Chúng tôi ra ngoài và thả bộ xuống phía dưới bờ nước. Nàng nói, “Chỗ này tuyệt thật.”
“Anh bắt đầu thấy nó hay đấy.” Tôi nhặt một hòn đá mỏng và lia trên mặt nước. Viên đá nảy ba lần trước khi chìm.
Beth tìm được một viên đúng ý, nàng thu tay lấy đà rồi ném mạnh, cả cơ thể đẩy theo động tác đó. Viên đá nảy lên bốn lần rồi mới chìm.
Tôi bảo, “Ái chà, ném được đấy.”
“Em ở vị trí ném bóng trong đội bóng chày mềm của phòng điều tra án mạng.” Nàng nhặt một hòn khác và ném vào chiếc trụ ở cuối cầu tàu. Hòn đá trượt mất mươi phân và nàng thử lại lần nữa.
Tôi nhìn nàng ném những viên đá vào chiếc cột. Điều đã khiến tôi rạo rực mấy hôm trước, giờ vẫn làm tôi có cảm giác ấy. Đó là dáng vẻ của nàng, đương nhiên rồi - nhưng còn cả vẻ lành lạnh của nàng. Tôi thích những người có thái độ ấy. Có lẽ thế. Và tôi cũng chắc rằng việc thấy Emma trong nhà tôi đã làm nàng khó xử và khó chịu. Quan trọng hơn là nàng lại ngạc nhiên khi thấy mình có cảm giác đó, và có thể đó là cảm giác ganh tị. Tôi nói, “Anh không gặp em mấy ngày. Sự xa cách làm trái tim ấm áp hơn.”
Nàng liếc nhìn tôi khi ném xong một hòn và nói, “Rồi anh chắc hẳn sẽ yêu em vì đây có thể sẽ là lần cuối cùng anh gặp em.”
“Đừng bỏ qua buổi tiệc ngày mai nhé.”
Nàng không để ý và nói, “Nếu em có nghi ngờ một ai đó trong số những người mà chúng ta đã nói chuyện thì đó sẽ là Paul Stevens.”
“Tại sao?”
Nàng ném một hòn đá nữa vào chiếc cột, lần này thì trúng. Nàng bảo tôi, “Hôm qua em gọi đến Đảo Plum cho gã, nhưng họ bảo gã đi ra ngoài mất rồi. Em vặn hỏi thì họ nói gã nhớ nhà. Em gọi về nhà thì không có ai nhấc máy.” Nàng nói thêm, “Thêm một người của Đảo Plum biến mất.”
Chúng tôi tiếp tục thả bộ dọc theo bờ biển đầy đá.
Tôi cũng không hài lòng gì với thái độ của Stevens trong lần gặp gần đây. Gã có thể là một nghi phạm. Như tôi đã nói, cũng rất có thể tôi hoàn toàn sai về Fredric Tobin, hoặc có thể Tobin là đồng phạm với Stevens, hoặc cả hai trường hợp đều sai. Tôi cứ tưởng khi tìm ra động cơ thì sẽ tìm được hung thủ. Nhưng động cơ hóa ra lại là vì tiền, mà khi động cơ là tiền thì tất cả mọi người và bất cứ ai cũng có thể là nghi phạm.
Chúng tôi đi bộ về hướng đông dọc theo bờ biển, qua những căn nhà bên hàng xóm. Thủy triều đang lên, nước biển táp vào bờ đá. Beth để tay trong túi sườn áo khoác, đầu nàng hơi cúi như thể đang suy nghĩ mông lung. Thỉnh thoảng nàng lấy chân đá những viên sỏi hay những chiếc vỏ sò. Thấy một con sao biển mắc cạn trên bờ, nàng cúi xuống nhặt lên rồi ném trở lại ra ngoài vịnh.
Chúng tôi bước đi trong im lặng hồi lâu, rồi nàng nói, “Về tiến sĩ Zollner, em đã có cuộc nói chuyện khá vui vẻ với ông ấy qua điện thoại.”
“Sao em không cho gọi ông ấy đến?”
