trẻ con có gọi mày là thằng ẻo lả và trêu chọc đôi tất kẻ ô của mày không? Nói đi. Tao muốn chia sẻ nỗi đau của mày.”
Tobin không nói gì một lúc dường như thật lâu. Chiếc đèn trên tay hắn đang rung lên, cả khẩu súng cũng vậy. Có hai điều có thể làm khi một người đang chĩa súng vào người mình - một là tỏ ra ngoan ngoãn và chịu hợp tác. Cách còn lại là chọc tức hắn, gọi hắn bằng những cái tên mỉa mai, để cho hắn giận quá mất khôn. Cách thứ nhất giờ đã thành chuẩn mục với cảnh sát. Còn cách thứ hai bị coi là nguy hiểm và điên rồ. Rõ ràng là tôi thích cách thứ hai hơn. Tôi nói, “Sao mày run?”
Cả hai cánh tay hắn đưa lên, chiếc đèn pin ở tay trái, khẩu súng bên tay phải, và tôi nhận ra hắn đang lấy đường bắn. Ôi, mẹ ơi. Quay lại cách thứ nhất thôi.
Cả hai đứng nhìn nhau và tôi có thể thấy hắn đang phân vân xem có nên xiết cò hay không. Tôi thì đang cân nhắc có nên hét một tiếng thật kinh hoàng và lao đến trước khi hắn kịp bắn hay không.
Cuối cùng, hắn hạ khẩu súng và cây đèn xuống. Tobin nói, “Tao sẽ không để mày làm tao nổi cáu.”
“Tốt cho mày đấy.”
Hắn lại hỏi tôi, “Penrose đâu?”
“Cô ấy chết chìm rồi.”
“Không, nó chưa chết. Nó đâu rồi.”
“Có lẽ cô ấy đến phòng thí nghiệm chính và gọi người tiếp viện. Có lẽ mày đã hết cách rồi, Freddi. Có lẽ mày nên đưa súng cho tao.”
Hắn ngẫm nghĩ điều tôi nói.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, tôi nói, “Mà này, tao đã tìm thấy cái thùng và bộ xương cùng những thứ linh tinh trong tầng ngầm nhà mày, bên dưới các hộp rượu vang. Tao đã gọi cho cảnh sát rồi.”
Tobin không đáp. Mọi hy vọng rằng những bí mật của hắn sẽ đi theo tôi về cõi chết giờ đã không còn nữa. Tôi chờ đợi một viên đạn bất cứ lúc nào, nhưng Fredric Tobin, vốn là tay giỏi thỏa hiệp, hỏi tôi, “Mày có muốn chia đôi không?”
Tôi cười to. “Chia đôi ư? Vợ chồng Gordon nghĩ họ sẽ được chia phần, nhưng hãy xem mày đã làm gì với họ đấy.”
“Chúng nó xứng đáng nhận như thế.”
“Tại sao?”
“Chúng nó bị lương tâm cắn rứt. Không thể tha được. Chúng nó muốn nộp kho báu cho chính quyền.”
“Nhưng nó thuộc về chính quyền.”
“Thuộc về ai không quan trọng. Cái chính là ai có thể tìm ra nó và giữ nó.”
“Nguyên tắc vàng theo Fredric Tobin - người nào có vàng được quyết định luật chơi.”
Hắn cười khùng khục. Có lúc tôi làm hắn tức điên lên, có lúc tôi lại làm hắn cười. Khi không có mặt của một người cảnh sát nào khác, tôi phải vừa làm cảnh sát tốt, vừa làm cảnh sát tồi. Nó đủ để làm người ta loạn đầu óc.
Tobin nói, “Vợ chồng Gordon đến gặp tao và hỏi tao cân nhắc việc tìm cách thỏa thuận với chính quyền để chúng tao có được một phần kha khá của kho báu coi như phí trả cho người tìm ra, phần còn lại sẽ được dùng đầu tư vào các thiết bị thí nghiệm hiện đại nhất với một ít tiền dành lại cho một cơ sở giải trí của Đảo Plum, một trung tâm y tế trên đất liền dành cho con cái của các nhân viên, một ít cho việc làm sạch môi trường trên đảo, phục hồi di tích lịch sử và các dự án đáng giá khác trên Đảo Plum. Chúng tao sẽ thành người hùng, thành nhà hảo tâm và được pháp luật thừa nhận.” Tobin dừng lại một giây rồi nói tiếp, “Tao bảo chúng nó rằng đó là một ý tưởng tuyệt vời. Tất nhiên, đến lúc đó, chúng nó coi như đã đáng chết rồi.”
