Bishop
Ngày 203 - 10:08 sáng
Bishop vòng qua bên kia chiếc Volkswagen sang bên ghế tài xế. Khi kính xe hạ xuống, hắn rướn người vào bên trong và hôn tài xế.
“Chào em.”
“Chào anh.”
Libby Mclnley ngước lên mỉm cười với hắn từ sau cặp kính râm Gucci to đùng, chiếm gần hết khuôn mặt nàng. Mái tóc nàng đã mọc dài hơn kể từ lần cuối hắn gặp nàng, có lẽ giờ dài đến nửa lưng nàng rồi. Cũng xoăn hơn nữa. Làn da nàng sáng lên ánh nâu nhạt khỏe khoắn. Nàng mặc quần soóc trắng và áo hở vai màu đỏ.
Kristina Niven mở cửa xe lao ra khỏi ghế hành khách đúng vào lúc trông thấy Vincent Weidner đang đứng bên kia. Cô lao vào vòng tay anh, quàng hai chân lên eo lưng anh, và hôn anh.
Tegan đang ngủ say trên ghế sau, đôi chân gập lên đến ngực.
“Florida thế nào?” Bishop hỏi.
“Nóng lắm.” Libby đáp. “Barbara gửi lời chào.”
Barbara Mclnley là cái chết đầu tiên mà hắn cùng Klozowski đã ngụy tạo khi Anthony Warnick và những người khác đã tới quá gần. Đại loại như một phép thử. Cái xác mà các nhà chức trách tin là Barbara Mclnley thực sự là kẻ bỏ trốn có tên là Loria Tutson. Khi Bishop tìm thấy Tutson, bà ta đang tuyển mộ những đứa trẻ đường phố cho trang web BackPage, hứa ngon hứa ngọt bằng tiền bạc và cuộc sống ổn định nhử chúng sa bẫy, để rồi rao bán chúng tại Khách sạn Guyon hưởng khoản hoa hồng ba phần trăm. Bishop rất thích thú được kết liễu mụ ta.
Libby nắm bàn tay hắn trong tay mình, dò xét những ngón tay của hắn. “Tay anh dính cái gì thế này?”
Những ngón tay Bishop dính đầy bồ hóng.
“Anh cần phải rửa tay rồi chúng ta sẽ rời khỏi đây.”
Nàng nghiêng đầu nhìn về phía tòa nhà ván ghép nhỏ ở bãi đỗ xe đối diện. “Bọn em đã đi qua mấy cái nhà tắm công cộng trên đường vào đây.”
Hắn rướn người vào trong xe, trao cho nàng một nụ hôn nữa.
“Chờ anh nhé?”
“Em luôn chờ anh.”
Khi chạy về phía phòng tắm, hắn nghe thấy những người khác đang cười đùa sau lưng mình. Đã có lúc hắn từng nghĩ mình sẽ không bao giờ còn nghe được âm thanh đó nữa. Nó thật tuyệt.
Khi hắn đẩy cửa bước vào phòng tắm nam, máy cảm biến chuyển động bỗng sáng đèn. Mùi hương chanh bảng lảng trong không khí, không nặng mùi nhưng hiện hữu. Với một phòng tắm công cộng mà nói, hắn nghĩ nó thật hoàn hảo. Hắn rửa tay dưới vòi nước ấm và đang mải lau khô thì nghe thấy tiếng cửa một phòng vệ sinh mở ngay sau lưng.
Bishop cảm thấy như muốn rớt tim khi nhìn vào gương, vào gương mặt đang nhìn hắn trừng trừng. “Làm sao anh tìm được tôi?”
Thanh tra Sam Porter bước ra, trên bàn tay đeo găng là khẩu súng lục nhỏ.