“Em định thế, nhưng ông ấy đang ở Washington. Ông ấy được triệu tập để trình bày trước FBI, bộ Nông nghiệp và các cơ quan khác. Sau đó ông ấy theo kế hoạch phải đi Nam Mỹ, Anh và nhiều nơi khác cần đến trình độ của ông ấy.” Nàng bảo, “Họ không muốn em gặp được ông ấy.”
“Vậy thì xin lệnh đòi của tòa án đi.”
Nàng không đáp.
Tôi hỏi, “Em có gặp phải sự can thiệp của Washington không?”
Nàng đáp, “Với cá nhân em thì không. Nhưng các sếp em thì có ... Anh biết là nó ra sao khi các cuộc gọi của mình không được hồi đáp, những vấn đề yêu cầu thì mất thời gian quá lâu, các cuộc gặp mà mình muốn thì bị dẹp bỏ.”
“Anh đã có lần gặp phải một vụ như thế.” Tôi khuyên nàng, “Các chính trị gia và người trong chính quyền sẽ để em phải loanh quanh cho đến khi họ biết rằng điều mà em đòi hỏi có lợi hay có hại cho họ.”
Nàng hỏi tôi, “Thật ra thì họ sợ cái gì cơ chứ, họ đang phải che đậy cái gì?”
“Những người làm chính trị sợ bất cứ thứ gì mà họ không hiểu, mà họ thì lại chẳng hiểu được thứ gì. Thôi thì cứ tiến hành công việc của vụ án.”
Nàng gật đầu.
Tôi nói, “Em đã làm việc thật xuất sắc.”
“Cám ơn anh.” Chúng tôi quay lại và thả bộ về phía nhà tôi.
Beth dường như thích làm việc ở bàn giấy, những chi tiết, những căn nhà nhỏ đã làm nên vụ án. Vẫn có những điều tra viên tin rằng có thể giải quyết được một vụ án bằng việc nghiên cứu các kết quả đã có của kỹ thuật hình sự, đạn đạo, vv... Điều này cũng có khi đúng. Nhưng trong vụ này, câu trả lời lại bắt đầu từ nơi không ai để ý đến, và ta phải đến đó để tóm lấy nó.
Beth nói, “Phòng thí nghiệm đã hoàn tất việc kiểm tra hai chiếc xe và con tàu của vợ chồng Gordon. Tất cả dấu vân tay trên đó đều là của họ, trừ vân tay của em, anh và Max trên con tàu. Ngoài ra, họ còn phát hiện ra một thứ rất lạ trên sàn tàu.”
“Thật sao?”
“Hai thứ. Một là đất, cái mà ta đã biết. Nhưng họ còn tìm thấy những mảnh gỗ vụn nhỏ, rất nhỏ, đã bị mục nát. Không phải là thứ gỗ trôi dạt trên mặt nước. Họ không tìm thấy chất muối trong gỗ. Đây là gỗ đã chôn dưới đất, vẫn còn dính cả đất.” Nàng nhìn tôi. “Anh có ý gì không?”
“Để anh nghĩ đã.”
Beth tiếp tục, “Em liên hệ với cảnh sát trưởng của quận, tên là Will Parker, về các giấy phép sử dụng súng mà ông ấy đã cấp ở thị trấn Southold.”
“Tốt.”
“Em cũng đã kiểm tra ở phòng quản lý giấy phép sử dụng súng của quận và đã lấy được bản danh sách in từ máy tính, danh sách có 1224 giấy phép sử dụng súng được cảnh sát trưởng và quận cấp cho dân của thị trấn Southold.”
“Vậy là trong số hơn hai mươi nghìn dân của thị trấn này, chúng ta có hơn một nghìn hai trăm người dùng súng có đăng kí. Đó là một con số khá lớn, sẽ phải gọi hỏi rất nhiều người, nhưng không phải là không thể làm được.”
Beth cho tôi biết, “Điều trớ trêu là khi đối tượng là bệnh dịch nguy hiểm thì không có việc gì là không thể làm được. Nhưng chúng em không còn có thể đòi hỏi dùng toàn bộ ngân sách của cảnh sát cho vụ này được.”
“Vợ chồng Gordon quan trọng đối với anh. Kẻ giết họ cũng quan trọng đối với anh.”
“Em biết. Với em cũng thế. Em chỉ giải thích thực tế nó thế.”
