Porter
Ngày 6 - 5:44 sáng
“Đã bao nhiêu năm chúng buôn bán trẻ em từ khách sạn này rồi hả Sam? Anh có bao giờ mang bọn trẻ đến đây không hay chỉ là Hillburn và những kẻ khác?”
Porter tảng lờ hắn. “Làm thế nào Libby có được tóc của Kirby?”
“Tôi trao cho cô ấy.”
“Cậu lấy được nó từ đâu?”
“Mẹ tôi đã cắt nó vào đêm cuối cùng bà ta ở cùng ông ta. Bà ta cắt nó ra trong khi ông ta đang ngủ, để nắm tóc ấy lên trên người ông ta khi ông ta thức dậy, bà ta bảo nếu ông ta còn cố lần theo bà ta, trong khi ông ta ngủ bà ta sẽ cắt đi thứ gì đó của ông ta, một thứ cắt đi rồi sẽ không mọc lại được nữa.”
“Mẹ cậu đáng yêu ghê.”
“Thì thế mà.”
“Thời gian này cậu ở bên cạnh bà ta suốt à?”
“Tôi muốn biết làm sao anh tìm được Libby, Sam. Tôi muốn hiểu tại sao anh lại cảm thấy cần phải tra tấn cô ấy, giết chết cô ấy, cô ấy có làm gì anh đâu.”
“Tất cả những người này đang đợi chờ cậu, Bishop. Cậu đang ở đâu?”
“Chiếc trực thăng kia có làm anh căng thẳng không, Sam? Nghe giọng anh kích động quá. Phải chăng anh đang tự hỏi liệu FBI có thể truy dấu điện thoại của anh trong một đám đông như thế này không? Có phải anh đang tự hỏi họ đang ở gần anh đến cỡ nào? Có thể đang theo dõi anh từ trên không. Tôi tự hỏi liệu kỹ thuật viên IT của họ có giỏi được như Klozowski không. Đối với cậu ấy công nghệ chỉ là trò con nít, ngay cả khi chúng tôi còn bé.”