Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 117

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 6 - 6:02 sáng

Khi cô nghe thấy những tiếng bước chân khẽ khàng xuống tiền sảnh ba mươi phút trước, âm thanh mà gần như không thể lọt qua cánh cửa ra vào nặng nề và những bức tường dày, Clair đã sẵn sàng. Cô đứng ngay phía sau cánh cửa, nép sát vào góc phòng, mảnh bóng đèn huỳnh quang dài mười lăm phân cầm trong tay, sẵn sàng tấn công. Cái bẫy của cô (hy vọng vậy) sẵn sàng giật điện người đàn ông đúng vào lúc hắn bước qua cánh cửa đó. Nhưng không một điều nào trong số này xảy ra, các tiếng bước chân vừa chạy qua cánh cửa phòng cô đến phòng bên cạnh. Kẻ bắt giữ cô chắc đã lại chuốc thuốc mê ngài thị trưởng vì ngoài một tiếng kêu ngắn, không còn âm thanh vật lộn nào vang lên nữa.

Qua ô cửa sổ nhỏ, cô thấy người đàn ông đeo mặt nạ đen đang hối hả mang ngài thị trưởng đi trên một chiếc băng ca, không thèm liếc về phía cô lấy một lần.

Với một tiếng bụp nhẹ, rất giống âm thanh cô từng nghe lúc nãy, các ngọn đèn ở tiền sảnh tắt ngúm, ánh sáng trong phòng cô cũng tắt, mọi thứ xung quanh cô chìm trong bóng tối kiệt cùng. Một bóng tối dày, ẩm ướt dường như phả ra từ các bức tường, từ dưới khe cửa ra vào và khắp xung quanh cô. Cô muốn rũ nó đi nhưng làm thế chỉ khiến bóng tối càng siết chặt vòng tay của nó và khi cô đứng đó, đơn độc, nép sát mình vào góc phòng, cô tự hỏi liệu khi khoảnh khắc ấy đến mình còn cử động được hay không, hay liệu cô bị bóng tối ghì chặt trong khi chờ đợi lưỡi dao của kẻ giết người.

Như thể muốn thử thách xem cú ghì ấy chặt tới mức nào, Clair di chuyển thứ vũ khí tự chế của mình từ tay phải sang tay trái, rồi chùi lòng bàn tay đẫm mồ hôi vào quần jeans. Biết rằng mình vẫn có thể cử động khiến cô bớt sợ hãi, nhưng chỉ được một chút. Cô tự hỏi phải chăng đây là cảm giác mà Emory Connors đã cảm thấy, bị mắc kẹt và hoàn toàn cô độc. Larissa Biel, Kati Quigley - tất cả những người từng trải qua cảm giác ấy trước cô.

Phải chăng 4MK đang ở đâu đó dưới hành lang, đang xếp hàng những cái hộp trắng với một sợi dây đen, đang chuẩn bị cho cô? Có thể đang kiểm tra độ sắc của lưỡi dao?

Lại có những tiếng bước chân.

Rất nhanh.

To tiếng hơn lần trước, đang lao ầm ầm dưới tiền sảnh.

Một chúm đèn pin đang quét ngang dọc ở ngoài kia, rồi nó biến mất. Clair siết chặt nắm tay. Vũng nước dưới sàn nhà đã bắt đầu bốc hơi, nhưng vẫn còn rất nhiều nước ở đó và cô thận trọng không giẫm chân lên đó.

Lại là chùm đèn pin.

Sáng hơn, gần hơn.

Cô siết chặt nắm tay.

Khi ánh đèn chiếu vào buồng giam của cô qua ô cửa sổ, cô thầm cầu nguyện hắn không trông thấy thiết bị chiếu sáng đang bị mất, những sợi dây điện đang treo lủng lẳng trên trần nhà. Đây đúng là một ván cược nguy hiểm, nhưng là ván cược duy nhất cô có.

Không muốn di chuyển trước khi có thể tấn công, Clair cảm thấy một gương mặt áp vào mặt kính hơn là nhìn thấy nó, chỉ nhìn thấy được từ khóe mắt cô.

Cô siết nắm tay quanh vũ khí ngày càng chặt hơn, cố gắng không chạm vào phần bóng đèn lởm chởm sắc nhọn còn lại.

Núm cửa xoay nhẹ.

Clair không thể ngăn mình dò theo những đường dây mò mờ, tự hỏi nếu…

“Clair?”

Khi nghe thấy tên mình, cô còn nghĩ mình tưởng tượng ra. Trong một tích tắc cô thực sự nghĩ mình có thể ngất xỉu một lần nữa, mơ thấy âm thanh đó, mơ thấy giọng nói đó, nhưng rồi cô lắng nghe lần nữa. Lắng nghe hắn - lần này là một tiếng quát.

Nash.

Chốt cửa vặn xoắn lại với một tiếng cạch. Cánh cửa bật mở.

“Không! Không! Đừng!”

Góc cánh cửa chạm tới cái đinh, những tia lửa điện lóe lên với một tiếng rắc thật to!

Clair mong đợi Nash sẽ nhảy lùi lại, có thể bị chấn động khi điện truyền qua cơ thể anh, nhưng chẳng có gì xảy ra hết - anh vẫn đứng nguyên đó, cứng người lại, và cô nhớ lại những câu chuyện của bố mình về những người bị hành hình trên ghế điện, rằng họ không thể cử động như thế nào, rằng người họ buộc phải cứng lại ra sao khi dòng điện đốt cháy thịt họ từ trong ra ngoài. Cô sẵn sàng lao vào anh, xô anh bằng tất cả trọng lượng cơ thể mình để gây đoản mạch khi Nash bước lùi lại.

Một tay anh cầm súng, một tay cầm điện thoại di động với đèn pin đang chiếu sáng.

Anh đã đẩy cửa mở bằng chân, không hề chạm tay vào núm cửa.

Clair giật mạnh sợi dây trắng khỏi cái móc trên cửa ném sang một bên, đẩy cửa mở rồi lao vào vòng tay của Nash mạnh đến nỗi suýt nữa khiến anh ngã ngửa. Gương mặt cô sát gần bả vai anh khi Nash chụp lấy cô rồi kéo cô vào sâu hơn trong tiền sảnh.

“Chạy đi!”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.