“Sao anh không gọi cho sếp của em để giải thích thực tế cho ông ấy nhỉ?”
“Bỏ qua đi, John. Em sẽ lo chuyện đó.”
“Được rồi.” Thực ra, trong khi cảnh sát quận đang giảm bớt tầm quan trọng của vụ việc thì các cơ quan liên bang lại đang bí mật lùng sực hung thủ theo hướng sai. Nhưng đó không phải là vấn đề của tôi. Tôi hỏi, “Ông Tobin có trong danh sách cấp giấy phép không?”
“Có. Em đã xem qua danh sách và lấy ra một số cái tên mà em biết. Tobin nằm trong số đó.”
“Còn ai nữa?”
“Ồ, Max.” Nàng nói thêm, “Anh ấy dùng một khẩu 45.”
“Đó là thủ phạm em tìm được,” tôi nói nửa đùa nửa thật. Tôi hỏi nàng, “Súng của Tobin là loại gì?”
Nàng liếc nhìn tôi rồi nói, “Hai khẩu - một khẩu Browning 9 li và một khẩu Colt 45.”
“Lạy Chúa tôi. Ông ấy sợ có kẻ ăn trộm nho à?”
“Em đoán là ông ấy mang tiền hay thứ gì đó trong người. Không cần phải có nhiều lý do để xin được giấy phép sử dụng súng ở thị trấn này nếu chơi thân với cảnh sát trưởng.”
“Hay đấy.” Việc sử dụng vũ khí được quy định rất chặt chẽ ở bang New York, nhưng vẫn có những nơi việc xin cấp giấy phép dễ hơn một chút. Việc sở hữu hai khẩu súng cũng không đồng nghĩa rằng Tobin là kẻ giết người, nhưng nó cho thấy người sở hữu thuộc dạng nào. Tôi nghĩ Freddie thuộc kiểu người với tính cách ôn hòa, như Emma đã nói, tức là không bạo lực chân tay hay mồm miệng, nhưng cũng lại là dạng có thể dí súng vào đầu người khác bóp cò nếu cảm thấy bị đe dọa dù là rất nhỏ.
Khi chúng tôi đi đến bờ nước chỗ nhà tôi, Beth dừng lại và quay ra phía vịnh. Nàng đứng đó, ngắm nhìn mặt nước - dáng đứng cổ điển, tôi thầm nghĩ, giống như một bức tranh sơn dầu có tựa đề Người đàn bà ngắm biển. Tôi tự hỏi không biết Beth Penrose có phải là người thích bơi trần truồng hay không, rồi quả quyết nàng chắc chắn không phải kiểu người đó.
Beth hỏi tôi, “Tại sao Fredric Tobin làm anh chú ý?”
“Anh nói với em rồi... ờ, hóa ra là ông ta thân thiết với vợ chồng Gordon hơn là anh tưởng.”
“Vậy thì sao?”
“Anh không biết. Em cứ tiếp tục đi.”
Nàng liếc nhìn tôi lần nữa rồi quay lại và tiếp tục bước đi. Nàng bảo, “Được rồi. Tiếp theo, chúng em đã xem xét các vùng đất ngập nước ở phía bắc ngôi nhà của vợ chồng Gordon và thấy một chỗ có thể đã có người kéo tàu vào trong bụi lau sậy.”
“Thật hả? Làm việc tốt lắm.”
“Cám ơn anh.” Nàng nói, “Rất có thể ai đó đã đi vào đường đó bằng tàu có phần ngập nước nông. Hôm thứ hai thủy triều cao nhất lúc 7 giờ 2 phút tối, vì thế lúc 5 giờ 30 đã lên cao rồi và nước ngập khoảng sáu mươi phân ở bãi lầy cạnh nhà Gordon. Anh có thể dùng sào đẩy tàu có phần ngập nước nông đi qua đám lau sậy và không ai có thể nhìn thấy con tàu.”
“Tốt lắm. Sao anh không nghĩ đến điều đó nhỉ?”
“Vì anh đang mải nghĩ đến những câu nhận xét hợm đời.”
“Quả thật anh có nghĩ đến chúng đâu.”