“Tay giám thị hút thuốc tại tòa án. Anh ta gọi cho tôi cung cấp mô tả về xe của cậu. Tất cả các xe taxi và xe con trong thành phố đều có thể truy được bằng GPS. Các mật khẩu ở Sở của tôi vẫn còn hoạt động, thế nên rất dễ dàng truy ra. Tôi đã bám theo cậu từ khách sạn đến sân bay. Không khó để truy tìm chuyến bay của cậu. Dùng họ tên giả chưa đủ khiến tôi chậm lại đâu. Thật khôi hài làm sao khi ném ra chút tiền nhỏ ta sẽ thu được đủ thông tin mình cần, mà chắc điều ấy cậu rõ hơn ai hết. Tôi bắt chuyến bay khác đến Logan, nó hạ cánh trước chuyến bay của cậu mười hai phút. Tôi nghĩ chắc chắn cậu sẽ nhận ra tôi ở quầy cho thuê xe, nhưng tôi cho rằng cậu đã không nhận ra được. Tôi đã đợi cậu trong bãi đỗ xe khi cậu bước vào quán Mike’s mua đồ ăn sáng. Khó khăn phết đấy vì tôi vẫn còn đói. Sau đó tôi theo dõi cậu tới đây.” Anh ta liếm môi hất đầu về phía cửa. “Tôi biết tất cả bọn họ vẫn còn sống. Tôi chưa phát hiện ra điều này ngay lập tức, nhưng trong thời gian bị nhốt trong xà lim nhỏ cậu bắt tôi vào, tôi đã có thời gian suy nghĩ. Khi chúng ta gọi điện cho nhau hồi ở Guyon, cậu đã bảo tôi rằng: “Ngài Franklin Kirby luôn có một vị trí đặc biệt trong trái tim tôi và cô ấy.” Thì hiện tại thường, không phải là đã có, mà cậu chỉ dùng từ có. Lúc ấy trò chơi của cậu bắt đầu lộ diện. Tôi đã nhận ra tất cả chỉ là trò tung hỏa mù. Với sự hỗ trợ của Kloz, tôi chắc chắn cậu chẳng gặp khó khăn gì khi hóa phép cho bạn bè mình biến mất, biến họ thành con người khác.”
Bishop vừa định quay người lại thì Porter lại giơ súng lên. “Đừng làm thế.”
“Rồi.”
“Đưa hai bàn tay lên bồn úp xuống.”
“Được rồi, Sam.”
Porter bước một bước đến gần hơn. Bishop nhận ra anh ta bọc giày bằng các túi nylon, dán băng dính quanh hai bên mắt cá chân.
“Đừng làm gì để phải hối tiếc đấy, Sam.”
Porter khẽ cười thầm. “Tôi chẳng còn hối tiếc nữa rồi. Thực sự tôi chẳng còn cảm thấy gì nữa cả, cái phần ấy trong tôi cậu đã giết chết rồi. Tôi hẳn đã bắn chết cậu từ ở Guyon rồi nếu đám đặc vụ liên bang không đánh gục tôi trước. Đó là việc cậu muốn tôi làm đúng không? Bắn cậu ấy? Chỉ là một phần nữa trong kế hoạch của cậu - ép cảnh sát bắn cậu giữa đám đông như một cái nơ bướm nhỏ màu đen cuối cùng trong bộ sưu tập của mình, chiếm được thiện cảm của những người từng nghĩ rằng có thể cậu có tội - Porter cố gắng bắt cậu ta câm lặng trước khi cậu ta kịp công khai, chắc cậu ta đang nói sự thật - hắn là cớm bẩn, luôn luôn là thế.”
Bishop không nói gì trước câu này.
Khẩu súng vặn vẹo trong bàn tay Porter. “Warnick có thực sự giết ai không? Hay thật ra tất cả cũng là do cậu làm hết? Người phụ nữ ở nghĩa trang, người nằm trên đường ray, những người chúng tôi đã tưởng là Tegan và Kristina - tôi dám cá đều do tay cậu sắp đặt. Cậu tạo tư thế cho họ bắt chước dấu ấn của chính cậu. Cậu đã muốn cả thế giới này nghĩ rằng bạn bè cậu đều chết hết, để cậu có thể đổ tội cho Warnick đúng không?”
“Warnick cũng bẩn thỉu như lão thị trưởng thôi. Bẩn thỉu như Talbot và tất cả những tên khác.” Bishop lặng lẽ đáp.
“Có thể.” Porter ngắt lời. “Nhưng chưa đến nỗi phải bị giết.”
