Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 115

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 6 - 6:00 sáng

Nash quay người sang bên phải về phía có âm thanh. Một tấm ga trải giường trắng phủ lên thứ gì đó rất lớn và cao, gần các ô cửa sổ bị bịt kín.

Kloz buông tiếng thở dài. “Tên đó chưa chết được đâu.”

Y băng ngang phòng, túm lấy tấm ga trải giường rồi giật xuống.

“Bức tượng này có tên là Sự bảo vệ” Kloz nói. “Tôi nghĩ cái tên này mỉa mai thật.”

Bức tượng một phụ nữ đang ngả bóng xuống căn phòng, tay ôm chặt một đứa trẻ. Hai người đứng ngay giữa một cái bể cạn. Cái bể này không còn được dùng để trữ nước nữa, mà giờ đây một mùi xăng lan tỏa khắp phòng.

Ngài thị trưởng đứng thẳng, bị trói vào bức tượng bằng sợi dây thừng dày, hai bàn tay ông ta bị còng sau lưng, vòng quanh cơ thể người đàn bà. Ông ta trần truồng, đã bất tỉnh, thậm chí ngay từ khoảng cách này Nash cũng có thể thấy những từ ngữ được khắc lên từng milimét làn da trần trụi của ông ta - Không nghe điều xấu, không nói điều xấu, không nhìn điều xấu, không làm điều xấu. Trên trán ông ta, dòng chữ được khắc to hơn tất cả các dòng chữ kia là Tôi là quỷ. Tai trái của ông ta đã mất. Dòng máu đen ngòm chảy ra từ hốc mắt ông ta. Có ba cái hộp màu trắng nằm trên mép bể - hai cái được buộc chặt bằng sợi dây đen, cái thứ ba trống không.

“Tôi để lại cái lưỡi cho hắn. Vì tôi nghĩ rằng có thể hắn muốn cầu nguyện. Lẽ ra tôi không nên làm vậy.” Kloz nói. “Đến lúc anh phải đi rồi, Nash.”

Khi Nash quay nhìn lại Klozowski, y đang rút công tắc thuốc nổ từ trong áo vest ra phía trước ngực.

“Cậu không muốn làm thế đâu.”

Kloz hất đầu về phía cuốn vở bài tập vẫn đang nằm trên bàn. “Khi anh chắp nối lại thông tin trong cuốn vở ấy với mọi thứ Anson đã đưa cho anh, anh sẽ có đầy đủ cơ sở để kết tội và triệt phá toàn bộ đường dây buôn người này.” Y nhìn xuống cuốn băng video vẫn nằm dưới chân Nash. “Cả nó nữa - anh đừng quên nó. Ngoài ra máy vi tính của tôi tại văn phòng cũng có thông tin đấy. Cứ trao hết tất cả cho FBI. Bảo họ tìm kiếm tệp tin có tên là “Guyon.”“

“Tôi sẽ không để cậu làm thế.”

Kloz tảng lờ anh, y liếc nhìn tiền sảnh bên tay phải. “Clair bị nhốt trong phòng B18, ngay dưới đó. Anh không cần chìa khóa nếu vào từ phía này. Một khi gặp cô ấy rồi, hãy đi cầu thang bộ phía đầu kia tiền sảnh quay về tầng hầm chính. Anh sẽ thấy khe hở đi qua hệ thống đường hầm trên bức tường phía tây. Anh sẽ thấy nó dễ dàng thôi.” Y ngừng lại một giây rồi nói tiếp. “Tôi sẽ đếm đến một trăm trước khi ấn công tắc. Chừng đó sẽ đủ thời gian cho anh nếu anh chạy.”

“Đừng, Kloz. Đừng.”

“Thật hân hạnh được làm việc cùng anh, Brian. Cả Clair nữa. Làm ơn nói với cô ấy là tôi xin lỗi.”

“Cậu đi mà nói với cô ấy, chỉ cần hủy công tắc quả bom đi.” Nash nghe thấy lời cầu xin trong chính giọng của mình, nhưng anh chẳng quan tâm. “Hãy đi cùng tôi. Hãy biện minh. Giải thích tất cả mọi chuyện.”

“Một trăm. Chín mươi chín. Chín mươi tám…”

Nash dò xét y thêm một lúc nữa, cân nhắc đến chuyện đốn ngã y, bắn y, giật lấy cái điều khiển khỏi tay y… anh biết mình sẽ chẳng bao giờ có cơ hội đó, Kloz chắc hẳn đã nghĩ đến tất cả những điều ấy, đã chuẩn bị cho nó. Thế nên, thay vì lao vào, anh cúi xuống nhặt cuốn băng video từ dưới sàn lên rồi chạy đến chỗ cái bàn lấy cuốn vở bài tập.

Từ phía bức tượng, con mắt còn lại của ngài thị trưởng mở ra và ông ta nhìn xuống Nash. “Cởi trói cho tôi.” Ông ta nỗ lực cất lời, giọng ông ta khàn khàn và lạo xạo.

Nash nhìn sợi dây thừng trói quanh người ông ta, rất nhiều nút thắt, những cái còng tay. Anh giơ cuộn băng lên. “Cái này có đúng không?”

Ngài thị trưởng thè lưỡi liếm máu đã khô kiệt trên môi mình. “Chẳng quan trọng đâu… anh phải giúp tôi…”

Nash biết mình không có đủ thời gian để cứu cả ngài thị trưởng lẫn Clair an toàn. Ngày nào đó, anh sẽ dùng điều này để biện minh cho những hành động của mình, không chỉ với người khác mà còn với chính bản thân anh. Với ngài thị trưởng, anh chỉ đơn giản nói: “Đồ khốn nạn.”

Kloz mỉm cười trước câu nói này. “Tất cả chúng ta đều là 4MK, Brian. Hãy nhớ lấy.”

Không nhìn lại đằng sau, Nash chạy từ phòng này sang phòng khác trong tiền sảnh, khi Kloz tiếp tục đếm. “Chín mươi tư, chín mươi ba, chín mươi hai…”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.