Nàng nói tiếp, “Em không chắc chắn là đã có một con tàu trong đám lau sậy đó, dù có vẻ là như vậy. Có những cây lau mới bị dập nát.” Nàng nói thêm, “Lớp xác cây thối không có dấu hiệu bị đè lên, nhưng từ hôm xảy ra vụ án thủy triều đã lên xuống cả thảy tám lần và có thể đã xóa mất dấu vết trong bùn rồi.”
Tôi gật đầu. “Đây không giống một vụ giết người ở Manhattan. Nào là lau sậy, bãi lầy, bùn rác, thủy triều, rồi cả cái vịnh rộng và sâu với mấy viên đạn nằm dưới đáy. Giống như trong phim Trung sỹ Preston của vùng Yukon.”
“Anh có hiểu em nói gì không đấy? Anh thật là hợm.”
“Xin lỗi-"
“Được rồi, em đã nói chuyện với Max qua điện thoại, anh ấy rất khó chịu vì chuyện anh làm khó dễ với ông Tobin.”
“Tiên sư Max.”
Nàng nói, “Em đã dàn xếp ổn mọi chuyện cho anh với Max rồi.”
“Cám ơn em nhiều.”
Nàng hỏi tôi, “Anh có biết được gì từ Fredric Tobin không?”
“Có chứ. Độ che phủ của lá. Làm mềm vỏ nho với nước ép để trong thùng. Còn gì...?”
“Em có nên phỏng vấn ông ấy không?”
Tôi thoáng suy nghĩ rồi đáp, “Có, em nên làm.”
“Anh có lí do nào để nói em nên phỏng vấn ông ấy không?”
“Có. Nhưng không phải lúc này. Tuy nhiên, em nên quên đi chuyện ma túy, vi trùng, vác xin hay bất cứ thứ gì liên quan đến công việc của vợ chồng Gordon đi.”
Nàng im lặng hồi lâu trong lúc chúng tôi vẫn bước đi. Cuối cùng, nàng hỏi tôi, “Anh chắc không?”
“Anh biết là em không tin.” Hiểu chứ?
“Vậy động cơ là gì? Cho em biết đi.”
“Anh nghĩ anh đang chọc tức em rồi.” Hiểu chứ?
Nàng nhìn tôi, như thể buồn cười, rồi hỏi, “Yêu đương? Tình dục? Ghen tuông?”
“Không phải.”
“Mảnh đất của bà Wiley?”
“Đó là một phần.”
Nàng dường như đang vắt óc suy nghĩ.
Lúc nàỵ chúng tôi trở lại đến phần đất của ông cậu tôi và dừng lại gần chiếc cầu tàu. Chúng tôi đứng gần như mặt đối mặt, cả hai đều để tay trong túi áo khoác. Tôi cố để hiểu cảm giác của mình về người phụ nữ này khi tôi đã có Emma, còn Beth đang cố suy nghĩ xem ai đã giết vợ chồng Gordon. Tôi chợt nghĩ biết đâu sau khi xong vụ này, cả hai chúng tôi sẽ phải xem lại cảm xúc của mình, và có cảm xúc đó với ai.
Beth nói, “Anh nhặt một viên đá rồi ném hết sức xem sao.”
“Thi à?”
“Tất nhiên rồi.”
“Giải thưởng là cái gì?”
“Đừng lo. Anh không thắng được đâu.”
“Ồ, chúng ta không quá tự tin đấy chứ?” Tôi tìm được một viên đá thật tuyệt - tròn, mặt dưới phẳng, mặt trên lõm xuống - một chiếc cánh bay hoàn hảo. Tôi làm như thể đó là lần ném cuối kiểu đếm ba, hai, ném. Viên đá chạm mặt nước, nảy lên, chạm, nảy lên, chạm, nảy lên, chạm, nảy lên, chìm. Chà. “Bốn lần.” Tôi nói, sợ nàng không đếm.
Nàng cũng đã tìm được một viên - tròn, hơi to hơn viên của tôi, lõm ở cả hai bên. Đó là một lý thuyết khác. Nàng cởi áo khoác đưa cho tôi. Nàng ướm thử viên đá trong tay như thể nàng đang tính choảng vào đầu tôi, rồi có lẽ lên tinh thần với hình ảnh tưởng tượng ra cái đầu tôi đang chìa ra trên mặt nước, hàng lia mạnh.