Một lần nữa, Bishop không nói gì.
Porter hất đầu về phía cửa. “Tôi đã thấy mẹ cậu lái xe đến. Thế người đàn bà cậu bỏ lại trong ngôi nhà trang trại là ai? Không phải là bà ấy, vậy thì là ai?”
“Tôi không biết gì…”
Porter sấn đến sau lưng hắn, ép nòng súng vào gáy Bishop. “NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở TRANG TRẠI LÀ ĐỨA CHẾT TIỆT NÀO?”
“Bình tĩnh nào, Sam.” Giọng Bishop vẫn bình thản.
Bishop nghe thấy tiếng cách quen thuộc - Porter kéo lại cò súng.
“Anh có gắn máy nghe lén không? Anh có đang ghi âm cuộc nói chuyện này không đấy?”
“Không.” Porter đáp.
“Bà ta chẳng là ai hết, Sam. Một kẻ buôn lậu cấp thấp của trang BackPage thôi.”
“Kẻ tình cờ trông giống hệt mẹ cậu.”
Bishop gật đầu.
Porter lùi lại vài bước về phía các phòng tắm. Anh không nói gì suốt gần một phút. “Poole đã cho tôi xem phần còn lại của các cuốn nhật ký, những cuốn có người đã ném vào anh ta trong vụ lộn xộn tại Guyon. Mảnh giấy cậu thấy ghim vào người Stocks trong xe của mụ Finicky, không phải do tôi để lại đâu đấy.”
Bishop lại im lặng.
“Không phải tôi.” Porter nhắc lại.
Trong gương, Bishop ngẩng lên nhìn anh. “Anh cũng bẩn thỉu như tất cả bọn chúng. Tôi đã thấy anh ở đó, trong ngôi nhà trang trại. Trong con hẻm.”
Porter đưa tay lên xoa gáy, nhìn chằm chằm trong vài giây, rồi lấy ra một phong bì từ trong túi áo khoác. Anh ném nó lên bồn rửa mặt cạnh tay Bishop. “Đọc đi.”
Ban đầu, Bishop không cử động, rồi hắn vươn tay ra cầm lấy phong bì, rút mấy trang giấy bên trong ra. “Cái gì đây?”
“Thư tuyệt mệnh của Hillburn.” Porter nói thẳng. “Thư thật.”
Trong gương đôi mắt Bishop nhìn thẳng vào Porter. Hắn cứ nhìn trừng trừng thế một lúc rồi lại nhìn xuống mấy trang giấy.
“Đọc to lên.” Porter hướng dẫn.
Bishop gật đầu, hắng giọng rồi bắt đầu đọc. “Sam thân mến, trong cuộc đời mình tôi đã làm rất nhiều chuyện mà tôi không nghĩ anh sẽ hiểu. Tôi đã viết bức thư này nửa tá lần nhưng cứ hễ khi nào bắt đầu viết, tôi lại nghĩ mình đang cố gắng biện minh cho những việc mình đã làm, thế nên lại thôi. Tôi đã hy vọng vào khoảnh khắc bất chợt nào đó, một khoảnh khắc không chỉ giúp giải thích về những hành động của mình với anh, với vợ tôi và với những ai chắc chắn sau này sẽ hỏi những câu hỏi ấy, mà còn để giải thích với chính mình. Tôi đã đi đến kết luận rằng những câu trả lời ấy không tồn tại. Tôi không nhớ giây phút cuộc đời tôi ngả sang bóng tối - không bao giờ có sự lựa chọn giữa hai cánh cửa. Thay vào đó chỉ có những bước sai lầm rất ngắn, bước nọ lại dẫn đến bước kia, và trước khi tôi kịp biết, khi tôi quay nhìn lại, tôi đã dấn quá sâu đến nỗi không thể quay đầu. Hai ván poker diễn ra không suôn sẻ theo ý mình, tôi phải vay tiền từ một kẻ tôi đã tưởng là bạn, cố thắng lại ít tiền, nhưng tôi vẫn phải đi vay thêm. Những hạng người đó, tất cả bọn chúng khi bỏ tiền cho tôi vay thì cười tươi lắm, nhưng khi chúng đòi tôi trả nợ thì không như thế. Stocks và Welderman chuyên giải quyết các vụ án mạng, không phải là nhóm hay giao du với anh nên tôi đoán chắc anh không biết. Tôi gặp gỡ chúng tại các bàn chơi poker, hàng tuần tối thứ Năm tôi hay gặp Welderman. Thật khôi hài khi có lần tôi từng nghĩ đến chuyện rủ anh chơi, nhưng tôi biết anh không đam mê cờ bạc. