Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 120

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 6 - 6:05 sáng

“Nhanh lên, chúng đang tới đấy.”

Ban đầu Poole còn tưởng mình hiểu nhầm anh ta nhưng một lúc sau, Porter lại lặp lại câu nói này, nước miếng anh ta đỏ ối vì máu.

Poole ấn thật mạnh vào vết thương trên ngực Porter, cúi xuống gần hơn. “Ai đang đến cơ?”

“Weasel… cậu bé đã gọi cho tôi… cậu bé nói mình có bằng chứng… gặp cậu ấy…”

Poole nhíu mày “Bằng chứng về cái gì? Anh nói tôi không hiểu gì cả, Sam. Cố gắng đừng nói nữa… Anh đang mất rất nhiều máu đấy.”

Anh xé toạc áo khoác của Porter ra.

Viên đạn do một trong những tay bắn tỉa tại Washington bắn ra, trúng vào bên phải ngực Porter. Hơi thở của Porter khó nhọc, từng hơi như tiếng thở hổn hển gấp gáp. “Tôi nghĩ viên đạn đã đâm thủng phổi anh rồi. Cú nằm yên đó - nhân viên y tế sắp đến rồi.”

“Tôi đã ăn sáng rồi.” Porter nói. “Đã bị nhiễm rồi. Tránh… xa tôi ra.”

Porter xô mạnh, cố gắng đẩy Poole sang một bên, nhưng Poole vẫn ghìm chặt.

“Cha hãy tha thứ cho con.” Một giọng nữ vang lên từ đâu đó sau lưng Poole. Bà ta ném một cuốn vở bài tập đen trắng xuống lồng ngực đẫm máu của Porter rồi lẩn vào trong đám đông, trước khi Poole kịp nhìn rõ bà ta. Chẳng có gì ngoài một món tóc nâu. Anh gạt cuốn vở bài tập sang một bên, tiếp tục ấn mạnh hơn lên vết thương.

Cách Poole khoảng ba mét về phía tay trái, bốn viên sĩ quan từ Sở quật Bishop nằm xuống đất trong khi hai đặc vụ FBI đừng phía trên hắn ta. Hai tay hắn bị bẻ quặt ra sau lưng, còng lại bằng dây trói nhựa. Khi họ lôi hắn đừng dậy, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào Porter, vào khẩu súng đang nằm cách bàn tay rã rời của Porter có vài mét, rồi trong thoáng chốc đôi mắt hắn nhìn thẳng vào mắt Poole trước khi quay đi và bị kéo lê qua đám đông về phía chiếc xe tuần tra.

Một đám mây khói đen sì lan rộng lấp kín bầu trời ngày một tiến sâu vào thành phố - gần Bệnh viện Stroger, nếu không phải bốc lên từ chính bệnh viện đó.

Porter ho lên.

Máu phun ra trên áo sơ mi của anh ta.

Đôi mắt anh ta trợn ngược lên.

Một nhân viên y tế ngồi thụp xuống bên cạnh anh ta, một người nữa ngồi phía bên kia.

Quay sang người đầu tiên, một phụ nữ khoảng tầm cuối hai mươi có mái tóc ngắn màu đỏ, Poole nói: “Tôi là đặc vụ FBI, tôi nghĩ viên đạn đã đâm thủng phổi anh ấy. Anh ấy vẫn còn tỉnh cho đến một phút trước.”

“Mạch anh ấy yếu lắm. Huyết áp là bảy mươi ba trên năm mươi lăm.” Cô ta cởi áo sơ mi của anh ta ra xem xét vết thương. “Làm ơn lùi lại. Có tôi lo cho anh ấy rồi.” Poole liền làm theo.

Nhân viên y tế còn lại trao cho cô ta một cái gói dán nhãn QuickClot cùng mấy cái băng. Anh ta ngước lên nhìn Poole. “Tôi vừa từ chỗ xe tải thông tin liên lạc của phía anh đến - Đặc vụ Toàn quyền Hurless đã bị hạ độc. Có thứ gì đó trong cà phê của ông ấy, tôi nghĩ vậy. Anh có thể sẽ muốn ghé qua đó.”

Poole liếc nhìn về phía chiếc xe tải. Hurless, Dalton và tay kỹ thuật viên đang lần theo dấu điện thoại của Porter. Anh quay lại với nhân viên y tế. “Thế còn Dalton và tay kỹ thuật viên?”

Anh ta nhún vai. “Chỉ mình Hurless thôi. Những người khác không sao.”

Thêm nhân viên y tế thứ ba nữa đến, người này mang theo cáng cứu thương. Anh ta đặt nó xuống nằm song song với Porter.

“Anh ấy còn thở không?” Poole hỏi.

Không ai trong số họ trả lời.

Bằng một động tác thuần thục, hai người lật Porter sang bên trong khi người thứ ba khéo léo luồn cáng vào dưới người anh ta.

“Tôi sẽ đi với anh ấy.” Poole nói.

“Dọn đường cho chúng tôi.” Nữ nhân viên y tế nói. Cô ta nâng một túi IV trên đầu Porter cách vài feet bằng một tay, trong khi một ngón tay trước tiên sờ vào cổ tay Porter, sau đó sờ lên cổ. Khi cô ta nhận ra Poole đang nhìn mình, những ngón tay cô buông anh ta ra và không nhìn vào mắt anh.

Cùng nhau họ chen qua đám đông tiến đến chỗ xe cứu thương đỗ ở lề đường, cuốn sổ nhật ký đẫm máu được nhét vào thắt lưng trên quần Poole.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.