Viên đá chạm mặt nước rồi nảy lên bốn lần và lẽ ra đã chìm, nhưng nó gặp phải một gợn sóng nhỏ và nảy lên thêm một lần nữa trước khi biến mất.
Beth vuỗi tay và lấy chiếc áo khoác trên tay tôi.
“Tốt lắm.” Tôi nói.
“Anh thua rồi.” Nàng mặc lại áo khoác vào và bảo, “Nói với em điều anh biết đi.”
“Em là một điều tra viên tuyệt vời. Anh sẽ cho em biết những manh mối, và em có thể hiểu ra được. Nghe nhé - ngôi nhà thuê ở gần mặt nước cùng với chiếc tàu cao tốc, mẫu đất của bà Wiley, hội Lịch sử Peconic, lịch sử của Đảo Plum và những hòn đảo xung quanh, một tuần mất tăm ở Anh... gì nữa nhỉ... con số 44106818... gì nữa nhỉ?”
“Paul Stevens?”
“Có thể.”
“Fredric Tobin?”
“Có thể.”
“Ông ta thì có liên quan gì? Nghi phạm? Nhân chứng?”
“Ồ, Tobin và xưởng rượu của ông ta có thể trắng túi. Hoặc là anh nghe thấy nói vậy. Vì thế ông ta có thể lâm vào đường cùng. Mà người cùng đường thường làm chuyện liều.”
Beth nói, “Em sẽ kiểm tra chi tiêu tài chính của ông ta. Dù sao, cám ơn anh về những manh mối tuyệt vời.”
Tôi đáp, “Tất cả đều ở đó thôi, bé ạ. Hãy tìm một mẫu số chung, một sợi chỉ xuyên suốt tất cả các manh mối đó.”
Nàng không thích trò này và nói, “Em phải đi bây giờ. Em sẽ bảo Max là anh đã giải quyết được vụ án và anh ấy sẽ gọi cho anh.” Nàng bước qua bãi cỏ đi về phía ngôi nhà. Tôi theo chân nàng.
Vào đến trong bếp, nàng thu gom giấy tờ để trên bàn.
“À này,” tôi hỏi, “mấy lá cờ hiệu có nghĩa là gì?”
Nàng tiếp tục cho giấy tờ vào cặp và nói, “Các lá cờ là các chữ cái B và V. Theo vần an-pha-bê, đó là Bravo Victor - Hoan hô người chiến thắng.” Nàng nhìn tôi.
Tôi hỏi, “Thế còn nghĩa khác thì sao? Nghĩa của từ ấy?”
“Cờ Bravo còn có nghĩa là hàng hóa nguy hiểm. Cờ Victor nghĩa là cần trợ giúp.”
“Vậy hai lá cờ có thể có nghĩa là hàng nguy hiểm, cần trợ giúp.”
Nàng đáp, “Vâng, điều đó sẽ hợp lí nếu vợ chồng Gordon đang vận chuyển các vi sinh vật nguy hiểm. Hoặc thậm chí là ma túy bất hợp pháp. Đây có thể là tín hiệu báo cho đối tác của họ. Nhưng anh lại bảo vụ này không liên quan gì đến vi trùng hay ma túy.”
“Đúng là anh nói thế.”
Nàng cho tôi biểt, “Theo một người ở cơ quan em cũng là thủy thủ, nhiều người trên đất liền cũng treo cờ hiệu chỉ để trang trí hoặc để đùa nghịch. Trên biển thì không được phép, nhưng ở trên cạn thì không ai nói gì.”
“Đúng thế. Đó là điều mà vợ chồng Gordon thường làm.” Nhưng lần này... hàng nguy hiểm, cần trợ giúp... Tôi nói, “Cứ giả định rằng đó là tín hiệu để báo cho ai đó.” Tôi nói thêm, “Đó là thứ tín hiệu tuyệt vời. Không có danh sách cuộc gọi, không điện thoại cầm tay, chỉ một tín hiệu bằng cờ kiểu cổ điển. Có thể đã có ước định trước. Vợ chồng Gordon đang bảo, “Chúng tôi có hàng trên tàu, đến giúp chúng tôi cho hàng lên đi.”
“Hàng gì?”
“À. Đó là câu hỏi.”