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi mời anh thật nhỉ? Tôi dám cá anh hẳn sẽ bảo tôi bỏ cuộc khi có được đôi Xì và đôi Già. Nếu tôi làm thế thì hẳn đời tôi đã rẽ sang ngả rất khác rồi. Nhưng tôi đã không rủ anh chơi, và tôi không bỏ bài, để rồi một tháng sau, khi nợ nhiều đến mức tôi không trả được nữa, tôi đành phải cho chúng sử dụng chiếc xe tải của mình. Lần thứ hai chúng đề nghị tôi lái xe cho chúng. Từng bước từng bước nhỏ như thế, tôi giẫm chân xuống bùn đen lúc nào cũng không biết nữa. Anh không nhận ra là mình đang chìm cho đến khi anh phải kiễng chân lên mà thở.”
“Tôi không hỏi chúng về những đứa nhóc. Tôi không muốn biết và chúng sẽ chẳng đời nào nói cho tôi nghe. Chúng làm việc của chúng, tôi làm việc của tôi. Sau hai chuyến đi đến nhà trọ tôi đã trả xong một phần khoản nợ của mình. Thành thật mà nói tôi không rõ từ khi nào anh bắt đầu theo dõi chúng tôi. Sau này tôi biết rằng một trong những đứa nhóc đã tìm thấy danh thiếp của anh và gọi cho anh, kể cho anh biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng vào lúc đó tôi chẳng biết gì hết. Lần đầu tiên tôi thấy anh bên kia đường trong bãi đỗ xe ấy, quan sát ngôi nhà trọ, quan sát tôi ngồi trong chiếc xe tải của mình, thậm chí tôi còn không chắc chắn trăm phần trăm đó là anh. Đêm tối rất khó nhìn. Tôi cho rằng một phần trong tôi không muốn thấy. Chính Stocks đã bảo tôi rằng đó chính là anh, ngoài ra gã còn sai tôi đi xử lý anh. Tôi nghĩ đến khoản nợ của mình; chắc chắn nó sẽ đánh gục tôi. Tôi không muốn đi đến bước này, Sam. Anh phải tin tôi. Nhưng tôi còn vợ ở nhà, và chúng tôi đang bắt đầu xây dựng tổ ấm. Tôi cần phải rũ sạch khoản nợ đó. Chúng bảo tôi phải đưa anh vào đường dây. Tôi biết anh sẽ không bao giờ hợp tác, không phải anh, không phải một Sam Porter thẳng thắn đường hoàng, không đời nào. Nhưng tôi không nói như thế với chúng. Tôi nghĩ mình đã cứu mạng anh bằng cách nói ra lời nói dối vô hại bé nhỏ ấy. Không rõ tôi đã tiết kiệm được bao nhiêu thời gian, nhưng tôi đã tiết kiệm được cho anh chút thời gian. Thế quái nào anh lại không rút lui? Phân nửa cảnh sát đều nhận hối lộ - anh có thể bỏ đi cơ mà. Nhưng anh không chịu lùi bước. Tôi đã thấy anh nhìn tôi. Tôi đã thấy anh bám theo tôi. Khi anh đến căn nhà trang trại đêm hôm đó, khi anh theo dõi tôi ngoài đó. Không còn đường lui nữa, anh cũng thế mà tôi cũng vậy…”
