Nhật ký
Paul tát vào mặt tôi.
Khi mở mắt, tôi đã thấy bàn tay anh ấy sắp tát lên mặt tôi lần thứ hai và vội quay đi, nhưng vẫn không kịp tránh được cái tát.
“Nó tỉnh rồi!” Paul hét lên qua vai mình. Anh ấy đang ngồi trên ngực tôi, ghì chặt tôi xuống. “Không được cử động - thằng chó ấy bắn trúng mày rồi.”
Tôi cảm thấy bỏng rát, thứ gì đó rát khủng khiếp trên hông và khi tôi nghiêng đầu, tôi thấy Libby đang đổ oxy già xuống vết rách trên quần jeans của tôi.
“Viên đạn chỉ làm cậu trầy da thôi. Lẽ ra mọi chuyện đã có thể tệ hơn.” Nàng lấy cái khăn mặt từ trong bếp thấm vào vết thương rồi lấy một cuộn băng từ hộp đồ sơ cứu bên cạnh. Tôi không biết nàng tìm ra cái hộp đấy từ đâu. Nàng băng vòng quanh chân tôi vài lần, siết mạnh tấm băng.
Trên sô pha, Vincent đang lục lọi khắp các túi quần túi áo của Welderman, lột hết mấy thứ trong túi đặt lên bàn. Welderman nhìn trừng trừng vào khoảng không, cái nhìn trống rỗng, chết chóc. Quần áo của hắn thấm đẫm máu, cả ghế sô pha cũng vậy. Có khả năng tôi đã đâm trúng tĩnh mạch cảnh của hắn, nếu không thì chẳng giải thích được cả đống máu thế này. Con dao thái thịt đang nằm trên sàn dưới chân hắn.
“Cô Finicky đang ở trong bếp.” Tôi nỗ lực để ngồi dậy, cố gắng nhìn về phía đó.
“Bọn tao tìm thấy mụ ta rồi. Tegan và Kristina đang trói mụ ta.” Paul nói với tôi. “Mụ ta vẫn còn sống. Lẽ ra mày nên đập mụ ta mạnh hơn nữa.”
“Anh xuống khỏi ngực em được không? Em không thở được.”
“Xin lỗi.” Paul lăn sang bên rồi đứng dậy.
Băng bó chân cho tôi xong, Libby lau sạch máu trên mặt tôi. Nét mặt của nàng là sự pha trộn của đầy đủ cung bậc cảm xúc từ quan tâm, sợ hãi, lo lắng và hồi hộp, nhưng không hiểu vì lý do gì mà nàng vẫn cố gắng mỉm cười, và đó chính là nụ cười đẹp nhất tôi từng thấy. Nàng nhìn tôi một lúc, rồi cúi người xuống và hôn tôi. Làn môi nàng thật mềm, thật ấm và thật hoàn hảo. “Tớ nghĩ mình yêu cậu mất rồi, Anson Bishop.”
Nàng nói câu này rất nhỏ nhẹ, chỉ dành riêng cho tôi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi đã quên hết cơn đau ở chân mình, quên cánh tay bị gãy của mình. Chỉ có nàng và tôi, và tôi cũng nói với nàng rằng tôi yêu nàng.
Hóa ra Paul nghe thấy chúng tôi. Mặt anh ấy đỏ lên khi nhìn đi nơi khác.
“Tìm thấy chìa khóa của hắn rồi.” Vincent nói từ phía sô pha. Nó lấy được súng của Welderman và ít nhất thêm một cái nạp đạn nữa. “Tao sẽ đuổi theo Weasel.”
Tôi cố gắng ngồi dậy. “Tao cũng đi.”
“Không, cậu không được đi.” Libby nhăn nhó.
Tôi ép mình phải đứng dậy, khiến hông và cánh tay của tôi lại đau. “Tớ phải đi.”
“Cứ để Vincent và Paul đi.”
“Tất cả bọn mình cần phải rời khỏi đây.” Paul nói. “Bọn mình không biết ai sẽ tới và tới khi nào.” Đôi mắt anh ấy nhìn Welderman, nhìn tất cả đống máu. “Cả hắn và Stocks đều là cảnh sát, vẫn còn một tên nữa ngoài kia… tất cả bọn chúng đều là cớm bẩn. Bọn mình không thể để chúng tìm thấy bọn mình ở đây được.”
“Đừng bỏ tớ.” Libby van xin, vuốt ve má tôi.
Tôi bước đến chỗ bàn làm việc trong góc phòng viết nguệch ngoạc địa chỉ của tôi ở Simpsonville. Tôi dúi tờ giấy vào tay nàng, gạt mớ tóc vương trên mắt nàng. “Đi giúp Tegan với Kristina đi. Khi xong việc với cô Finicky, hãy lấy hết tiền trong kho thóc và chất lên xe của cô ta, nhét đến khi nào không nhét được nữa thì thôi. Nếu trong vòng hai tiếng nữa bọn tớ không quay về, hoặc là cậu phải đi sớm hơn, thì hãy gặp bọn tớ tại địa chỉ này, trong chiếc xe moóc phía sau nhà.” Tôi rướn người lại gần hơn hạ giọng xuống. “Chúng mình sẽ rời khỏi nơi này đi càng xa càng tốt, như chúng mình đã lên kế hoạch. Tớ hứa.”
Vincent giắt khẩu súng của Welderman trên thắt lưng, rồi trao khẩu súng lục cho Libby. “Không có đạn đâu, nhưng Stocks có thể còn vài viên đạn trong túi.”
Libby cầm hờ khẩu súng trong tay, như thể sợ nóng.
“Kristina biết cách dùng đấy nếu mày không biết dùng.” Nó bảo nàng. “Có thể bọn mày cần đưa Thằng Nhóc đến bệnh viện. Nếu thế đừng dùng tên thật.”
Paul đã ra đến cửa trước. “Chúng chỉ mất gần mười phút để tìm ra bọn mình. Nếu muốn đi thì bọn mình phải đi… ngay bây giờ.”
Tôi lại hôn Libby. “Tớ sẽ gặp lại cậu sớm thôi.”
Đôi mắt nàng ngập nước. Chắc nàng phải biết rằng có cản tôi nữa cũng vô ích. Nàng chỉ gật đầu.
Tôi nhặt con dao trên mặt sàn gần sô pha lên, lau sạch lưỡi dao vào một trong những tấm đệm. Tôi cảm thấy đôi mắt Libby nhìn như dán vào lưng mình, nhưng tôi không thể quay đầu lại. Tôi biết nếu làm thế tôi sẽ không có đủ dũng khí để rời đi, và đây là việc tôi phải làm.
Vincent, Paul và tôi chạy ra ngoài đến chỗ chiếc Chevy của Welderman.
Với Vincent cầm lái, chúng tôi đưa xe rời khỏi lối xe vào nhà, căn nhà trang trại khuất dần vào bóng tối phía sau.
Chúng tôi biết chúng sẽ đi đâu.
Tôi siết chặt nắm tay trên con dao và đợi chờ những ánh đèn thành phố Charleston.