Nàng nhìn tôi nói, “Nếu anh có thông tin hoặc bằng chứng mà anh lại không nói ra - mà em chắc là anh có - thì anh có thể gặp rắc rối với pháp luật đấy.”
“Ấy, ấy. Đừng dọa nhau thế.”
“John, em đang điều tra một vụ giết hai mạng người. Họ là bạn của anh, và đây không phải là một trò chơi”
“Thôi đi. Anh không cần em lên lớp. Anh đang ngồi ở sau nhà suy nghĩ đến công việc riêng của mình thì Max đến gặp anh với chiếc mũ cầm trên tay. Rồi cũng giờ ấy tối hôm sau anh đang đứng trên bãi đỗ xe vắng tanh ở bến phà sau một ngày trong phòng thí nghiệm sinh học đầy khó chịu. Thế mà giờ-"
“Anh thôi đi. Em đã đối xử rất tốt với anh-"
“Ồ, hay thật. Em bỏ mặc anh cả hai ngày-”
“Em bận làm việc. Còn anh thì làm gì?”
Và cứ như vậy. Sau khoảng hai phút, tôi nói “Hòa. Thế này chẳng đi đên đâu cả.”
Nàng lấy lại tự chủ và nói, “Em xin lỗi.”
“Em nên thế.” Tôi nói thêm, “Anh cũng xin lỗi.”
Chúng tôi giảng hòa như thế, nhưng không ôm hôn.
Nàng bảo, “Em không ép anh nói những điều anh biết, nhưng chính anh bảo sau khi em nói hết những điều em biết thì sẽ đến lượt anh.”
“Anh sẽ nói. Nhưng không phải sáng nay.”
“Tại sao lại không?”
“Em nói chuyện với Max trước đi. Sẽ tốt hơn nhiều nếu em chỉ nói cho anh ta biết những điều ghi trong sổ tay, đừng nói ra các giả thuyết của em.”
Nàng nghĩ về điều đó và gật đầu, “Được. Khi nào thì em có thể nghe các giả thuyết của anh?”
“Anh chỉ cần thêm một chút thời gian nữa. Trong lúc này, em hãy nghĩ về những manh mối mà anh nói để xem em có nghĩ ra đúng điều mà anh nghĩ ra hay không.”
Nàng không đáp.
Tôi nói thêm, “Điều anh sẽ hứa với em là nếu anh có được tất cả rồi, anh sẽ đưa nó cho em trên một chiếc đĩa bạc.”
“Anh hào phóng quá. Vậy anh muốn được đáp lại điều gì?”
“Chẳng gì cả. Em cần thăng tiến trong sự nghiệp. Còn anh đã lên đến đỉnh cao sự nghiệp rồi.”
“Anh thực sự đang gặp rắc rối và giải quyết thành công vụ này cũng sẽ không làm anh thoát ra được - nó chỉ khiến anh gặp rắc rối nhiều hơn thôi.”
“Sao cũng được.”
Nàng nhìn đồng hồ và nói, “Em phải đi gặp Max bây giờ.”
“Anh sẽ đi cùng em ra xe.”
Chúng tôi đi bộ ra ngoài rồi nàng lên xe. Nàng bảo, “Em sẽ gặp anh tối mai ở bữa tiệc của Tobin, nếu không sớm hơn.”
“Đúng. Em có thể làm bạn gái của Max.” Tôi mỉm cười. “Cám ơn vì đã ghé qua.”
Nàng lái xe quanh vòng cua, nhưng thay vì chạy xuống đường xe trong khuôn viên, nàng vòng lại tới cửa trước ngôi nhà, đạp mạnh phanh và nói, gần như không ra hơi, “John! Anh bảo vợ chồng Gordon đang đào tìm kho báu bị chôn. Giống như một cuộc khảo cổ quan trọng - trên Đảo Plum - đất của chính quyền - họ phải lấy cắp nó từ Đảo Plum và chôn lại trên đất của riêng - mảnh đất mua của bà Wiley. Đúng không?”
Tôi mỉm cười và giơ ngón tay cái lên rồi quay người đi vào trong nhà.
Điện thoại réo vang, tôi nhấc máy. Beth gọi. Nàng hỏi, “Họ đào cái gì lên?”
