Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 102

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 6 - 5:12 sáng

“Chết tiệt, lạy Chúa, mẹ nó, thôi nào!”

Clair nhảy đến lần thứ tư nhưng vẫn trượt cả bốn lần.

“Cô đang làm cái gì bên đó thế?” Ngài thị trưởng nói, giọng ông ta nghèn nghẹt.

Clair liếc nhìn vào lỗ thông gió, chửi thề theo hơi thở, rồi lại hướng sự chú ý về thiết bị chiếu sáng huỳnh quang cố định trên đầu mình. Cô lại nhảy, rồi quăng rồi trượt.

“Mẹ nó.” Cô càu nhàu.

Cô đã cởi dây giày rồi buộc chúng lại để làm thành sợi dây dài. Mỗi tay giữ một đầu, cô quăng sợi dây thòng lọng lên cao phía trên đầu, cố gắng đưa nó vào góc thiết bị chiếu sáng. Khoảng cách giữa thiết bị với trần nhà chỉ khoảng hơn một phân và sợi dây giày liên tiếp trượt, lúc thì trượt qua lớp kim loại lúc thì không tới nơi. Các trần nhà ở đây đều cao khoảng 3 hoặc 3,5 mét.

Cô thử lại lần nữa.

Lần nữa.

Sức khỏe của cô còn xa mới ở mức bình thường và cô bắt đầu cảm thấy mình có thể ngất đi. Cô cúi xuống một lúc, hai tay chống trên đầu gối, hít vào một hơi sâu.

Clair nhắm mắt lại, ép buộc não mình hình dung ra sợi dây giày đang bay qua không khí đúng chỗ, mắc được vào thiết bị chiếu sáng. Cô hình dung đi hình dung lại và khi cảm thấy mình đã tạo một hình ảnh hoàn hảo trong đầu, cô đếm tới ba rồi thử lại.

Và lại trượt.

“Mẹ kiếp!” Cô quát lên.

Ngài thị trưởng chắc phải quan sát cô qua lỗ thông gió, vì ông ta nói: “Cô quăng quá nhanh đấy. Thay vì quăng khi cô lấy đà, hãy đợi nửa nhịp đã rồi quăng.”

“Cái gì?”

“Tôi thấy được mà - cô đang vừa nhảy vừa quăng cùng lúc, cô đang quăng quá nhanh khi không đạt được độ cao cần thiết. Cô gần làm được rồi, nhưng độ cao vẫn thiếu một chút nữa.”

Clair thở dài, lại cúi người xuống, cuộn lại sợi dây giày…

“Chuyển sợi dây ra sau lưng, rồi tung nó lên quá đầu cô, như đang nhảy dây ấy.”

Clair quay sang lỗ thông gió. “Còn gì nữa không?”

“Không, cô cứ làm vậy đi.”

Hai đầu gối vẫn cúi, Clair chuyển sợi dây dài ra sau lưng, mỗi tay nắm một đầu.

Như nhảy dây.

Cô nhún gối xuống lấy đà, chờ đợi rồi quăng sợi dây từ phía sau lưng lên cao quá đầu. Cái vòng tròn bắt được phấn trên cùng của ngọn đèn, trong khoảng không gian nhỏ giữa thiết bị với trần nhà, và khi chân cô chạm đất cô cũng kéo cả thiết bị xuống theo. Cô cảm thấy mấy cái đinh vít rớt khỏi bức tường đá, cảm thấy thiết bị văng xuống thành hình vòng cung nặng nề, và bằng cách nào đó cô thụp đầu xuống tránh khi thiết bị rớt xuống văng về phía cửa, đập vào cửa rồi văng trở lại, treo lơ lửng trên mặt đất vì sợi dây dài. Một trong các bóng đèn huỳnh quang vỡ nát với tiếng nổ nghe như tiếng súng, bóng đèn còn lại thi thoảng nhấp nháy nhưng vẫn còn nguyên vẹn, vẫn chiếu sáng. Bụi rơi xuống từ trên không khiến Clair ho hen.

“Tôi đã bảo mà.” Ngài thị trưởng nói. “Giờ sao đây?”