Tội nghiệp Tom, tội nghiệp Judy. Họ hoàn toàn không mưu mô gì khi thỏa thuận với Fredric Tobin. Tôi nói, “Vậy là Trung tâm vui chơi trẻ em Fredric Tobin cũng không hấp dẫn với mày à?”
“Không hề.”
“Ồ, Freddie, mày cứng rắn quá. Tao cá là mày có trái tim của một thiếu niên.” Tôi nói thêm, “Tao cá là mày để nó trong một cái bình đặt trên bệ lò sưởi.”
Hắn lại cười khùng khục. Giờ là lúc làm thay đổi tâm trạng của hắn và để hắn mải để tâm đến cuộc nói chuyện. Tôi nói, “Mà này, cơn bão đã phá hủy vườn nho của mày cùng cái nhà để tàu rồi. Tao cũng đập nát cả hầm rượu vang và chỗ ở của mày trên tháp Tobin. Tao chỉ muốn mày biết điều đó.
“Cám ơn vì đã cho tao biết. Mày không được ngoại giao cho lắm, đúng không?”
“Ngoại giao là nghệ thuật nói những thứ khốn nạn cho dễ nghe, cho đến khi tìm được một hòn đá.”
Hắn bật cười, “Mày hết đá rồi, Corey, và mày cũng biết điều đó.”
“Mày muốn gì, Tobin?”
“Tao muốn biết kho báu ở đâu?”
Điều này gần như làm tôi ngạc nhiên. Tôi đáp, “Tao tưởng nó ở đây.”
“Tao cũng thế. Nó còn ở đây hồi tháng Tám khi vợ chồng Gordon đưa tao đi trong một chuyến thăm khảo cổ trên hòn đảo này. Nó ở ngay đây, trong căn phòng này, chôn bên dưới các thùng đạn cũ. Nhưng giờ nó không còn ở đây.” Hắn nói thêm, “Có một lời nhắn lại.”
“Một lời nhắn? Kiểu như lời nhắn đồ-con-lợn?”
“Đúng, một lời nhắn đồ-con-lợn từ vợ chồng Gordon rằng chúng nó đã chuyển kho báu đi chỗ khác, và nếu chúng nó có mệnh hệ nào thì kho báu sẽ không bao giờ tìm lại được.”
“Thế thì mày đúng là đồ con lợn rồi. Tốt đấy.”
Tobin nói, “Tao không thể tin là chúng nó không chia sẻ bí mật này với một người nào đó tin cậy.”
“Có thể.”
“Một người giống như mày. Phải chăng đó là lí do mày biết vụ này không liên quan gì đến vũ khí vi trùng? Mày biết về kho báu của thuyền trưởng Kidd? Là lí do mày biết tao nhúng tay? Trả lời đi, Corey.”
“Tự tao khám phá ra mọi chuyện.”
“Và mày không biết gì về nơi cất giấu kho báu?”
“Không hề biết.”
“Quá tệ.”
Khẩu súng trên tay hắn lại nâng lên ở vị trí sẵn sàng bắn.
“Ờ,” tôi nói, “tao có thể có một hai manh mối.”
“Tao nghĩ là mày có thể có. Chúng nó gửi thư tuyệt mệnh cho mày à?”
Không, nhưng giá như họ làm như vậy. Tôi nói, “Họ chỉ cho tao một số gợi ý mà tao không hiểu gì hết, nhưng với mày thì có thể.”
“Ví dụ?”
“Ờ... mà này, mày nghĩ nó đáng giá bao nhiêu?”
“Đáng giá với mày? Hay trị giá tổng cộng?”
“Tổng cộng. Tao chỉ cần mười phần trăm nếu tao giúp mày tìm ra.”