“Thật không dễ dàng khi phải nói điều này, Sam, thế nên tôi sẽ huỵch toẹt ra vậy. Chúng tôi đã gắn máy nghe trộm trong căn nhà trang trại đó và biết rằng thằng nhóc Weasel đã gọi cho anh và sắp xếp một cuộc gặp gỡ. Chúng tôi còn biết âm mưu đã đổ bể khi anh bám theo tôi đến căn nhà trang trại. Đó là lý do tại sao tôi đưa nó quay về thành phố. Tôi biết nó đã thoát ra. Tôi biết nó đã cố gắng trao cho anh bất kỳ bằng chứng nào lũ nhóc này thu thập được. Nhưng chúng tôi không biết bọn nó đã giấu chúng ở đâu. Chúng tôi cần nó dẫn chúng tôi tới đó. Dẫn cả anh tới đó nữa. Nó cầm theo cái túi đựng tiền, máy ảnh và nó đã dẫn chúng tôi đến thẳng cuốn sổ tay chúng đã giấu đi - cuốn sổ nêu chi tiết toàn bộ hoạt động tại Nhà trọ Carriage House. Khi tôi trông thấy cuốn sổ tay, khi tôi có được cuốn sổ tay, thằng bé và tất cả các anh, điều gì đó trong tôi đã chết. Chút mảnh thiện lương còn sót lại trong tôi đã ngủ yên vì điều đó cần phải xảy ra. Tôi biết nếu mình suy nghĩ về nó, tôi sẽ không bao giờ có đủ sức bắn anh. Tôi đã rút ra khẩu súng mà Stocks trao cho tôi và điều ấy giúp tôi rất nhiều, tôi đã bóp cò nhắm vào anh.”
Bishop đọc thầm câu tiếp theo rồi ngừng lại một lúc, giọng hắn như có nguy cơ sắp vỡ khi hắn đọc to nó lên.
“Tôi cũng kết liễu mạng sống của thằng nhóc ấy. Stocks và Welderman muốn như thế. Tôi không nỡ bắn thêm anh phát nữa. Tôi không nghĩ anh sẽ sống sót tới được bệnh viện, nhưng rồi anh đã sống, anh đúng là thằng khốn cứng đầu, anh đã làm được, và tất cả đã quá muộn với tôi. Xác của thằng nhóc trong xe tải của tôi. Cái túi bằng chứng nhỏ của lũ nhóc cũng ở trong xe tôi. Chúng đã dặn tôi phải tiêu hủy hết đi. Tôi cũng bối rối lắm chứ. Tôi bèn giấu biến đi. Tôi nghĩ nên giữ chúng lại để phòng thân hơn là hủy hết đi. Khi anh tỉnh dậy từ cơn hôn mê và mất trí nhớ, tôi tự dặn mình tôi thoát rồi. Chẳng ai biết gì hết. Thế nhưng một suy nghĩ chợt đến: tôi biết. Bất chấp tôi đã làm mọi thứ để quên đi, nhưng có một thứ vẫn nhắc nhở tôi, và suốt bao năm qua, những lời nhắc nhở ấy ngày càng lớn hơn. Tội lỗi luôn tìm ra cách riêng để gào thét. Tôi có thể nghe thấy thằng nhóc đã chết ấy trong xe tải của mình ngoài kia, cứ qua mỗi đêm nó lại càng gào thét to hơn.”
“Ngay từ đầu tôi đã không muốn cuộc đời mình sẽ trở thành cớm bẩn, nhưng một loạt những sự kiện nhỏ nhặt đã dẫn dắt tôi trở thành như thế. Giờ tôi ngồi đây, dưới tầng hầm nhà mình, với sợi dây thừng nằm cuộn tròn trên sàn nhà và viết thư gửi cho anh - tội lỗi đã xui khiến tôi đến nông nỗi này. Tôi phải làm câm lặng những tiếng thét ấy.”
“Tôi nghĩ những đứa trẻ ấy oán trách anh không hành động sớm hơn. Vì đã không lao bổ vào căn nhà trang trại ấy và bắt giữ tất cả mọi người. Những đứa trẻ không hiểu rằng để lập thành án sẽ mất bao nhiêu thời gian. Chúng không hiểu cảnh sát chân chính làm việc như thế nào. Tôi cho rằng mình cũng không hiểu. Anh thì quá hiểu, Sam. Luôn luôn là thế. Anh là một cảnh sát tốt. Một hình mẫu cảnh sát tôi ước gì mình đã đạt tới. Anh đã làm điều đúng đắn vì cả hai chúng tôi. Hãy chăm sóc Robin của tôi hộ tôi nhé. Nói với cô ấy tôi đã từng là một trong những người tốt, đã từng.”