“Điện thoại không an toàn.”
“John, khi nào em có thể gặp anh? Ở đâu?” Giọng nàng hào hứng. Có thế mới phải chứ.
Tôi nói, “Anh sẽ gọi cho em.”
“Hứa đấy nhé.”
“Hứa. Trong lúc này, tốt nhất là em nên giữ kín chỉ mình em biết.”
“Em hiểu rồi.”
“Chào em”
“John.”
“Gì cơ?”
“Cám ơn anh.”
Tôi gác máy. “Không có gì.”
Tôi đi ra cửa sau của bếp và bước xuống phía cầu tàu. Tôi đã phát hiện ra đó là nơi rất tốt để suy nghĩ.
Một làn sương buổi sáng lơ lửng trên mặt nước. Một chiếc xuồng nhỏ đi xuyên qua làn hơi nước màu xám. Một chiếc tàu có buồng lái đang chạy ngang qua đường của chiếc xuồng. Người đàn ông trên xuồng nhặt cái gì đó lên, rồi tôi nghe thấy một tiếng còi lớn, tiếng còi báo khi có sương. Tôi nhớ đã nhìn thấy những bình nén khí tạo ra âm thanh của còi, như một người nghèo dùng nó thay cho còi điện hay một chiếc chuông đồng. Đó là âm thanh quen thuộc trên mặt nước, quen đến nỗi ta không còn để ý đến nó, ngay cả khi nghe thấy nó trong một ngày nắng ráo vì bạn nhớ rằng những chiếc tàu lớn vẫn rúc còi để báo hiệu có xuồng nhỏ chở thủy thủ lên bờ sau khi thả neo ở vùng nước sâu. Và nếu nghe thấy tiếng còi tàu ở gần, có thể ta sẽ không nghe được tiếng nổ của hai phát bắn liên tiếp. Cách giảm thanh của người nghèo. Rất khôn ngoan.
Giờ tất cả đã rõ, kể cả những chi tiết nhỏ. Tôi hài lòng vì đã tìm được động cơ của vụ giết người - kho báu của thuyền trưởng Kidd. Nhưng tôi chưa thấy được quan hệ giữa Tobin, Stevens hay người nào khác với những kẻ giết người. Quả thật, trong những lúc nghi hoặc, tôi đã nghĩ có thể Max và Emma cũng có liên quan đến vụ án.
Trong điều kiện ở nơi đây, nó có thể là một âm mưu do nhiều người cùng tham gia. Nhưng kẻ trực tiếp bóp cò là ai? Tôi cố hình dung Max, Emma, Tobin, Stevens, và thậm chí có thể cả Zollner, tất cả đứng trên sân sau nhà Gordon... Hoặc có thể là người khác, một người mà tôi chưa từng gặp hoặc nghĩ đến. Cần phải hết sức thận trọng và chắc chắn trước khi gọi ai đó là kẻ giết người.
Một điều nữa mà tôi cần phải làm - không phải là vì tôi quan tâm - mà mọi người khác đều làm vậy - đó là tìm ra kho báu. Anh bạn Johnny nhỏ bé đi tìm kho báu. Nhưng chú ta phải thông minh hơn nhiều lần so với mấy tên cướp biển xấu xa và tìm được kho báu rồi nộp lại cho chính quyền. Giờ lại có một ý nghĩ làm nản lòng.
Tôi tự hỏi không biết một triệu đô la gồm vàng và đồ trang sức có làm cho tôi hạnh phúc không. Vàng làm thánh lóa mắt. Trước khi miên man về điều đó, tôi nghĩ đến tất cả những người đã chết vì khối vàng đó - có lễ là những thủy thủ trên con tàu chở vàng khi Kidd tấn công họ, rồi đến các thủy thủ của Kidd, rồi chính bản thân Kidd khi họ treo cổ ông ở bãi hành quyết trên bến tàu, rồi ai biết được còn bao nhiêu người đàn ông và phụ nữ đã chết hoặc khuynh gia bại sản trong ba thế kỷ qua vì đi tìm kho báu hư cấu của thuyền trưởng Kidd. Rồi cuối cùng, Tom và Judy Gordon. Tôi có linh cảm không lành rằng họ chưa phải là những người cuối cùng chết vì nó.