Hắn chĩa ánh đèn pin vào ngực tôi, ngay phía dưới cằm, và chăm chú nhìn tôi một lát. Hắn hỏi tôi, “Mày đang làm trò với tao phải không, Corey?”
“Không phải tao.”
Tobin im lặng hồi lâu. Hắn bị giằng xé giữa ý muốn đang bùng lên được giết tôi ngay lập tức và hy vọng mong manh rằng tôi có thể thực sự biết điều gì đó đã xảy ra về kho báu. Hắn đang cố bám vào những hy vọng dù nhỏ nhoi nhất, và dù biết điều đó, nhưng hắn không thể nào chấp nhận sự thật rằng toàn bộ kế hoạch của hắn đã bị đổ bể, rằng hắn không chỉ sạch túi mà cả kho báu giờ cũng biến mất, nhiều năm công sức của hắn giờ đổ xuống sông xuống biển, và hắn đang có cơ hội rất lớn sẽ bị ra tòa vì tội giết người, kết án và nướng chín trên ghế điện.
Cuối cùng, Tobin nói, “Thật là khó tin. Không chỉ có những đồng tiền vàng mà còn cả đồ trang sức... những món đồ trang sức của toàn quyền Ấn Độ... đá rubi, sapphire và ngọc trai đặt trong những chiếc khung bằng vàng tinh xảo nhất... và hàng túi đá quí... Phải có đến mười, hai mươi triệu đô la đô trang sức... có thể là hơn...” Hắn khẽ thở dài và nói với tôi, “Tao nghĩ mày biết tất cả chuyện này. Chắc vợ chồng Gordon đã tin tưởng mày và cho biết điều bí mật, hoặc đã để lại cho mày một bức thư”.
Tôi thực sự ước gì họ đã làm một trong hai việc đó, mà việc trước thì tốt hơn. Tuy nhiên, họ lại không làm, dù có thể họ đã có ý định như thế. Nhưng như tôi đã nghi ngờ, vợ chồng Gordon đã tạo cho Tobin ấn tượng rằng John Corey của sở Cảnh sát New York đã biết ít nhiều về chuyện này. Họ tưởng làm như vậy sẽ giúp họ tránh được cái chết, nhưng không phải. Nó đang giúp cho tôi giữ được mạng sống trong lúc này, nhưng cũng không được lâu nữa. Tôi nói với Tobin, “Mày biết tao là ai khi tao tới gặp mày ở vườn nho.”
“Tất nhiên là tao biết. Mày tưởng mày là thằng duy nhất thông minh trên thế giới này à?”
“Tao biết tao là người thông minh duy nhất trong phòng này.”
“Ồ, nếu mày thông minh thế, Corey, thì tại sao mày lại đứng đó giơ tay lên đầu và tại sao tao lại có súng?”
“Nói hay đấy?”
“Mày đang làm mất thì giờ của tao. Mày có biết kho báu ở đâu không?”
“Có và không.”
“Đủ rồi. Mày có năm giây để nói cho tao biết. Một. Hắn chĩa thẳng súng về trước.
“Biết kho báu ở đâu thì có ích gì? Mày sẽ không bao giờ mang được kho báu đi và thoát tội giết người.”
“Tàu của tao trang bị đủ để chạy đến Nam Mỹ. Hai”
“Thực tế đi, Freddie. Nếu mày đang nghĩ đến cảnh trên bãi biển với các em người địa phương bón xoài cho mày ăn thì quên đi. Đưa súng cho tao, mày sẽ không bị thiêu trên ghế điện. Tao thề với Chúa là mày sẽ không lên ghế điện.” Tự tay tao sẽ giết mày.
“Nếu biết điều gì thì mày nên cho tao biết. Ba”
“Tao nghĩ Stevens đã phát hiện ra phần nào của chuyện này. Mày nghĩ sao?”
“Có thể. Mày có nghĩ hắn có kho báu không? Bốn”
“Freddie, quên cái kho báu chết tiệt ấy đi. Nói thật, nếu mày ra ngoài và nghe cho kỹ sẽ thấy tiếng còi báo động nguy hiểm sinh học. Đã có chuyện rò rỉ. Tất cả chúng ta đều phải đến bệnh viện trong vài giờ nữa, không sẽ chết.”
