Nhật ký
Stocks chết rồi.
“Lấy súng hắn đi.” Vincent nói, nhìn xuống thi thể bất động của Stocks.
“Stocks? Xảy ra chuyện gì trên đó thế?” Welderman gọi lên từ dưới chân cầu thang.
Stocks đã chết. Rất ít máu chảy ra từ phía sau đầu ông ta chỗ Vincent đánh phải, nhưng tôi có thể thấy chỗ trắng trắng trên sọ gã dưới mái tóc lộn xộn và làn da bị rách toạc. Gã đã bị nứt sọ.
“Cầm lấy khẩu súng chết tiệt đó đi.” Vincent nhắc lại. Nó bước đến bên ngưỡng cửa và nép sát lưng vào tường, sẵn sàng tấn công kẻ tiếp theo bước vào phòng.
Với bàn tay run rẩy, Libby cúi xuống nhặt súng lên.
Tôi nhận lấy vũ khí từ tay nàng. Tôi biết chuyện gì sắp xảy ra và tôi không muốn nàng biết tước đoạt một mạng sống cảm giác sẽ thế nào. Tôi muốn nàng không bao giờ biết đến cảm giác ấy.
Trên giường mình, Thằng Nhóc rên rỉ.
Mặt Tegan trắng bệch. Kristina nép sát vào người con bé, vẫn đang nhìn xuống cái xác vô hồn của Stocks.
“Stocks? Tao đi lên đây!”
“Nhanh lên!” Tôi quát lên. “Tôi nghĩ ông ta bị trụy tim rồi!” Tôi nhanh chóng quỳ xuống giữa Stocks với ngưỡng cửa, che chắn khiến hắn không thấy được mái đầu vỡ nát của đồng bọn. Ngón tay tôi đặt trên cò súng, tôi giấu khẩu súng đằng sau xác gã. Tôi không biết nhiêu về súng ống, nhưng đây là một khẩu súng lục, nên tôi không nghĩ nó có chốt an toàn. Tôi hy vọng nó không có chốt an toàn.
Vincent nép người vào bức tường vữa mạnh đến nỗi tôi tưởng nó có thể biến mất vào trong tấm giấy dán tường. Nó gật đầu với tôi rất nhanh, cái cờ lê trên tay nó đã sẵn sàng bổ xuống.
Welderman bước lên hai bậc thang một. Trước khi trông thấy hắn, tôi đã thấy bóng hắn trên tường, ngày càng to lên theo từng tiếng giậm chân. Khi hắn lên tới ngưỡng cửa, thời gian như trôi chậm lại. Tôi không chắc là do hình ảnh Stocks đang nằm trên sàn, hay ánh sợ hãi trong đôi mắt của Tegan hay do Paul đang đứng ở góc phòng, hoặc do tôi cúi người xuống, nhưng chuyện gì đó đã khiến hắn dừng lại. Hắn đứng như trời trồng ngoài ngưỡng cửa.
Vincent đã mong đợi hắn bước vào trong phòng để nó bắt đầu nện cái cờ lê khi tiếng bước chân của Welderman vang lên ngay ngoài cửa. Nếu Welderman đi tiếp, cái cờ lê hẳn sẽ đánh trúng hàm hắn. Nhưng vì hắn dừng lại, nên Vincent lại đánh trúng vào cẳng tay hắn, ngay phía dưới vai. Thêm một cú đánh sượt qua nữa. Welderman loạng choạng lùi về phía sau, mò mẫm rút súng ra.
Tôi giơ khẩu súng ngắn của Stocks lên và bóp cò, ba phát rất nhanh. Tôi không có cơ hội để ngắm bắn, viên đầu tiên trúng bức tường cách đầu hắn vài phân. Khẩu súng giật lại trong một giây và hai viên đạn tiếp theo đều chệch mục tiêu - vì trúng bức tường sau lưng hắn, viên còn lại bắn lên trần nhà.
Welderman nhảy lùi lại nấp sau bức tường tiền sảnh, các bức ảnh rơi xuống xung quanh hắn, rồi hắn xoay người sang bên và biến mất dưới các bậc cầu thang khi tôi bắn tiếp viên đạn thứ tư.
“Đưa súng cho tao!” Vincent giật lấy khẩu súng khỏi tay tôi rồi chạy xuống tiền sảnh đuổi theo hắn.
Tôi nghe thấy hai tiếng súng nữa. Nhưng không phải của Vincent.