Clair vươn tay ra giữ yên thiết bị đang đu đưa. Cô xem xét cách cắm dây của thiết bị. Bố cô đã từng làm thợ điện và khi cô còn bé, ông đã mang theo cô theo cùng trong vô số những công việc làm thêm ông thực hiện vào các buổi tối, các ngày nghỉ cuối tuần để trang trải cuộc sống ngoài công việc chính ở công ty Carmichael Electric. Đặc biệt là những việc lặt vặt điển hình làm cho mọi người xung quanh nơi cô ở. Lúc thì kiếm được năm mươi đô la, lúc thì một trăm đô la… cứ từng chút từng chút gom lại. Clair từng căm ghét công việc đó; cô muốn dành nhiều thời gian cho bạn bè. Cô lớn lên tại South Side, nơi mà việc cuối cùng bố cô muốn cô làm là ra ngoài chơi với bạn. Đôi khi ông bắt cô làm việc, dạy cô những kiến thức cơ bản, và mặc dù có lúc cô cảm thấy chán ngán, nhưng cô vẫn thầm biết ơn quãng thời gian đó khi cô lớn lên, nhận ra mình có thể hiểu được và tự làm được rất nhiều việc mà nhiều hàng xóm của cô phải thuê thợ như bố cô làm. Xem xét mặt sau của thiết bị chiếu sáng huỳnh quang, cô thấy nó đúng như mình nghĩ - hai bóng đèn một mét hai được mắc nối tiếp và tay thợ điện lắp đặt cái đèn này đã để lại số lượng lớn dây điện sơ cua, cuộn lại ở phía trên phòng trường hợp sau này ai đó muốn lắp lại thiết bị ở nơi khác trong căn phòng này. Để tách mớ dây này đòi hỏi phải có một hộp chia dây, nhưng để như thế này sạch sẽ hơn và an toàn hơn. Bản thân thiết bị này gần như có đến hai mét tư dây điện bên trong - quá đủ.

Clair lần theo sợi dây trắng chạy khắp thiết bị tìm thấy đường nối hàn, liền xé nó ra. Ánh đèn tắt ngóm và căn phòng được chiếu sáng dựa vào nguồn duy nhất là chùm sáng lọt vào qua ô cửa sổ trên cánh cửa thép.

Ở giữa, trên cùng cánh cửa có một cái móc kim loại, mục đích nhằm để treo áo khoác. Clair xoắn đầu dây điện vào giữa cửa với cái móc, rồi quấn sợi dây giày dài quanh cả hai mối nối đó chặt hết mức có thể để cố định. Vì cánh cửa mở vào trong, thế nên sợi dây vẫn sẽ đủ độ chùng. Cái móc nằm cao hơn so với cửa sổ, thế nên cô khá chắc chắn công trình thủ công này không thể bị nhìn thấy từ bên ngoài.

Cô bước lại phía thiết bị chiếu sáng rồi kéo sợi dây đen ra. Cô kéo ra nhiều dây hết mức có thể, cố gắng trải dài nó trên sàn nhà. Với cái đinh của ngài thị trưởng trong tay, Clair cởi giày ra, quỳ xuống đất, rồi dùng giày đóng cái đinh vào một vết nứt dưới sàn. Không đóng hẳn xuống, cô chỉ đóng vừa đủ để đảm bảo nó đứng thẳng và bất động, cách phía trước cửa ra vào khoảng một mét. Tiếp theo cô lấy sợi dây đen từ thiết bị chiếu sáng rồi cuộn lớp đồng quanh đầu đinh.

Quay lại với thiết bị chiếu sáng, vẫn còn đang rủ xuống từ trên trần nhà nhờ vài cái đinh vít và bức tường gạch rách nát, Clair túm chặt lấy cả hai bên rồi kéo mạnh xuống. Cô đặt nó vào trong góc bên trái cửa, khuất tầm nhìn.

“Chính xác cô đang làm gì trong đó thế? Tôi không thấy được.” Ngài thị trưởng hỏi.

“Tạo mạch điện. Sợi dây đen thì nóng còn sợi dây trắng thì trung tính. Cửa ra vào làm bằng kim loại, thế nên nó sẽ dẫn điện. Nếu hiệu quả, thì khi ông mở cửa và khung cửa có tiếp xúc với cái đinh có sợi dây đen, mạch sẽ hoàn chỉnh. Chừng nào hắn vẫn còn đặt tay trên núm cửa, hắn sẽ trở thành một phần của mạch điện. Không đủ để giết hắn nhưng đủ làm hắn bị giật.”

Clair thấy chai nước của cô bèn đổ hết ra ngoài, hình thành một vũng nước nhỏ gần cửa nơi người đàn ông kia đã từng đứng. Thêm phương án B cho chắc chắn.

Ngài thị trưởng suy nghĩ điều này một lúc. “Thế nếu hắn đi găng tay thì sao, chúng có bảo vệ hắn không?”

Chết tiệt. Có thể. Tôi không biết.

Bóng đèn huỳnh quang vỡ đang nằm dưới chân cô. Cô nhặt nó lên và xem xét mép thủy tinh nham nhở.

Thêm cả phương án C cũng không thừa.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.