Khi Bishop đọc xong, hắn đọc thầm lại lá thư cho chính mình, rồi gấp các trang giấy lại, bỏ lại vào trong phong bì rồi đặt nó trên bồn rửa cạnh mình.
Porter là người đầu tiên lên tiếng. “Tegan đã gọi cho tôi vài tuần trước khi tôi đến ngôi nhà trang trại. Giờ tôi nhớ ra rồi. Con bé… con bé đã nói rất nhanh trong cuộc gọi đầu tiên ấy. Tất cả những gì tôi nghe được là chúng đang chụp ảnh con bé tại ngôi nhà trọ. Tôi không biết về chuyện mại dâm. Tôi thậm chí còn chẳng biết gì về trẻ vị thành niên. Tôi chẳng biết tầm cỡ chuyện này lớn đến thế nào. Tôi bắt đầu tập hợp lại các mảnh ghép, sau đó tôi nhận được cuộc gọi của thằng bé… Weasel. Nó bảo tôi đến gặp nó, chúng nó có bằng chứng cho tôi xem…”
“Và Hillburn đã bắn anh khi anh cố gắng thu thập bằng chứng.” Bishop nói. “Tiếp theo ông ta bắn Weasel.”
Porter gật đầu.
“Tôi không biết nó đã gọi cho anh.” Bishop thừa nhận. “Tegan cũng chưa bao giờ nói với tôi.”
Khẩu súng vẫn chĩa vào hắn, Porter hỏi. “Đã xảy ra chuyện gì với mấy con bé?”
Bishop cân nhắc chuyện nói dối nhưng thấy chẳng ích gì. “Tegan và Kristina cố gắng trói mụ Finicky lại ở ngôi nhà trang trại, nhưng cả hai đứa nó đều chẳng có cha để chỉ dạy chúng nó thắt nút làm sao cho thật chặt. Mụ ta cởi dây trói được, cố gắng cướp súng khỏi tay Tegan, tiếp theo mụ ta gọi vài cuộc gọi. Kirby là một phần trong nhóm chúng cử đến để dọn dẹp. Tôi tưởng… tôi tưởng anh cũng là một phần trong đó. Trước tiên chúng mang Thằng Nhóc đến chỗ một trong các bác sĩ của chúng, Stanford Pentz, nhưng các thương tích của nó quá nặng - nó không còn giá trị gì với chúng nữa, thế nên chúng vứt nó lại ở một bệnh viện ngoài Charlotte. Tôi cho rằng nó đã gặp may vì chúng không giết chết nó. Bọn con gái được chuyển đến một trại trẻ khác, lần này là ở Wisconsin. Chúng giam giữ bọn nó ở đó cho đến thời điểm có thể bán, thời điểm để đến Guyon. Vincent, Paul và tôi không biết chuyện ấy cho đến khi chúng tôi nói chuyện với bác sĩ Oglesby, ở buổi làm việc cuối cùng. Tối hôm ấy, ông ta rất tử tế trả lại cho tôi con dao, bức ảnh chụp mẹ và cô Carter nữa. Đổi lại, tôi đã chôn cất ông ta dưới hồ cùng bạn bè của ông ta.”
Bishop cố gắng quay lại nhưng Porter gí súng vào người hắn. “Nhìn thẳng vào gương, đặt hai lòng bàn tay lên bồn rửa.”
Hắn gật đầu và làm theo. “Chúng tôi đã đợi chờ tại Guyon, xoay xở tìm cách đưa bọn con gái ra ngoài, giấu bọn nó tại khu nhà ở bỏ hoang ở phía tây, cùng mấy đứa nhóc vô gia cư khác. Chúng tôi đã ở lại đó trong gần hai năm.”