“Mày nói dối.”
“Không, tao không nói dối. Mày không nghe thấy tiếng còi à?”
Hắn im lặng một lúc lâu rồi nói, “Tao đoán là hết rồi, cách này hay cách khác.”
“Đúng. Ta thỏa thuận nhé.”
“Thỏa thuận kiểu gì?”
“Mày đưa cho tao khẩu súng, tao và mày ra khỏi đây, lên tàu của mày, thật nhanh, rồi tới một bệnh viện. Chúng ta sẽ nói chuyện với công tố viên về việc mày tự thú và được đóng tiền thế thân để tại ngoại, rồi một năm sau, chúng ta ra tòa và bất kể ai cũng có cơ hội để nói dối. Được chứ?”
Tobin im lặng.
Tất nhiên, cơ hội được đóng tiền thế thân để tại ngoại trong trường hợp bị buộc tội giết nhiều mạng người là hoàn toàn không có. Cũng xin nhớ là tôi không dùng những từ như bị bắt hay giam giữ hay bất cứ điều gì tiêu cực như thế. Tôi nói, “Tao thật sự sẽ giúp mày nếu mày tự đầu thú với tao.” Đúng đấy. “Thật sự. Tao hứa.”
Hắn dường như đang cân nhắc lời đề nghị của tôi. Đây là thời khắc đầy nhạy cảm vì hắn phải lựa chọn giữa đương đầu, chạy trốn, hay đầu hàng. Tôi phải nhớ trong đầu rằng Tobin là tay cờ bạc ngờ nghệch liều mạng với cái tôi quá lớn không bao giờ chịu bỏ cuộc khi đang thua.
Hắn nói, “Tao nghĩ mày đến đây không phải vì chức trách luật pháp.”
Tôi lo hắn đã biết điều đó.
“Tao nghĩ tất cả những gì mày làm là vì cá nhân. Rằng mày muốn làm với tao như tao đã làm với Tom, Judy, vợ chồng Murphy và Emma...”
Tất nhiên, hắn hoàn toàn đúng, và điều đó khiến tôi đằng nào cũng chết. Thế là tôi lao vụt sang trái, thoát khỏi ánh đèn và cuộn vai lộn một vòng trên sàn. Tobin quay ngoắt đèn theo và nổ súng, nhưng tôi đã di chuyển xa hơn nhiều so với hắn nghĩ. Tôi lộn thêm một vòng nữa theo hướng ngược lại khi âm vang phản hồi tiếng súng át đi tiếng di chuyển của tôi. Tôi rút con dao trong quần ra trước khi nó cắt phéng mất cái vật đàn ông của mình. Luồng sáng hẹp của chiếc đèn vung loạn xạ khắp căn phòng, khẩu súng trên tay hắn bắn từng phát hú họa, đạn đập vào tường bê tông nảy ra cùng với tiếng súng nổ dội vào bóng tối.
Một lần tia sáng đèn quét qua tôi, nhưng khi Tobin nhận ra và quét trở lại thì tôi đã biến mất. Chơi trò đuổi bắt với một cây đèn và những viên đạn thì không được thú vị lắm, nhưng lại dễ dàng hơn ta nghĩ rất nhiều, nhất là trong một không gian rộng như thế này lại không có vật chướng ngại gì.
Tôi quờ quạng khắp mọi chỗ để tìm khẩu súng săn mỗi lần lộn một vòng hoặc trườn người đi, nhưng vẫn chưa hề chạm được tới nó. Cho dù không có súng nhưng lúc này lợi thế lại đang thuộc về tôi, và chỉ cần tên đần độn kia cứ bật đèn và bắn như thế thì tôi vẫn biết hắn đang ở đâu. Rõ ràng, gã Freddie đã để mất tỉnh táo.
Tuy nhiên, trước khi hắn nhận ra là nên tắt đèn đi, tôi lao đến như một cầu thủ hậu vệ về phía hắn. Hắn nghe tiếng di chuyển của tôi vào giây cuối cùng và chĩa ánh đèn cùng khẩu súng tới cùng lúc tôi húc vào hắn.
