Nhật ký
“Đằng kia!” Paul quát lên. “Họ kia rồi!”
Vincent chưa lái xe nhiều và điều này càng rõ ràng khi nó đi qua mấy con đường hẹp hơn. Nó suýt đưa cả lũ chúng tôi xuống mương hai lần và khi nó chạy qua một biển báo đứng trên đường Bulford, một chiếc xe moóc đang tiến đến gần từ phía tây xém chút ngoạm mất phần đuôi xe chúng tôi. Vào lúc chúng tôi ra đường cao tốc nó đã lái vững tay hơn, dẫu chỉ là một chút.
Nhưng nó lái quá nhanh.
Tất cả chúng tôi trên người đều thấm máu. Chúng tôi giữ khẩu súng thuộc về một cảnh sát đã chết, chưa kể con dao nữa. Ở ngôi nhà trang trại đang còn mấy xác chết. Bất kỳ tội nào trong số này cũng đủ khiến chúng tôi gặp nhiều rắc rối hơn cả những gì tôi sẵn sàng cân nhắc.
Chính trên đường cao tốc chúng tôi đã nhận ra họ - chiếc xe tải màu trắng và chiếc xe tuần tra của Cảnh sát Charleston đi theo đằng sau cách vài xe. Vincent đi sau cả hai xe bọn họ, giữ khoảng cách một vài xe. Nó nói mình đã thuộc tuyến đường đến nhà trọ nên chẳng có lý do gì phải mạo hiểm đến quá gần.
Mười phút sau, khi chúng tôi đến được nhà trọ, mọi thứ trở nên sai lầm.
“Đỗ xe đằng kia kìa.” Tôi bảo Vincent, tay chỉ vào bãi đỗ xe bên kia đường giữa quán McDonald’s và cửa tiệm bán đồ phụ tùng ô tô. Tôi biết bọn tôi có thể theo dõi từ đây mà không phải đến quá gần. Kế hoạch bọn tôi đã soạn ra rất đơn giản - bọn tôi đợi chúng đưa Weasel vào một trong các phòng, sau đó Paul và tôi sẽ đưa nó ra ngoài trong khi Vincent theo dõi lão Xe Tải và tên cảnh sát. Nó chỉ lộ diện khi cần thiết. Dùng đến súng là giải pháp cuối cùng, nhưng chúng tôi sẽ phải dùng nếu cần. Chúng tôi sẽ phải cứu Weasel ra bằng mọi giá.
Nhưng chẳng chuyện gì diễn ra đúng kế hoạch.
Chiếc xe tải tiến vào bãi đỗ xe của quán trọ. Chiếc xe tuần tra cảnh sát tiến vào bên cạnh xe tải rồi dừng lại.
Xe chúng tôi đang chạy thì cửa sau chiếc xe tải bật mở và Weasel nhảy ra, chạy về phía ngược lại tay cầm theo cái túi màu xanh. Máy ảnh của Tegan treo trên dây đai vòng quanh cổ đập vào lưng nó khi thằng bé chạy hết tốc lực qua bãi đỗ xe, rồi biến mất giữa hai dãy tòa nhà phía sau nhà trọ.
“Chết tiệt!” Vincent kêu lên, vội vã gạt cần sang số về vị trí lái.
Chiếc xe chồm lên vỉa hè, bốn phía xung quanh chúng tôi bị bó cứng. Bằng cách nào đó mà nó băng qua đường Crescent khi chiếc xe tuần tra chạy xuống đường Klondike, còn chiếc xe tải vòng qua khu phố trên đường Boise, chắc hẳn chúng cố gắng kẹp chặt Weasel ở hai đầu.
Đầu Vincent quay tới quay lui, quan sát cả hai xe khi lăn bánh qua bãi đỗ xe của nhà trọ. “Đi theo chiếc nào bây giờ?”
Tôi nhận thấy Weasel cách khoảng một dãy phố, đang lao như tên bắn qua vài chiếc xe đỗ bên đường, rồi chạy xuống cạnh đường trải đá cát kết nâu. “Nó đang chạy giữa các tòa nhà, cho bọn tao xuống xe đi!”
“Chân cẳng mày như thế mày không bắt kịp được nó đâu, nó…”
Nó còn nói những gì tôi không nghe nữa, tôi nhảy xuống xe khi nó vẫn đang chạy chầm chậm. Paul bước ra ngoài sau tôi với tiếng càu nhàu. Cả hai đứa chạy về phía sau nhà trọ, theo hướng Weasel đã chạy. Sau lưng chúng tôi, các lốp xe kêu ré lên khi Vincent nhấn chân ga hơi quá mạnh để cố gắng ngoặt. Nó dùng lực mạnh đến nỗi xém chút tạt ngang một toa tàu chở hàng đang đỗ, sau đó rẽ phải trước khi quay lên phố Church, đuổi theo chiếc xe tải.
Paul chạy nhanh hơn tôi. Tôi cố gắng bắt kịp, nhưng với cái chân bị thương mỗi bước chân lại đau hơn trước, nhưng chẳng là gì so với cánh tay bị gãy của tôi như đang kêu lách cách trong lớp thạch cao. Mới qua một tiếng đồng hồ, các ngón tay trên bàn tay đã sưng lên và đỏ tấy. Chúng bỏng rát, và mặc dù không thể nhìn thấy gì dưới lớp thạch cao, tôi hình dung mọi thứ đang ngày càng tệ đi. Trong óc mình tôi tưởng tượng cả hai đầu khúc xương gãy đang cọ xát vào nhau, xé rách các cơ bắp và Chúa mới biết là còn những gì nữa. Tôi hình dung cánh tay đang tiếp tục sưng vù lên, cố gắng không nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra nếu cánh tay sưng to đến nỗi lớp thạch cao này không chứa nổi nữa.
Gạt hết những suy nghĩ này ra khỏi đau, tôi cắn răng chịu đau đuổi theo Paul khi anh ấy chạy theo Weasel, tất cả ba đứa bọn tôi biến mất vào ma trận những tòa nhà, các con phố nhỏ và các con hẻm sau nhà trọ.
Không dưới một lần tôi để mất dấu Weasel. Có lúc tôi thậm chí còn chẳng thấy Paul đâu. Anh ấy không ngừng quay lại liếc nhìn tôi, chạy chậm lại còn tôi thì vẫy tay bảo anh ấy cứ chạy tiếp. Người tôi ướt đẫm mồ hôi, cơn choáng đầu lại quay lại. Hơi thở ngày càng nặng nhọc và tôi phải dừng lại một lúc, cúi xuống chống tay lên đầu gối, hít không khí vào phổi.
Khi đứng thẳng dậy, tôi bắt gặp Paul ngay phía trước. Anh ấy đang chạy nửa chừng vào một con ngõ hẹp thì xe tuần tra của Cảnh sát Charleston lúc nãy phanh kít lại trên đường Cumberland. Một viên sĩ quan nhảy xuống xe và chạy vòng quanh xe trước khi biến mất dưới con hẻm lát đá cát kết bên kia đường.
Paul đang di chuyển nhanh đến nỗi anh ấy đâm sầm vào phía trước chiếc xe cảnh sát và suýt ngã lên nắp ca pô. Anh ấy đứng thẳng lại và bò lồm cồm quanh chiếc xe chạy vào ngõ.
Tôi vẫn đứng bên kia đường Cumberland khi tiếng súng đầu tiên trong ba tiếng súng xé toạc không gian. Pang, pang, pang!