Bishop lại định quay lại. “Sam, tôi nghĩ là…”
“Đừng làm thế.” Porter nói. “Chỉ là đừng làm thế. Nhìn thẳng vào gương đi.”
Qua ô cửa sổ, gần phía bờ biển, Bishop nhìn thấy Kristina đang bám chặt một bên sườn Vincent, nụ cười tươi hết cỡ nở trên mặt. Tegan đã dậy, đang phá lên cười vì chuyện gì đó hẳn Libby đã nói. Mẹ và cha hắn cả hai đang nhìn ra mặt nước, chỉ cách đó vài phân. Mọi thứ diễn ra như nó phải thế.
Một lúc lâu Porter không nói gì, và khi anh lên tiếng, giọng anh sắc lạnh. “Tôi cần biết sự thật về một chuyện. Nói thẳng là chuyện duy nhất tôi buồn quan tâm đến. Chuyện duy nhất. Cậu có thực sự trao cho Hamell Campbell khẩu 38 và lái xe đưa hắn đến cửa hàng bách hóa không?”
Bishop không nói gì.
“Hay cậu chỉ nói như thế để khiến tôi đuổi theo cậu? Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này. Cậu cần phải khiến tôi tức giận. Cậu cần phải khiến tôi tinh thần bất ổn, để cảm xúc che mờ lý trí. Tôi hiểu tại sao cậu sẽ nói một chuyện như thế, nhưng tôi cần phải nghe nó từ chính miệng cậu. Điều đó có đúng không hay chỉ nói thế để có được thứ cậu cần từ tôi? Tôi cần phải biết - cậu có chịu trách nhiệm về cái chết của Heather không?”
Trong gương, Bishop liếc nhìn vào những cái túi dưới chân Porter. “Có ai biết anh tới đây không Sam?”
“Chẳng ma nào biết hết. Cậu không phải là người duy nhất biết cách truy cập tạo nhân dạng giả đâu.”
Bishop ép mình thở chậm lại, ép cơ thể mình bình tĩnh lại, như cha đã dặn dò hắn. Hắn hất đầu về phía cửa sổ. “Nếu tôi nói cho anh biết sự thật, liệu anh sẽ thả hết bọn họ đi chứ? Liệu anh sẽ thả cho Libby đi chứ?”
Porter chậm rãi gật đầu.
“Tôi hứa với cậu.”
“Tất cả chứ?”
“Tất cả.”
Đến lượt Bishop gật đầu. “Đúng tôi đã làm thế, Sam ạ. Có thể chính tôi cũng đã giết chết Heather. Harnell Campbell nghiện oặt xà lai đến nỗi tôi có thể sai khiến hắn làm bất cứ việc gì vào đêm đó.”
Gương mặt Porter trắng bệch. Một đường mạch máu trên một bên mặt anh đập mạnh đến nỗi nhìn thấy rõ mồn một từ bên kia phòng. Anh phải mất một lúc mới trấn tĩnh được. Ngón tay anh rời khỏi khóa an toàn và bao quanh cò súng.
Porter nuốt khan, giọng anh yếu ớt. “Calli Tremell, Elle Borton, Missy Lumax, Susan Devoro, Allison Cramer và Jodi Blumington… có phải cậu giết họ không, có phải cậu bắt cóc Emory không… hay là Kloz?”
Bishop nhìn xuống bồn rửa, vài bong bóng xà phòng mắc kẹt trên nắp thoát nước. Hắn muốn vặn cho nước chảy xuống, rửa trôi hết chúng đi. Nhưng hắn không làm thế. Thay vào đó Bishop nhắm mắt lại. “Tất cả đều do tôi giết, Sam ạ. Và điều đó ngọt ngào đến chết được.”
Phát súng duy nhất trong tòa nhà nhỏ xây bằng gạch bê tông xỉ than đủ to để vang vọng ra ngoài công viên. Trên những phiến đá gần bờ biển, nửa tá con mòng biển bay vút lên không trung rồi biến mất giữa bầu trời buổi sớm mai, trước khi thanh âm cuối cùng của tiếng súng tan đi.
Tháng 05/2019
Pittsburgh, PA