Hắn kêu lên một tiếng giống như trái bóng bị vỡ và đổ ụp xuống như một con ky trong môn bowling. Không một chút kháng cự. Tôi đoạt khẩu súng trên tay hắn khá dễ dàng và chĩa ánh đèn pin vào hắn. Tôi quỳ đầu gối lên ngực hắn, một tay cầm đèn pin chiếu lên mặt, tay kia chẹn lưỡi dao vào cổ hắn.
Tobin ngẹn cổ những vẫn cố nói, “Được... Được... Mày thắng...”
“Đúng đấy.” Tôi cầm chúc chuôi dao xuống mũi hắn và đập mạnh vào sống mũi. Tôi nghe tiếng gãy dập và nhìn thấy máu phun ra từ hai lỗ mũi khi hắn kêu thét lên. Những tiếng kêu của hắn dần biến thành tiếng khóc. Hắn nhìn tôi với đôi mắt mở to rồi bật ra một tiếng rên rỉ. “Không... đừng... đủ rồi...”
“Chưa, chưa, chưa đủ, chưa đủ.” Phát dập thứ hai bằng cán dao làm vỡ cả bộ răng của hắn. Sau đó tôi đổi chiều dao và cắt vào đường chân của bộ tóc giả của hắn và giật phăng ra. Hắn lại thốt lên một tiếng rên rỉ nữa, nhưng hắn chỉ một nửa choáng váng và chưa phản ứng hoàn toàn trước sự hung dữ của tôi. Tôi nghe thấy tiếng mình gào lên trong bóng tối, “Mày đã đập vỡ đầu cô ấy! Mày hiếp cô ấy! Đồ con hoang chết tiệt!”
“Không... ôi, không”
Tôi biết tôi không còn lý trí gì nữa, và tôi nên ra ngay khỏi đó. Nhưng hình ảnh của những người đã chết quả thật đang lởn vởn trong bóng tối, và đến lúc này, sau sự kinh hoàng lúc đi tàu trên biển, cuộc truy đuổi trên Đảo Plum, chuyện rò rỉ ở phòng thí nghiệm sinh học, và chạy tránh đạn trong đêm tối, John Corey đã trở lại với điều gì đó tốt nhất chỉ nên giữ trong bóng tối. Tôi đập thật mạnh chuôi dao vào trán hắn hai lần nhưng không thể làm hắn vỡ sọ.
Tobin hét lên một tiếng dài thảm thiết. “Khô ô ô ô ô ng...”
Tôi thực sự muốn đứng dậy và chạy khỏi nơi này trước khi tôi làm điều gì đó xấu xa không thể cứu vãn được, nhưng cái nửa đen tối ẩn sâu trong mỗi con người đã thức dậy trong tôi.
Tôi với tay cầm dao ra phía sau và rạch một đường qua chiếc quần của Tobin vào phần bụng dưới của hắn, một nhát rạch sâu cắt qua phần cơ và làm đứt bộ ruột của hắn khỏi ổ bụng.
Tobin kêu thét lên, nhưng rồi câm bặt và im lặng đến kỳ lạ, cơ thể không nhúc nhích như thể đang cố hiểu chuyện gì đã xảy ra. Hẳn là hắn phải cảm thấy được hơi ấm của máu, nhưng những biểu hiện sống của hắn vẫn còn, và có lẽ hắn đang cảm ơn Chúa rằng hắn vẫn còn sống. Tôi sẽ sớm kết thúc điều đó thôi.
Tôi với tay phải về sau chộp một mớ ruột đang ấm và lôi ra. Sau đó, tôi ném cả mớ ruột lòng thòng lên mặt hắn.
Đôi mắt hắn gặp phải cái nhìn của tôi trong ánh phản chiếu của cây đèn. Hắn nhìn tôi, cái nhìn như khó hiểu. Nhưng vì hắn không biết gì về cái thứ đang bốc hơi nằm vắt qua mặt hắn, nên hắn cần tôi nói một tiếng. Tôi bảo, “Ruột của mày.”
Hắn gào lên dữ dội, hai tay đập lia lịa lên mặt.
Tôi đứng lên, lau tay vào quần và bước đi. Những tiếng gào thét và kêu khóc của Tobin vọng lại trong căn phòng lạnh lẽo.